God Bless America!

24/10/200100:00:00(Xem: 237649)
Bài tham dự số: 02-364-vb70931


Trận tấn công khủng bố đánh thẳng vào Trung Tâm Chỉ Huy quân sự cuả nước Mỹ (Ngũ Giác Đài - Pentagon) tại Thủ Đô Washington D.C. và Trung Tâm Chỉ Huy Kinh Tế cuả nước Mỹ (và cả thế giới - World Trade Center) tại New York City, ngày 11 - 9 - 2001 đã và đang làm rung chuyển, tê liệt nhiều lãnh vực hoạt động cuả đất nước vĩ đại này, giống như một cơn động đất … 8 chấm có lẻ trên địa chấn kế Richter xẩy ra trên toàn nước Mỹ, kéo theo những cơn hậu chấn lớn, nhỏ tại nhiều quốc gia trên thế giới. Aáy là mục tiêu Toà Bạch Ốc, Trung Tâm Chỉ Huy quyền lực chính trị cuả Siêu cường quốc Hoa Kỳ đã thoát nạn trong gang tấc rồi đó.
Vậy mà hậu quả do trận tấn công khủng bố này cũng đã không thể đo lường được bởi vì người ta chỉ có thể đo lường được sự thiệt hại vật chất (material damage) ngay trong lúc này mà thôi. Còn về ảnh hưởng tương lai cuả nó, về sinh mạng con người (rất được quý trọng tại nước Mỹ) cùng những thiệt hại tinh thần và tình cảm bây giờ và tương lai thì chắc chắn những phương tiện văn minh, tối tân nhất lúc này cũng chưa có khả năng đo lường cho chính xác được.
Trước hình ảnh đau thương, kinh hoàng và bất ngờ cuả trận tấn công khủng bố tàn bạo, dã man, mọi rợ, (cố tâm đánh vào những người dân không phân biệt già trẻ, phụ nữ, trẻ em, không có phương tiện tự vệ, cốt gây ra một tình trạng kinh hoàng khủng khiếp - horribly frightened situation-) chưa từng thấy đó, ai mà không thấy tâm hồn mình tràn đầy xúc động, đau thương.
Chính kẻ viết bài này đã từng lăn lộn với chiến tranh, chết chóc từ khi 15 tuổi, bỏ trường học để đi kháng chiến chống Pháp trong gần 7 năm, 2 lần bị Tây bắt, nhốt đầu vào tù, rồi 23 năm trong quân ngũ chống cộng sản để cuối cùng lên rừng lên núi đi tù cải tạo trên 12 năm, bao nhiêu lần nhìn thấy những cái chết thê thảm không nói hết lời, những sự thoát chết cuả người khác và cuả chính mình, mà cũng không sao tránh khỏi xúc động, bùi ngùi mà đành bất lực, không làm sao chia sẻ, gánh vác được trong lúc tuổi đã ngoài cái mức "Thất thập cổ lai hi" lại ở quá xa đối với những nơi đang cần đến những bàn tay, những tâm hồn can đảm nhẩy vào cứu nạn. Kẻ này chỉ còn biết tham dự những buổi đốt nến, cầu nguyện và đóng góp chút tiền bạc nhỏ nhoi mình có để gửi tới các nạn nhân và gia đình họ mà thôi.
Tàn bạo và dã man thật! Đúng là… Phương tiện nào cũng tốt hết, miễn sao đạt được mục đích (La fin justifie les moyens), mà chỉ những kẻ mang xác con người nhưng tâm hồn là thú dữ mới có thể chấp nhận được. Chỉ những kẻ đó mới có thể chủ trương, trong sự tính toán theo kế hoạch lâu dài là: cướp máy bay dân sự chở đầy hành khách, lao vào toà nhà cao 110 tầng với 2 cánh tháp bùng cháy, lưả khói cuồn cuộn, cách nhau chừng 18 phút rồi theo nhau tất cả xụp đổ chôn vùi trong đống vật liệu xây dựng khổng lồ những người đang có mặt trong ngôi nhà đó, sau khi hoảng loạn, tuyệt vọng, không cách nào thoát ra khỏi vùng lưả khói dầy đặc, nhiệt độ kinh hoàng, và cũng chôn luôn 1 Đại Đội (Company) lính cứu hoả cùng vị Linh Mục Tuyên Uý cuả đơn vị này và gần 100 nhân viên cảnh sát đang làm nhiệm vụ thiêng liêng, cao cả cuả mình là xông vào chỗ chết để mong cứu sống những người lâm nạn.
