Galveston Island: Lễ Hội Kapa

17/06/200200:00:00(Xem: 173712)
Người viết: Phan Tịnh Tâm
Bài tham dự số: 2-559-vb80602
Tác giả Phan Tịnh Tâm, sinh năm 1950 tại Đà Nẵng, đoàn tụ gia đình năm 1993, hiện cư trú và làm việc tại Los Angeles. Trong bài viết về nước Mỹ đầu tiên, bà Tâm kể lchuyện sang Texas, đến tận Galveston Island thăm người bạn thân. Lần này, bà kể thêm về một lễ hội đặc biệt tại đảo.
+++
Hằng năm Galveston Island có lễ hội đặc biệt vào cuối tuẩn lễ thứ 3 của tháng tư, đó là lễ hội Kapa. Người Việt định cư ở đảo này vẫn gọi đùa là "tháng tư đen" vì ngày đó thanh niên nam nữ Mỹ đen tại địa phương và các tiểu bang lân cận tụ họp về vui chơi.
Vợ chồng cô bạn thân của tôi là Phụng có cửa tiệm ở đây. Nhờ sang thăm bạn, theo bạn ra cửa hàng, nên tôi được dịp biết tới ngày lễ đặc biệt này.
Từ thứ sáu, từng nhóm nam nữ Mỹ đen ở tiểu bang xa đã có mặt tại Galveston.
Để có đủ hàng hoá bán trong ngày lễ Kapa, trước đó nửa tháng anh em nhà cô bạn
Phụng đã lo chuẩn bị đủ thứ, như rượu, bia, thuốc lá, bánh kẹo, đồ dùng cá nhân và nhất là máy hình và phim chụp hình chất đầy hai tiệm 24 và 29, chả giò, corn dog cũng đã mua về sẵn cách đó mấy ngày.
Nói là lễ hội nhưng thật sự chỉ là ngày để nam nữ Mỹ đen dạo chơi trên biển ăn uống, ca hát, tắm biển. Mấy ngày lễ Kapa cảnh sát đi tuần nhưng những vụ vi phạm trật tự lớn cảnh sát mới làm việc còn không thì lờ hết. Dọc hai bên lề đường những xe bán thịt nướng và đồ lưu niệm tràn ngập khách. Trên 30 ngàn người dự lễ hội Kapa trên biển, tụ điểm chính ở ngã ba đường Martin Luther King và Seawall, nơi vợ chồng bạn tôi đứng tiệm.
Sáu giờ sáng thứ bảy, ngày chính của lễ hội, Phụng và anh Sơn đã có mặt ở tiệm. Phụng lo chiên chả giò, nướng corn dog sẵn sàng bán cho khách, anh Sơn thì lo chất bia, nước ngọt…cả hai người thao tác rất nhanh để kịp mở cửa tiệm vì khách hàng đã xếp hàng dài chờ mua.
Theo luật của Texas, tiệm Lipuor 10 giờ sáng mới được mở cửa, 9 giờ tối đóng cửa, chủ nhật và ngày lễ lớn không được bán rượu, 10 giờsáng anh em Sơn mở tiệm rượu, ngày đó phần đông khách mua hào phóng không để ý giá cả, cả ba anh em nhà Phụng để sẵn bánh nước bên cạnh vừa ăn vừa bán, ngoài đường từng nhóm khách tay cầm thịt nướng, tay cầm rượu, bia vừa ăn uống vừa nhảy nhót ca hát, các cô gái đi dạo trên biển một số ăn mặc kín đáo ít bị các cậu làm phiền, một số mặc đồ tắm thì coi như… của chung, máy và phim chụp hình bán không kịp.
Một số thanh niên đứng quây vòng tròn như một phóng tắm dã chiến, cô gái mặc đồ tắm đang đứng ở giữa, máy chụp hình từ tay các chàng trai bấm liên tục, cô gái ở giữa vòng có cái gì hấp dẫn các chàng trai"
Chắc chắn là có và đó là tiết mục hấp dẫn làm cho lễ hội Kapa có thêm nhiều thanh niên nam nữ tham dự.
