Hôm nay,  

Viết Nhân Father’s Day: Tình Cha

16/06/200400:00:00(Xem: 113970)

Người viết: PHAN CHIẾN
Bài số 564-1102 VB3150604

Tác giả Phan Chiến hiện đang sống ở Memphis Tennesse, làm việc cho hãng Fedex. Có vợ một con gái tên Khả Aùi. Sau đây là bài viết của ông nhân ngày lễ Father ‘s Day sắp tới.
*

Nhân dịp về California thăm cha tôi trong mùa lễ Father Day tôi muốn viết lên đây để tưởng nhớ 15 năm ngày nội tôi đã ra đi và cám ơn sự hy sinh vô cùng lớn lao của cha tôi dành cho chúng tôi.
Ngày anh Ba tôi và tôi vượt biên bằng đường bộ, chúng tôi đi từ Sàigòn lên Cam Bốt và thuê ghe để nhờ chở qua bên Thái Lan. Sau chặng đường bộ đầy bất trắc là tới bờ sông biên giới giữa Thái Lan-Cam Bốt. Chủ ghe bắt chờ trời tối họ mới chở đi, ban ngày sợ Hải quân Thái Lan biết được.
Khoảng 7 giờ tối, ghe vừa ra giữa dòng sông thì tàu Hải quân Thái Lan chạy tới. Ghe chúng tôi phải trở lại tìm đường trốn, chờ tàu Hải quân đi qua. Sau đó chủ ghe cho chúng tôi mỗi người một bình sữa để làm phao. Ghe vừa ra giữa dòng sông thì họ xô chúng tôi xuống và trở về. Chúng tôi bắt buộc phải lội qua bên phía Thái Lan.
Khi lính Thái bắt gặp chúng tôi, họ cho chúng tôi ăn uống và bắt chúng tôi phải bơi về Cam Bốt. Ngôn ngữ bất đồng chúng tôi lại không biết tiếng Anh, lính Thái bắn doạ chúng tôi, nên chúng tôi phải bơi ra giữa dòng sông. Thay vì bơi về chúng tôi bơi ngược hướng Bắc và tấp vào một ngôi làng của người Thái Lan. Gặp dân Thái, trời tối lại ướt lạnh nên họ cho chúng tôi ở tạm. Từ sáng hôm sau, mỗi ngày họ bắt chúng tôi theo họ lên rừng đốn cây chặt tre đem về và họ chỉ cho một phần ăn trưa bằng một chén cơm trắng và muối. Sau hai tháng họ đem chúng tôi trao trả cho Cộng sản Việt Nam ở biên giới. Cộng sản VN đem chúng tôi về nhốt trong khám Chí Hoà. Từ nhà tù, hai anh em tôi liên lạc được với anh Hai tôi và anh Hai tôi phải hối lộ hai lượng vàng họ mới thả ra. Con đường vượt biên đường bộ vậy là hết hy vọng.
Sau chuyến đi ấy cha tôi ở Mỹ biết được nên mượn tiền gởi về cho chúng tôi đóng ghe vượt biên. Năm 1988 chúng tôi đến Mã Lai và sau đó đoàn tụ với cha tôi năm 1989. Chúng tôi cũng được cho cắp sách đến trường, sau khi tốt nghiệp trung học, nhận thấy cha tôi quá cực khổ với chúng tôi nên tôi đi làm.
Trong thời gian đi làm tôi quen được một cô gái tên Mai. Mối tình của chúng tôi được sự chấp thuận của cha tôi và bên phiá nhà gái. Bạn gái tôi là người theo đạo Công giáo nên khuyên tôi tin Chúa. Tôi về xin phép cha tôi để rửa tội cùng người yêu, hầu có thể sống được lâu dài hạnh phúc. Lời xin của tôi được cha tôi chấp thuận ngay, dù ông là người Phật giáo.
Khi từ California về Memphis để dự đám cưới chúng tôi, cha tôi gọi hai chúng tôi lại và kể cho biết ngày cha mới về thành phố nhỏ ở Tiểu bang Arkansas, ở đó không có Chùa nên mỗi Chúa nhật cha vẫn đi lễ nhà thờ Công giáo để cầu nguyện cho chúng tôi.
Theo lời ông kể, một hôm đến chơi nhà một người bạn cha tôi trông thấy bức tượng Chúa nằm nơi garage, cha tôi ngỏ lời xin người bạn thỉnh về để thờ. Người bạn bằng lòng, cha tôi đem tượng chúa về sơn lại khung ảnh, cắt kiếng mới, thay bóng đèn trên đầu tượng Chúa và trịnh trọng treo lên trước phòng khách hướng ra ngoài. Mỗi đêm trước khi đi ngủ, trong nỗi cô đơn tuyệt vọng và nhớ đàn con còn đang sống trong gông cùm Cộng sản, cha tôi đã cầu nguyện một mình với bức tượng Chúa.


