Hôm nay,  

Con Đây…

23/01/202600:04:00(Xem: 142)

TG Biển Cát nhận giải Vinh Danh Tác Giả VVNM 2025 từ Chánh Chủ Khảo Trương Ngọc Bảo Xuân
TG Biển Cát nhận giải Vinh Danh Tác Giả VVNM 2025 từ Chánh Chủ Khảo Trương Ngọc Bảo Xuân
 
 
Tác giả tên thật là Trần Hương Thủy hiện sống tại South Carolina. Tác giả là một cây bút được yêu mến và đọc nhiều trong giải thưởng VVNM. Bà đã nhận giải Vinh Danh Tác Phẩm 2023 và mới đây tiếp tục nhận giải Vinh Danh Tác Giả 2025. Bài viết kỳ này của tác giả lại là một câu chuyện buồn nhưng thấm đậm tình nhân ái giữa những con người cùng tiếng nói Việt Nam khi đang sống đời xa xứ.
 
***
 
Tiếng còi xe cứu thương vang lên giữa đêm, xé ngang màn tối bằng một âm thanh quen thuộc. Không dồn dập. Không hốt hoảng. Chỉ đều đặn, chính xác - như cách thành phố vẫn tự nhắc mình rằng có những sinh mạng cần được đưa đi, bất kể ngày hay đêm.

Anh ngồi ghế phụ, lưng tựa vào thành xe, mắt nhìn thẳng con đường phía trước. Đêm ở Mỹ rộng và lạnh. Những ngọn đèn đường nối tiếp nhau thành vệt sáng dài, trôi nhanh qua cửa kính rồi tan biến, như những suy nghĩ không cần giữ lại.

Ca trực đã gần cuối giờ. Anh làm nghề cấp cứu gần mười năm. Những ca đêm nối tiếp nhau, năm này qua năm khác. Người già sống một mình. Những căn nhà yên ắng. Những cái chết đến chậm, nhưng không báo trước.

Ba cuộc gọi trước đó đều là những ca quen thuộc: một người trượt ngã trong phòng tắm, một cơn đau ngực không rõ nguyên nhân, một ông già say rượu ngủ quên trên ghế công viên.

Anh làm mọi thứ theo quy trình cấp cứu: đo huyết áp, hỏi những câu bắt buộc phải hỏi, ghi lại những chỉ số cần ghi. Những động tác nghiệp vụ lặp lại chuẩn xác, không thiếu cũng không thừa. Anh đã học cách giữ khoảng cách, làm việc như một cỗ máy. Vì ở công việc này, nếu để cảm xúc đi trước, người ta sẽ không trụ được lâu.

Bộ đàm bật lên, giọng điều phối vang đều trong khoang xe:

- Người nữ lớn tuổi. Bất tỉnh. Không có người nhà tại hiện trường.

Anh gật đầu theo phản xạ, dù biết không ai nhìn thấy. Một bà cụ. Lại một ca nữa.

Xe rẽ vào một con phố nhỏ. Những ngôi nhà thấp im lìm sau hàng cây trụi lá. Lác đác những ngọn đèn đường vàng hiu hắt, không đủ soi khu phố vắng tanh. Khi xe dừng lại, một người hàng xóm đứng nép bên hiên, tay khoanh trước ngực, lắc đầu. Vậy là đủ hiểu.

Một người Việt già, sống một mình trong khu phố mà con cái đã đi xa. Những người như bà không hiếm trong cộng đồng người Việt ở đây. Con cái lớn lên, đi làm xa, nói tiếng Anh nhiều hơn tiếng mẹ. Còn cha mẹ thì ở lại, mang theo ký ức của một quê hương không còn ai gọi.

Trong căn nhà nhỏ, bà cụ nằm trên ghế sofa. Thân người gầy đến mức gần như lọt thỏm trong lớp chăn mỏng phủ bên ngoài. Đôi môi mấp máy, phát ra những âm thanh rất khẽ.

Anh cúi xuống, làm đúng những gì mình phải làm.

