Hôm nay,  

Cây Trái Nhà Vườn Việt Tại Miami

23/10/201400:00:00(Xem: 31081)

Tác giả: Y Châu
Bài số 4367-14-29767vb5102314

Tác giả là cư dân Miami, đã góp nhiều bài viết tinh tế, cho thấy tấm lòng của ông với quê hương, cây trái quê hương. Bài mới của ông kể nhiều chi tiết đặc biệt về cây trái và nhà vườn gốc Việt tại Miami, Florida. Tin mới là do bị dồn hàng, nhà vườn vùng này hiện đang “bỏ Thanh Long, lấy Nhãn Cầu”. Tựa đề được đặt lại theo nội dung.

* * *

Tại Miami Florida, vào vụ mùa, ở các chợ Á Đông người ta bày bán đầy dẫy, đủ loại trái cây. Họ để trong từng bọc bằng nhựa đẹp mắt, có ghi trọng lượng và giá thành. Khách hàng chỉ cần đem lại quầy tính tiền là có ngay loại trái cây mà mình ưa thích.

Là con người, không ít thì nhiều đều có tánh hay tìm hiểu những điều mới lạ, hay ho để học hỏi. Chúng ta muốn đến tận nơi, vườn cây ăn trái, để "sờ tận tay, day tận mắt" hầu chứng thực những gì được nghe... Nhưng lắm khi cũng gây "phiền hà nho nhỏ", cho chủ nhà vườn. Không nên ra vườn khi có mưa to gió lớn, không nên leo trèo trên cây dễ bị trợt ngã, không nên liệng bỏ những trái cây ăn không hết trong vườn tạo điều kiện cho sâu bọ ruồi nhặng...

Dù vậy, nhưng chủ nhà vườn vẫn mở lòng đón chào đồng hương, để có người nói chuyện trời trăng mây nước, gợi nhớ những kỷ niệm xa lắc xa lơ...bên bờ ao, bụi chuối ở tận bên kia bờ Thái Bình Dương.

Một lần đầu những năm 90, người Việt Nam mình tin tức lan nhanh ở Broward Lauderdale, có một vườn vải của người Mỹ, trái chín quằn cây, giá bán rất rẻ! Cuối tuần, sau khi đi chợ về, chúng tôi theo I-95 đi về hướng Tây, qua những con đường nhỏ hẹp. Hai bên nhiều cây ăn trái, giống như miệt Cần Thơ Vĩnh Long: avocado (bơ), mamay, xoài, đu đủ,... Đến nơi trước vườn có tấm bảng ghi: "LYCHE: $1.25 per LB". Chúng tôi đậu xe, bước vào cái sạp nhỏ ngay cổng vô vườn. Người ngồi bên trong hỏi:

- Hi, quí vị cần vải đã hái sẵn hay là muốn vào vườn hái trái còn trên cây?

Chúng tôi trả lời muốn vào vườn.

Họ đưa cho chúng tôi cái túi để đựng vải và cái kéo ngắn để cắt vải, rồi lên chiếc xe nhỏ. Người tài xế lái đưa chúng tôi ngang, dọc trong vườn. Vườn cây trồng ngay hàng thẳng lối, khoảng cách thật đều nhau, giống như quí ngài đi duyệt hàng quân. Cây vải tàng không cao lắm, khoảng 3, 4 mét, từng chùm vải đỏ hồng dưới nắng; dưới gốc cây rụng đầy trái màu nâu sậm, ẩn mình dưới lá rụng, trông nhớp nhúa, vì qua mấy trận mưa. Chúng tôi đã cắt đầy túi vải và đem cân trả tiền, còn ăn thử thì..."free".

Lúc đó tôi chỉ biết chủ vườn ở đây chỉ là người Mỹ, không có người Việt mình. Làm nghề nông "bán lưng cho trời, bán mặt cho đất" vất vả! Làm hãng xưởng, hay ít ra mở chợ, nhà hàng, làm "Beauty Salon",... ở trong máy lạnh, nhàn nhã hơn nhiều.

Thời gian sau, nhân đọc tờ báo tiếng Việt, thấy có quảng cáo vườn trái cây của người Việt. Tôi gọi điện thoại ghi địa chỉ, tìm đến.

