Hôm nay,  

Chim Lạc Bầy

15/02/200100:00:00(Xem: 162046)
Bài tham dự số: 02-167-VB 0216

Khuyên và chồng dắt nhau tới Mỹ rất trễ. Nội cái vụ F4, thêm cái lừng chừng của Sponsor:
“Tao phải “canh me” ngày nghỉ, đổ xăng đầy bình, lái tuốt lên thủ đô D.C. điền đơn cho chắc ăn. Ba cái dịch vụ thế vì khai sanh của thời đệ nhất cộng hòa, tìm được chữ cũng trào máu họng. Nộp vô, đóng lệ phí nó biểu hồ sơ sẽ tới BangKok chờ... Đừng cám ơn tao. Dầu gì cũng là con một mẹ, anh em như tay chân...”
Bỏ ngoài tai những lời bàn ra, “con trâu chậm” kéo thêm được lão trâu chồng hơn ba mươi năm hương lửa lạnh lùng. Tội cho đàn nghé, đều trên 21, ở lại hết, còn tơ cũng ở lại. Diện PIP hết từ khuya rồi.
Trong thời gian chạy giấy tờ gặp nhiều rắc rối, chua chát, nhục nhằn quá, đôi lúc Khuyên muốn lùi bước. Bọn nghé lao xao tán vô, cơ hội hiếm có, phải chụp lấy, bỏ qua rất uổng, tụi con lớn rồi, ba mẹ đừng lo, nếu không có công ăn việc làm thì quay về tắm ao nhà với tụi con đừng mắc cỡ. Ba mẹ ăn ở phước đức được bụt BangKok thưởng đó tụi bây, cứ coi như một chuyến du lịch sau bao năm làm việc hết mình, cái ông phỏng vấn nói ba mẹ phải qua bển mới bảo lãnh cho tụi con được đi mà.
Khuyên rên rỉ: ”Nhưng xa các con... Mẹ buồn lắm!”
- Tụi con biết mà, mẹ có nhớ sau ngày 24 tháng 6 năm 1975 mẹ cũng nói ”Mẹ buồn lắm” thế mà mẹ nuôi được tụi con với ba trong trại.
Ngày 24 tháng 6 năm 1975 là ngày các sĩ quan dược lệnh đi trình diện “học tập 10 ngày.” Để rồi thành bẩy năm, mười năm, nhiều người đi không bao giờ trở về.
- Im miệng đi, nhiều lời quá, ngày mai ba mày đi đăng ký chuyến bay, chọn ngày nào sớm nhất.
- Hoan hô Mẹ, phụ nữ Việt Nam, đáng tám chữ vàng: anh hùng- Bất khuất- Trung hậu- Đảm Đang.
- Hoan hô.. Hoan hô, Í, phải muôn năm nữa chứ.
- Mẹ vĩ đại muôn năm, muôn năm...
Các con cố vui, Mẹ lại rầu thúi ruột.

Khuyên lại sụt sùi, ngay lúc chuyến bay vừa “bình phi”:
- Tụi Mỹ nó ngu quá, cho đi đoàn tụ mà lại chia cắt một gia đình khác.
- Sức mấy mà ngu, ngu mà hạng nhất thế giới. Có điều tụi nó làm việc máy móc lắm... Cũng tại mình xin đi chớ đâu phải nó ép.
- Phải thử thời vận, cũng rán đưa lưng ra chịu đấm.
- Có xôi để ăn không đó" Hai đứa trên trăm tuổi lại đòi thử thời vận nơi xứ của tuổi trẻ, năng động, tài năng...
- Anh lúc nào cũng bi quan, thiếu “tinh thần lạc quan cách mạng”
- Tôi hổng dám ” Mang dép lốp đi lên tàu Vũ trụ”.
Đó là một câu thơ của Tố Hữu ca anh hùng không gian Việt Nam đi ké phi thuyền Nga.
- Anh không thấy gia đình bác Thất sao, mới có mấy năm mà mua xe, mua nhà...
- Người ta khác, gia đình “hát ô” đông con, ưu tiên đủ thứ, mình ”ôm đóng phân” bà con bè bạn tránh như tránh tà.
Khuyên lại khóc.

Sponsor và người con gái đón vợ chồng Khuyên một sáng hè rực nắng. Trong chiếc Honda bốn bánh êm ru. Khuyên thích thú nhìn những con đường to rộng phẳng phiu đường dưới, đường trên, đường giữa đan nhau, xe chạy tới, chạy lui trong trật tự, từ phi trường về nhà không có cảnh kẹt xe hay đụng xe nào hết.
Nhìn kỹ số nhà Khuyên reo lên: Nhà đẹp quá, giống như trong tranh!
Căn nhà hai tầng màu trắng nổi bật giữa bải cỏ xanh mướt, có vài cây to và nhiều bụi hoa đủ màu đang khoe sắc, cũng có bướm bay chập chờn, con đường dốc thoai thoải im lìm, nhà nọ cách nhà kia hai khoảng sân cỏ...


