Hai Bài Viết Ngắn

02/11/201100:00:00(Xem: 225352)

Hai Bài Viết Ngắn

Tác giả: Trương Tấn Thành

Bài số 3399-12-28609vb4110211

Tác giả từng nhận giải Viết Về Nước Mỹ từ 2005. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA, ngành giáo dục năm 2000, từng là nhà giáo trong ban giảng huấn tại trường dạy người da đỏ và giảng viên tại Đại học cộng đồng SPSCC, Olympia, WA. Sau đây là 2 bài viết ngắn của ông.

***

1. Cái chết của

một nhà sách

Hôm qua tôi có dịp qua vùng phía tây West side của thủ phủ Olympia, tiểu bang WA, khi ghé qua hiệu sách lớn nhất nhì của Mỹ là Borders mới biết là tiệm này đã đóng cữa vì mua bán thua lỗ. Khi đi bộ ra xe trong cơn mưa lất phất se lạnh tôi tư nhiên bổng thấy buồn. 

Tôi mê đọc sách lắm. Nhờ có chút vốn Anh ngữ kha khá nên tôi hay tìm mua đọc các loại sách bằng tiếng Anh tại các hiệu tiệm sách lớn như Barnes and Nobles hay Borders. Tôi chỉ mới biết Borders đây thôi, mấy năm trước tôi vẫn vào tiệm Barnes and Nobles. Borders năm gần khu thương mại lớn ở Olympia là Capital Mall. Tôi và vợ tôi thương ghé qua Capital mua để bà xã đi mua sắm. Trong khi đó tôi chạy qua Borders để xem sách. Đặc điểm của hai hiệu sách lớn này là khác hàng cứ vào tha hồ đọc sách mà chẳng cần mua. Trong tiệm lại có khi có ghế sofa hẵn hòi cho khác ngồi đọc, có sẵn wireless cho khách xài internet miễn phí. Tôi thương hay tìm một gốc vắng để đọc và ghi chú những quyển sách bán chạy nhất gọi là best sellers cho đở tốn tiền mua. Từ chỗ tôi ở chạy qua đến West side cũng cả nữa tiếng. Đối với người xài kỹ như tôi thì mỗi lần “đọc ke”' như vậy tôi coi như là bỏ công lái xe của mình!

Tôi chỉ mới ghé qua Borders năm sáu lần gì đó để mua mấy cuốn best sellers loại quản trị tài chánh và tâm lý thực dụng. Lần cuối cùng là khi tôi mua quyển tự điển y khoa giá đang sale, có minh hoạ, để tìm hiểu về cấu tạo của tuyến tiền liệt. Cách đó mấy tháng tôi có đọc được tin là Borders vì làm ăn thua lỗ nên sẽ đóng nhiều cử tiệm trên toàn quốc Mỹ. Đó là hậu quả của loại máy “điện thu”+ như hiệu Kindle của hảng Amazon hay các loại như Ebook như của hảng Sony đưa đến sự tiêu vong của các nhà sách, trong số đó có Borders.

Sách đối với tôi lúc nào cũng là món ăn tinh thần cần thiết và hơn nữa là một người bạn thân không bao giờ làm cho tôi thấy buồn chán, cô đơn. Còn hơn thế nữa, sách là “ông thay”^` của tôi, nhờ sách, mà tôi được như ngày hôm nay. Cái chết của tiệm sách Borders đối với tôi là cái chết của một người bạn thân trong cuộc sống tinh thần của mình. 

Mỗi lần bước cữa vào tiệm sách là tôi đang vào một thế giới khác. Một rừng sách báo đang bao quanh tôi. Khi ngồi xuống đọc quyển sách mà mình đã chọn là tôi quên hẵn đi thời gian. Một chân trời kiến thức mới đang mở rộng ra cho tôi. Không ai quấy rầy hay hối thúc và phải nói là người vào hiệu sách được tôn trọng và nhân viên trong tiệm cũng rất là trí thức. 

“Chúng tôi xin cáo lỗi vì chi phí quá cao nên chúng tôi phải đóng cữa. Xin chân thành cảm ơn quý khách hàng đã ủng hộ trong thời gian qua”. Đọc tờ thông tri dán trước cửa tiệm đã kéo màng phủ các cửa kiếng, bên trong tối om, vắng lặng, tôi thấy thật là buồn. Thế là những người yêu sách và có được những nơi tạo điều kiện để đáp ứng nhu cầu tri thưc bị mất mát lớn. Hay là mình cũng nên “để tang” một “người ban”. đã ra đi vĩnh viển" Tôi nghỉ trong đau…^` Kề từ nay tôi không còn được gặp bạn nữa. Đời tôi bị một khoang trống vắng, một thiếu thốn tri thức khó bù đắp. Tôi muốn bạn biết vậy. 