Nhìn Phụng tất bật bán hàng, tôi nhớ lại những ngày còn ở Việt Nam.
Trưa hè nắng, tôi và Phụng lúc đó khoảng 12 tuổi, buổi trưa hay sang chùa lượm bông sứ, một lần nghe tiếng la từ nhà bà Chín Hoa bên kia đường:
- Hai con quỷ cái trưa nào cũng vô chùa, bộ muốn vô hãm mấy thầy hả"
Hai đứa chưa kịp hoàn hồn vì tiếng la thì thằng Trọng bạn cùng xóm chúng tôi tiến tới trước mặt bà Chín Hoa:
- Ê! Bà ăn chay niệm Phật sao dữ và hỗn quá vậy, tên bà là Chín nhọn mới đúng, Hoa với Huê gì bà.
Từ đó cả xóm từ già đến trẻ con đều kêu bà là Chín nhọn.

Tết vừa rồi về Việt Nam Phụng đã tìm đến nhà Trọng ở Long Thành để thăm. Mấy mươi năm mới gặp lại cả hai đầu đã bạc nhưng vẫn mày tao, Trọng ở rẫy nhưng không thiếu gì, Phụng chỉ tặng bạn chai rượu mang từ Mỹ về. Gặp mấy ông bạn đi ngang nhà, Trọng rủ: Tối tụi bây đến nhà tao nhậu, tao có "con nhỏ bạn" từ Mỹ về cho tao chai rượu. Phụng và vợ Trọng cùng cười vì tiếng "con nhỏ bạn".
Bán hàng đến 9 giờ tối, Phụng đã mệt muốn khờ câm và anh Sơn thì kéo lê chân vì quá mỏi. Đóng cửa tiệm Lipuor xong vợ chồng cô em sang bán thay chúng tôi và cô em sẽ bán suốt đêm hôm đó, sáng hôm sau chúng tôi ra thay.
Từ chiều chủ nhật một số du khách ở xa đã về, số còn lại là dân địa phương, 9 giờ tối cảnh sát giải tán số khách còn lại đang tụ tập ngoài đường, chúng tôi chuẩn bị ra về.
Dọc dài đường Seawall trước biển, rác và đồ ăn thừa ngập đường nhưng tối hôm đó tất cả đều được dọn dẹp sạch sẽ vì trước ngày lễ Kapa những người muốn bán hàng trong dịp lễ đều phải lên city làm đơn xin và đóng tiền nhiều ít tùy địa điểm, tất cả số tiền thu được từ những quầy hàng bán trên đường, city thuê công nhân dọn dẹp.
Sáng thứ hai tất cả đều sạch sẽ tươm tất để cư dân trên đảo sinh hoạt.
Bắt đầu từ tháng Sáu đến hết tháng Tám khách du lịch đảo Galveston rất đông. Năm giờ sáng dù và ghế vải đã giăng dài trên bãi biển. Những ngày đó vợ chồng Phụng ra mở tiệm sớm để cho du khách mướn xe đạp dạo bãi biển buổi sáng.
Dọc đường Seawall có nhiều tiệm làm dịch vụ cho mướn xe nhưng những tiệm khác chín hoặc mười giờ sáng mới mở tiệm và đến giờ các tiệm khác mở cửa thì vợ chồng Phụng đã kiếm được hơn trăm đồng. Để cạnh tranh với tiệm gần bên, anh Sơn còn free nước uống cho khách, xe hai chỗ ngồi free hai lon nước, bốn chỗ ngồi bốn lon nước. Nhưng gặp khách Việt Nam mướn xe nếu có thêm hai ba đứa con đi cùng vợ chồng Phụng ưu tiên free tất cả.
Khoảng mười giờ sáng, dịch vụ cho mướn Banana Boat và Jet Ski ở bãi biển đã cho mướn hết. Bên kia đường những xe Snow cone bào đá liên tục vẫn không kịp bán cho du khách. Trưa nắng biển vắng, chiều mát từ các khách sạn đổ ra đường dạo chơi và mướn xe đạp đến ba giờ sáng, nhưng chỉ làm đến 11 giờ đêm là vợ chồng Phụng đóng cửa. Cách mấy con đường, tiệm Goody 24 của cô em vẫn mở cho đến ba giờ sáng.
