Chuyện Nhức Đầu

13/11/200200:00:00(Xem: 163541)
Người viết: Lê Hữu Nghĩa

Bài tham dự số 30\VBST

Ông Nghĩa chỉ ghi vắn tắt: 59 tuổi, cư trú tại Garden Grove; Nghề nghiệp: Sai vặt.

Hoàn toàn đồng ý với bạn rằng ở nước Cờ Hoa này các luật lệ đều được pháp luật hóa một cách rõ ràng minh bạch; nhà nước luôn luôn hết sức bảo vệ cho công dân họ tránh được những lừa gạt, sang đoạt v.v... Nhưng trên thực tế đã có không ít những công ty bán hàng, các học đường tư, các hãng điện thoại... đã vận hành luật lệ một cách hết sức ttinh vi, để backup business và để... chộp những con mồi ngơ ngác, gài khách hàng vào thế yếu trong tranh chấp nếu có.
Gia đình tôi dù đã được bạn bè truyền kinh nghiệm vẫn không sao tránh khỏi những thủ thuật gài... bẫy để sau đó lậm thuốc và nhức đầu.
NHỨC ĐẦU CẤP 1
Số là khoảng cuối tháng 5 năm 2000, một buổi trưa hè nóng bức, vợ tôi bỗng nhận một cú phone giọng nam reo vui:
"Chào bác, chúc mừng bác được may mắn hãng Mỹ chọn tặng 1 phone không giây với đầy đủ sự phục vụ, từ 2 chiều, lưu giữ tên v.v... mà bác lại không phải bị một lệ thuộc nào..."
Nghe như đi trên mây vì từ ngày ở Mỹ, cả nhà chỉ dám xài loại phone dây quăn tít phế thải, hoặc second hand bầy 1 đống ở chợ trời với giá 99 cents. Nhưng vì nhờ đã cảnh giác nên khi nghe giới thiệu cái phone này có ID Caller, vợ tôi hết hồn, vội vã từ chối.
Cái ID Caller này chính tôi đã được tặng free 1 lần nhân tết con cọp và sau đó đều chi phải trả $6.50/1 tháng, đóng đượcmột năm thấy nó vô bổ, nên phải cancel để tiết giảm quân bình ngân sách chi, thu, hãng trở chứng làm khóù đòi lại "cái máy...tao...tặng 1 năm trước", tôi nghĩ giữ làm gì các đồ đã làm mình khổ nên O.K trả lại, nhưng có lẽ công ty bị trả lại quá nhiều, kho không còn chỗ chứa nên họ sửa giọng thôi ...dzục đi, thế là thoát nạn.
Nhờ kinh nghiệm đó nên vợ tôi năn nỉ: "thôi thôi xin đừng gởi...tặng tôi sợ lắm!"
Giọng nam kia vẫn tiếp tục chiêu hồi "Sao bác dại thế, Mỹ nó cho không, đâu có tội vạ trách nhiệm gì, nếu bác không thích cái ID caller thì cancel nó, giữ cái máy free 100%. Cháu bảo đảm nếu có gì cứ nói, gọi cháu số phone là..."
Nghe lọt tai lại mê máy nên vợ tôi ừ nhận.
Ngay trưa đó, nhân buổi họp mặt sinh nhật thằng cháu ngoại, vợ tôi đem chuyện hãng Mỹ nói tiếng Việt như gió tặng không một phone không giây với đầy đủ function phục vụ mà không đòi hỏi một điều kiện nào, mỗi người góp một ý.


Đứa thì "Mẹ tới số rồi chúng nó đưa vào xiệc." Đứa thì "Nó sẽ xóa hết chương trình giá rẻ, để đưa mẹ vào chương trình tuyệt hảo và chặt đẹp." Đứa út nói "Mẹ sẽ bị phạt nặng bị tù hoặc bị bết credit."
Vợ tôi tức quá nói tao đã từ chối, vả lại ngay buổi chiều đã có một cô phone lại nói cần reconfirm xem khổ chủ có OK nhận máy không, đã được xác nhận là không (chắc cô bé đã quên trách nhiệm) tôi an ủi chắc không sao đâu.

