Tiếng Chuông Xứ Người

05/01/200100:00:00(Xem: 159782)
(Bài tham dự số 143\VB1013)

TIẾNG CHUÔNG XỨ NGƯỜI

"Đem chuông đi đánh xứ người
Tiếng kêu bịch bịch,
uổng đời cái chuông"

Cộng Đồng Việt Nam, nơi tôi đang sống, chỉ một số ít người biết tới tôi, vì hiếm khi tôi xuất hiện nơi chốn đông người.
"Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ
Người khôn người đến chốn lao xao"
(thơ Nguyễn Khuyến)

Thế rồi! Gặp ngày lành tháng tốt, thiên hạ rân ran, Dũng tôi mới đem "cái đáng ghét" ra để góp vào cuộc thi Việt Báo, để cám ơn Đời và đem chút niềm vui đến cho Người.
"Thong dong nhất
ai bằng chú Dũng
Trong anh em chúng bạn gần xa
Qua Mỹ đây:
năm, tháng, không nhà
Thân không bệnh!
Tâm không mẻ!
Áo quần chẳng sửa soạn!
Ráng hết gân
mới làm đủ tiền tiêu tạm
Khi trả bill, khi thuốc điếu,
khi đủng đỉnh ngồi xe
Sự đời chú chẳng muốn nghe".
(theo thơ Trần Tế Xương)

Từ đây, bóng đen mờ dần, ánh sáng chan hòa bắt đầu ló dạng nơi chân trời.

Mùa hè năm 1965. Chiếc phản lực cơ từ từ hạ cánh xuống phi trường San Francisco của thành phố mờ sương thơ mộng. Đó là nơi tôi đặt chân đến trong lần đầu tiên đi du học.
Tiếng chuông nhè nhẹ ngân vang của một du học sinh Việt Nam hòa lẫn với tiếng chuông thánh thót của các du học sinh thế giới, trong tinh thần Liên Hiệp Quốc, không phân biệt màu da, tôn giáo, chính kiến..tạo nên tình huynh đệ dễ thương vô cùng.
Kết quả là những bằng ban khen, những buổi vinh danh, là công dân danh dự của một thành phố ở tiểu bang Cali, được vào Tòa Bạch Cung gặp tổng thống Mỹ quốc...
Trở về Việt Nam, tôi đã đem số vốn tri thức ít ỏi có được để truyền thụ lại cho lớp đàn em ở Xứ Hoa Anh Đào mộng mơ, quê hương đẹp đẽ và hùng tráng Dalat-Lâm Đồng, nơi tôi được sinh ra và lớn trong tình thương yêu đầm ấm, ngọt ngào của gia đình, cùng các Thầy Cô kính mến, đã dày công truyền thụ cho tôi cái vốn quí của cuộc đời.
Đến khi qua Mỹ lại lần thứ hai, tôi tiếp tục hưởng được sự hạnh phúc trong việc nghiên cứu, học hỏi những kỹ thuật tân tiến nơi xứ người. Cái học không nhắm vào con đường vinh hoa, phú quí, chạy theo danh vọng...; nhưng học là để xây dựng Đất Nước, đem công sức ra, không những để giúp cho chính mình, cho gia đình mình, mà còn giúp đỡ cho xã hội, cho đồng bào khốn khó của mình.
Do vậy đến khi nào làm được những điều này, thì lúc đó mới có thể nói là tôi đã góp phần làm "vẻ vang dân Việt". Cái học của kẻ sĩ là vậy. Kẻ sĩ thì phải luôn luôn tự hỏi rằng "mình đã làm được gì cho Đất Nước, chứ không phải đòi hỏi Đất Nước phải làm gì cho mình".
Tôi xin mượn vài lời trong bài hát "Nhu Đạo Hành Khúcđể nói lên tâm niệm của tôi:
"Cải tạo sức sống, nòi giống Tiên Rồng yêu mến
Kiên tâm kiên chí, gian nguy ta không sờn lòng
Bùng lên tinh thần dân tộc Việt Nam
Mạnh sức, chí lớn, tâm hồn trong sáng
Bền chí chiến đấu bênh vực công lý
Giữ Non Sông trong muôn vàn khó khăn
Dù khi vinh quang không hề từ kiêu
Tài trí nhất quyết bênh vực kẻ yếu..."