Anh hùng thay những người đã chết vì muốn cứu nguy kẻ khác! Xin nghiêng mình trước những cái chết dũng cảm này như tôi đã từng bao nhiêu lần trong cuộc đời, cúi đầu hay giơ tay chào vĩnh biệt người thân, bạn bè, chiến hữu cuả mình.
Cao đẹp thay khi tiếng kêu gọi, cầu cứu vang lên từ chính quyền, các cơ quan địa phương, dân chúng ở vùng lâm nạn là có hàng chục ngàn người Mỹ thuộc đủ các loại chuyên viên, các ngành hoạt động, thanh niên, phụ nữ từ khắp các vùng lãnh thổ quốc gia đổ xô về New York City, về Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn để góp một bàn tay, một tấm lòng trước cảnh đau thương, tang tóc cuả đồng bào, cuả đất nước.
Tiền cuả từ các Công Ty, Hãng Xưởng, cá nhân, gia đình may mắn không ở trong hoàn cảnh đau đớn đó được đổ về Hội Hồng Thập Tự, các cơ quan từ thiện, cơ quan hữu trách để chia sẻ đau đớn, mất mát với số nạn nhân không may mắn, để mau chóng hàn gắn những vết thương chưa biết đến bao giờ mới lành nổi. Trong số này, có một người gốc Việt Nam, di dân như tôi, từ sau ngày Miền Nam Việt Nam rơi vào tay cộng sản, ngày nay thành công trong lãnh vực kinh doanh trên đất Mỹ, đã ủng hộ số tiền 2 triệu Mỹ Kim để góp thêm công sức cứu trợ những nạn nhân và gia đình đau khổ. Lại một lần nưã, xin cúi đầu kính phục một người di dân gốc Việt!
Có lẽ Luật trời Đất: Trong cái rủi lại hay có cái may để an ủi như câu tục ngữ "Every cloud has a silver lining". Chưa bao giờ tinh thần đoàn kết cuả nhân dân Mỹ, không phân biệt Đảng Phái, Tôn Giáo, Mầu Da, Sắc Tộc, lên cao bằng lúc này. Bài học nào cũng có cái giá cuả nó !
Những buổi Lễ Cầu Nguyện, những buổi tập họp vô cùng đông đảo ở khắp mọi nơi trên đất Mỹ, những lời hô, những bài hát, những lá cờ Mỹ trong tay Cụ già cho đến em nhỏõ giơ lên cao đồng loạt trong bản Quốc Ca, bản God bless America! (Xin Thượng Đế ban phước lành cho Nước Mỹ) (*) vv…
Những giòng nước mắt, những bàn tay che lấy khuôn mặt đang nức nở khóc thương cho các nạn nhân, cho các anh hùng đã hy sinh cho đất nước, vì lòng yêu thương người lâm nạn, đang xúc động bùng lên trong trái tim mỗi người. Ôi! Đẹp thay hình ảnh một đất nước tuy vĩ đại, văn minh, tiến bộ nhất hoàn cầu nhưng lại chưa bao giờ có được cái tinh thần yêu Tổ Quốc, yêu đồng bào, yêu những người sống chung quanh mình bằng tất cả tâm hồn, con tim như lúc này. Cầu xin Thượng Đế soi sáng cho các vị lãnh đạo đất nước Hoa Kỳ, Quê Hương thứ hai cuả tôi, có đủ tài năng, sáng suốt, khôn ngoan để giữ vững và nâng cao Tinh Thần Yêu Tổ Quốc, Thương người chung quanh mà không phân biệt đó cho đến mãi mãi muôn đời. Tinh thần yêu thương đó không thể nào mua được, dù là hàng triệu tỉ đô la.
