Chuyện Người Gửi Điện Thư Rác

13/07/200900:00:00(Xem: 114340)

Chuyện Người Gửi Điện Thư Rác
 
Tác giả: Cánh Chuồn Chuồn
Bài số 276-16208743- vb271309

Tác giả tên thật Hồ Việt Tân, từng nhận giải tác phẩm Viết Về Nước Mỹ 2005 với bài viết “Không Được Phép Chết”, hiện sống với cha mẹ già bệnh tại Los Angeles.

***
Có rất nhiều người thân, bạn bè đã hỏi vì sao tôi gởi ra rất nhiều điện thư rác (junk Emails).
Đúng như câu hỏi trên, tôi xin nhận tội là tôi đã gởi ra rất nhiều thư rác từ khi có trương mục điện thư (Email account).  Làm một bài toán để tính sơ số thư rác tôi gởi đi mỗi tuần   năm trăm cái vì tôi gởi đi ít nhứt mười cái thư rác cho năm mươi người thân, và bạn bè. 
Số thư nằm trong trương mục của tôi lên trên năm ngàn rưỡi lá nhân lên cho năm chục người rồi trừ ra số phóng đại và huênh hoang thì ít nhất tôi đã gởi đi khoảng chừng hai mươi ngàn đến hai mươi lăm ngàn lá thư rác.
Những lá thư rác tôi gởi ra hàng tuần thường là những mẫu truyện cười, những câu chuyện ngụ ngôn, những hình ảnh tếu, những đoạn phim ngắn vui, v.v...
Trước khi trả lời câu hỏi trên, tôi xin kể một truyện ngắn. 
Năm 2004, tôi và mười người bạn đã đi du lịch mười ngày ở Tây Tạng.  Một chuyến du lịch rất thú vị và khó quên   tôi tin là những người bạn đi cùng chuyến đó khó quên được những chuyện đã xảy ra.  Hình ảnh và kỷ niệm về chuyến du lịch đó thì rất nhiều   nhưng tôi không muốn kể ra đây. 
Tôi chỉ muốn nói lên điều tôi quan sát và thu thập được của người dân Tây Tạng.  Dân Tây Tạng rất nghèo   một dân tộc thiểu số sống khoảng năm mươi năm dưới ách cai trị nghiệt ngã của Trung Cộng, trên vùng đồi núi lạnh giá, khô cằn; tuy vậy họ có lòng từ bi rất rộng lớn.
Lòng từ bi rất rộng lớn"  Đúng vậy!  Tuy dân Tây Tạng nghèo nhưng nhan nhãn trong thành phố, ngoại ô, và vùng đồi núi chỗ nào cũng có phướn được cắm trên những ụ đá, có chữ viết, sơn hay tạc trên những vách núi với những lời cầu nguyện như Om Mani Pad Me Hum, Nam mô A Di Đà Phật hay Từ, Bi, Hỷ, Xả.


Tại sao một dân tộc theo đạo Phật nghèo đói không đủ ăn, đủ mặc lại bỏ công, của, sức ra cắm phướn, viết chữ, tạc đá trên vách núi với những lời cầu nguyện như vậy"  Xin thưa tại vì dân Tây Tạng cho rằng họ sống trên "nóc nhà" của trái đất nên họ muốn nhờ gió đem những lời cầu nguyện của họ ban rãi ra khắp thế giới.
Truyện tôi muốn kể chỉ có vậy thôi và bây giờ tôi xin trả lời câu hỏi vì sao tôi gởi ra rất nhiều điện thư rác (junk Emails).
Tôi là một kẻ đã sống hơn nữa đời người, vô tướng, bất tài, không công, rỗi nghề, ở nhà với mẹ (biết ngày nào khôn), không đóng góp gì cho xã hội   sống chỉ thêm xấu hổ. 
Với sự xấu hổ đó và tài sức giới hạn, tôi muốn thực tập bài học tôi học được từ người dân Tây Tạng  bằng cách gởi ra thật nhiều thư rác và tôi hy vọng những lá thư rác của tôi sẽ được người thân, bạn bè chuyển tiếp ra cho người thân và bạn bè của họ, và cứ như thế thư rác sẽ được chuyển đi mãi, đi mãi. 
Kèm theo những lá thư rác gởi đi là những lời cầu nguyện chân thành của tôi.  Tôi muốn nhờ gió điện tử đem những lời cầu nguyện của tôi ban rãi ra khắp thế giới thật và thế giới ảo.
Lời cầu nguyện của tôi:  
Cầu chúc cho tất cả chúng sanh không bị tổn hại. 
Cầu chúc cho tất cả chúng sanh không còn phiền não. 
Cầu chúc cho tất cả chúng sanh thân tâm an lạc.

Let all beings be free from harm.
Let all beings be free from sorrow.
Let all beings be free from sufferings

Và tôi nhớ lời nhạc Trịnh Công Sơn:
“Sống trong đời sống cần có một tấm lòng ...                             
Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi ...”                                                                 

Cánh Chuồn Chuồn

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 816,507,171
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
Tác giả lần đầu tham dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải VVNM 2019. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79
Tác giả lần đầu tham dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải VVNM 2019. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2018 năm thứ XIX. Sau nhiều năm làm công việc khai thuế tại vùng Hollywood, cô và gia đình hiện đã rời Los Angeles để trở thành cư dân quận Cam.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại. Một số bài viết khác của cô được ký tên Thịnh Hương. Nay hai bút hiệu hợp nhất, thành một tác giả thân quen của sinh hoạt Việt Báo. Tác giả hiện cư trú và làm việc tại miền Bắc California. Bài mới của cô dành cho ngày Lễ Halloween
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo.
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ.
Định cư tại Mỹ từ 1994, Phương Hoa vừa làm nail vừa học. Năm 2012, bà tốt nghiệp ngành dạy trẻ tại Chapman University khi đã 62 tuổi và trở thành bà giáo tại Marrysville, thành phố cổ vùng Bắc Calif. Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết 2014. và vẫn tiếp tục gắn bó với Viết Về Nước Mỹ.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2018. Ông tên thật là Chu Văn Huy, cựu tù, vượt biển, hiện là cư dân San Jose, đã nghỉ hưu sau 37 năm làm việc cho các hãng điện tử tại Silicon Valley - Thung lũng Hoa Vàng, California. Đây là bài mới nhất của Ông.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.