- Bà nghe tôi nói không?

Không có câu trả lời. Chỉ có một tiếng thì thầm đứt đoạn - bằng một thứ tiếng mà anh đã rất lâu không còn nghe trong công việc. Anh khựng lại một nhịp. Là tiếng Việt.

Anh đã quen nghe thứ tiếng ấy ở khu chợ Việt nơi anh lớn lên, giữa mùi rau thơm và tiếng rao buổi sáng - nhưng chưa bao giờ giữa khoang xe cứu thương. Một cảm giác mâu thuẫn dấy lên trong lòng. Một phần không muốn nhận ra. Một phần khác thì không thể làm ngơ.


Anh không nói gì, chỉ gật đầu với đồng đội, ra hiệu chuẩn bị cáng. Khi nâng bà lên, anh chợt thấy tay mình hẫng đi - không phải vì nặng, mà vì quá nhẹ, như thể cơ thể ấy đã sẵn sàng rời khỏi thế gian này từ trước khi họ đến.

Bà cựa nhẹ. Môi mấp máy thêm lần nữa. Một cái tên bật ra, rất khẽ. Rồi im bặt.

Trên xe cứu thương, ánh đèn huỳnh quang sáng trắng. Máy monitor phát ra những tiếng bíp đều đều, giữ cho khoang xe một nhịp sống nhân tạo. Đồng đội anh trao đổi vài câu ngắn gọn, đúng chuyên môn. Anh nghe, nhưng đầu óc thì lang thang.

Bà cụ mở mắt. Đôi mắt mờ như có màn sương che phủ. Bà nhìn lên trần xe, như đang tìm một điều gì đó rất xa.

- Huyết áp đang tụt, - nhân viên nói.

Anh ghi nhận, làm theo các bước đã học. Bỗng bà mấp máy môi khô héo. Một âm thanh bật ra rõ hơn:

- Tùng…

Anh không biết Tùng là ai. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, anh mong người ấy có mặt ở đây, nắm tay bà, nói với bà rằng bà không đi một mình.

Tiếng Việt trong xe cứu thương nghe khác với tiếng Việt ở nhà. Nó yếu ớt, đứt đoạn - và mang theo một nỗi khẩn cầu không thể làm ngơ.

Anh đặt tay lên thành cáng, đủ gần để bà biết rằng vẫn có một con người đang ở đó - không chỉ là những bàn tay mang găng lạnh lẽo.

Xe lao đi trong đêm. Tiếng còi hú cắt ngang những con đường vắng. Thành phố vẫn ngủ yên, không hay biết rằng trong khoang xe nhỏ này, một giọng nói đang yếu dần - và có một người bắt đầu nghe không chỉ bằng tai, mà bằng cả trái tim.

Trong phòng cấp cứu, ánh đèn trắng làm mọi thứ trở nên trần trụi. Không còn bóng tối để ẩn nấp. Không còn khoảng mờ cho hy vọng.

Bà cụ được chuyển sang giường. Y tá đọc chỉ số. Bác sĩ soi đèn vào mắt bà, yêu cầu bà bóp tay. Những ngón tay bà vẫn đơ ra. Không có phản ứng nào chứng tỏ sự sống còn cố sức bám víu.

- Đột quỵ nặng.

- Thời gian không còn nhiều.

Anh lùi lại nửa bước. Đúng vị trí của mình. Anh không phải người nhà. Anh không có quyền quyết định gì cả. Chỉ là người đưa bà đến đây theo phận sự.
Hình như sự sống đang rời dần cơ thể mỏng manh ấy. Bà không chống cự. Chỉ lặng lẽ buông. Bàn tay bà co lại rồi thả ra, như quên mất lý do phải nắm. Anh đã thấy khoảnh khắc này nhiều lần. Trái tim ngỡ đã chai lì của anh chợt nhói lên.

Anh cúi gần hơn - không phải vì nhiệm vụ, mà vì một thôi thúc rất người.

