Hôm nay,  

Thư Ba Gửi Tụi Con

26/03/200500:00:00(Xem: 88051)

Người viết: HỒ NGỌC DUY LINH
Bài số 710-1289-58-vb5-032405

Người viết sinh năm 1968, con trai một gia đình HO 8, hiện là sinh viên năm thứ ba trường Dược, cư trú tại Erie, PA. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của Hồ Văn Duy Linh tuy rất ngắn, nhưng nói lên tình thân thiết tin cậy đặc biệt đã làm nên sức mạnh cho con em những gia đình HO tại Hoa Kỳ.

Cưới Vợ gần 2 tháng, tôi may mắn được nhận vào một trường Dược Ớ miền Đông Bắc Hoa Kỳ. Rời bỏ miền Nam tiểu bang Cali ấm áp move sang vùng băng giá Pennsylvinia. Rất nhiều ngỡ ngàng hụt hẫng, nhiều lúc tưởÙng chừng không vượt qua được chương trình học và cuộc sống gian nan nơi đây. Bức thư Ba gửi đã động viên nâng đỡ tôi rất nhiều trong hành trình tìm tương lai trên đất Mỹ hối hả này.
Thư Ba viết như sau:

Sáng thứ ba 9/9/03
GởÙi Tụi Con
Mẹ bảo Ba kiếm cái gì của tụi con bỏ vào cho đầy thùng rồi UPS luôn. Mấy cái lặt vặt như dao cạo râu, hộp bánh Trung Thu ... vẫn không lấp được chổ trống. Thôi Ba viết vài chử vậỵ
Lúc Ba nhập ngũ, ra trường về đơn vị mới. Ông Đại Tá trung đoàn trưởng thấy sĩ quan mới ra trường thừơng di chuyển đó đây cho nên có sai lính đóng cho mỗi sĩ quan một cái rương bằng gỗ lấy gỗ từ thùng đạn pháo binh phế thải. Hành trang của một lính chiến có gì ngoài vài ba bộ đồ trận, đôi giày saut, cái nón sắt và một ý chí sắt son. Đến khi lập gia đình move ra riêng hai vợ chồng cũng đem theo cái rương gỗ ấy trong đó bỏ thêm vào vài cái chén, mấy đôi đũa, cái nồi nấu cơm, cái soong để luộc bắp cải - Cái rương gỗ ấy còn dùng để thay cái bàn ăn cơm - 2 vợ chồng ngồi ăn, vừa ăn vừa bàn chuyện ngày mai, chuyện của tương lai, cứ thế gió đưa gió đẩy.
Gió đưa trăng rồi trăng đưa gió. Bảy nổi ba chìm như đám lục bình trôi xuống rồi lại trôi lên cuốn theo con nước, cuốn theo chiều gió...


Tụi con nay cũng ra riêng, hơn Ba Mẹ chăng là vài ba thùng giấy carton và một ý chí sắt son là Cầu Tiến. Mẹ thì không biết lái xe, Ba thì đã lụm cụm để lái xe đưa tụi con đi, như cặp chim bô` câu trống mái tập cho cặp bồ câu con vừa ra lông cánh biết bay. Hay là một huấn luyện viên bơi lội vừa bơi vừa dìu khoá sinh bơi xa dần dần từ chổ cạn đến chổ sâu.
Nói là nói thế chứ Ba Mẹ cũng hy vọng là tụi con solo được (solo là tiếng bên không quân cho biết rằng khóa sinh có thể bay và điều khiển một mình chiếc máy bay mà không cần huấn luện viên bay kèm)
Cái giấy Ba viết cho tụi con dùng giấy đã xài rồi một mặt, còn mặt kia trống nên dành chổ để viết thư. Hồi xưa Ôn Nội làm Ớ Ngân Khố, những loại giấy đã đánh máy một mặt, còn bên kia trắng thay vì vứt Ớ sọt rát, Nội gom lại đóng tập để dành cho Ba làm nháp xài cũng tiện. Bây giờ xài giấy như thế ba lại nhớ tới Ôn. Dân da trắng hay nói đúng hơn là những người sống quen Ớ Mỹ ít người biết Saving - làm nhiều xài nhiều - nhiều khi xài lạm qua credit card. Trái lại dân da vàng mình hay tiện tặn đó cũng là một thói quen tốt.
Đồ mấy tháng nầy ít, thấy mẹ cũng ra tiệm. May sẵn thun và cắt belt để dành đến mùa busy có ngay để dùng đó cũng là ý kiến haỵ
Thôi cố gắng học hành, ráng ráng vươn lên. Thượng đế tạo ra con người ngang và bằng nhau. Người này khá hơn người khác Ớ chổ ý chí và Trời sẽ không bao giờ phụ kẻ cố công.
Ba

Nhiều lúc đầu óc mệt nhoài, ý chí tụt xuống tụi con lại nhớ đến bức thư của Ba. Đả gần 2 năm trôi qua, giấy trên bức thư đã bắt đầu ố, mực trên bức thư đã bắt đầu phai, nếp gấp trên bức thư đã bắt đầu mòn vì những lần đọc đi đọc lại nhưng tụi con vẫn còn đọc tới đọc lui.

HỒ NGỌC DUY LINH

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 835,897,685
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
Tác giả lần đầu tham dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải VVNM 2019. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79
Tác giả lần đầu tham dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải VVNM 2019. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2018 năm thứ XIX. Sau nhiều năm làm công việc khai thuế tại vùng Hollywood, cô và gia đình hiện đã rời Los Angeles để trở thành cư dân quận Cam.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại. Một số bài viết khác của cô được ký tên Thịnh Hương. Nay hai bút hiệu hợp nhất, thành một tác giả thân quen của sinh hoạt Việt Báo. Tác giả hiện cư trú và làm việc tại miền Bắc California. Bài mới của cô dành cho ngày Lễ Halloween
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo.
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ.
Định cư tại Mỹ từ 1994, Phương Hoa vừa làm nail vừa học. Năm 2012, bà tốt nghiệp ngành dạy trẻ tại Chapman University khi đã 62 tuổi và trở thành bà giáo tại Marrysville, thành phố cổ vùng Bắc Calif. Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết 2014. và vẫn tiếp tục gắn bó với Viết Về Nước Mỹ.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2018. Ông tên thật là Chu Văn Huy, cựu tù, vượt biển, hiện là cư dân San Jose, đã nghỉ hưu sau 37 năm làm việc cho các hãng điện tử tại Silicon Valley - Thung lũng Hoa Vàng, California. Đây là bài mới nhất của Ông.