Những Đứa Trẻ Của Chiến Tranh

05/02/200100:00:00(Xem: 174095)
Bài tham dự số: 02-156-VB0204

“Tại sao người Mỹ bỏ miền nam Việt Nam"” Câu hỏi đó cứ tiếp tục quanh quẩn trong đầu óc tôi từ khi tôi có trí khôn và tập cách suy luận theo người lớn.
Ngày miền nam Việt Nam lọt vào tay cộng sản, tôi chưa đầy mười tuổi. Tôi chỉ nhớ loáng thoáng tôi đang chạy chơi với nhỏ bạn bằng tuổi thì tôi bị gọi về. Ba tôi đang đứng lo âu giữa sân nhà, Mẹ tôi đứng cạnh ba tôi không kém phần lo âu, xa xa tôi nghe tiếng ì ầm như tiếng bom đạn. Thế là ngày hôm sau ba tôi khăn gói lên đường. Ông đi đâu" Tôi không biết, nhưng tôi không gặp ba tôi nữa.
Thời gian trôi qua, một năm, hai năm, rồi tới... 13 năm trời không có ba bên cạnh. Tôi không còn nhớ chút gì về ba tôi cả, hoàn toàn không ngay cả giọng nói, đi đứng, thói quen của ba tôi. Tất cả chỉ còn là sự cố gắng hình dung của tôi qua lời kể của mẹ và qua những tấm hình mặc đồ tây của ba tôi (hình ba tôi mặc đồ lính đã bị mẹ tôi đốt hết vì sợ Việt Cộng). Tôi dần dần hiểu là ba tôi đi “học tập cải tạo ” trong ngục tù của bọn Cộng Sản. Tôi cũng không còn thì giờ để mà ngồi nhớ nhung ba tôi, vì tôi phải dằn vặt với cơn đói mỗi ngày. Có ngày mẹ tôi nói tôi chạy ra nhà bác đầu đường mượn ít gạo hay bobo về nấu (vì gia đình nhà bác ấy có con đi vượt biên thoát được qua Mỹ nên có trợ cấp từ Mỹ). Có ngày tôi đạp xe đạp ì ạch chở mẹ tôi qua cầu Phú Nhuận để mượn tiền cô tôi để mua khoai mì cho cả nhà ăn. Cứ thế tôi lớn lên trong nghèo đói và túng thiếu nhưng mẹ tôi dạy tôi không bao giờ làm điều sai trái. Ở trường học tôi học rất khá, nhưng thua kém bạn bè về đủ mọi thứ từ miếng ăn cho đến tấm áo mặc. Những đứa bạn tôi có anh chị ở nước ngoài gởi đồ về, tôi thấy thèm được như chúng. Từ đó tôi thường mặc cảm, rúc vào một xó cho đỡ tủi thân.
Mẹ tôi bán từ từ những món đồ trong nhà để nuôi chúng tôi, ngay cả tới những cánh cửa sổ trên tường cũng được đem bán để gia đình có thể sống qua ngày. Phần chịu cực, phần khổ ngoài đời, phần nuôi ba tôi đi học tập mười ba năm trong trại tù, ngày ba tôi ra khỏi tù là ngày mẹ tôi vĩnh viễn từ bỏ tôi để đi vào thế giới nơi con người không còn thù hằn, không còn chém giết nhau nữa.
Tôi khóc tưởng như hai mắt muốn mù vì từ ngày tôi có trí khôn, chỉ có mẹ tôi là người thương tôi, nuôi tôi và gần gũi tôi nhất. Tôi biết là mẹ tôi đã hy sinh cả cuộc đời của mẹ, ở vậy một thân một mình, giữ danh tiết mà nuôi chúng tôi khôn lớn, trở thành người tốt. Tôi thù hận chiến tranh, thù hận cộng sản đã lấy đi người Mẹ yêu quý của tôi. Rồi tôi lại tự hỏi tại sao người Mỹ bất thình lình bỏ miền nam Việt Nam để đẩy những gia đình như chúng tôi vào cơn khốn cùng này" Không ai có thể giải thích cho tôi thật sự được.
