Trường Tôi: Sương Nguyệt Anh

13/03/200100:00:00(Xem: 141974)
Bài tham dự số 193-VB1206


Mấy tháng nay tôi có ý định viết bài dự thi về nước Mỹ do VB tổ chức . Nhưng khổ nỗi tôi ở mãi bên Tây, nên biết viết gì cho trúng đề tài để bài không bị vứt vô sọt rác. Đêm qua, sau khi nhận được tờ báo của trường tôi từ Cali gửi sang, tôi bỗng có ý định viết về trường tôi, về hội của Thầy trò Trường Nữ trung học tổng hợp Sương Nguyệt Anh tại ... Mỹ (như vậy có chữ Mỹ rồi đấy nhé) .

Tôi xin sơ lược về ngôi trường của tôi . Sau biến cố mậu thân 68, một góc đường Minh Mạng, Sư Vạn Hạnh gần chùa Ấn Quang bị cháy rụi . Một vài năm sau đó, chung cư Minh Mạng ra đời, và phía bắc của c/c ngay góc đường Hoà Hảo, Minh Mạng giữa hai ngã sáu Chợ Lớn và ngã bảy Sàigòn, trường Nữ Trung Học Tổng hợp SNA cùng được xây dựng với sự bảo trợ 100% của Mỹ (lần này là hổng trật đề rồi). Ngày khánh thành trường được vinh dự đón tiếp phu nhân Tổng Thống và ông bộ trưởng bộ giáo dục.

Đây là ngôi trường nữ đầu tiên tại VN với lối giáo dục theo phương pháp tổng hợp mà ngày nay khì ở ngoại quốc chúng ta không thấy xa lạ gì. Trường thành lập năm 1971, song song với việc giảng dạy như các trường công lập khác, trường còn dạy thêm Kinh tế Gia đình tức là nữ công gia chánh, may vá nấu ăn, môn doanh thương tức kế toán đánh máy, âm nhạc gồm đàn tranh, piano , hội hoạ, nghệ thuật cắm hoa, và cả môn võ Aikido, Vovinam. Ngay từ năm lớp 6, nữ sinh SNA được học cả hai sinh ngữ Anh và Pháp. Trường được trang bị một phòng thính thị máy móc rất tối tân để luyện giọng chính xác với giáo sư Ngoại Quốc, một phòng thí nghiệm đầy đủ dụng cụ. Nói chung với lối giáo dục mới mẻ này, sau 7 năm trung học, nữ sinh SNA sẽ trở thành 1 thiếu nữ VN văn võ song toàn, chắc chắn sẽ giúp ích cho xã hội không ít sau này.

Nhưng tiếc thay trường SNA chỉ thọ được có 4 năm thì năm 75 tới và cũng như số phận với các trường công lập khác, phòng thí nghiệm bị phá để làm chỗ nuôi heo. Bàn forme-mica, ghế nệm mới toanh, nguyên dàn máy âm thanh của phòng thính thị cũng như toàn bộ mấy chục cái máy chữ đều không cánh mà bay. Thầy cô và học trò chúng tôi cũng tán loạn khắp nơi .

Tôi tới Paris. Tại đây tôi gặp lại cô hiệu trưởng đầu tiên của trường, cô tổng giám thị, một vài thầy cô và dăm ba chị bạn cùng trường. Thầy cô kêu gọi thành lập hội SNA, mục đích chính lúc đầu là để giúp đỡ Thầy Cô còn lại ở VN. Sau khi an cư lập nghiệp, Thầy Cô bắt đầu đi du lịch. Đi đến đâu Thầy Cô cũng được học trò và đồng nghiệp đón tiếp linh đình. Thế là các chi nhánh của hội SNA được thành lập khắp thế giới. Rồi phong trào internet bành trướng, phương tiện liên lạc thông tin đã trở nên dễ dàng và nhanh chóng hơn. Cho đến nay đã có 10 vùng SNA trên thế giới. Hội được thành lập như 1 gia đình, không có chủ tịch, không có bầu cử, mỗi năm ra 1 tờ báo, mỗi vùng để tiện liên lạc cũng như phân phối báo, thì một vài chị trong vùng tình nguyện đứng ra lo giùm, năm tới nếu bận thì 1 chị khác sẽ đứng ra thay thế. Tất cả đều làm trong tinh thần tương thân tương ái, vô vụ lợi (thường thì tự 'ma róc , móc ra' nhiều hơn !).