Tôi ngồi vào xe nhưng không mở máy vì thấy không biết mình lái đi đâu đây khi không còn nơi để tiêu khiển thời gian. Tự nhiên tôi nhớ câu “Sách vở ích gì cho buổi ay”^' mà thấy thật thấm thía. 

Bạn tôi đã ra đi không còn nữa

để lại trong lòng này lắm tiếc thương

chẳng biết nói chi ngoài lời cảm tạ

đã bấy lâu rồi mình thân thiết với nhau

dù bạn mất nhưng tình này không bao giờ mất.

2. Chuyện Chó

Và Văn Minh

Tác giả đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2005. Cô tên thật là Trần Thị Ngọc Trâm, sinh năm 1965 tại Saigon, thứ nữ một gia đình H.O. Công việc đang làm: nhân viên xã hội tại Salem Oregon. Sau đây là bài viết mới nhất

Trước tiên kính xin các bạn tha lổi vì đã nói đến đề tài có phần... thiếu tao nhã này về nước Mỹ. Đem cái ”không thơm tho nhất“để so sánh với cái hay cái đẹp nhất thì...cũng hơi không được bình thường nhưng khổ nỗi đây là chuyện tôi thực sự đã thấy, đã nghĩ. Thôi thì cứ kể ra cho nhẹ lòng.

Số là sáng nào tôi cũng đi ra một công viên gần nhà để ách xơ xai cho gân cốt giãn xả như lời bác sỉ dặn. Ngoài những người đi đến đây để đi, để chạy thì có một số bà cô có dẩn theo những cô những chú chó yêu mến của họ. Tay người nào cũng cầm theo một bao ny lông được cung cấp sẵn tại chỗ. Khi chó làm xong ”nghĩa vụ tự nhiên“là họ tóm gọn vào bao và bỏ vào thùng rác. Họ làm công việc này một cách rất tự nhiên và tự động không cần ai nhắc nhở. 

Thường thì với những ”của bỏ đi“này ai cũng lè lẹ tránh đi, kể cả người chủ nuôi, mà không cần biết là ai sẽ là nạn nhân của chúng. Đây là chuyện thường thấy, không chỉ ở các nước chậm tiến, mà còn thấy ở cả các thủ đô phương tây văn minh như Paris. Sau khi để ý quan sát nhiều lần và nhiều nơi, tôi phải tự nhận với mình là: chính cái việc ”xử lý của phế thải của chó“này đã nói lên được cái văn minh của xứ này. 

Trương Tấn Thành, WA.

Ý kiến bạn đọc
03/11/201106:24:42
Khách
Đọc sách cọp giết chết nhà bán sách. Ở VN trước năm 1975, đọc báo cọp giết chết luôn tờ báo.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 809,104,440
Khi nói về biên giới, ai cũng nghĩ đến lằn ranh chia đôi giữa nước này với nước kia, mà ít ai nghĩ đến cái biên giới giữa cái sống và cái chết
Hàng năm, tuy không hẹn trước nhưng vợ chồng tôi cứ nhắm chừng con heo đất hơi nặng là lật đật đập ra mua vé lơn tơn về Việt Nam
Lâu nay tôi bị khó chịu ở cổ, rồi bị đau luôn cái chân bên phải. Mỗi lần muốn nhấc chân lên để bước đi, dù chỉ là một bước ngắn cũng đã là khó khăn lắm.
Chưa vào hè, Ontario, Đông CA có ngày nhiệt độ trên 100 độ F. Từ tiểu bang Texas trải dài qua vùng Trung Tây mưa lũ, nước ngập tràn sông Mississippi.
Năm đó, tôi theo bạn dự lễ ở nhà thờ, tình cờ ngồi bên cạnh một ông cụ trông ốm yếu, ho hen.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước My từ tháng 5/2019. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động. Sau đây là bài viết thứ hai.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết là nhà giáo về hưu, sống tại Canada. "Huế -Dallas" là bài viết đầu tiên kể về người chị và những kỷ niệm thời mới lớn của hai chị em tại Huế đã được phổ biến từ tháng Sáu 2019. Bài thứ hai, mới nhất, là một truyện tình khác thường, dữ dội như lời ca Phạm Duy, “Yêu người xong chết được ngày mai.” Nhân vật chính, một người nữ gốc Việt sinh tại Hoa Kỳ, và một chàng Argentina. Họ gặp nhau trong lễ hội hóa trang tại Venice. Chuyện được nàng và chàng trực tiếp kể bằng lời tự sự, cho thấy cách viết độc đáo của tác giả. Mong bà tiếp tục.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.