Qua việc nghiên cứu, học hỏi ở giai đoạn này, tôi đã đi vào con đường nghệ thuật: từ nghệ thuật giáo dục, đến nghệ thuật giải phẫu, nghệ thuật in ấn, nghệ thuật vẽ trên máy điện toán, nghệ thuật quản lý, điều hành... và cuối cùng là nghệ thuật sáng tạo, một loại hình nghệ thuật nhằm tạo ra những cái mới chưa hề có trên đời, thường được gọi là sự phát minh (Invention).


Trên con đường đầy chông gai, trắc trở này, tôi đang học hỏi rất chăm chỉ và đang bước đi những bước chập chững. Tôi đã cố gắng học nơi những nhà sáng tạo đức tính cần cù, tinh thần khách quan, vô tư v sự hy sinh cao cả phục vụ cho nhân loại. Ngoài các đức tính vừa kể, còn phải nói đến sự học hỏi, tìm tòi, nghiên cứu và tích lũy vốn trí thức về sự vật. Đúng là thật khó khăn. Nhưng "Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông"
(Nguyễn Bá Học)
Do vậy, tôi đã cố gắng hết sức mình, đôi lúc muốn ngã quỵ trước khi về tới đích.
Lắm lúc "anh hùng thấm mệt", đi giữa đường đời dân tộc, không một ai có thể giúp mình trong vấn đề này, không một ai thật sự hiểu mình cả, nên đâm ra nản chí. Nhưng nhờ học hỏi được những đức tính tốt nơi các nhà sáng tạo, cho nên tôi đã vượt qua được tất cả để hăng hái tiếp tục đi trên con đường đơn độc nhưng không cô đơn.
Trước mắt tôi luôn luôn mở ra một vùng biển cả mênh mông và khoảng không gian vô tận của kho tàng thiên nhiên, đang chờ tôi tiến bước. Sự kiên trì và quyết tâm của tôi được thể hiện qua cặp mắt ngời sáng, đầy tin tưởng vào tương lai rạng rỡ của những phát minh dành cho các thế hệ mai sau.
"Ông lái đò xem ra còn gân cốt
Đã có ngày thấy được ánh hồng tươi
Bùng sáng lên ánh hồng tươi rực rỡ
Non Sông rền một điệu nhạc oai hùng
Dòng sông xưa
chuyển mình lên hăm hở
Ông lái đò lại đưa khách sang sông
Những người khách vẫn giống ngày xưa ấy
Thỉnh thoảng về thăm lại bến đò xưa
Thăm ông lái giờ đây đà tóc trắng
Thân gầy còm, bất kể nắng cùng mưa" (theo bài hát "Ông Lái Đò")

"Trời không phụ lòng người". Những phát minh của tôi trong các lĩnh vực y khoa, xây dựng, hóa sinh...đã được truyền đi hầu khắp nơi trên quả địa cầu, qua một số báo chí, đài phát thanh và truyền hình (kể cả đài CNN và BBC). Tôi đã được văn bằng chủ quyền phát minh của nhà nước Mỹ do cơ quan Cấp Bằng Phát Minh và Nhãn Hiệu (US Patent and Trademark Office) ban tặng, đã được các bằng khen của hội những Nhà Phát Minh Quốc Tế và Mỹ, đã tham dự những cuộc triễn lãm, hội họp với những nhà sáng tạo, tham dự cuộc triễn lãm "Những Người Đi Tiên Phong của Thế Kỷ 21", đại hội "Anh Hùng Mỹ Quốc", đại hội "Vinh Danh những Nhân Tài Mỹ Quốc"... và là một trong bốn tiểu thương trên toàn nước Mỹ được Học Bổng Thương Mãi của trường đại học USC cùng với công ty dầu hỏa Arco và Bank of America.
"Mấy kẻ biết anh hùng khi vị ngộ
Có những lúc trời dồn, sóng vỗ
Quyết ra tay buồm lái với cuồng phong
Chí những toan xẻ núi, lấp sông
Làm nên được Anh Hùng nơi xứ Mỹ" (theo thơ Nguyễn Công Trứ)

