Hoa Tím Ngày Xưa

22/07/201400:00:00(Xem: 6799)

Tác giả: Vành Khuyên
Bài số 4282-14-29682vb3072214

Với kiểu "viết như nói", tác giả đã góp nhiều bài viết và nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2005. Cô tên thật là Trần Thị Ngọc Trâm, sinh năm 1965 tại Saigon, thứ nữ một gia đình H.O. Công việc đang làm: chuyên viên Sở Xã Hội tại Salem Oregon.

* * *

Năm đó tôi mới 10 tuổi. Dù mới 10 tuổi nhưng việc nhảy múa và họp hành cho công ích là một điều bắt buộc của chế độ đương thời. Bọn con trai lúc đó đã quỷ lắm, ghép tôi với người này người kia, mỗi lần tôi ra xóm là bị kêu tên loạn xị. Tôi để ý ghép tôi với ai tôi thích thì mới cười. Tôi hay cười khi bị ghép với Thân, Thân nhìn dáng gầy nhỏ, không thu hút lắm nhưng tôi thích đôi mắt của Thân, đã nhìn ra nhìn, nhìn thấu vào mắt tôi tận trong, nói theo cách bây giờ là "ví có ngã đầu vào vai anh được em ngã liền".

Vòng tròn nới rộng, tôi ý tứ đứng xa Thân vài người, mắt vẫn để ý xem Thân có nhìn tôi không. Một cô bé lại mời tôi ra nhảy để rồi đến phiên tôi ra.

- Cùng nhảy múa xung quanh vòng / cùng nhảy múa cùng vui, / cùng nhảy múa xung quanh vòng / vui cùng vui múa đều...

rồi đến cái đoạn

- Nắm tay nhau, bắt tay nhau vui cùng vui múa ca, nắm tay nhau, bắt tay nhau vui cùng vui múa đều

Tôi phải bắt tay người bạn nào đó trong vòng tròn đi ra thế tôi, bước chân tôi đi rất lẹ vì ngượng ngùng đã đưa tôi đến trước mặt Thân. Theo lẽ Thân phải đưa tay ra khi thấy tôi nhưng Thân ngại làm tôi quê quá chụp lấy tay Thân rồi đẩy Thân ra luôn mà không đợi đến hết bài hát.

Kỷ niệm đó còn mãi, một cái nắm tay, một cái nhìn bối rối, Thân ơi là Thân.

*

Năm 15 tuổi, tôi đang học lớp 9, Thân đã đậu vào lớp 10 trường Chu Văn An. Thân hãnh diện vô cùng vì đã làm vui lòng mẹ. Thân được mẹ sắm cho cái xe đạp mi ni màu xanh, ngày nào tôi đi bộ đi học về, Thân cũng trờ vào lề trước mặt bảo tôi lên xe đi. Thề là lúc này nghĩ lại tôi muốn lên liền, ai như hồi đó, bẽn lẽn bước đi, có gan lắm là lại gần Thân bảo Thân về đi thôi.

Ngày nào như ngày đó, tôi đi bộ, Thân trờ xe đạp theo sau. Ngày nào không thấy Thân theo, tôi buồn rất lạ, tự nhủ thấy nữa sẽ không cười cho Thân biết tay. Nhưng không, lúc thấy lại Thân trờ theo lại tôi lộ rõ vẽ vui mừng của mình và dường như điều đó đã thúc giục Thân đi theo tôi mỗi ngày dù có hôm Thân phải cúp cua ra sớm tiết để kịp giờ tôi về.

Rồi tháng cuối của năm học đó, những ngày khủng khiếp nhất trong ngày tháng học sinh của tôi (dù chẳng dính gì đến chuyện học), tôi không còn bao giờ thấy Thân trên chiếc xe đạp với nụ cười. Thân đi đâu? Thân về đâu, những giờ hay gặp tôi sau khi tan học, hình ảnh của tôi có còn lẩn quẩn trong đầu Thân bất cứ nơi nào Thân tới hay là không?

Thân ơi!

*

Cả xóm đồn Thân đi vượt biên rồi được vớt lên đảo. Những ngày ở đảo không biết Thân có nhớ cái cô bé Thân hay chờ và đạp xe theo sau không. Thân đã vượt qua những ngày tháng gian khổ đó như thế nào. Phải chi tôi có thể biết được và làm chỗ dựa tinh thần cho Thân.