- Đẹp hơn Đà lạt.
Đem valy và túi xách cất vào phòng rồi tắm rửa xong trên bàn đã có sẵn một nồi cháo, một dĩa gà xé bên cạnh chén mắm ớt đỏ lừ. Khuyên ăn thật ngon, miệng líu lo. Trên máy bay họ coi mình như gà ăn xong tắt đèn đi ngủ, vài ba tiếng sau bật đèn cho ăn cho uống rồi lại tắt đèn... ăn không được, ngủ cũng không được mệt đừ.
- Cô chú lên phòng ngủ đi, chiều ba cháu chở đi thăm thành phố.
Mở mắt ra thấy đồng hồ chỉ 6 giờ. Giường nệm đầy êm ái, khăn trải giường hoa văn trang nhã và thơm tho (giống như những căn phòng mà các khách sạn lớn của Saigon thường chiếu trên truyền hình) đã giúp Khuyên ngủ thật đã, quay qua không thấy chồng đâu, Khuyên nhoải dậy bước ra, qua hành lang xuống cầu thang.
- Chú và tôi đang lai rai chờ cô.
- Cháu Hoa đâu"
- Nó về nhà nó rồi, cuối tuần đưa chồng con tới thăm cô chú. Gia đình bác Phái, cô Định, chú Đào mới điện thoại hẹn thứ bảy, thím Đào sẽ trổ tài nấu Phở đãi.
- Em đói bụng chưa" Cơm canh sẳn sàng, cá ”sau mông” nấu canh chua hết xẩy, thịt màu vàng đỏ ngộ lắm, ngon như cá bông lau.
- Cháo gà, phở, canh chua... Mỹ gì mà in hệt Việt Nam!
-Khác lắm: Muốn đến nhà ai phải phone trước.
- Em thuộc bài rồi: Không được mặc đồ bộ hoặc bi gia ma ra khỏi nhà nè, không được hỏi lương bao nhiêu nè, không được hỏi tuổi phụ nữ nè, thấy người té không được tới đỡ dậy nè, gọi nai one one nè...
- Còn một điều hấp dẫn nữa mà em hổng biết đâu: Tối ngủ khỏi treo mùng.
- Tôi đã dặn chú ra vào phải đóng cửa để tránh ruồi muỗi.
. . .

Thư về Việt Nam.
USA ngày.. tháng ...năm
Các con thương nhớ,
... Hồi nhỏ Ba Mẹ được học “nước ta giàu và đẹp có rừng vàng biển bạc.”
Bây giờ ”Hai con ếch” biết thêm một điều nữa ”nước Mỹ cũng giàu và đẹp, hơn nước ta nhiều lắm”.
. . .

Sau 1 tuần có “sô sô”, sau hai tháng có “thẻ xanh”. Hai người di dân lại dọn đồ đạc vào valy, túi xách cho một chuyến dời đổi. Khí hậu đã được đặt ưu tiên số một, viễn ảnh mùa đông giá lạnh tuyết phủ đầy trời giúp cho các giọt máu đào cũng bớt băn khoăn tiễn em về miền Tây. Nơi ấy nhiều người Việt nhất, có tất cả các thức ăn của nước Việt, khí hậu ấm và tốt hơn và muốn về thăm con cái đường gần rẻ, tiết kiệm được bộn tiền.
Ở một phòng “se” nho nhỏ, trên hai chiếc mền xếp đôi, dưới hai chiếc nệm lớn, vợ chồng Khuyên nói chuyện thì thầm:
- Bây giờ mới thiệt là tứ cố vô thân, không biết có trụ được hay....
- Nghe nói người Việt có nhiều cơ sở làm ăn, tìm việc chắc không khó.
- Bạn anh nói càng nhiều càng phức tạp, những người di tản đã ổn định để thế hệ thứ hai vững vàng hòa vào với người bản xứ còn thế hệ thứ ba đi thẳng vào dòng chính đã là Mỹ. Những người vượt biên hoặc đi bán chính thức cũng bén rễ, đâm chồi, nảy lộc, đơm hoa. Còn những người ở diện “hát ô” với nhiều kinh nghiệm và bản lĩnh mau chóng thích hợp với mãnh đất tạm dung. Tất cả họ là Mỹ.
- Còn chúng ta...
- Em nghe đầy lỗ tai rồi đó... những con trâu chậm đưa lưng chịu đấm để theo voi ăn...
- Họ nói gì thây kệ, em muốn biết mình là ai"
- Là người điếc... là chim lạc bầy...
- Đúng, mình là chim lạc bầy.
. . .
Trên những con đường của khu Saigon nhỏ, để ý một chút, quý vị sẽ thấy một người lang thang nhiều đường phố để tìm bầy…