Sau đó cha tôi đã gặp người mẹ nuôi người Mỹ bán cho ông căn nhà nên sau này khi qua chúng tôi mới có nơi cư ngụ. Bà mẹ nuôi người Mỹ còn đứng ra bảo lãnh cho cha tôi mượn tiền của ngân hàng Mỹ để gởi về cho chúng tôi đóng ghe vượt biển. Nhờ vậy, chúng tôi mới đến được nước Mỹ đoàn tụ với cha tôi năm 1989.
Sau khi kểvề hành trình của bức tượng Chúa từ garage nhà người bạn tới phòng khách nhà chúng tôi, cha mới khuyên nhủ: Hai con bây giờ đã tin Chúa, hai con phải trở về căn nhà cũ của cha nơi anh Hai con đang ở mà thỉnh tượng Chuá đó về mà thờ. Điều cha lưu ý các con là hãy để tượng Chúa vào một nơi tôn nghiêm và tuyệt đối ngọn đèn trên đầu tượng không bao giờ được tắt. Hằng đêm trước khi đi ngủ các con hãy cầu nguyện như cha đã cầu nguyện. Sự thành tâm ấy sẽ được ơn trên phù hộ cho mọi điều đều được như ý và mãn nguyện.
Mặc dù có lời cha, sau đám cưới chúng tôi bận đủ thứ chuyện, không thực hiện được việc trở về ngôi nhà cũ ở tiểu bang Arkansas để thỉnh tượng Chúa. Công việc chúng tôi làm ăn thật khó khăn. Đời sống thấy ngày càng buồn chán, đưa tới cảnh ham mê cờ bạc nên nợ nần chồng chất. Cứ vậy cho tới khi chúng tôi có dịp thực hiện lời cha khuyên bảo.
Từ khi thỉnh được tượng Chuá về, ngôi nhà chúng tôi đang sống buồn chán bỗng như có một cái gì thiêng liêng làm cho chúng tôi tin tưởng và cầu nguyện. Đời sống an bình lại. Công việc thuận lợi hơn. Từ đó chúng tôi sinh được một bé gái đặt tên là Khả Aùi, rồi chúng tôi mua được căn nhà, rồi mua được một tiệm nữa.
Thời gian này tôi xin chuyển về làm ca đêm để ban ngày phụ với vợ tôi trông coi cửa tiệm, chúng tôi mới mua thêm được một căn nhà, căn nhà cũ chúng tôi cho thuê. Nhân dịp dọn đi một tiểu bang khác người bạn lại sang cho tôi một nhà hàng kế bên tiệm Beauty Salon.
Cuộc sống của vợ chồng tôi bây giờ đã ổn định, con gái tôi Khả Aùi đã lớn vào trường. Nhìn lại bao năm qua với sự hy sinh vô cùng lớn lao của cha tôi, cùng sự chỉ dạy của cha tôi hãy tin vào niềm tin mà mình đang có thì mọi điều sẽ tốt đẹp, ngọn đèn trên đầu tượng Chúa vẫn sáng thường xuyên, và những cầu xin của chúng tôi đã thoả mãn.
Nhớ lại tuổi thơ khi cha tôi ra đi để lại anh em tôi, lúc đó tôi vừa tròn 4 tuổi, phải ra đồng phụ với nội tôi để làm ruộng. Giờ đây sau 15 năm nội tôi đã mất, cuộc sống của chúng tôi không còn lo lắng thì nội không còn nữa. Riêng cha tôi thì đã về California sống cùng với bà con và bạn bè vui hưởng miền nắng ấm Cali để an hưởng tuổi già sau bao nhiêu năm vất vả vì chúng tôi.
Bây giờ chúng tôi mới tin những lời chỉ dạy của cha tôi mới là đúng. Phải tin vào đức tin mình có sẵn, thượng đế sẽ ban nhiều ân sủng cho bạn nếu bạn cầu xin và tuyệt đối đừng bao giờ làm một điều gì phạm đến đức tin của bạn đang có và phải biết yêu thương mọi người như chính yêu thương bạn vậy, thì bạn sẽ có một cuộc sống và một niềm hạnh phúc vĩnh cửu.
Nhân ngày Father Day, tôi muốn viết những dòng chữ nầy để kính nhớ đến nội tôi đã 15 năm ra đi bỏ chúng tôi, và nói lên lòng biết ơn của chúng tôi với người cha kính yêu.
Con xin cám ơn cha đã cho chúng con tất cả cùng với sự hy sinh quá lớn lao mà chúng con không thể nghĩ tới được ngày hôm nay. Cám ơn đất nước và nhân dân Hoa Kỳ đã rộng vòng tay cưu mang và nuôi dưỡng chúng tôi, cho chúng tôi có được ngày hôm nay. Xin Thượng Đế ban phước lành cho nước Mỹ cùng tất cả quý vị.