Các Chiến lược gia (Strategists) cuả các lực lượng khủng bố quốc tế đã đi sai một nước cờ. Họ đã chủ trương dùng phương tiện tàn bạo, dã man, mọi rợ nhất là cướp những chiếc máy bay chở đầy hành khách, rồi dùng những chiếc máy bay đầy người đó thay cho những hoả tiễn khổng lồ phóng vào mục tiêu (World Trade Center) không có tính cách quân sự cuả đối phương, để cho tất cả hành khách cũng như những người dân tay không 1 khẩu súng, trái lựu đạn hay con dao găm để tự vệ, trong Toà nhà 110 tầng bốc cháy rồi đổ xụp và chôn vùi tất cả. Nó đau thương, tàn bạo hơn nhiều so với thảm kịch cuả trận đánh do không quân Phát Xít Nhật giáng xuống Trân Châu Cảng (Pearl Harbor) ngày 14 tháng 8 - 1941 nhằm tiêu diệt lực lượng Hải Quân vùng Thái Bình Dương cuả Mỹ, khiến cho Hoa Kỳ phải tuyên chiến với Nhật Bản hồi Thế Chiến Thứ 2. Tầu chiến các loại ở Trân Châu Cảng cũng nổ tung, lưả khói mù trời, người chết vô số kể, nhưng là thời kỳ chiến tranh, bên nào cũng cần phải tiêu diệt quân đội đối phương để giành thắng lợi. Kẻ gieo gió tất nhiên phải gặt bão cho nên sau đó Quân Đội Phát-xít Nhật bách chiến bách thắng đã bị đánh gục bằng 2 trái bom nguyên tử cuả Mỹ ném xuống thành phố Hiroshima rồi vài ngày sau xuống thành phố Nagasaki. Phát-xít Nhật phải chấp nhận 1 cuộc đầu hàng vô điều kiện (unconditional surrender).
Thảm kịch xẩy ra ở New Yok City mà thôi, cũng đã thấy đau thương, thảm khốc hơn nhiều. Bao nhiêu gia đình tan nát, vợ mất chồng, Mẹ mất con, những em bé, chỉ sau 1 thời gian ngắn ngủi kinh hoàng, không bao giờ còn thấy Cha, thấy Mẹ… Những buổi cầu nguyện tại nhiều quốc gia trên thế giới sau đó cũng thấy thật nhiều nước mắt cảm thương. Trận tấn công khủng bố ngày 11 tháng 9 tại nước Mỹ đã đem thế giới loài người văn minh, tiến bộ sát lại với nhau để bảo vệ sự sống, bảo vệ tự do, an bình, hạnh phúc. Muốn được như thế, các quốc gia, dân tộc văn minh tiến bộ, yêu chuộng tư do bắt buộc phải đoàn kết với nhau để chống lại, để tận diệt phong trào, lực lượng khủng bố quốc tế. Chúng nó hiện diện ở khắp nơi, ít nhất cũng tại 60 quốc gia, đã được cơ quan an ninh xác nhận. Chúng không từ một ai chống lại chúng hay không chấp nhận đi theo con đường man rợ, khủng khiếp, quái đản cuả chúng.
Trong thảm kịch xẩy ra tại New York City, có 80 quốc gia trên thế giới đã có những công dân cuả mình bị chết trong đó, không chết dưới đống vụn nát cuả toà nhà cao tầng thì cũng chết trong 2 chiếc phi cơ bị bọn khủng bố dùng làm phương tiện để lao vào toà nhà đó với mộng ước tàn phá tối đa đất nước vĩ đại này.


Đây không phải là lần đầu tiên, bọn khủng bố quốc tế man rợ nhắm đánh vào Hoa Kỳ, nhưng lần này là những sô nước xối mạnh vào cái thùng nước đã tràn đầy, khiến cho nước Mỹ, một đất nước hùng cường nhất hoàn vũ ngày nay, chính quyền, quốc hội và nhân dân Mỹ không thể nào chịu đựng thêm được nưã. Nước Mỹ, nhân dân Mỹ, với sự đồng tình cuả thế giới văn minh, tiến bộ nhất định phải " tuyên chiến diệt trừ lực lượng khủng bố quốc tế " man rợ này với bất cứ giá nào.