Cách đây hai năm, một giáo sư đề nghị tổ chức họp mặt SNA thế giới. Vùng Toronto (Canada) đã liều mạng đứng ra tổ chức. Lần đầu tiên 'về nguồn' này, với sự tham dự của gần 80 người, mà đa số là ở Mỹ và Canada.

Thật là đầy nước mắt khi mà cả hội trường chăm chú xem cuốn video họp mặt gia đình SNA tại sân trường do VN gửi sang góp phần 'tham dự'. Các Thầy Cô nay đã già hơn, có Cô xuất hiện trong chiếc áo xám ni cô. Rồi thì quang cảnh trường xưa hiện ra trên màn ảnh. Một chị SNA ở VN đứng ra hát 1 bài để tặng các Thầy Cô và bạn hữu Hải Ngoại, không nói nhưng nhìn chung quanh tôi thấy mắt ai cũng đỏ hoe, một anh rể, kín đáo đi phát khăn giấy cho mọi người . 'Hôm nay tôi trở về thăm trường cũ , nhiều nét đổi thay trường mái rêu mờ, bên hiên hằng giờ tìm những bạn xưa, may ra có còn đôi đứa vẫn chung vui với tuổi học trò ...'.

Bây giờ đã hơn 20 năm qua, học trò SNA nếu còn đi học cũng trở thành học trò 'già' ,vì qua xứ người muộn màng, nên phải ráng đeo đuổi đường công danh trễ hầu có 1 việc làm vững nuôi sống gia đình. Đất Mỹ muôn đời vẫn là đất cơ hội không phân biệt tuổi tác cắp sách đến trường mà .

Tháng 7 năm 2000, tiếp theo truyền thống đi trước của vùng Toronto, SNA Nam Cali đã đứng ra tổ chức cuộc họp mặt đại gia đình SNA thế giới lần thứ hai.

Về nguồn lần này nhân lực hùng hậu hơn nhiều . Từ Melbourne, hay 1 hòn đảo nhỏ xíu Tasmania của Úc, đến Đức, Thụy Sĩ, Paris, Montréal, Ottawa, Toronto, Virginia, Florida, Minnesota, Houston, San Jose Thầy trò đều hẹn hò nhau từ cả năm trước. Mỹ mở cửa, bắt đầu cho VN vào du lịch, nhờ vậy chúng tôi có được 3 chị bạn từ Sàigòn sang tham dự. Ôi nói làm sao cho hết niềm vui ngày hội trùng phùng này. Có những bạn thất lạc nhau từ năm 75, tuy bây giờ con bồng con bế hay có chị vừa mới gả chồng cho con gái nhưng gặp lại nhau cũng mày tao như thuở 15, 16 , chồng con đứng 'xớ rớ' kế bên cũng đành cười trừ.

Cảm động nhất cũng là hình ảnh 3 chị ở Sàigòn khi lên sân khấu trình diện, 1 chị qua hàng nước mắt đã nghẹn ngào thốt lên không thể ngờ có ngày này, trùng phùng với Thầy Cô và các bạn ngay trên miền đất hứa, đất mơ ước của bao nhiêu người trẻ ở VN. Những ngày hội ngộ này chắc chắn sẽ không bao giờ phai mờ khi các chị trở về lại quê hương.

Một điểm son ở đây mà tôi muốn nhấn mạnh, là tình Thầy trò SNA, các chị ở Nam Cali đã trả hết những chi phí hôtel, có những chị khi biết Thầy cô, bạn cùng lớp, vì lý do tài chánh không đi tham dự được, đã kín đáo gửi vé máy bay tặng. Trong suốt thời gian Thầy Cô lưu lại tại Little Saigon, các chị thay phiên nhau đến thăm hỏi cũng như lo lắng ăn uống cho Thầy Cô. Có chị tuy bận rộn cho việc thương mại (địa ốc) cũng dành thì giờ ủi cho Cô chiếc áo dài, nấu cho Cô hộp cơm để đem theo lên phi cơ ăn, vì sợ đồ ăn trên máy bay cô ăn không được. Có chị bận phòng mạch nha sĩ, nhưng có giờ trống cũng chạy vội vàng tới hậu trường để chụp chung với Thầy Cô 1 tấm hình, mà nhìn kỹ phía trên là tee shirt trắng đồng phục Đại Hội, phía dưới là bộ đồ Nha sĩ. Ngày nay tuy các chị thành công trên nước Mỹ giàu có nhưng học trò SNA luôn nhớ về công ơn Thầy Cô, không phải như tôi đã từng nghe người ta nói xấu về dân VN ở bên Mỹ không tình nghĩa chỉ chạy theo đồng dollar, cũng như có bạn chưa bao giờ ra khỏi nước Mỹ, hỏi thăm tôi bên Tây nghe nói 1 tuần cúp điện 2,3 lần, mỗi lần đi toilettes, thì chờ cả nhà đi rồi giựt nước luôn thể . Về phía Thầy Cô, học trò cũng được cưng vô cùng.