Memphis nhân mùa Father Day
Chiến Phan

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 844,294,753
Vân Hải Nguyễn Xuân Hùng là Cựu Sĩ Quan Tiểu Đoàn 20 Chiến Tranh Chính Trị (Khoá 16 Thủ Đức)
Tên thật: Trịnh Thị Đông. Sanh quán: Bình Dương, Việt Nam. Nghề nghiệp: Giáo viên cấp 2, môn Anh Văn. Hiện cư ngụ tại thành phố Fort Smith, tiểu bang Arkansas, Hoa Kỳ.
Trần Nguyên Đán là bút hiệu của Mục sư Lữ Thành Kiến, từng quản nhiệm Hội Thánh Maryland, miền Đông, rồi Fort Worth, Texas. Sau giải vinh danh tác giả Viết Về Nước Mỹ năm 2007, ông nhận thêm giải Việt Bút 2009 và là thành viên Ban Tuyển Chọn Chung Kết Viết Về Nước Mỹ từ 2010. Ngoài Việt Báo Online, nhiều thơ và truyện của ông hiện có trên tạp chí văn chương trên mạng internet, như da mầu, tiền vệ. Sau đây là bài viết mới nhất.
Anne Khánh Vân, sinh năm 1974 tại Saigon, tốt nghiệp kinh tế tại Pháp, hiện sống và làm việc tại miền Đông Hoa Kỳ. Năm 2007, cô nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ với tự truyện “Duyên Nợ Với Nước Mỹ.” Chỉ ít tuần sau đó, cô “chạy” đủ giấy tờ đón ba má từ Việt Nam dự lễ phát giải. Sau chuyến du lịch, hồ sơ bảo lãnh gia đình được hoàn tất và từ 2011, ba má, và vợ chồng người em trai đã chính thức định cư, đoàn tụ. Hiện nay, cô là một thành viên trong ban điều hành Mount Vernon, di sản của vị Đệ nhất Tổng Thống Hoa Kỳ George Washington, tại Alexandria, Virginia.
Tác giả là một cựu chiến binh Mỹ từng đóng quân ở Biên Hoà và kết hôn với một phụ nữ Việt. Viết Về Nước Mỹ, ngày 18 -12-2012 phổ biến bài viết trực tiếp bằng tiếng Việt đầu tiên của ông, kể chuyện tình 40 năm trước giữa chàng thuỷ quân lục chiến Hoa Kỳ và một cô gái Việt. Với bài "Hành Trình Tiếng Việt của Một Người Mỹ", Sáu Steve Brown đã nhận Giải Việt Bút mang tên Bà Trùng Quang năm đầu tiên, 2013. Ông bà nay có 7 người con, hiện ở Ohio. Sau đây, thêm một bài mới của ông Sáu.
Tác giả một mình vượt biển giữa thập niên 80 khi còn tuổi học trò. Dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, cô nhận giải danh dự 2001. Bốn năm sau, nhận thêm giải vinh danh tác phẩm 2005.
Tác giả cùng hai con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy năm 2001 theo diện đoàn tụ. Mười sáu năm sau, bà hiện có tiệm Nails ở Texas và kết hôn với một người Mỹ. Với sức viết giản dị mà mạnh mẽ, tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ mười chín, 2017-08. Sau đây là bài viết thứ 12 trong năm.
Tác giả Tâm Chánh là người con gái của Trung Tá Từ Tôn Khán, Tỉnh Đoàn Trưởng Tỉnh Đoàn Cán Bộ Xây Dựng Nông Thôn, Huế, thời 1968. Ông bị Việt Cộng bắt và sát hại trong Tết Mậu Thân tại Huế. Hiện nay Tâm Chánh là Vice President of the Real Estate Entitlement Development Incorporation tại Southern California.
Tác giả là cư dân Minnesota, đã nhận giải vinh danh tác giả Viết Về Nước Mỹ 2008. Với những bài viết thuộc nhiều thể loại đề tài, cô là một tác giả rất được bạn đọc yêu mến.
Chủ Nhật tuần này là Father’s Day 2018 tại Hoa Kỳ. Mời đọc bài viết về thân phụ của một nhà giáo. Với bài “Hành Trình Văn Hóa Việt tại UC Irvine”, tác giả đã nhận Giải Việt Bút Trùng Quang 2016. Ông tốt nghiệp cử nhân về Ngôn Ngữ Tây-Ban-Nha tại UC Irvine. Sau 5 năm rời trường để theo học tại UCLA, tốt nghiệp với hai bằng cao học và tiến sĩ về ngành Ngôn Ngữ Học các thứ tiếng gốc La-Tinh, ông trở lại trường cũ và trở thành người đầu tiên giảng dạy chương trình tiếng Việt, văn hoá Việt tại UC Irvine từ năm 2000 cho tới nay. Sau khi nhận giải Trùng Quang 2016, tác giả vẫn tiếp tục góp thêm bài viết về nước Mỹ.
Nhạc sĩ Cung Tiến