Những tháng hè Phụng vừa bán hàng vừa nấu ăn ở tiệm, người Việt thường ướp thịt trước khi nấu nên thịt chiên của Phụng bay mùi thơm phức, khách vào mua hàng cứ đòi mua thịt bò chiên của Phụng nhưng khi biết Phụng chiên thịt chỉ để cho chồng ăn, khách nói anh Sơn Lucky vì có người đàn bà nấu ăn ngon.
Đảo Galveston, người Việt phần nhiều làm nghề đánh cá, chỉ có anh em nhà anh Sơn theo nghề cho mướn xe, cứ khoảng vài mươi ngày bạn anh Sơn đi biển về cá, tôm, cua, mực đưa lên bờ cho cả thùng, tất cả Phụng đổ bia luộc ăn trừ cơm.
Nhìn chồng đang nhậu bia với tôm Phụng kể chúng tôi nghe Phụng đọc báo có câu chuyện vui viết kể hai vợ chồng già giận nhau nấu ăn riêng, đến giờ cơm ông nấu phần ông, bà nấu phần bà, mạnh ai nấy ăn, một lần đang ăn cơm ông hết đồ ăn hỏi vay bà một gắp tôm kho:
- Ừ! Ông gắp đi.
Ông đưa đũa gắp một gắp chỉ được một con vì tôm trước khi kho bà đã cắt đầu đuôi sạch sẽ.
Lần khác thấy ông ăn tôm kho, bà đòi lại gắp tôm ông đã vay.
- Ừ! Bà gắp đi.
Bà đưa đũa xoắn một vòng trong nồi tôm kho, râu tôm quấn lấy đũa bà và nguyên cả chùm tôm kho dính hết vào gắp đũa của bà.
Phụng kết luận (không có phần này trong báo) dĩ nhiên là hai người hết giận nhau và bà là người đã làm lành trước vì không có bà săn sóc miếng ăn cho chồng thì nồi tôm kho của chồng là như rứa đó.
Los Angeles, May 18-02.
Phan Tịnh Tâm

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 813,689,499
Khi nói về biên giới, ai cũng nghĩ đến lằn ranh chia đôi giữa nước này với nước kia, mà ít ai nghĩ đến cái biên giới giữa cái sống và cái chết
Hàng năm, tuy không hẹn trước nhưng vợ chồng tôi cứ nhắm chừng con heo đất hơi nặng là lật đật đập ra mua vé lơn tơn về Việt Nam
Lâu nay tôi bị khó chịu ở cổ, rồi bị đau luôn cái chân bên phải. Mỗi lần muốn nhấc chân lên để bước đi, dù chỉ là một bước ngắn cũng đã là khó khăn lắm.
Chưa vào hè, Ontario, Đông CA có ngày nhiệt độ trên 100 độ F. Từ tiểu bang Texas trải dài qua vùng Trung Tây mưa lũ, nước ngập tràn sông Mississippi.
Năm đó, tôi theo bạn dự lễ ở nhà thờ, tình cờ ngồi bên cạnh một ông cụ trông ốm yếu, ho hen.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước My từ tháng 5/2019. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động. Sau đây là bài viết thứ hai.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết là nhà giáo về hưu, sống tại Canada. "Huế -Dallas" là bài viết đầu tiên kể về người chị và những kỷ niệm thời mới lớn của hai chị em tại Huế đã được phổ biến từ tháng Sáu 2019. Bài thứ hai, mới nhất, là một truyện tình khác thường, dữ dội như lời ca Phạm Duy, “Yêu người xong chết được ngày mai.” Nhân vật chính, một người nữ gốc Việt sinh tại Hoa Kỳ, và một chàng Argentina. Họ gặp nhau trong lễ hội hóa trang tại Venice. Chuyện được nàng và chàng trực tiếp kể bằng lời tự sự, cho thấy cách viết độc đáo của tác giả. Mong bà tiếp tục.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.