Cách đây 2 năm, trên đường sang thăm dự ĐH SNA tại Toronto, tôi ghé thăm vùng Hoa Thịnh Đốn trước, cô giáo tôi cũng nhờ Thầy dọn dẹp hai phòng thật đẹp cho gia đình tôi tạm trú. Với chiêu bài 'em biết anh làm được' khi cô nhờ ,báo hại Thầy khiêng gìường sưng cả vai. Một Thầy khác cũng làm over time 16h liên tiếp, để ngày hôm sau nghỉ đưa gia đình tôi đi thăm viếng .

Chưa hết, rồi đến ngày tất cả Thầy Cô thêm gia đình tôi thuê xe van 14 chỗ ngồi trực chỉ Toronto, cô hiệu trưởng thứ hai cùa trường đã nghỉ 1 ngày không lương để làm bánh bao, nấu xôi sửa soạn lương thực đi ăn đường cho cả đoàn, lên xe cô còn thảy cho tôi hai gói thịt chà bông và nói để dành cho hai đứa nhỏ con tôi ăn dự trữ. Ôi những tình cảm này tôi chưa hề nghe thấy nơi Thầy trò xứ người, nhưng Thầy trò VN thì dù ở Saigon hay ở xứ ngoài vẫn không bao giờ phai lạt .

Hôm nay ngày chủ nhật, Paris mùa đông, bầu trời u ám với cơn mưa phùn dai dẳng cả ngày. Bên cạnh tờ báo SNA với đầy đủ những hình ảnh của ngày Đại Hội hè vừa rồi mà tôi được may mắn tham dự. Dư âm của Cali lại trở về trong lòng tôi, nhờ vậy giúp tôi có ý để 'gõ' vài dòng này thân tặng đến tất cả đại gia đình SNA trên thế giới. Tất cả những hờn dỗi , nếu có, xin bỏ qua và ước mong rằng Thầy trò SNA của chúng ta mãi mãi thương yêu đoàn kết như bài hát Tâm Ca SNA có đoạn 'Thề một lòng yêu thương mến nhau như biển sâu ...' và xin hẹn với tất cả ngày về nguồn lần 3 tại Paris tháng 7 năm 2002 .

Paris le 3 Décembre 2000
THANH HUYỀN

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 811,947,117
Khi nói về biên giới, ai cũng nghĩ đến lằn ranh chia đôi giữa nước này với nước kia, mà ít ai nghĩ đến cái biên giới giữa cái sống và cái chết
Hàng năm, tuy không hẹn trước nhưng vợ chồng tôi cứ nhắm chừng con heo đất hơi nặng là lật đật đập ra mua vé lơn tơn về Việt Nam
Lâu nay tôi bị khó chịu ở cổ, rồi bị đau luôn cái chân bên phải. Mỗi lần muốn nhấc chân lên để bước đi, dù chỉ là một bước ngắn cũng đã là khó khăn lắm.
Chưa vào hè, Ontario, Đông CA có ngày nhiệt độ trên 100 độ F. Từ tiểu bang Texas trải dài qua vùng Trung Tây mưa lũ, nước ngập tràn sông Mississippi.
Năm đó, tôi theo bạn dự lễ ở nhà thờ, tình cờ ngồi bên cạnh một ông cụ trông ốm yếu, ho hen.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước My từ tháng 5/2019. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động. Sau đây là bài viết thứ hai.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết là nhà giáo về hưu, sống tại Canada. "Huế -Dallas" là bài viết đầu tiên kể về người chị và những kỷ niệm thời mới lớn của hai chị em tại Huế đã được phổ biến từ tháng Sáu 2019. Bài thứ hai, mới nhất, là một truyện tình khác thường, dữ dội như lời ca Phạm Duy, “Yêu người xong chết được ngày mai.” Nhân vật chính, một người nữ gốc Việt sinh tại Hoa Kỳ, và một chàng Argentina. Họ gặp nhau trong lễ hội hóa trang tại Venice. Chuyện được nàng và chàng trực tiếp kể bằng lời tự sự, cho thấy cách viết độc đáo của tác giả. Mong bà tiếp tục.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.