Vào mùa trái cây, gió từ Đại Tây Dương thổi vào nhưng cũng không làm dịu đi cái nóng gay gắt của Miami, nhất là vào ban trưa. Tôi đến vườn rất sớm, thấy người chủ và vài người gốc "Spanish" đang thu gom trái cây. Tôi đến gần, bắt chuyên làm quen:

- Chào anh, nhìn anh rắn chắc, khỏe mạnh, tướng mạo phương phi, khi xưa chắc là bên dân sự? Anh đáp lại:

- Không, tôi học khoá 5... Tên là Mão.

- Sao ngộ vậy, tôi cũng khoá 5, tuổi con mèo.

"Tuổi mẹo là con mèo ngao
Hay cấu hay cào ăn vụng thành tinh"...

Mão như mèo, thích ăn vụng nhưng thành tinh không phải dễ.

Nếu lấy mốc thời gian là trận bão Andrew năm 1992 đổ vào Miami, thì có sự khác biệt.

Từ năm 1975 - Andrew: từng đợt người Việt Nam đến Mỹ định cư, là một cộng đồng non trẻ, chật vật để hòa nhập vào nền kinh tế hàng đầu thế giới. Đương nhiên mãi lực của người Việt Nam yếu, nên những hoa quả mà người Việt (người Á Đông) ưa thích như: vải nhãn, mãng cầu, vú sữa, lồng mức,... là hàng "cao cấp" hiếm có, mặc dù ở Nam Florida thời tiết rất thích hợp.

Sau Andrew, thì mọi việc thay đổi, cộng đồng Việt Nam lớn mạnh. Theo dòng người đổ về Florida không ít đồng hương chúng ta, còn mê cái cày, cái cuốc, yêu vườn tược thiên nhiên hoang dã:

Miami nắng sớm, chiều mưa
Biển Tây lắm bão em chưa chịu về
Vườn cây trĩu quả xum xê
Nhãn cầu mít ổi... như quê hương mình.

Trong số những chủ vườn được đồng hương lui tới có: cô Nine, cô Tri, anh Mão, anh Mùi,...

Sau đây là chuyện cây trái nhà vườn, theo anh Mão kể:

- Nhãn Kohala: cho năng suất rất cao, vỏ mỏng, nhiều cơm, hạt tiêu mà thị trường Bắc Mỹ rất yêu thích. Khởi đầu từ ông Bill F., người Mỹ, có nông trại ở Homestead, FL, rất yêu thích trái cây nhiệt đới. Trong một lần du lịch đến Singapore, Đông Nam Á để tìm kiếm giống cây mới lạ nhưng ông không thấy gì! Trên đường về, khi dừng chân ở Honolulu, Hawii, ông thấy giống nhãn Kohala, đem về trồng. Anh Mão, cũng là một trong những người biết được giống nầy đầu tiên ở Miami và nhân rộng cho các nhà vườn.

- Nhãn hương còn có tên là Diamon River: là giống nhãn của người Thái, cho trái lớn hơn, vỏ dầy. Khi đưa vào miệng cắn, trái nhãn bể ra tươm mật ngọt lịm tỏa mùi hương; làm ta muốn ăn thêm nữa, đến khi con mắt đổ ghèn, chưa chịu thôi.

- Thanh long: được cho leo lên cây cột, những vòi rồng xòe ra điểm những trái chín đỏ ao. Theo nhà vườn thì khi ăn vải, nhãn ngọt cần phải mua thêm thanh long để giải nhiệt, nhuận trường lấy lại sự cân bằng.

- Đậu bắp, khổ qua: Ngoài cây ăn trái, nhà vườn còn trồng thêm hoa mầu như: đậu bắp, khổ qua... Anh Mùi, phía trước nhà có hồ cá coi, trên hồ có cầu nhỏ và tượng Phật Bà Quán Thế Âm với nhành đương liễu. Phía sau nhà có nhiều cây ăn trái mát rượi, còn giăng thêm nhiều võng để bà con đi mỏi chân, ngồi đu đưa. Mấy đứa cháu ở nhà, mỗi khi có dịp hay ghé lại vườn, anh coi như con cháu trong nhà. Anh Mùi là ủng hộ viên nhiệt tình của các chương trình văn nghệ.