Cuối năm Canh Thìn
PHAN CHÂU HƯƠNG

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 836,815,802
Tác giả lần đầu tiết về nước Mỹ từ tháng 11, 2019, với bài “Tình người hoa nở”, tháng 12, “Mùa kỷ niệm” và “Chị em trung học Nữ Thành Nội.” Cô tên thật là Nguyễn thị Minh Thuý sinh năm 1955. Qua Mỹ năm 1985, hiện là cư dân thành phố Hayward thuộc Bắc Cali và còn đi làm. Bài gần đây nhất của tác giả là “Chuyện về Những Bà Mẹ”. Sau đây là bài viết thứ 8.
Tác giả qua Mỹ năm 1998 diện đoàn tụ ODP, là một kỹ sư từng làm việc tại Kia-Tencor San Jose, California. Lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ với bài viết về Mẹ trong mùa Mother’s Day 2019, ông cho biết có người cha sĩ quan tù cải tạo chết ở trại Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa. Bài viết mới kể về chuyện người mẹ và tác giả thăm nuôi đúng vào những giờ phút sau cùng của người cha trong trại tù cải tạo. Tựa đề đầy đủ của bài viết: “Ba Tôi, Những Giờ Phút Sau Cùng và người bạn tù trên đất My” được rút gọn theo nội dung.
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas. Bà sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
Thời tiết Cali đầu tuần bất ngờ có mưa bụi mát mẻ, hệt như tiết xuân dù đang mùa kiết hạ. Đúng là lúc có thể mơ xuân với một truyện tình vui của Orchid Thanh Lê, tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2015. Cô sinh tại Sài Gòn, hiện là Phó Giáo Sư tại Viện Nghiên Cứu Ngôn Ngữ Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ, Monterey, Calif. Đây là bài tác giả gửi sớm, tính dành cho báo xuân Canh Tý 2020 sắp tới. Sắp họp mặt Viết Về Nước Mỹ năm thứ 20, mời đọc trước chuyện xuân.
Họp mặt phát giải thưởng và ra mắt sách Việt Báo Viết Về Nước Mỹ năm thứ XX - gồm những bài viết được phổ biến từ 1 tháng Bẩy 2018 tới 30 tháng Sáu 2019 - được quyết định tổ chức vào Chủ Nhật 11 Tháng Tám 2019, và 16 tác giả sẽ nhận các giải thưởng.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, cô đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX và hiện là cư dân Los Angeles, công việc: làm tax accountant. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả tiếp tục cho thấy một sức viết mạnh mẽ khác thường. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Father's Day 2019, mời đọc bài viết mới của Hoàng Chi Uyên. Tác giả là một chuyên viên xã hội từng nhận giải thưởng lớn khi được bình chọn là nhân viên xuất sắc trọn năm 2003 và phụ trách Phòng Xã Hội, thuộc Trung Tâm Cao Niên thành phố Milpitas, Bắc California, và đã về hưu. Tháng Ba 2019, bà góp bài viết về nước Mỹ đầu tiên: "Bà Ngoại Khác Chủng Tộc" kể về hoạt động xã hội; Bài thứ hai: "Ban Cướp Biển," hồi ký về nhóm điều tra chống cướp biển trại tị nạn Pulau Bidong.
Mùa Father's Day, mời đọc chuyện “Ba Thế Hệ Cha và Con" của tác giả từng nhận giải Danh Dự VVNM 2013. Bài viết mới của Vĩnh Chánh là hồi ký về một gia tộc hoàng phái quyền chức, với những mảnh vỡ trôi dạt từ trong ra ngoài nước.
Chủ Nhật 16/6 là Father’s Day 2019. Mời đọc bài viết đặc biệt của tác giả từng nhận giải Danh Dự VVNM năm thứ mười chín, 2018. Bà.cùng hai con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy 2001 theo diện đoàn tụ. Bà hiện là chủ tiệm Nails ở Texas và kết hôn với một người Mỹ. Về người cha được tưởng nhớ, mời coi lại hình ảnh và bài viết “Công Chúa Triều Nguyễn” do tác giả Tôn nữ Trấn Định Minh Nguyệt thời đổi đời, trong đồng phục tài xế taxi tại Huế, lái xe đưa thân phụ Vĩnh Bạch từ Mỹ về, cúng đền Trấn Định Quận Công tại Truồi
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Năm 2019. Ông là anh cả trong 9 anh chị em, có người cha chết trong trại cải tạo Vĩnh Phú từ 1979, bà mẹ một mình lo cho các con. Ông qua Mỹ năm 1998 diện đoàn tụ ODP, hiện là một kỹ sư, làm việc tại Kia-Tencor San Jose, California. Bài viết mới được “Viết trong ngày sinh nhật 88 của Mẹ,” Tựa đề được trích từ lời kết của bài viết xúc động: “Căn bệnh Alzeithmer với mẹ cũng là một may mắn trong muôn vàn bất hạnh. Cái quên, cái lẫn sẽ làm mẹ có thể sống được với tôi, với con cháu thêm một thời gian.”