Job Nào Cực Nhất Ở Mỹ Trong Mùa Mưa Gió Lạnh?

08/12/200100:00:00(Xem: 168820)
Bài tham dự số: 02-413-vb21203

Tác giả Hoành Nguyễn hiện cư trú tại Sacramento, thủ phủ California, có bài viết trên nhiều báo Việt ngữ địa phương. Ông cũng đã tham dự Viết Về Nước Mỹ với một số bài sưu khảo các tài liệu hữu ích cho người Việt tại Mỹ. Bài viết mới của ông đề cập tới nghề bỏ báo Mỹ, tuy kể từ một địa phương, nhưng đúng với nhiều nơi. Mong bài viết của ông Nguyễn làm người đọc trân trọng hơn với những anh chị em đang mang tờ báo tới đặt trước cửa nhà.

Những người có thân nhân ở Mỹ, thường nhận được tiền và quà trợ giúp, nên có sự suy đoán rằng: Nước Mỹ là Thiên đường, ăn sung mặc sướng, tiện nghi vật chất đầy đủ dư thừa. Đi làm thì được nghỉ cuối tuần (weekend) liên tiếp hai ngày thứ bảy và chủ nhật, mỗi năm được nghỉ vacation một tháng để đi du lịch vui chơi giải trí đó đây các nước…
Vì lẽ đó, người ở Việt Nam nhận được trợ giúp dễ dãi nên tiêu xài phung phí, không lo giữ gìn tiền bạc làm vốn kinh doanh hoặc tiết kiệm phòng thân. Họ càng không hiểu sao có người đang được sống ở Mỹ lại than cực và buồn, vì nhà cửa thường đóng kín cả ngày và đêm, ít có tình nghĩa chòm xóm láng giềng. Họ về quê hương cũ được ít lâu, hết tiền dành dụm mang theo, tìm việc làm khó lại lương ít, cảm thương mình và muốn giúp đỡ người thân, đành phải chắt lưỡi nén lòng, trở qua Mỹ "cày" tiếp kiếm tiền. Bởi lẽ, dù làm nghề bình dân lao động lương thấp ở Mỹ, vẫn có thể tiết kiệm dành dụm mỗi tháng một "cây" vàng. Còn làm công ở Việt Nam, mỗi tháng muốn để ra hai chỉ vàng thật là vất vả khó khăn.
Vậy nghề nào cực nhất trong mùa mưa gió lạnh"
Xin thưa: Đó là Job bỏ báo Bee đêm.
Mỗi ngày, cứ vào khoảng 1, 2 giờ khuya, người bỏ báo Bee đã phải thức dậy đi đến Ware house lãnh báo rồi đem bỏ từng nhà, trong hàng mấy trăm căn rải rác ở các Route.
Phải mặc quần áo che mưa phủ đầu, mưa rát mặt và gió lạnh buốt da. Nếu mắt yếu phải đeo kính thì lái xe và nhìn số nhà thật khó, vì kính cứ bị nước mưa làm ướt và mờ.
Người bỏ báo đêm ngày nay phải làm thêm công việc bỏ báo, ràng thung chung 2 tờ, Sacramento Bee và quảng cáo, rồi bỏ từng nhà vô bọc nylon cho khỏi ướt. Mất thêm công và thời gian mà tiền vẫn không tăng, lại còn phải mua bọc nylon và dây thung cột giúp cho chủ báo giàu thêm.
Vào mùa mưa gió lạnh run, lại thêm đường ướt và trơn càng dễ bị ngã té. Job bỏ báo đêm không có weekend, cũng không có cả vacation. Suốt năm ngày nào cũng làm, những ngày mà thiên hạ vui chơi cuối tuần hoặc nghỉ ngày lễ Tết, người bỏ báo đêm lại còn bận rộn nhọc hơn, vì báo có thêm nhiều quảng cáo, nặng hơn ngày thường.
Job cực như vậy mà tiền lương chỉ khoảng trên dưới $1000.
Làm nghề bỏ báo xe lại mau hư, vì chạy trong khoảng 20 thước lại phải ngừng, cứ như vậy suốt 2-3 giờ liền không tắt máy nên máy xe rất nóng. Vì vậy, người mới vào nghề chẳng bao lâu thì xe hư, nếu không tiền sửa thì đành mất job.
Đó là chưa kể có những khách hàng so đo tính từng xu, không cho tiền "típ" có khi quá tháng mà đòi 5 lần 7 lượt mới chịu trả, có kẻ biển lận quịt luôn không cần đọc báo nữa, hoặc move đi mà không cần trả tiền báo còn thiếu. Người làm công đi bỏ báo, đã phải tốn thêm tiền mua dây thung cột báo và bọc nylon, lại còn chịu thiệt khi gặp phải khách hàng xấu, đã nghèo cực còn phải chịu mất một phần tiền những nơi quịt tiền mua báo thiếu. Dù có ức lòng vì bị chèn ép bóc lột, nhưng nào biết nhờ ai can thiệp bảo vệ quyền lợi chân chính của người lao động nghèo"