Khoảng 2,3 năm sau, tôi nhận được thư Thân từ Houston, Texas. Tôi mừng vô cùng. Tôi nghe trong những cánh thư những vui mừng, hân hoan như những ngày còn bé như đang tiếp tục không hề gián đoạn. Tôi chia xẻ với Thân hết những gì xảy ra ở xóm. Chúng tôi viết cho nhau rất thường. Những ngày có thư của Thân tôi ăn cơm thấy ngon hơn. Nụ cười tôi cười cũng nhiều ý nghĩa và giàu sinh lực hơn. Tôi không cho đó là tình yêu vì lúc đó tôi đã yêu một người. Thân cũng chẳng bao giờ nói yêu tôi qua thư nên tình cảm với Thân từ tôi mang một vẻ vô tư và hồn nhiên mà chỉ có hai chúng tôi hiểu nó ra sao.

Tháng 1/1990 tôi theo gia đình định cư tại Salem, Oregon. Bố tôi không muốn tôi còn vương vấn gì về người yêu tôi còn ở lại. Bố tôi đăng báo tìm Thân cho tôi. Tôi không còn nhớ tôi tìm ra Thân hay bố tôi biết tin Thân trước. Tháng 8 năm 1990 chị gái lớn của tôi làm đám cưới. Bố tôi đề nghị "Cho con mời Thân qua chơi".

Tôi vui mừng vô cùng và bố tôi rất tin bố tôi đã làm đúng trách nhiệm của mình.

*

Chuyến bay từ Houston, TX tới Salem, OR có một người với nụ cười mà sau 9 năm tôi mới gặp lại. Tôi muốn nắm chặt tay Thân nhưng ngại người nhà xung quanh, vẫn ánh mắt đó nhìn xoáy vào trái tim tôi.


- Minh khoẻ không? Thân vui quá khi gặp lại Minh.

Chúng tôi về cùng một nhà suốt thời gian vacation đó của Thân. Thân dự đám cưới của chị tôi vui như người trong nhà và được gia đình tôi và những người anh em họ chào đón như người tương lai của tôi. Sau đám cưới chị tôi tôi và Thân đi lang thang trên các con đường, các chỗ shopping tại Mỹ lúc đó còn quá xa lạ với tôi. Thân mua cho tôi tất cả các đồ gì tôi trầm trồ vì đẹp dù thật sự tôi không thích hay tôi không cần, tôi cũng cầm cho Thân vui vì đã làm cho tôi hạnh phúc.

Chúng tôi chia tay nhau và hứa giữ liên lạc cho tới khi nào lại ở chung một nơi vĩnh viễn như hai người bạn đời.

Một giấc mơ rất đẹp nhưng cuối cùng tôi và Thân hai người hai ngã. Thân cơ hồ nhận ra tôi chỉ coi Thân như một người bạn. Trái tim của tôi đã có chủ mất rồi dù cha mẹ tôi rất quý Thân. Lúc đó không phải vì không thích Thân và không thể có tình yêu với Thân, chính tôi còn không biết tôi có đủ can đảm vượt qua hết những thử thách trên một mảnh đất mới để tạo dựng tương lai của chính mình không. Sự không tha thiết của tôi cho một tình thân xa xôi hơn đã làm Thân nản chí. Sau đó, tôi và Thân không liên lạc với nhau khá lâu. Một ngày, Thân gọi cho tôi báo tôi biết Thân sẽ qua Na uy theo lời mẹ đi hỏi vợ. Khi được báo điều đó, tôi ngạc nhiên vô cùng vì tôi không nghĩ tôi còn quan trọng với Thân đến thế, tại sao anh lại phải báo cho tôi hay.

Tôi không nói được lời nào, cái ngọng nghịu buổi đó ngự trị trong tôi mãi và có lẽ nó vẫn còn cho tới bây giờ hay sao mà mỗi giấc mơ tôi có về Thân, tôi vẫn nghĩ Thân rất gần và vẫn quý tôi như một người bạn thân của ngày nào.

Ờ, ngày mai xin cho tôi một ngày nào gặp lại Thân như là trong những giấc mơ tôi từng có sau ngày Thân đi lấy vợ mà tôi đã mơ, có gặp tôi cũng sẽ chẳng nói gì với Thân đâu, chỉ xin được nhìn Thân mỉm cười rồi bước đi như những ngày tôi còn là cô bé 15 tuổi.

Thân có nhớ tôi như vậy không?

*

Thân vẫn hỏi thăm tôi từ người bạn chung của chúng tôi. Tôi cũng ít liên lạc với người bạn đó nhưng bất ngờ về Thân đi tìm mình, anh gọi ngay tôi hỏi

- Bà Minh, bà làm gì Thân phải kiếm tôi?

- Trời, sao anh hỏi tôi, đã hơn 10 năm tôi không biết gì về ông Thân nữa, tin hay không tuỳ nha.