- Tùng… con ơi…

Ngực anh siết lại. Bà không gọi bác sĩ. Không gọi cứu giúp. Bà gọi con. Tiếng gọi yếu ớt trong giây phút tử sinh.

Anh nhìn quanh. Không có ai thân thuộc ở đây để nắm tay bà. Quy trình không dạy anh phải làm gì trong khoảnh khắc này. Nhưng nó cũng không dạy anh cách quay lưng khi một người mẹ sắp chết mà vẫn đang tìm con. Anh quỳ xuống bên giường, nhẹ nhàng nắm lấy tay bà. Bàn tay bà mỏng như một tờ giấy

Bà thều thào gọi tên con, từng tiếng vỡ vụn. Anh nâng tay bà lên, đặt nhẹ lên má mình. Rồi cúi xuống, nói thật khẽ - không phải bằng giọng của một nhân viên cấp cứu, mả bằng giọng trìu mến của một người con:

- Mẹ ơi… con đây.

Một nụ cười rất nhẹ hiện lên trên khuôn mặt đã mệt mỏi ấy. Đôi mắt bà khép lại, bình an.

Giữa một bệnh viện Mỹ lạnh sáng, một câu nói bằng tiếng Việt đã đưa bà về nhà.
 
Biển Cát
 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 10,691
Hai ngày nay, thành phố FairFax vùng Hoa Thịnh Đốn tuyết rơi dày đặc, phủ trắng xóa từ mái nhà đến cây cối lẫn vỉa hè. Từng cơn gió buốt, cuốn theo những bông tuyết nhỏ li ti quất vào mặt rát lạnh những ai “gan dạ” dám bước ra khỏi nhà. Hơi thở của con người sẽ bốc khói trong không gian xám chì, bàn tay vừa đưa ra đã tê cứng, chóp mũi cũng đỏ ửng vì lạnh. Đường phố im lìm, xe cộ chạy thật chậm, bánh xe nghiến lên lớp tuyết phát ra âm thanh rào rào khô khốc. Giữa cái rét cắt da ấy, cả thành phố như co mình lại, lặng lẽ chịu đựng mùa đông khắc nghiệt. Bởi vì “Nắng mưa là việc của trời” con người dù văn minh cỡ nào cũng làm sao tránh khỏi. Lạnh quá không ngủ nán được, tôi dậy ra phòng khách pha ly cà phê bưng đến ngồi bên lò sưởi. Hớp vài ngụm cà phê nóng cho ấm lòng, tôi nhìn từng cụm bông tuyết rơi rơi lung linh qua cửa sổ. Trong cái không gian mờ mịt ấy, đột nhiên tôi nhớ lại thời kỳ mới đặt chân đến Mỹ...
Khi được người em vợ bảo lãnh đi Mỹ thì tôi đã 54, vợ tôi 47, đứa gái lớn 18 và em trai nó 14. Tôi và bà xã thì vừa đi làm, vừa đi học college để có thêm Financial Aid nuôi hai con, một đứa vào đại học, một đứa lớp 9. Thời gian vụt qua rất nhanh đối với một đời người nhưng chỉ là cái chớp mắt của lịch sử. Không biết ai nói câu đó nhưng tôi thấy quá đúng. Một vài năm sau khi cuộc sống nơi quê người ổn định thì tôi bắt đầu viết về nước Mỹ, từ năm 2001 cho đến nay cũng được 25 năm, một phần tư thế kỷ! Mới đó mà tôi đã 83. Ngoảnh lại phía sau: Cả một đoạn đường dài; ngước nhìn phía trước: đường đi cứ ngắn dần. Đời sống ở Mỹ theo cái nhìn của tôi rất muôn màu muôn vẻ, với đầy đủ đắng cay, chua chát, mặn nồng. Dòng đời có những lúc êm như suối mơ, có những lúc dữ dội sóng cuồn, lại có lúc éo le, gay cấn, bất ngờ và l‎ý thú hơn tất cả những gì con người có thể tưởng tượng được.
