Hôm nay,  

Chuyện Chỉ Nghe Nhưng Chưa Thấy

08/01/200800:00:00(Xem: 118471)

Tác giả: Văn Văn

Bài số 2194-1986-760vb2070108

(Bài Viết Về Nước Mỹ năm 2007)

*

Tác giả Văn Văn hiện sống ở Việt Nam và đang chờ được sang Mỹ theo diện bảo lãnh. Nghe tán dóc về những chuyện chỉ nghe nhưng chưa thấy về nước Mỹ, ông lo tới phát ốm, gửi thư cho ông anh ở Mỹ...

*

 Kính gởi anh Phan,

Em có người bạn thân làm chủ một quán nhậu, có việc gấp phải đi xa mấy tuần lễ nên nhờ trông hộ quán ít lâu, sợ nếu đóng cửa tạm thời e sau này sẽ mất khách.

Thời buổi cạnh tranh làm ăn ai cũng phải giữ uy tín, nếu không người ta tưởng là mình bị phá sản thì chí nguy!

Em chỉ trông coi thôi còn các khâu khác đều có người đảm trách, mới có mấy ngày nhưng em nghe nhiều chuyện kể của khách hàng rồi đâm ra lo đến muốn phát ốm.

  *

-Nghe nói anh Hai sắp được con bảo lãnh đi Mỹ hả"

 Nâng ly rượu lên uống khà một cái rồi người được gọi là anh Hai ấy chậm rãi trả lời, sau khi gắp một miếng mồi chiêu rượu.

-Giấy tờ xong hết rồi, chỉ chờ ngày đi nữa thôi nhưng tao lo quá!

-Anh lo khủng bố hả" Chèn ơi! Lo vậy có thừa không anh" Em nghe nói hệ thống an ninh của Mỹ tốt lắm, nhất là sau sự cố mười một tháng chín người ta đã tăng cường an ninh rất chặt chẽ.

-Không! Kể cả sác suất máy bay trục trặc kỹ thuật còn nhỏ hơn "cò ỉa miệng chai" đâu đáng sợ, chỉ sợ hệ thống luật pháp nước Mỹ làm đàn ông mình bị mất quyền lợi.

-...!"

-Này nhé! Ở bên nhà mình đang là "gia trưởng" nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, qua đó rồi mình chỉ còn lại "gia phó" theo nghĩa bóng mà thôi.

-Anh nói sao chớ hiến pháp Mỹ nổi tiếng về tính bình đẳng dành cho mọi công dân mà.

-Hiến pháp là vậy, nhưng khi thực hiện luật pháp họ nghiêng về nữ quyền.

-Anh lo làm chi, em thấy chị Hai hiền khô mà.

-Ậy! Tại chưa có cờ để phất đấy, khi có rồi bà ấy mọc nanh mọc vuốt cho mà xem.

-Anh nói chị qua đó rồi già rồi xấu đi chứ gì"

-Chú mầy hiểu lầm tao rồi, qua bên đó có mỹ phẩm tốt thì đẹp hơn chứ! Tao nói là nanh vuốt pháp luật trang bị cho mấy bà ấy, theo báo chí tao tìm hiểu thì đàn ông qua bên đó chỉ cần trí nhớ trung bình là được.

 Nhìn người bạn mồm há hốc ngạc nhiên, ông chậm rãi nói tiếp:

-Có anh chàng nọ tánh hay quên cũng bị vợ ly dị. Chuyện là vầy: Việc quan hệ phòng the ấy mà, cô nàng nói mới "... ." vừa rồi. Chàng ta không nhớ bảo rằng chưa, đòi nữa, vậy là ra toà phải mang tội.

-Có thật vậy sao" Mà toà kết tội danh gì"

-Tội hiếp... vợ!

-Trời ơi! Từ thuở sinh ra đến giờ em mới nghe nói, làm gì có luật pháp xen vào chuyện đó được" Hiếp ai thì còn nghe đươc, này lại là...

-Ấy! vậy mà ở Mỹ lại có đấy! Chuyện "ấy" mà "nhớ vượt thời gian" cũng toi luôn. Có anh chàng mãi lo bận bịu công việc lâu lâu về chiều vợ một lần, cái ở tháng trước mà cứ tưởng tuần rồi, cũng bị vợ kiện tội "đồng sàng mà dị mộng, bỏ bê nhiệm vụ" lại ra toà lại li dị! Cho nên tao phải học nằm lòng trước khi học tiếng Anh:

-Dù "mau quên" hay "nhớ dai" cũng nên giới hạn trong vòng một tuần thôi, đó là khung an toàn đấy!

-Lạ quá anh hén! Chuyện đó làm gì có ở nước mình.

-Còn nhiều chuyện động trời nữa, nhưng trước khi nói tiếp chuyện ở Mỹ tao hỏi chú mầy, ở Việt Nam chồng dùng vũ lực với vợ thì gọi là vũ phu, vậy vợ bạo lực với chồng gọi là gì"

-Có phải là vũ nữ không anh"

-Bậy! Vũ nữ là những Cave ở các vũ trường chuyên làm cho các chú vui vẻ yêu đời, giúp các cụ được "luyện dưỡng sinh nghệ thuật" thêm phần gân cốt. Thú thật với chú mầy tao chưa thấy danh từ chính thức nào chỉ trường hợp vợ vũ lực với chồng cả. Có lẽ ở Việt Nam mình chuyện nầy ít xảy ra.