Thời gian không thể nào được coi là mau chóng, ngắn gọn. Kẻ nào gieo gió thì nhất định phải gặt bão (Who sows the wind will reap the whirlwind) . Sự hung ác tàn bạo tự nó phải uống phần lớn độc dược cuả nó (La méchanceté doit boire elle-même la plus grande partie de son poison- Sénèque). Xưa nay Luật cuả Trời Đất vốn là như thế đó!
Đã bao nhiêu lần, bọn khủng bố quốc tế nhằm vào nước Mỹ để đánh những đòn hiểm ác :
* Toà Đại Sứ Mỹ ở Beirut (Lebanon) bị đánh bom cảm tử hồi tháng 4 -1983, làm chết 63 nhân mạng, trong đó có 17 quân nhân Hoa Kỳ.
- Tháng 10 cũng năm đó, Tổng Hành Dinh quân đội Mỹ ở Lebanon bị đánh bom, giết chết 299 người, trong đó 241 quân nhân Mỹ.
* Căn cứ không quân Mỹ ở Madrid, Tây-Ban-Nha bị bom làm chết 18 và bị thương 82 người.
* Ngày 14 tháng 6 năm 1985, 1 máy bay cuả hãng hàng không TWA chở 133 hành khách, trong đó có 104 người Mỹ bị 2 tên không tặc võ trang bằng súng cướp máy bay. Ngày 30 sau đó, 39 con tin mới được thả ở Beirut (Lebanon). Sau đó 6 người Mỹ bị bắn chết ở San Salvador (El Salvador).
* Tháng 8 - 1985, 1 căn cứ quân sự cuả Mỹ tại Frankfurt (Đức Quốc) bị đánh bom, làm 2 người chết, 20 người bị thương.
* Ngày 21 tháng 11 - 1985, bọn không tặc tấn công hành khách người Mỹ , cướp chiếc máy bay Boeing 737 cuả hãng hàng không Ai Cập cất cánh từ Athens, giết chết 59 người khi
lực lượng vũ trang Ai Cập tấn công giải thoát con tin tại Malta ngày 24 sau đó.
* Tháng 12 - 1985 : Cơ quan cuả hãng hàng Không Mỹ và Do Thái bị bọn khủng bố tấn công cùng một lúc ở Rome (Ý Đại Lợi) vì bọn này đánh giá Mỹ và Do Thái cùng là một kẻ thù cuả chúng, giết chết 20 người .
* Tháng 4 - 1986 : Bọn khủng bố đánh bom một nhà hàng ở Berlin - Đức Quốc, giết chết 1 và làm bị thương 44 quân nhân Mỹ.
* Ngày 21 -12 -1988, bọn khủng bố đánh bom tiêu diệt chiếc máy bay Boeing 747 cuả hãng Pan - American, làm nổ tung và đâm xuống vùng Lockerbie, thuộc Scotland, làm chết 259 người trên phi cơ và giết chết 11 người dưới đất khi máy bay đâm cuống.
* Ngày 29 - 3 -1993, cũng toà nhà World Trade Center ở New York vưà qua, bị bọn khủng bố đánh bom ở dưới hầm đậu xe, làm chết 6 người và cả ngàn người bị thương, 5 tên khủng bố bị bắt.
* Tháng 4 - 1995, Toà nhà Liên bang ở Oklahoma City bị đánh bom, giết chết 168 người. Tên khủng bố Timothy Mc Veigh bị bắt và mới bị chích thuốc độc, chịu án tử hình mới đâ.
* Tháng 7 -1996, 1 căn cứ quân sự cuả Mỹ ở Khobar (Saudi Arabia ) bị đánh bom chở trên xe truck , giết chết 19 quân nhân Mỹ và 400 người bị thương.
* Tháng 7 -1996, bọn khủng bố đánh bom nhằm vào buổi hoà nhạc ngoài trời tại Thế Vận Hội muà hè (Summer Olympic Games) tại Atlanta, giết chết 2 và làm bị thương 110 người.
* Tháng 6 - 1998: Toà Đại Sứ Mỹ ở Beirut - Lebanon, bị tấn công bằng hoả tiễn.
* Tháng 8 - 1998 : Hai Toà Đại Sứ Mỹ ở Kenya và Tanzania bị đánh bom, chết 260 người và bị thương hơn 5000 người.