Houston đã vào hè, không khí nóng bức, có ngày nhiệt độ lên đến 100 độF. Nhiều gia đình cùng đưa nhau đi tránh nắng tại các bãi biển Galveston, Freeport, Corpus Christy… Nhóm người già chúng tôi được Hội Cao niên Houston (Houston Seniors Association) hướng dẫn đi thăm một khu di tích lịch sử của Tiểu bang Texas, đó là Đài Tưởng Niêm và Bảo Tàng Viện San Jacinto (San Jacinto Memorials Monuments and Museum). Sáng ngày 24-4-2025, đúng 8:30, chúng tôi gồm 30 người có mặt tại Trung tâm Cộng đồng Houston (Houston Richard & Meg Weeley Community Center) và được xe bus đưa thẳng đến Đài tưởng niệm San Jacinto.
Câu hỏi vừa có tính châm biếm vừa có chút triết học này đã theo tôi từ ngày tôi nghe nó lần đầu cách đây 40 năm về trước. Câu trả lời có lẽ tùy vào hoàn cảnh và quan niệm sống của từng người. Tôi nhớ các bác tù cải tạo kể rằng vì quá đói trong trại, khi được phát một chén cơm nhỏ, các bác phải ăn từng hạt cơm để bữa cơm được kéo dài ra. Trong hoàn cảnh đói khổ ấy, chắc chắn là ăn để sống. Ngược lại, khi qua Mỹ, đồ ăn dư thừa, nhiều người sống để ăn. Tôi có quen một người rất sành ăn uống. Anh ấy chỉ ăn chủ yếu là thịt bò. Anh ăn thịt bò mỗi ngày và uống kèm theo rượu. Ngày xưa thì anh cứ filet mignon mà phang. Gần đây theo phong trào, anh chuyển sang wagyu. Khi thấy tôi chỉ ăn thịt trắng là gà hay cá, anh cười có vẻ khinh thường:
Tôi đang ngắm nghía bức tường mới sơn xong thì bà hàng xóm bất ngờ ló mặt qua hàng rào, cao giọng: - Anh ơi, sơn lại màu khác đi, chứ màu này phản chiếu vào cửa sổ phòng ngủ nhà tôi, chói mắt không chịu được. Tôi đáp: - Chị ơi, tôi tận sức rồi. Chờ năm bảy năm nữa tôi sơn lại luôn. Bà hàng xóm xịu mặt, rụt đầu về vẻ không vui. Tôi bực mình, rủa thầm: “Thứ hàng xóm nhiều chuyện, nhà người ta muốn sơn màu gì thì sơn chứ!”...
Đây là một tòa nhà 2 tầng không dựng hàng rào tọa lạc trên khu đất rộng có hơn 5, 6 block đường nằm không xa một trạm bus rất tiện lợi cho người già đi lại, đến hội thiện nguyện tham dự bữa ăn miễn phí. Bước vào trong cơ sở bà con thấy ngay một dãy bàn dành cho nhân viên làm việc phục vụ khách hàng. Đó là đoàn thanh nam thanh nữ y phục không sặc sỡ, rất gần gũi vừa giản dị lại nghiêm trang. Xa vào trong là văn phòng làm việc có tính cách chuyên môn: văn phòng Bác sĩ, phòng tập Yoga, chuyên viên về điện nước, hướng dẫn internet, tư vấn pháp luật, tâm lý tuổi trẻ, lớp học giao thông đường phố, cố vấn An sinh xã hội, khu hội họp ca Karaokee, phòng tập thể dục, nơi giải trí đầy đủ báo chí đủ ngoại ngữ Miên, Lào, Anh, Việt, Mễ. Tất cả mọi người có mặt đều kiên nhẫn và nghiêm chỉnh đứng sắp hàng ngay ngắn chờ đợi biểu hiện các dân tộc thế giới giữ nếp sống văn minh của công dân nước tiến bộ. Ai đến trước đi trước, đi sau tới sau. Quang cảnh đông đảo nhưng diễn ra trật tự.