Rồi gia đình tôi may mắn được đi diện HO của ba tôi sang Mỹ. Vì tiếng Anh, tiếng u còn chưa thông lắm, tôi đi làm cho người Việt Nam. Tôi làm chung với Cindy một đứa con lai. Tóc Cindy đen, mũi tẹt, còn cặp mắt và nước da thì Cindy y như Mỹ trắng nên Cindy nhìn cũng rất xinh. Chỗ chúng tôi làm thường tiếp xúc với những khách hàng. Cindy cười giỡn, chọc ghẹo, lả lướt với mọi khách hàng nam nhi. Và nếu có anh nào “cần” thì Cindy cũng sẵn sàng, chỉ cần chàng cho nàng thật nhiều quà và tiền. Rồi dần dần Cindy có tiền, Cindy đi sửa sắc đẹp cho thật giống Mỹ (mặc dù Cindy nói tiếng Mỹ như Mỹ...tho) Cindy thường kể tôi nghe rằng mẹ Cindy có 2 đứa con: Cindy lai Mỹ trắng, còn em Cindy lai Ấn Độ. Từ đó tôi hiểu rằng mẹ Cindy làm nghề gì để sống qua ngày. Có phải chăng đây là những đứa trẻ của chiến tranh. Cũng chỉ vì chiến tranh và môi trường sống đã tạo cho Cindy cách sống giống mẹ của Cindy" Tôi không trách Cindy, mà chỉ thấy thương hại cho Cindy vô cùng, vì Cindy đã không may mắn có được người mẹ như tôi, để làm tấm gương sáng cho con cái noi theo.
Tôi vừa đi học, vừa đi làm. Sáu năm sau ngày tới Mỹ, tôi lấy được bằng Đại Học Mỹ. Tôi bắt đầu vào làm hãng Mỹ và làm bạn với một số người Mỹ. Một trong số những người bạn Mỹ của tôi, Angela mời tôi về tham dự tiệc sinh nhật của cô ta. Lúc tôi tới đã có rất đông người trong phòng khách nhỏ nhắn của nhà Angela. Angela giới thiệu tôi với người nhà của cô ta. Người làm tôi chú ý nhất là người anh của Angela, anh John.


John mặc bộ đồ lính dù, đầu đội nón, bên hông có đeo khẩu súng làm tôi hơi sợ khi mới thấy anh ấy. Khi Angela giới thiệu tôi với John, anh nhoẻn một nụ cười làm tôi thấy đỡ sợ. Angela nói với tôi rằng anh John là lính Mỹ đã từng chiến đấu ở Việt Nam. Sau đó, tôi bận bịu nói chuyện với một số bạn khác và không để ý đến John nữa. Bất thình lình tôi nghe nhiều tiếng la hét dễ sợ ở góc phòng trong. Tôi cùng với mấy người bạn khác chạy ào vô trong để xem chuyện gì xảy ra. Một cảnh tượng thật khủng khiếp: John đang chĩa khẩu súng của anh về phía một người bạn trai của Angela. Angela không giám la lớn, chỉ nói mọi người giữ im lặng và lui ra ngoài bớt. Angela nói từng tiếng một nhỏ nhẹ với anh John:
“Anh John, bạn em chỉ muốn mời anh uống bia thôi, không phải là muốn làm hại gì anh cả. John, anh đang ở Mỹ, không phải là ở chiến trường Việt Nam. John, nhìn em đây. Em là em của anh, Angela nè. Bây giờ em sẽ đi thật chậm về phía anh và anh đưa em khẩu súng nghen. Hôm nay là sinh nhật của em. Những người này là bạn của em thôi...”