Đi bỏ báo đêm có người còn bị cướp xe, có kẻ bị chó rượt, bị accident hay bị cảm lạnh.
Làm nghề bỏ báo còn phải có sẵn người phòng bị, thay thế khi bệnh hoặc có việc muốn nghỉ phép. Có người xin nghỉ phép vacation, khi trở lại thì mất route tốt, phải nhận route mới xấu hơn, lại phải mò tìm từng nhà rất mất thời gian, nếu không chịu đựng được thì đành bye bye bỏ nghề.
Những người bỏ báo đêm, một khi đã rời bỏ nghề này thì ít khi thấy trở lại. Hình như họ ngại đeo đẳng mãi cái nghề cực nhọc suốt đời mà cũng chỉ tạm đủ sống qua ngày, không có quyền lợi thêm như medical, tăng lương hoặc có trợ cấp tu bổ sửa chữa xe….
Thế thì tại sao lại có nhiều người làm nghề bỏ báo đêm"
• Thứ nhất là vì trình độ học vấn thấp, lại không có tay nghề chuyên môn. Có người bị thất nghiệp thình lình hoặc cần thêm một số tiền trả nợ góp trong một thời gian ngắn.
- Thứ hai nhà có dư thừa người không công rỗi việc, chẳng hạn con cái hoặc anh em đông. Nhiều người thì có thể lãnh thêm route, nhưng nếu chia tiền lương công bằng thì cũng chẳng có thêm được là bao nhiêu. Cả gia đình làm chung cũng chỉ hơn 3 ngàn Mỹ kim.
- Thứ ba thanh niên đang học College, mượn job tạm này để sắm xe đi, chờ học ra trường mưu cầu tương lai khá hơn.
- Thứ tư chỉ làm tạm trong mùa hè, coi như chịu khó tập thể dục lâu hơn để có thêm tiền.
Route báo được gọi là tốt khi nhà của khách hàng liền nhau, dễ thu tiền và có an ninh.
Người mới vào nghề mà muốn có route tốt thì phải hỏi sang những người đang bỏ nhiều route, hoặc muốn đổi nghề. Thường chỉ độ vài trăm, hoăc nếu quen biết manager hay worker đang làm việc trong route đó thì sẽ được giúp đỡ như ý.
Nhìn chung bỏ báo Bee đêm trong mùa mưa gió lạnh là một nghề cực nhất ở Sacramento. Đã cực mà lại ít tiền, nhiều ràng buộc. Không được thảnh thơi cuối tuần hoặc những ngày lễ, tết.
Những ai bí lối, tạm thời chấp nhận nghề này thì cũng nên có tinh thần cầu tiến, để tương lai vươn lên những việc làm lương khá, đỡ vất vả hơn hoặc được thảnh thơi cuối tuần và những ngày lễ tết vacation.
Kiếm sống ở Mỹ nên căn cứ trên sự công bằng hợp lý về phân chia lợi nhuận. Những ai không dám đòi hỏi thì thiệt thòi quyền lợi, còn nếu không chịu khó phấn đấu thì không thể vươn lên.
Còn những gia đình liên hệ ở Việt Nam, nếu có thân nhân bên Mỹ đang làm job bỏ báo đêm, thì cũng nên thông hiểu sự cực khổ của họ, mà đừng thôi thúc đòi hỏi giúp đỡ thường xuyên trong mùa mưa gió lạnh. Hãy để cho những người nghèo khó đang phải làm nghề bỏ báo đêm này, tự họ sẽ biết suy nghĩ cân nhắc, xử dụng đồng tiền dành dụm cho có lý, có tình.
Trước đây, có một vị chủ nhiệm công ty nhật báo Mỹ xin từ chức, dù đang có lời to. Có lẽ ông ta nhận thấy người bỏ báo vất vả thiệt thòi, mà cá nhân mình không trọn quyền quyết định tăng lương giúp đỡ, nên đã tìm một nghề khác cho lương tâm thoải mái hơn chăng"
Sacramento, mùa mưa 2001
HOÀNH NGUYỄN

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,274,701
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Tác giả là một kỹ sư hồi hưu, đã sống 25 năm bên Pháp, hiện là cư dân Irvine, từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Đây là bài viết mới của Ông.
Tôi đi mình lên trong chuyến xe lửa từ Paris sang Thụy Sĩ với tâm trạng nôn nao và thoáng lo âu ngần ngại, mặc dù đây không phải là lần đầu thân gái dặm trường xuyên quốc gia như thế này
Nguyệt Mị là bút hiệu lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ, nhưng trong tháng trước tác giả đã có bài "Nước Mỹ là nhà của Mị" ký tên thật là Quynh Gibney.
Tác giả: Nguyễn Thị Thêm Bài số 5834-20-31618-vb5111419 Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2015. Bà sinh năm 1948 tại Biên Hòa, cựu học sinh Ngô Quyền. Trước 1975, dạy học. Qua Mỹ năm 1991 theo diện HO, hiện là cư dân Nam Ca Li. Bà kể, "Chồng tôi là lính VNCH. Hai con tôi nay là lính của quân đội Hoa Kỳ. Tôi hết làm vợ lính lại làm mẹ lính." Sau đây là bài viết mới của tác giả.
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ơng định cư tại Mỹ từ 1990, hiện làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi.
Tác giả tên thật Trần Năng Khiếu. Trước 1975 là Công Chức Bộ Ngoại Giao VNCH. Đến Mỹ năm 1994 theo diện HO. Đã đi làm cho đến năm 2012. Hiện là công dân hưu trí tại Westminster.
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice A Journey of Hope" của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.