Một lần anh chơi "gamble". Số là anh có trồng mấy mẫu đậu bắp, khổ qua đã tàn, vẫn còn nhiều trái. Anh kêu, ai có rảnh thì đến hái. Vì không phải tốn tiền nên mấy cháu hái đến đầy xe. Nhưng làm sao ăn cho hết, đành đem vô chùa nhờ tiêu thụ dùm. Lần sau đến thăm anh, anh vui vẻ tỏ lòng:

- Cám ơn các cháu đã giúp hái số hoa mầu dâng cho chùa! Những công đức nầy xin Bồ Tát dành cho các cháu.

- Mãng cầu: là hàng hiếm, có hai loại.

Mãng cầu ta, trái nhỏ nhiều hột.

Mãng cầu Xiêm, trái lớn có gai, chua chua, ngọt ngọt. Rất khó trồng, nhiều năm mùa đông kéo dài, nhiệt độ xuống thấp, cây rụng hết lá, không ra trái mấy mùa liên tiếp.

Có lần những người bạn từ Atlanta, GA viếng thăm Miami muốn mang cây giống mãng cầu Xiêm về trồng, nhưng thời tiết ở đó đâu thích hợp. Nhiều đồng hương truyền tai nhau là mãng cầu Xiêm trị được bá bịnh, cả ung thư? Cần phải kiểm nghiệm lại!

Láng giềng tôi, gốc người Pakistan, có cây mãng cầu Xiêm, trái oằn cây. Tôi hỏi mua, anh hái tặng tôi, anh nói:

- Trồng nó chỉ lấy lộc non.

Cách dùng: hái lộc bỏ vào trong ly nước nóng như trà, giúp ta ngủ ngon, không bị phản ứng phụ như ngầy ngật. Tôi thử dùng, kết quả tốt.

Thời gian sau, tôi trở về thăm nhà cũ, thăm cây mãng cầu của người láng giềng tốt bụng. Nó tươi tốt hơn xưa, đâm nhiều lộc non xanh biếc, nhưng không còn trái? Hỏi ra mới biết người chủ của nó đã không còn mất ngủ nữa, anh đã có một giấc ngủ sâu, một giấc ngủ ngàn thu!

Làm nghề nông cũng không khác những ngành nghề khác, phải bỏ vốn, chọn đất, chọn giống,... Khi tới kỳ thu hoạch thì phải có nơi tiêu thụ và sự hên sui, may rủi bất ngờ không ai biết trước!

Hiện nay, mỗi khi đến vụ mùa trái cây, thì có hệ thống xe đông lạnh chuyển hàng liên bang phân phối và đường hàng không nhanh hơn, nhưng chi phí đắc hơn.

Tin từ nhà vườn sau này cho biết thêm:

- Thanh long, bị dội hàng, nhà vườn không còn ưu ái, bị chặt bỏ.

Nhãn: đúng mùa là tháng 8, 9 mỗi năm, giá thấp; trừ chi phí thì không lời. Nhà vườn đã tìm ra loại phân bón, ra trái nghịch mùa, sẽ cho năng suất thấp nhưng được giá.

Mãng cầu, vẫn là hàng hiếm.

Gần đây, tôi đọc được một bài báo "online.vn", kể lại: phóng viên đến một vườn trái cây, anh hỏi mua, để ăn liền tại chỗ. Xin chủ vườn cho biết có dùng thuốc trừ sâu, hóa chất,... Họ xác nhận là có vì mọi người đều làm vậy, nên họ làm theo.

Đọc xong bài báo tôi giật mình, vì tôi có thói quen xấu mỗi khi hái trái xoài, nhãn, ổi,... là xoa xoa cho sạch phấn, bụi rồi đưa vào miệng cắn liền!

Ở Mỹ, chuyện an toàn thực phẩm là ưu tiên hàng đầu, tôi tin tưởng nhà vườn ở đây sẽ không vì lợi nhuận nhất thời mà hại người, hại mình.