NHỨC ĐẦU CẤP BA
Hai hôm sau, gia đình tôi nhận một mail thông báo hãng phone chuyển đổi, công ty phục vụ đủ mục từ wait đến ID caller, từ hãng rẻ đến hãng đắt, từ cho free thành trả góp hàng tháng. Nếu chi li tháng trước tiền phone không quá $5.00/1 tháng thì nay sẽ thành 30 đến 40 đô 1 tháng. Tin này làm bàng hoàng thất kinh vì với giá cũ đã là "than trời trách đất" mà nay gần gấp 6 lần hơn thì làm sao... xóa đói giảm nghèo.
Bước kế tiếp các phone gọi lại không được vì tổng đài nói gia chủ đã cancel gia nhập hệ thống mới. Thế là tranh cãi như mổ bò. Vợ tôi mặt đỏ gay vì tăng áp huyết, sắp sửa "ngự" ambulance đi cấp cứu, các con tôi phải phone lên hết nơi này đến nơi khác trình bày, cầu cứu, năn nỉ từ 2 giờ 30 đến 5 giờ 30 mới kết thúc và được miễn phạt $79, được lấy lại hãng cũ, được xét khoan hồng vì lý do nhân đạo.
Cả nhà reo vui y như ngày tôi được tha trại cải tạo.
YES HAY NO"
Từ kinh nghiệm rút ra một bài học. Mọi người đề nghị từ nay ai nghe phone đừng trả lời yes mà cứ nô là ăn chắc. Vợ tôi nói từ nay, dù ai phone tới tao bịt tai lại, không nhắc phone là ăn chắc dù tao chẳng sợ bết credit bởi có đâu mà bết.
Đang ngồi một góc nhâm nhi ba sợi, tôi phán một câu:
"Đôi khi trả lời nô cũng chết."
Cả nhà nhao nhao phản đối bố nói kỳ vậy.
"Đây nhé nếu một cú phone hỏi rằng: "Đây là chương trình chuyển đổi phone thật siêu tuyệt, quí vị sẽ được tặng không điều kiện 1 hand phone cộng với đủ cách phục vu.ï Chúng tôi có ý định không chuyển đổi từ phone của quí vị sang chương trình mới đó quí vị có đồng ý không""
Các con tôi đang phân vân đắn đo tìm câu trả lời thì mẹ nó nói dễ ợt cứ NÔ là yên ấm khỏi lo.
Nhưng thưa quí vị, nếu trả lời No lần này thì lại có cơ bỏ mạng vì đã lại ....lậm thuốc nhức đầu loại mới.

LÊ HỮU NGHĨA

Ý kiến bạn đọc
28/07/201817:01:04
Khách
chú dùng từ cũa cs đọc buồn cười quá ....
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 813,682,238
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006 với bút hiệu Huyền Thoại. Một số bài viết khác của cô được ký tên Thịnh Hương. Nay hai bút hiệu hợp nhất, thành một tác giả thân quen đã hơn 15 năm sinh hoạt với Việt Báo viết về nước Mỹ. Tác giả là cư dân miền Bắc California vừa thông báo đã “trả thẻ, về hưu.” Hy vọng viết về nước Mỹ năm thứ 21 sẽ thêm bài viết mới.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, từng nhận Giải Danh Dự VVNM 2001 và giải chung kết VVNM 2004. Khởi viết cùng lúc với giải thưởng Việt Báo, tác giả đã xuất bản cuốn sách đầu tiên, "Cạnh Đền" và mới nhất là "Bước Chân Định Mệnh". Hai cuốn sách gộp chung gần 1.000 trang truyện ký về cuộc đời của chính tác giả.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ 2019 khi gần 90 tuổi. Bà tên thật là Nguyễn thị Ngọc Hạnh. Trước 1975, là giáo sư đệ nhị cấp tại Trung học Nguyễn Trãi. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979, hiện là cư dân hưu trí tại miền Đông. Bài viết thứ bảy của bà kể về chuyện họp mặt trường cũ trên du thuyền.
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Bài viết mới của bà kể về người bảo lãnh của gia đình, một cựu sĩ quan VNCH, cựu tù cải tạo, vừa ra đi tại Atlanta.
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas. Bà sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
Tác giả là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển tới Philippine năm 1989. Định cư tại Mỹ từ 1990, ông hiện là cư dân Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Sau giải Danh Dự VVNM 2018, sang năm 2019, ông góp thêm 7 bài viết mới. Hai bài tiêu biểu: "Đời Phi Công...Không Người Lái," và bài mới nhất, "Philippinnes, Ngày Trở Lại": người thuyền nhân trại Pallawan 30 năm trước, nay là một công dân Mỹ trở lại giúp mảnh đất ơn nghĩa năm xưa chống khủng bố. Vẫn chuyện Philippinnes, đây là bài mới nhất. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tác giả là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển tới Philippine năm 1989. Định cư tại Mỹ từ 1990, ông hiện là cư dân Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi. Sau giải Danh Dự VVNM 2018, sang năm 2019, ông góp thêm 7 bài viết mới. Hai bài tiêu biểu: "Đời Phi Công...Không Người Lái," và bài mới nhất, "Philippinnes, Ngày Trở Lại": người thuyền nhân trại Pallawan 30 năm trước, nay là một công dân Mỹ trở lại giúp mảnh đất ơn nghĩa năm xưa chống khủng bố. Vẫn chuyện Philippinnes, đây là bài mới nhất.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, cô đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX và hiện là cư dân Los Angeles, công việc: làm tax accountant. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả tiếp tục cho thấy một sức viết mạnh mẽ khác thường. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới.
Chào mừng tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bà cho biết tên thật là Lâm Túy Mĩ (Milam Túy Hoa). Trước 1975, làm việc cho ngân hàng Việt Nam Thương Tín chi nhánh Nguyễn Tri Phương, Quận 5, Saigòn. Năm 1976, sau đợt đổi tiền, bị sa thải vì có chồng là "ngụy quyền". Vượt biển, và định cư ở Hoa Kỳ từ hè năm 1979. Từng là nhân viên thành phố Long Beach trên 28 năm. Sau hưu trí, hiện là cư dân Santa Ana. Mong tác giả tiếp tục viết.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.