Hôm nay,  

Đổi Chỗ, Dọn Nhà

14/05/201500:00:00(Xem: 10739)

Tác giả: Deborah Tường Vân
Bài số 3514-16-29914vb5051415

Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2012. Cô là nhân viên Sở Xã Hội San Jose từng được cử chăm sóc Bà Trùng Quang liên tục hơn 6 năm cuối đời. Bài mới nhất của cô kể chuyện mấy mẹ con share phòng, mướn nhà, nhiều lần dọn nhà mà vẫn thấy lạc quan, vui vẻ.

* * *

Lần nầy lại dọn nhà sau 14 tháng share master bedroom rất rộng đủ cho Bà ngoại, con gái và cháu ở thoải mái, cô chủ nhà hơn 40 có một con gái mới lớn hai mẹ con đều dễ chịu vì bận trông coi tiệm ăn nên tôi như chiếm trọn cái bếp mới vào ở hơn một tuần liến giao nhà cho chúng tôi để đi về V.N, cô dặn tôi nhớ tưới vườn cây ăn trái thế là trong hơn 2 tháng chúng tôi tha hồ vừa ăn vừa biếu nào là hồng dòn ngọt lừ, đào tiên lớn đỏ hồng hái vào để chưng vừa đẹp mắt lại vừa thơm lừng đến nỗi hôm đi ăn tân gia nhà mới của Donna tôi xách một giỏ mây nhỏ đơm 6 trái tới tặng cô nàng các khách mời đều khen tấm tắc vài người lôi điện thoại ra chụp hình lia lịa còn cây bơ sáp trái xanh bóng lớn hơn bơ của Costco bán ngon đến nỗi khi biếu cho mấy người bạn ăn rồi khen nức nở:

- Tui ăn bắt ghiền luôn chạy đi tìm mấy chợ mà không giống bơ của bà.

Cuối mùa cho thêm 3 trái nhắn rằng "trái cúng cuồi đó! nhỏ cháu cười toe:

- Lần nầy con ăn từng miếng để ngậm mà nghe vì năm sau mới được ăn lại. còn lựu thì khỏi chê đỏ rực bự bằng chén ăn cơm cỡ lớn ngọt lịm táo fuji năm nay nhiều hơn bự hơn thiệt ngọt, ở hơn 1 năm hưởng được 2 mùa trái cây vì năm trước dọn vào mùa hè 2 mẹ con đi V.N gần 3 tháng năm nay lại kéo vali đi nên tô dặn:

- Nhớ về sớm để ăn đào tiên chớ không tụi tui ăn hết à nghen!

Năm nay tôi để dành mấy trái cuối mùa cho hai mẹ con - phải để tủ lạnh cho...lâu chín, cả hai về nhấm nháp hương ví đào tiên lần đầu vì năm ngoái mới có trái chiến (trái đầu mùa) mà đi du lịch lâu quá nên không biết được mùi vị trâí do chính tay mình trồng thế là chủ nhà cám ơn ngưởi thuê nhà rối rít. Tôi cho cô biết cây bơ năm nay trài nhiều gấp ba năm ngoái tòn ten từ trên xuống dưới sát đất luôn, tôi phải kéo mấy cái hàng rào của cái chuồng của thằng cháu ngoại đã phế thải để chống dựng mấy trái đang sà dưới đất,nhìn bắt ham luôn!

Lần này tôi thu dọn đồ đạc váo thùng may mà có lưu trữ mấy chục thùng tả của cháu ngoại nên vừa đủ sức để khiêng,ở Mỹ 16 nâm đây là lần thứ... 13 dọn nhà vừa sắp xếp đồ chợt nghĩ như vầy là "đổi chỗ ở" thì đúng hơn! Cho nên nhờ có "nhiều kinh nghiệm" dọn nhà thùng nào cũng ghi chữ bự tổ chảng để không lẫn lộn đồ vật, con gái đi làm cuối tuần có dịp ngủ nướng trổi dậy ăn trưa xong là tới giờ đi lễ nên chỉ minh ên hằng ngày lặng lẽ đóng thùng,lần này tự calmr nhận sức khỏe mình xuống cấp lom khom cúi xuống đứng lên cả tuần nghe cái lưng muốn còng, chơi luôn 6 miếng salon pass cho ấm lưng. Cũng may chỉ toàn "thời trang mùa hè" của 3 người còn "y phục mùa đông" dày cộm gởi nhà con trai cùng với đồ linh tinh gần...30 thùng, mấy năm trước 3 mẹ con ở chung một cái apartment 2 phòng mới toanh, lần đầu tiên "ra riêng" nên 3 lmẹ con kéo nhau đi Ikea sắm toàn đồ mới từ A tới Z xài bảnh vì mẹ có hai đầu lương, ở thoải mái được vài năm thì con gái "lấy chồng xa" từ bỏ mọi thứ gắn bó 10 năm qua để về quê hương theo chồng! thế là mẹ với con trai ở thêm hai năm nửa đành tră căn hộ thân thương vì lúc này mẹ chỉ còn một đầu lương không đủ chi phi nên con trai mượn sân nhà thờ để mở gâra seo vừa bán vừa cho, vì share phòng không đủ chỗ chứa, lần này lại nghiệm ra một "chân lý đôi khi" trong cuộc sống chẳng phải có nhiều vật chất mới sống được, khi tưởng như thiếu thốn nhưng lại thấy bình thường, hèn chi ông bà mình thương nói "ở bầu thì tròn ở ống thì dài" là phải lắm lắm!