-Còn ở Mỹ thì sao anh Hai"

-Nói cho cùng thì ở đâu cũng vậy, sống với nhau lâu ngày rồi thì không tránh được ít nhiều cãi vã và theo kinh nghiệm của diễn viên điện ảnh Mỹ (cho tới lúc phỏng vấn) được xem là có hạnh phúc lâu bền nhất khi được hỏi bí quyết (dường như là Collin) cho biết:

-Muốn tạo hạnh phúc bền chặt thì thỉnh thoảng trong gia đình cũng cần cãi vã ... có kiểm soát!

 Còn chuyện tao muốn kể cho chú mầy nghe, ở Mỹ năm xưa có một chàng có tính hay quên như đã nói trên cứ đòi hỏi mãi bị vợ cắt cái "giống" quí ném qua cửa sổ, rất may mà không bị chó tha, lại nhờ ở Mỹ có máy móc tối tân và bác sĩ giỏi, nên hàn lại được còn như ở mình là tiêu luôn rồi.

- Chà! Chà! cái nầy tội nặng đa! Cái nầy xâm phạm vừa thể chất vừa tinh thần, ở xứ mình xử chắc cũng khá nặng, còn như ở Trung Đông nếu không bị xử tử thì cũng "mắt đền mắt, tai đền tai" còn ở Mỹ thì họ quy tội danh gì, xử có nặng lắm không anh"

- Dường như họ xét tội "phòng vệ quá mức cần thiết" hay sao đó mà xử nhẹ hều hà.

- Như vậy chắc anh chàng ấy hận cô vợ đó thấu xương hé anh Hai"

- Không! Dường như chàng ta không giận mà có vẻ cám ơn nữa!

- Lạ dzậy"

- Ừ, đã nói là chỉ có ở Mỹ thôi mà! Sau khi lành lặn lại rồi các công ty tranh nhau mời làm quảng cáo, chàng ta kiếm được bộn tiền, người ta đồn mới đây chàng ta đã nhận giới thiệu sản phẩm cho công ty sản xuất nút chai, chuyên cung cấp nút cho các hãng đóng chai rượu sâm banh, lúc ấy không biết do hiếu kỳ hay thương hại mà các cô nộp đơn xin cưới duyệt không xuể, dường như bây giờ chàng ta đã chọn được vợ rồi, chú mày xem trong cái rủi lại có cái may...  Lại còn một chuyện nữa, chú mầy có nhớ Mike Tyson không" Trên võ đài đã từng đường đường một đấng "quyền anh" mỗi cú đấm được điểm tính ra tiền, nhà mình ăn cả năm không hết, vậy mà đã từng bị "quyền em" hạ đo ván thê thảm nơi chốn pháp đình!

Cụ Nguyễn Du mà còn sống nếu được qua Mỹ nhất định sẽ có thêm tác phẩm cảm thương phận đàn ông, đối xứng với truyện Kiều...

*

Anh Phan ơi.

 Câu truyện trên còn dài nữa mà em nhớ hổng hết, nghe nói trong các kỳ lễ lớn như lễ Độc Lập của nước Mỹ người ta hô khẩu hiệu: "Nước Mỹ muôn năm" thì chính giới nữ ở Mỹ gào to nhất, có đúng vậy không anh"

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 822,777,460
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Tác giả là một kỹ sư hồi hưu, đã sống 25 năm bên Pháp, hiện là cư dân Irvine, từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Đây là bài viết mới của Ông.
Tôi đi mình lên trong chuyến xe lửa từ Paris sang Thụy Sĩ với tâm trạng nôn nao và thoáng lo âu ngần ngại, mặc dù đây không phải là lần đầu thân gái dặm trường xuyên quốc gia như thế này
Nguyệt Mị là bút hiệu lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ, nhưng trong tháng trước tác giả đã có bài "Nước Mỹ là nhà của Mị" ký tên thật là Quynh Gibney.
Tác giả: Nguyễn Thị Thêm Bài số 5834-20-31618-vb5111419 Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2015. Bà sinh năm 1948 tại Biên Hòa, cựu học sinh Ngô Quyền. Trước 1975, dạy học. Qua Mỹ năm 1991 theo diện HO, hiện là cư dân Nam Ca Li. Bà kể, "Chồng tôi là lính VNCH. Hai con tôi nay là lính của quân đội Hoa Kỳ. Tôi hết làm vợ lính lại làm mẹ lính." Sau đây là bài viết mới của tác giả.
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ơng định cư tại Mỹ từ 1990, hiện làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi.
Tác giả tên thật Trần Năng Khiếu. Trước 1975 là Công Chức Bộ Ngoại Giao VNCH. Đến Mỹ năm 1994 theo diện HO. Đã đi làm cho đến năm 2012. Hiện là công dân hưu trí tại Westminster.
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice A Journey of Hope" của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975.
Nhạc sĩ Cung Tiến