Người Việt ở Mỹ hay nói “muốn giàu thì cho con học bác sỹ.” Nhưng Tin không học bác sỹ vì tiền. Cũng không vì ý muốn bố mẹ. Mà vì ước mơ. Sau khi tốt nghiệp cử nhân đại học Mỹ, ai muốn học cao hơn nữa không cần thi, ngoại trừ ngành y (phải thi MCAT) và hai ngành khác - Law LSA, Business GMAT. Riêng ngành y khó hơn, vì thí sinh phải trải qua cuộc khảo hạch (interview) về bản thân và gia đình. Rồi nhiều lọc lựa khác, như matching với các trường y khác, v.v. ... Và lắm khảo hạch nữa mới ra trường. Đã vậy, ngành y phải học lâu hơn: bốn năm cử nhân đại học, hai năm lý thuyết y, hai năm sinh viên thực tập (clinical rotation) phải đi nhiều nhà thương xa, ba năm bác sỹ thực tập (residency). Tổng cộng hết 11 năm. Đó là thuận buồm xuôi gió, nhưng ít người được vậy. Tốt nghiệp ra trường tuổi tác cũng 30 trở lên rồi, lại thêm biết bao nhiêu khê nên cũng ít tuổi trẻ nào nhảy vào. Đã khó lại lâu vào cái thời “fast food” này. Chưa nói đến tiền ăn học gần nửa triệu dollars.
Tôi còn nhớ như in lần đầu tiên Christine ngồi trước chiếc máy tính mà tôi mua cho con bé. Khi ấy, nó chỉ mới tám tuổi. Đôi mắt sáng rực, tò mò và say mê như muốn khám phá cả thế giới nằm sau màn hình. Tôi mỉm cười, không ngờ rằng hình ảnh nhỏ bé ấy sẽ trở thành khởi đầu cho một hành trình dài, đầy thử thách, và cũng đầy xúc cảm - hành trình của một người con gái mong muốn nối gót cha trong thế giới điện toán, rồi sau đó, rẽ sang một con đường hoàn toàn khác: con đường của y học, của lòng nhân ái, và của ước mơ chữa lành.
Bà Thuyên nằm nướng trên giường lướt điện thoại, ngày cuối tuần bà tự thưởng được ngủ trễ mặc dù bà đã nghỉ hưu từ cả chục năm nay, nhưng vì quen giờ sinh học nên cứ đúng 7 giờ là bà mở mắt. Bà định bụng sẽ dậy khoảng 9 giờ, nhưng vì quên cái password của trang facebook nên loay hoay tìm tòi mãi, làm bà hết cả muốn ngủ, phải ngồi dậy. Những ngày thường trong tuần, bà đến nhà con trai trông cháu nội cho vợ chồng chúng đi làm từ sáng sớm, nhưng đã hai tuần nay, bà ở nhà chăm ông vì ông vừa mổ một con mắt phải do chứng cataract, còn cháu bé được gởi tạm sang nhà ông bà ngoại. Ngoài việc làm cơm, nhỏ thuốc mắt đúng giờ cho ông, bà còn phải để mắt canh chừng ông, càng lớn tuổi trí nhớ càng rời xa ông, sợ ông quen tay đưa lên dụi mắt, hoặc lại mở chiếc điện thoại bé xíu ra, mê say dán mắt vào đấy với những trò games quyến rũ hay xem hình trong app family album mà thằng con vừa mở cho!
Thủy Lâm Synh sinh quán tại Đức Hải, Quảng Ngãi, Việt Nam. Ông vượt biển tháng Giêng 1978, sau khi tạm trú tại Singapore 3 tháng, định cư tại Chicago, IL. Ông làm chuyên viên cho Eastman Kodak 20 năm. Năm 2000 sáng lập Bán Nguyệt San Chicago Việt Báo và điều hành đến 2015 thì sang lại và về nam Cali nghỉ hưu. Đây là bài viết đầu tiên ông tham dự chương trình VVNM.
Nhạc sĩ Cung Tiến