* Ngày 15 -12 - 1998 ; Tên trùm khủng bố quốc tế Osama Bin Laden công khai tuyên bố sẽ tấn công các mục tiêu quân sự và chính quyền cuả Mỹ tại vùng Vịnh Ba-Tư (Persian Gulf).
* Tháng 2 - 2000, toà nhà 40 tầng cuả ngân hàng Barclays ở sát bên Wall Street New York bị đánh bom.
* Tháng 10 -2000: Căn cứ Hải Quân cuả Mỹ tại quân cảng Aden ở Yemen bị đánh bom, làm chết 17 người.
Đó là mới kể một số những vụ tấn công khủng bố điển hình, nhắm vào nước Mỹ mà thôi. Còn những vụ khủng bố khác, hoặc đánh vào nhân dân nước Mỹ hay đánh vào các nước đồng minh, bạn bè cuả nước Mỹ thì khó mà kể cho hết.
Tội ác cuả bọn khủng bố quả thực tầy trời, không cách nào tha thứ nổi. Vụ tấn công thẳng vào Thủ Đô nước Mỹ và vào Toà nhà World Trade Center ở New York ngày 11 - 9 - 2001 là một trận tấn công chiến thuật (tactical attack) đã vượt ra ngoài tầm mức cuả Chiến Luợc Khủng Bố (Strategy of Terrorism) là lấy yếu đánh mạnh, nhưng chính yếu là reo rắc kinh hoàng, sợ hãi, gây rối loạn, nhưng không bắt buộc phải tiêu diệt các lực lượng võ trang to lớn, các căn cứ trọng yếu hàng đầu cuả đối phương, tạo cơ hội cho đối phương có đủ yếu tố thuận lợi như lúc này cuả Hoa Kỳ: đã và đang kéo các quốc gia đồng minh, bè bạn, có liên hệ ít nhiều đến quyền lợi kinh tế, chính trị, an ninh…đoàn kết lại với nhau để truy lùng, tận diệt các lực lượng khủng bố quốc tế, dù chúng nó hiện diện ở đâu, dù cho chúng nó sẽ dùng đến những phương cách, phương tiện hung ác, tàn bạo nhất để tự vêï, để sống còn vì lúc đó chúng nó đã bị nhiều quốc gia trên thế giới, bị khối Liên Minh Bắc Đại Tây Dương (NATO: North Atlantic Treaty Organization) và chính ngay cả tổ chức Liên Hiệp Quốc (U.N. : The United Nations) cũng đang tìm ra phương cách để diệt trừ tận gốc nạn khủng bố bây giờ đã trở thành phong trào, lực lượng có tầm vóc quốc tế quan trọng, quy mô.
Nếu không chận đứng, không, không tiêu diệt, không bứng tận gốc thì một tương lai không xa, nhân loại, thế giới văn minh, tiến bộ, yêu chuộng tự do, dân chủ sẽ phải đương đầu với một đại hoạ còn kinh khủng, ghê gớm hơn cả mọi thứ ghê gớm kinh khủng đã và đang có trên trái đất này như: dịch tễ, thiên tai bão lụt, động đất, núi lưả, tàn sát diệt chủng, tai họa phát xít, cộng sản vv…
Công việc diệt trừ bọn khủng bố quốc tế sẽ vô cùng khó khăn gian khổ, không thể chỉ giải quyết chớp nhoáng bằng những vũ khí chiến tranh hiện đại nhất theo hình thức chiến tranh quy ước (Conventional War) mà Mỹ và Đồng Minh tất nhiến nắm thế thượng phong về hoả lực (Superiority of Firepower).
Cuộc chiến tranh này , Mỹ và Đồng Minh muốn thắng, phải được sự đồng tình, ủng hộ mạnh mẽ, quyết liệt và kiên trì cuả Quốc Hội, chính phủ, sự chấp nhân hy sinh về nhiều mặt cuả nhân dân tại chính quốc gia cuả mình. Bộ máy chỉ huy chiến tranh diệt trừ khủng bố phải động viên và kết hợp được các phương diện: quân sự, chính trị, ngoại giao, kinh tế, tài chánh, an ninh, tình báo. cùng những sách lược chiến tranh khôn ngoan, đặc biệt có lẽ khó tìm thấy trong các Binh Thư (Books on Warfare) nổi tiếng cổ xưa cũng như cận đại.