Đến khi cậu út có việc làm part time lại lần nữa "dọn nhà" thế là hai mẹ con đành chia tay mỗi người một ngã, mẹ share phòng ở 95112 con trai ở 95111 mẹ cho con trai mỗi tháng trăm rưỡi để phụ tiền nhà. Lúc này khi ăn một mình tôi cảm thấy trống trãi, hoảng sợ nhớ lại trước kia buổi trưa đón con gái ở trường nó ăn trên xe để tới làm ở văn phòng bác sĩ, đến chiều 2 chị em về nhà trên vai còn đeo túi đã sà vào bếp nhón thức ăn bốc lũm miệng la chói lói đói quá! đói quá..

Hè này con gái bồng con tay xách nách mang trở về Mỹ sống chung với mẹ, ất vui. Cậu út share phòng chung với gia đình người bạn cùng làm chung đi nhà thờ chung, cũng tiện! cậu út mỗi tuần tới chơi với thằng cháu 2,3 lần để nó được ảnh hưởng chất nam tính chứ nhà này chỉ toàn đàn bà con gái chỉ có mình ên, chú nhóc gần 2 tuổi là người đàn ông thôi!

Cậu út sống bình yên đươc 6 tháng thì mẹ của bạn nhận đươc housing số 8, nhà họ vui mừng chuẩn bị dọn nhà mới tiêng cậu út nhà tôi tiu ngỉu báo tin "con phải dọn nhà", tôi đang buồn cho nó thì một tuần sau có tin vui: chúng tôi có thể mướn căn nhà đó để ba mẹ con đươc "đoàn tụ gia đình" sau hơn 4 năm phân rẽ. Lần đoàn tụ nầy lại có thêm thành viên nhí kháu khỉnh làm không khí gia định vui nhộn lên đúng như câu “trẻ lên ba cả nhà tập nói".

Dọn nhà lần này, mỗi ngày hai bà cháu đã có thể cùng nhau đi thăm "vườn rau xanh ngắt một màu", thằng bé hát ngọng ngịu thiệt dễ thương "ài hép ờ rim" I have a dream)

Đầu tháng 9/2014, Bắc Cali

Deborah Tường Vân

Ý kiến bạn đọc
14/05/201518:18:28
Khách
Bài viết rất vui, cho thấy kinh nghiệm dọn nhà dời nhà trên đất Mỹ chỉ là...chuyện nhỏ! "Tiện đâu thì xâu đó", cho nên nếu ai không phải bị cái khổ dọn nhà thì không phải là đang...sống trên đất Mỹ.
Cám ơn Tường Vân đã chia sẻ bài viết nhé!
Chúc gia đình TV vui nơi ỏ mới.
PH
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 835,909,295
Khi nói về biên giới, ai cũng nghĩ đến lằn ranh chia đôi giữa nước này với nước kia, mà ít ai nghĩ đến cái biên giới giữa cái sống và cái chết
Hàng năm, tuy không hẹn trước nhưng vợ chồng tôi cứ nhắm chừng con heo đất hơi nặng là lật đật đập ra mua vé lơn tơn về Việt Nam
Lâu nay tôi bị khó chịu ở cổ, rồi bị đau luôn cái chân bên phải. Mỗi lần muốn nhấc chân lên để bước đi, dù chỉ là một bước ngắn cũng đã là khó khăn lắm.
Chưa vào hè, Ontario, Đông CA có ngày nhiệt độ trên 100 độ F. Từ tiểu bang Texas trải dài qua vùng Trung Tây mưa lũ, nước ngập tràn sông Mississippi.
Năm đó, tôi theo bạn dự lễ ở nhà thờ, tình cờ ngồi bên cạnh một ông cụ trông ốm yếu, ho hen.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước My từ tháng 5/2019. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động. Sau đây là bài viết thứ hai.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết là nhà giáo về hưu, sống tại Canada. "Huế -Dallas" là bài viết đầu tiên kể về người chị và những kỷ niệm thời mới lớn của hai chị em tại Huế đã được phổ biến từ tháng Sáu 2019. Bài thứ hai, mới nhất, là một truyện tình khác thường, dữ dội như lời ca Phạm Duy, “Yêu người xong chết được ngày mai.” Nhân vật chính, một người nữ gốc Việt sinh tại Hoa Kỳ, và một chàng Argentina. Họ gặp nhau trong lễ hội hóa trang tại Venice. Chuyện được nàng và chàng trực tiếp kể bằng lời tự sự, cho thấy cách viết độc đáo của tác giả. Mong bà tiếp tục.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ.