Hôm nay,  

Thoát Chết

13/02/202418:48:00(Xem: 2057)

 

Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Năm 2019, Tác giả nhận thêm giải quán quân Chung Kết Vinh Danh Tác Giả Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ hay còn gọi là giải Hoa Hậu. Tốt nghiệp Y Khoa Huế, thời chiến tranh Bác sĩ Vĩnh Chánh đã là Y Sĩ Trưởng binh chủng Nhảy Dù. Bài viết sau đây kể về một tai nạn xe hơi chính tác giả đã trải qua.


*

 

02132024 _thoát chết_vