Nhật Ký Cho Mai Khanh

20/03/200900:00:00(Xem: 105905)

Nhật Ký cho Mai Khanh

Tác giả: Lạc Hà
Bài số 2565-16208642- vb632009

Tác giả cho biết bà tên  thật là Hà Lạc, 60 tuổi, định cư ở Mỹ từ 75, hiện cư ngụ tại Euless, TX. Nghề nghiệp: nhà giáo sắp về hưu. Bai viết về nước Mỹ đầu tiên của bà là nhật ký của bà ngoại viết cho cháu. Sau đây là một số trích đoạn.

***
Như một thiên thần từ trời sai xuống, con làm đảo điên cả gia đình. Bà Ngoại chưa từng trong đời ngồi ngắm hình ai hằng giờ, chưa từng hăm hở cắm cúi lái xe vượt đèn vàng, đèn đỏ vì bất cứ lý do gì, thế mà giờ đây chỉ để đón con tại day care, Bà đã "chạy" một mạch sau khi tan sở, không phải vì sợ trễ giờ day care đóng cửa, phải trả thêm tiền, mà vì bà Ngoại nóng lòng muốn ôm con vào lòng, vì bà Ngoại nhớ con quá, nhớ mùi thơm măng sữa, nhớ cái miệng cười, cái cau mày, cái liếc mắt của con.
Từ ngoài hành lang trước khi bước vào phòng infant, bà Ngoại thường dừng lại một giây, rảo mắt nhìn vào trong, tìm xem con đang ở đâu, con đang làm gì, để rồi Bà yên tâm mỉm cười khi thấy con đang nằm chơi cười cười, hai tay nắm chặt dơ lên trời mà ở nhà bà Ngoại thường mắng yêu: "Ui chao, coi hắn đánh tui tề" hoặc hai chân con đang đạp gió lia lịa, đầu con quay qua quay về nhanh nhẹn như con đang tìm kiếm cái gì, và bà ngoại thường chủ quan tự bảo rằng con nhớ và kiếm bà ngoại.
Có khi Bà thấy con đang nằm ngủ, hoặc bà babysitter đang ôm con, hoặc đang thay tã cho con. Cũng đôi lần bà ngoại thấy con đang khóc, khiến Bà xót xa làm sao. Bà chạy ùa vào, ngồi bệt xuống đất, ôm vội con vào lòng, bà hôn lấy hôn để lên hai mí mắt đỏ mọng, lên mặt mày mũi miệng của con rồi Bà dỗ cho con nín, nói nựng với con cho con nhoẻn miệng cười với Bà thì Bà mới chịu nhẹ nhàng bỏ con vào carrier, "nai nịt" đàng hoàng trước khi collect "đồ đạc" của con, bình sữa, daily sheet ghi sinh hoạt hằng ngày của con, và cuối cùng Bà phải ký tên vào daily log trước khi mang con về.
Giữa đường, khoảng đường 10 phút từ day care về nhà, Bà lái xe hết sức cẩn thận, trông trước trông sau mỗi khi đổi lane, và Bà không dám lái nhanh sợ Mai Khanh ngộp. Thông thường bà Ngoại lái xe nhanh như chớp, bạn bè của Bà ở CA thường gọi đùa Bà là "cao bồi Texas" mỗi khi Bà về CA chơi, bạn bè giao xe cho Bà lái, ai cũng sợ hãi la làng. Thế nhưng khi có Mai Khanh của Bà sau xe, Bà lái xe chậm chạp, đôi lúc nhìn vào kính chiếu hậu, bà tự cười thầm, nghĩ rằng mấy người đi sau xe Bà chắc phải rủa thầm trong bụng.

*
Và cũng từ ngày con ra đời, Bà Ngoại mới hiểu hết ý nghĩa câu nói của người Pháp: "Quand l'enfant apparait, le cercle applaudit" (tạm dịch sát nghĩa: Khi trẻ con xuất hiện, đám đông vỗ tay reo mừng).
Ngày Mẹ con vào bệnh viện "rục rịch" sinh con, cả nhà mình đã chờ đón sự chào đời của con với tất cả niềm vui sướng, xôn xao, tưng bừng, và hớn hở. Hôm ấy Bà Ngoại đang chuẩn bị tiệc sinh nhật ông Ngoại, nhưng khi nghe Mẹ con bình tĩnh thông báo Mẹ con đã vào bệnh viện chờ sinh con, Bà bỏ ngay mọi việc nấu nướng đang dở dang, giao cho ông Ngoại dọn dẹp, chạy bay vào BV với Mẹ con. Sau đó, các cậu và ông ngoại rủ nhau đi xem movies viện cớ ở nhà chờ đợi sốt ruột quá, Dì Ti cũng vào BV để cùng sốt ruột với Bà Ngoại. Suốt thời gian chờ đợi từ 10 giờ sáng đến 4 giờ 32 phút chiều, Bà Ngoại chỉ biết lâm râm cầu nguyện Phật Bà phù hộ cho được "Mẹ tròn con vuông", con sinh ra được đầy đủ tứ chi, và bình yên vô sự. Khi cô y Tá ra phòng đợi báo tin con đã ra đời, rất tự nhiên, Bà Ngoại liếc nhìn cô Y Tá, tìm xem phản ứng lạ nơi cô. Không thấy gì, Bà mới cất tiếng reo mừng rỡ và gọi nhỏ tên con: "Mai Khanh", rồi như quên mất mình đã lên chức Bà Ngoại. Bà nắm tay Dì Titi cùng chạy vào phòng hai mẹ con!
Buổi chiều hôm đó, ngày 5 tháng 5, 2002, nhằm ngày Cinco De Mayo, (một ngày lễ của dân Mễ Tây Cơ), cả nhà kéo đến chật cứng phòng bệnh viện. Sau mấy giờ con được ở trong phòng với Ba Mẹ con và gia đình, cô Y Tá đến mang con vào phòng tắm rửa, bảo Ba con lát nữa vào phòng để được dặn dò tập sự những điều cần thiết phải làm khi con về nhà. Lập tức Bà Ngoại đứng dậy đi theo cô Y Tá, Bà còn kéo Ba con đi ngay, vì trong đầu Bà cứ lãng vảng tin tức và hình ảnh những bé sơ sinh bị bắt cóc hay tráo đổi do những kẻ lưu manh đóng vai y tá trà trộn vào bệnh viện. Suốt thời gian mấy giờ đồng hồ cô y tá tắm rửa cho con, và chỉ vẽ cho Ba con, Bà Ngoại đứng bên ngoài cửa sổ không rời mắt khỏi con.

*
Mai Khanh, hai tiếng khi gọi lên nghe nhẹ như gió thoảng, là một trong những tên con gái được Mẹ con chọn từ một danh sách dài ngoằng do Bà Ngoại sưu tầm. Mẹ con nói thích tên Khanh mà đi đôi với chữ Khanh thì không có nhiều chữ lót thích hợp, ngoài mấy chữ hạn chế như Diệu Khanh, Lệ Khanh, Ái Khanh, Mai Khanh v. . .v. . . Ba chữ kia có dấu nặng và dấu sắc, khó đọc ở Mỹ, duy chỉ có Mai Khanh là dễ đọc thôi, vì âm Mai người Mỹ có thể đọc thành My (của tôi), Khanh của tôi, Khanh của Ba Mẹ, Khanh của Bà Ngoại .... Từ ngày đó, Mai Khanh có trong gia phả của nhà mình.
Và cũng từ ngày đó, 2 chữ Mai Khanh là một "miracle hợp từ", không ngớt xuất hiện trên môi, trong ý tưởng của Bà Ngoại. Và cũng kể từ ngày đó, hình Mai Khanh ngự trị khắp nơi; trên bàn làm việc của Bà là hình Mai Khanh đang há miệng ngáp, mắt hé mở như đang nhìn trộm Bà trông ghét làm sao" Ngày con được tháng rưỡi Bà Ngoại nghĩ hè 6 tuần, thế là ngày nào Mẹ con cũng mang con đến cho Bà. Ngoài những đồ phụ tùng cho con như thùng tả lót, hộp giấy lau vệ sinh, ly nước nhỏ xíu có nắp đậy để Bà cho con uống sau khi con bú xong, và vào những lúc con bị "nấc cụt", khăn nhỏ lau miệng, đồ chơi, Bà Ngoại còn để cái máy hình bên cạnh. Cứ mỗi lần con nhoẻn miệng cười, hoặc Bà chọc cho con cười, Bà vội vã vớ cái máy "shoot" ngay hình ảnh thiên thần dễ thương có một không hai đó.
Sau một tháng rưỡi giữ con suốt ngày, Bà đã chớp được nhiều tấm hình độc đáo của con, và tấm con há miệng ngáp, hoặc tấm con chấp hai tay để trên ngực trông giống như con vòng tay "thưa Bà Ngoại con mới tới, là Bà Ngoại thích nhất, đi đâu Bà cũng mang ra khoe, không biết có ai đã "hứ" trong lòng và cho Bà Ngoại này là "vô duyên" hay không"
Giờ đây con đã được hơn 5 tháng và đã khôn ra, nên mỗi lần dù con đang cười toe toét mà thấy ánh flash lóe sáng của máy hình, con cũng thôi cười trố mắt ngạc nhiên nhìn vào máy. Cũng có thể con đang cười với Bà Ngoại, đột nhiên con thấy cục gì đen đen che khuất mặt Bà nên con ngạc nhiên, thôi không cười nữa, và con quay quắt tìm kiếm.
Không biết bắt đầu từ bao giờ mà Bà Ngoại đã biết cất tiếng cười sảng khoái mỗi khi nghe con "ợ" sau mỗi lần bú xong. Mấy Cậu, Dì của con, ngay cả Mẹ Tina của con mà vô tình làm như vậy là bị Bà Ngoại nạt liền, "vô phép", và họ phải vội vàng che miệng, nói lí nhí "excuse me" hoặc đôi khi lấm lét nhìn quanh xem có ai nghe mình không. Còn Mai Khanh "ợ" thì lại được mọi người khen giỏi, và sau mỗi lần như vậy Bà Ngoại thường ôm ghì con vào lòng hôn lấy hôn để lên mắt mũi miệng của con, lại còn khen con "giỏi, giỏi".
Đôi khi, con ỡm ờ bắt Bà Ngoại chờ thật lâu rồi mới ợ, Bà Ngoại lại vỗ về: "ợ đi con, giỏi bà cưng!"
*
Tối Chủ Nhật, 29 tháng 9, con bắt đầu lật. Vài ba tuần trước đây mọi người trong nhà thường nói đùa là "Mai Khanh làm biếng, Mai Khanh bự quá trốn lật mất rồi." Ai ngờ tối Chủ Nhật, khi con đang nằm chơi, Bà Ngoại vừa đọc sách bên cạnh vừa coi chừng con, thình lình con nghiêng người về phía trái, gắng sức lật người qua. Bà bỏ sách, nhìn con thở dốc nhưng vẫn gắng sức hai ba lần cố vật thân hình tròn vo như hột mít sang.
Bà sung sướng theo dõi con, nhưng sau thấy con mệt quá, bà thương đưa ngón tay đẩy nhẹ vào "đít" con và thế là con lật ngon lành. Sau đó, cứ mỗi lần Bà vừa đặt con nằm xuống, con đã lật phăng phăng, đầu con đã ngẩng lên cao và khi Bà gọi "Mai Khanh", con đã biết quay đầu nhìn về phía Bà. Cái điệu này thì Bà phải dặn Nanny cẩn thận khi con "làm xấu', vì nếu con mang cả cái "đít" nhèm nhẹp lật sấp lại thì ôi thôi... mệt lắm đó.
Nghe con đã biết lật, Ba mẹ con mừng vô cùng, ôm hôn con tới tấp. Hạnh phúc, đơn giản có thế, mà lại to tát như thế sao"
LẠC HÀ

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 815,464,436
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại. Một số bài viết khác của cô được ký tên Thịnh Hương. Nay hai bút hiệu hợp nhất, thành một tác giả thân quen đã hơn 15 năm sinh hoạt với Việt Báo viết về nước Mỹ. Tác giả là cư dân miền Bắc California vừa thông báo đã “trả thẻ, về hưu.” Hy vọng viết về nước Mỹ năm thứ 21 sẽ thêm bài viết mới.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, từng nhận Giải Danh Dự VVNM 2001 và giải chung kết VVNM 2004. Khởi viết cùng lúc với giải thưởng Việt Báo, tác giả đã xuất bản cuốn sách đầu tiên, "Cạnh Đền" và mới nhất là "Bước Chân Định Mệnh". Hai cuốn sách gộp chung gần 1.000 trang truyện ký về cuộc đời của chính tác giả.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2019 khi gần 90 tuổi. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh. Trước 1975, là giáo sư đệ nhị cấp tại Trung học Nguyễn Trãi. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết thứ bảy của bà kể về chuyện họp mặt trường cũ trên du thuyền.
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Bài viết mới của bà kể về người bảo lãnh của gia đình, một cựu sĩ quan VNCH, cựu tù cải tạo, vừa ra đi tại Atlanta.
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas. Bà sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
Tác giả là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển tới Philippine năm 1989. Định cư tại Mỹ từ 1990, ông hiện là cư dân Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Sau giải Danh Dự VVNM 2018, sang năm 2019, ông góp thêm 7 bài viết mới. Hai bài tiêu biểu: "Đời Phi Công...Không Người Lái," và bài mới nhất, "Philippinnes, Ngày Trở Lại": người thuyền nhân trại Pallawan 30 năm trước, nay là một công dân Mỹ trở lại giúp mảnh đất ơn nghĩa năm xưa chống khủng bố. Vẫn chuyện Philippinnes, đây là bài mới nhất. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển tới Philippine năm 1989. Định cư tại Mỹ từ 1990, ông hiện là cư dân Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Sau giải Danh Dự VVNM 2018, sang năm 2019, ông góp thêm 7 bài viết mới. Hai bài tiêu biểu: "Đời Phi Công...Không Người Lái," và bài mới nhất, "Philippinnes, Ngày Trở Lại": người thuyền nhân trại Pallawan 30 năm trước, nay là một công dân Mỹ trở lại giúp mảnh đất ơn nghĩa năm xưa chống khủng bố. Vẫn chuyện Philippinnes, đây là bài mới nhất.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, cô đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX và hiện là cư dân Los Angeles, công việc: làm tax accountant. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả tiếp tục cho thấy một sức viết mạnh mẽ khác thường. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Chào mừng tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết tên thật là Lâm Túy Mĩ (Milam Túy Hoa). Trước 1975, làm việc cho ngân hàng Việt Nam Thương Tín chi nhánh Nguyễn Tri Phương, Quận 5, Saigòn. Năm 1976, sau đợt đổi tiền, bị sa thải vì có chồng là "ngụy quyền". Vượt biển, và định cư ở Hoa Kỳ từ hè năm 1979. Từng là nhân viên thành phố Long Beach trên 28 năm. Sau hưu trí, hiện là cư dân Santa Ana. Mong tác giả tiếp tục viết.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.