Có thế mới có thể tìm ra kẻ địch để diệt trừ tận gốc lực lượng khủng bố hung bạo, cuồng tín, có tổ chức chặt chẽ, được một số quốc gia thù nghịch cuả Tự Do, Dân Chủ, Văn Minh, Tiến Bộ đồng tình che chở, hỗ trợ. Phải thắng dối thủ rên khắp các trận tuyến vì đối thủ cuả Mỹ và các quốc gia Đồng Minh trong cuộc chiến tranh này là những kẻ có những đắc tính: cuồng tín, cực đoan về tôn giáo, mang trong tim trong óc một tinh thần quyết tử cho một cuộc Thánh Chiến, mong áp đặt sự thống trị về tư tưởng về tôn giáo quái đản cuả mình trên toàn thể nhân loại, không thì ít nhất cũng phải một phần có phân chia hẳn hoi trên trái đất này. Chúng lại đang có trong tay những vũ khí giết người hàng loạt cuả thời đại nguyên tử,và còn đang cố gắng mua sắm, chế tạo những thứ vũ khí hiểm độc không lường được để sử dụng khi chúng bị áp đảo bởi sức mạnh về mọi mặt cuả Mỹ và Đồng Minh trong cuộc chiến tranh " Một mất một còn, không có chọn lưa nào khác".
*
Là công dân cuả Hoa Kỳ, Quê Hương thứ hai cuả mình, là 1 phần tử trong thế giới Tự Do, Dân Chủ, Văn Minh, Tiến Bộ cuả loài người hiện nay, là kẻ đã dâng hiến gần hết cuộc đời cho những cuộc đấu tranh vì Tự Do, Dân Chủ, Hạnh Phúc cuả con người, tôi chỉ còn biết làm những gì có thể để cho mọi người hôm nay và ngày mai, trong đó có cả chính mình với những ngày còn lai, được sống trong Tự Do, Dân Chủ, Hoà Bình, Hạnh Phúc, mọi người sẽ thương yêu nhau mà không còn phân biệt, oán thù.
Xin cho:
* Oán thù được gỡ ra mà đừng thắt lại.
* Hoà bình vĩnh cửu sẽ đến và tồn tại mãi mãi trên trái đất này.
* God Bless America !

San Diego, California
Phan Đức Minh

Xin xem các sách:
* Concise English Hand-Book - Hans P. Guth, San Jose State University - WadsworthPublishing Company,Inc. - Belmont California.
*Harbrace College Handbook - John C.Hodged & Mary E.Whitten - North Texas State University - Harcourt Brace Jovanovich, Inc. - 1996.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 809,354,451
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2019 và đã nhận giải Việt Bút Trùng Quang, dành cho bài viết góp phần phát triển văn hóa Việt tại hải ngoại.
Tác giả tên thật Trần Năng Khiếu. Trước 1975 là Công Chức Bộ Ngoại Giao VNCH. Đến Mỹ năm 1994 theo diện HO. Đã đi làm cho đến năm 2012.
Tác giả lần đầu tham dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải VVNM 2019. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79
Tác giả lần đầu tham dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải VVNM 2019. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79
Tác giả lần đầu tiết về nước Mỹ từ tháng 11, 2018, với bài “Tình người hoa nở”, tháng 12, “Mùa kỷ niệm” và “Chị em trung học Nữ Thành Nội.”
Tác giả là một Phật tử, pháp danh Tâm Tinh Cần, nhũ danh Quách Thị Lệ Hoa, đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2011, với loạt bài tự sự của một phụ nữ Việt thời chiến, kết hôn với một chàng hải quân Hoa Kỳ
Tác giả tên thật là Đặng Thống Nhất, một nhà giáo hồi hưu. Sau nhiều năm dạy Song Ngữ và ESL tại Khu Học Chính Minneapolis và Việt Ngữ tại Đại Học Minnesota.
Tác giả tên thật là Đặng Thống Nhất, một nhà giáo hồi hưu. Sau nhiều năm dạy Song Ngữ và ESL tại Khu Học Chính Minneapolis và Việt Ngữ tại Đại Học Minnesota.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.