Vừa nói Angela vừa đi từ từ về phía John. John từ từ hồi tỉnh và nhận ra Angela và cuối cùng đưa cho Angela khẩu súng. Sau đó, Angela dìu anh vào phòng của anh ta và mọi người trở lại party.
Sau chuyện hôm đó tôi cứ thắc mắc hoài về John, người lính Mỹ đã từng chiến đấu ở Việt Nam. Rồi một hôm tôi ngồi nói chuyện với Angela trong một bữa ăn trưa ở sở làm. Angela kể tôi nghe về John. John tình nguyện tham gia quân đội Mỹ và sang Việt Nam chiến đấu vào khoảng năm 1969, lúc mà chiến trường Việt Nam đang sôi động. John bị cuộc chiến tranh đó làm anh trở nên “khá mất bình thường.” Mỗi lần anh nghe tiếng nút chai mở to, hay tiếng la hét dữ dội là anh lại “nổi khùng” rút súng ra như muốn bắn người ta. Angela kể rằng John trở về Mỹ vào đúng ngày 30-4-1975. Anh mang về một balô rất lớn sau lưng, về tới nhà anh lại đổ ra toàn rơm rạ và đất cát ở Việt Nam. Từ cuộc chiến tranh Việt Nam trở về lúc nào anh cũng như đề phòng mọi người có thể giết anh, và anh đem súng ra lau chùi mỗi ngày.
Tôi hỏi Angela về cuộc chiến tranh Việt Nam rằng tại sao Mỹ bỏ miền nam Việt Nam và để biết bao gia đình chịu cảnh tang thương và đói khổ. Angela lớn hơn tôi mười tuổi, nên có thể cô ta hiểu biết hơn tôi. Cô trả lời tôi rằng: “Cuộc chiến tranh ở Việt Nam quá kéo dài và khốc liệt Mỹ tốn quá nhiều tiền của, công sức và không ít những người lính Mỹ đã hy sinh trong cuộc chiến tranh đó. Và đã tới cái lúc mà lính Mỹ không còn đủ thời gian để huấn luyện và đào tạo kỹ lưỡng trước khi đem được qua chiến trường Việt Nam. Ngay cả những thế hệ như anh của Angela còn quá trẻ để mà đối đầu với bọn Cộng Sản cũng phải đem qua Việt Nam chiến đấu. Vì vậy Mỹ phải bỏ miền nam Việt Nam.”
Không hiểu đó có phải là câu trả lời chính đáng cho câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu óc tôi hay không" Tôi không biết, nhưng tôi tin tưởng đó là những suy nghĩ của người Mỹ nói chung và của người bạn Mỹ của tôi nói riêng về cuộc chiến tranh Việt Nam. Tôi không còn oán trách người Mỹ nữa vì tôi đã chính mắt thấy những cảnh đau khổ mà chính những gia đình Mỹ phải chịu đựng. Có phải là cuộc chiến tranh của họ đâu mà họ phải chịu cảnh ba họ chết, anh họ chết, gia đình lìa tan, hay có trở về cũng điên điên, khùng khùng như John" Có phải đất nước của họ đâu mà sao họ phải tốn quá nhiều tiền bạc, máu và nước mắt cho cuộc chiến tranh vô nghĩa này" Tôi chỉ còn thấy thương xót và muốn khóc thật nhiều cho đất nước Việt Nam của tôi. Một đất nước nhỏ bé nhưng cũng bị bọn Việt Cộng man rợ xâm chiếm, làm bao con người phải chết vì cái chủ nghĩa Cộng Sản phi lý, phi đạo đức đó. Để rồi dân tộc Việt Nam được gì.
Xin cám ơn những người lính Mỹ đã hy sinh cho đất nước Việt Nam của chúng tôi. Và xin cám ơn đất nước Mỹ đã cứu vớt và chấp nhận cho những người Việt tị nạn được hồi sinh sống và tạo lập sự nghiệp trên vùng đất tự do này.
Michelle Nguyen

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,379,711
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.