Y Châu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 844,559,835
Tác giả là một huynh trưởng Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, nhận giải bán kết - thường được gọi đùa là giải á hậu 2001. Sách đã xuất bản: Chuyện Miền Thôn Dã. Từ nhiều năm qua, ông là thành viên ban tuyển chọn chung kết như ng vẫn tiếp tục vui vẻ góp bài mới.
Tác Giả viết bài nầy thay cho những ai lần đầu tiên được làm mẹ, hoặc sắp làm mẹ, muốn gởi gắm đến cho đứa con yêu quí. Tuy hoàn cảnh hoặc hành sử có thể khác nhau nhưng tình mẫu tử thiêng liêng không khác biệt. Tác giả quê quán ở Bến Tre, sang Mỹ năm 1973. Ông gia nhập chương trình VVNM do Việt Báo tổ chức từ năm 2015, nhận được giải danh dự năm 2016, và giải Á Khôi “Vinh Danh Tác Phẩm” năm 2017. Hiện Tác Giả đã về hưu và đang định cư ở Orange County.
Tác giả đã qua tuổi bát tuần, hiện là cư dân Bắc California, Trước 30 tháng Tư 1975, ông là công chức chính ngạch của VNCH. Saigon đổi đời, cuối tháng Mười 1977, vượt biên tới Thái Lan. Định cư tại Vùng Vịnh San Francisco, Calif, từ ngày 9 tháng Một 1978. Ông đã dự Viết Về Nước Mỹ từ 2010, với bài viết kể chuyện tổ chức vượt biển và nuôi dạy các con thành người hữu dụng trên đất Mỹ. Sau đây là bài viết mới để tạ ơn tự do, thương phế binh Việt Mỹ, và đặc biệt, Tạ ơn Đức Thánh Trần.
Tác giả từng nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2015. Ông là cựu sĩ quan VNCH, giảng viên trường Sinh ngữ quân đội, cựu tù cải tạo. Ông cũng là tác giả sách "Hành Trình về Phương Đông" do "Xây Dựng" xuất bản năm 2010. Mới nhất, là cuốn "Within & Beyond" do tác giả viết bằng Anh ngữ và tự xuất bản. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Ông tên thật Nguyễn Đức Tâm, sinh năm 1951 tại Quảng Trị, tốt nghiệp Đại Học Luật Khoa Huế năm 1974, vượt biển đến Mỹ năm 1980. Làm chủ nhà hàng từ 1983 đến 2004, hiện đang làm địa ốc và thông dịch bán thời gian và là cư dân West Chester, PA.
Tác giả cùng 2 con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy năm 2001 theo diện đoàn tụ. Mười sáu năm sau, bà hiện có tiệm Nails ở Texas và kết hôn với một người Mỹ. Năm 2017, lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX. Bài viết mới của bà là chuyện mùa Giáng Sinh.
Tác giả hiện là cư dân Arkansas, đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Bà tên thật Trịnh Thị Đông, sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Với bút hiệu Dong Trinh, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016, và luôn cho thấy sức viết mạnh mẽ và cách viết đơn giản mà chân thành, xúc động. Bài mới nhất, tác giả viết về Lễ Tạ Ơn đang tới.
Tác giả là một nhà giáo, nhà báo, nhà hoạt động xã hội quen biết tại Little Saigon. Tới Mỹ theo diện Hát Ô Một từ 1990. Suốt 27 năm qua, ông không ngừng viết văn viết báo tiếng Việt, tiếng Anh. Trong năm qua, có tới 7 cuốn sách mới. Góp sức với Viết Về Nước Mỹ, ông đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ những năm đầu, và vẫn tiếp tục góp bài mới. Bài mới nhất là chuyện mùa giáng sinh
Trước Tháng Tư 1975, tác giả là một Hải Quân Trung Uý VNCH, rồi thành cựu tù cải tạo, tự lái tầu vượt biển, định cư tại Úc. Với nhiều bài viết sống động, trong đó có “Làm Thế Nào Để Chôn Hai Chế Độ,” kể chuyện được cô bí thư 12 tuổi đảng bảo lãnh ra khỏi trại cải tạo Vườn Đào, ông là tác giả vào danh sách Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2015. Sau đây là bài viết mới nhất..
Tác giả sinh năm 1944, định cư ở Mỹ năm 1979, sống ở California 25 năm với nghề điêu khắc gỗ. Một số tượng điêu khắc gỗ cỡ lớn hiện đang toạ lạc trên đường phố và nơi công cộng của các thành phố Seaside, Monterey, và Los Gatos tại California là công trình của ông Tú.
Nhạc sĩ Cung Tiến