Những tiếng chuông ngân, tuy chưa được rõ ràng, thánh thót, nhưng dù sao đó cũng là những tiếng chuông ở xứ người, khích lệ tôi tiếp tục tiến bước.
"Có tiếng mà chưa có miếng" thì chưa được vui lắm phải không quí vị"
Tôi muốn có "miếng" để trả nợ áo cơm cho Xã Hội và Quê Hương yêu dấu, nơi bé Dũng được sinh ra, lớn lên trong sự thương yêu, đùm bọc của Cha Mẹ, anh chị, bà con, và những người cùng chung dòng máu Việt Nam.
"Đi đâu cũng nhớ Mẹ già
Nhớ canh dưa muối,
nhớ cà dầm tương"
(ca dao)

Cali, mùa xuân năm 2000
Thương tặng người vợ hiền thục và các con
Charlie Dũng

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 817,794,852
Khi nói về biên giới, ai cũng nghĩ đến lằn ranh chia đôi giữa nước này với nước kia, mà ít ai nghĩ đến cái biên giới giữa cái sống và cái chết
Hàng năm, tuy không hẹn trước nhưng vợ chồng tôi cứ nhắm chừng con heo đất hơi nặng là lật đật đập ra mua vé lơn tơn về Việt Nam
Lâu nay tôi bị khó chịu ở cổ, rồi bị đau luôn cái chân bên phải. Mỗi lần muốn nhấc chân lên để bước đi, dù chỉ là một bước ngắn cũng đã là khó khăn lắm.
Chưa vào hè, Ontario, Đông CA có ngày nhiệt độ trên 100 độ F. Từ tiểu bang Texas trải dài qua vùng Trung Tây mưa lũ, nước ngập tràn sông Mississippi.
Năm đó, tôi theo bạn dự lễ ở nhà thờ, tình cờ ngồi bên cạnh một ông cụ trông ốm yếu, ho hen.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Sống động, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước My từ tháng 5/2019. Ông cho biết tên là Dương Vũ, sang Mỹ từ năm 1975, khởi đầu định cư tại tiểu bang SC, và hiện đang sống ở Sacramento. Bút hiệu ông chọn là VuongVu (viết liền, không dấu.) Bài đầu tiên là hành trình di tản từ 30 tháng Tư, 1975, với nhiều chi tiết sống động. Sau đây là bài viết thứ hai.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết là nhà giáo về hưu, sống tại Canada. "Huế -Dallas" là bài viết đầu tiên kể về người chị và những kỷ niệm thời mới lớn của hai chị em tại Huế đã được phổ biến từ tháng Sáu 2019. Bài thứ hai, mới nhất, là một truyện tình khác thường, dữ dội như lời ca Phạm Duy, “Yêu người xong chết được ngày mai.” Nhân vật chính, một người nữ gốc Việt sinh tại Hoa Kỳ, và một chàng Argentina. Họ gặp nhau trong lễ hội hóa trang tại Venice. Chuyện được nàng và chàng trực tiếp kể bằng lời tự sự, cho thấy cách viết độc đáo của tác giả. Mong bà tiếp tục.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả đã nhận giải bán kết Viết Về Nước Mỹ 2002 với bài "Tiểu Hợp Chủng Quốc" kể về nơi cô làm việc, khi khủng bố tấn công nước Mỹ ngày 9 tháng 11 năm 2001. Viết về nước Mỹ sang năm thứ 15, cô nhận thêm giải danh dự với tự truyện về bệnh lãng tai bẩm sinh. Bài viết mới là một du ký tháng Bẩy, bên cạnh nơi thăm viếng chính là Smokies Mountain, có nhiều ghi nhận thú vị và hữu ích về chặng đường ngàn dặm lái xe qua 4 tiểu bang của nước Mỹ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.