Từ lâu, tôi cũng tự hỏi mình tại sao lại còn những giấc mơ về Thân như vậy, nay thì câu trả lời rõ ra rồi đó. Tôi không vui, không buồn vì cũng như tôi, tôi biết cái cảm giác Thân nghĩ về tôi đó vô tư lắm. Trước những sóng gió của cuộc đời, chúng tôi tìm lại chút thanh thản, chút hồn nhiên ngày nào mình có được, nó chỉ giản dị từ Thân với tôi là một nụ cười, từ tôi với Thân là một sự chia xẻ, lòng quý mến đầu đời Thân dành cho một người bạn gái.

Tôi buông lời kết luận với người bạn "có khi ổng ngại hỏi về tôi, có hỏi, anh cứ đưa email của tôi cho ổng, cây ngay không sợ chết đứng, tôi không sợ ai dị nghị đâu, nói Thân tôi quý ảnh lắm, sẵn sàng mời ảnh qua Oregon nếu ảnh còn muốn gặp tôi nha "

Đường đời muôn vạn nẻo, tôi bao giờ cũng đi nẻo mình thích. Thật là không phải tôi không biết từ biệt với quá khứ mà với tôi, cũng như với Thân, chúng tôi hiểu khi mình còn trân trọng được điều gì trong cuộc sống thì nên làm và làm không suy tính.

Tôi vẫn nhớ Thân và những cảm giác lạ lẫm ngày nào những trưa học về mà có lẽ đi hết cuộc đời này có bắt tôi quên đi tôi cũng không thể nào làm được.

Một ngày, tôi nghe được bài hát Hoa Tím Ngày Xưa mà lòng bồi hồi nhớ Thân vô cùng. Hy vọng bài hát sẽ làm dịu đi những gì không vui đã xảy ra với Thân và tôi trong cơn lốc đời. Thời gian đã đẩy chúng tôi xa nhau, nhưng những gì tuyệt vời ngày cũ vẫn còn mãi trong tôi, Thân ạ.

Hoa Tím Ngày Xưa

Nhạc sĩ: Hữu Xuân

Thơ: Cao Vũ Huy Miên

Con đường em về ban trưa
Hoa tím nghiêng nghiêng đợi chờ
Tuổi em vừa tròn mười bảy
Tóc em vừa chớm ngang vai

Con đường em về mưa bay
Ta đứng trông theo bao ngày
Từ bao giờ lòng cứ ngỡ
Yêu người mà nào có hay!

Con đường em về thơm hương
Ngọc lan khuya rụng trong vườn
Tiếng dương cầm đâu lặng lẽ
Đưa ta về phía cuối đường

Con đường em về năm xưa
Có biết hay chăng bây giờ
Hoa tím thôi không chờ nữa
Chỉ còn ta đứng dưới mưa

Cho Thân của tôi,

Vành Khuyên

Ý kiến bạn đọc
08/05/201719:44:44
Khách
Ca'm o*n Ltran ra^'t nhie^`u .
11/09/201606:21:17
Khách
Rat hay , cam on tac gia da giup cho toi goi lai nhung ky uc kha tuong tu cua thuo nao.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,574,474
Khi nói về biên giới, ai cũng nghĩ đến lằn ranh chia đôi giữa nước này với nước kia, mà ít ai nghĩ đến cái biên giới giữa cái sống và cái chết
Hàng năm, tuy không hẹn trước nhưng vợ chồng tôi cứ nhắm chừng con heo đất hơi nặng là lật đật đập ra mua vé lơn tơn về Việt Nam
Lâu nay tôi bị khó chịu ở cổ, rồi bị đau luôn cái chân bên phải. Mỗi lần muốn nhấc chân lên để bước đi, dù chỉ là một bước ngắn cũng đã là khó khăn lắm.
Chưa vào hè, Ontario, Đông CA có ngày nhiệt độ trên 100 độ F. Từ tiểu bang Texas trải dài qua vùng Trung Tây mưa lũ, nước ngập tràn sông Mississippi.
Năm đó, tôi theo bạn dự lễ ở nhà thờ, tình cờ ngồi bên cạnh một ông cụ trông ốm yếu, ho hen.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước My từ tháng 5/2019. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động. Sau đây là bài viết thứ hai.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết là nhà giáo về hưu, sống tại Canada. "Huế -Dallas" là bài viết đầu tiên kể về người chị và những kỷ niệm thời mới lớn của hai chị em tại Huế đã được phổ biến từ tháng Sáu 2019. Bài thứ hai, mới nhất, là một truyện tình khác thường, dữ dội như lời ca Phạm Duy, “Yêu người xong chết được ngày mai.” Nhân vật chính, một người nữ gốc Việt sinh tại Hoa Kỳ, và một chàng Argentina. Họ gặp nhau trong lễ hội hóa trang tại Venice. Chuyện được nàng và chàng trực tiếp kể bằng lời tự sự, cho thấy cách viết độc đáo của tác giả. Mong bà tiếp tục.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.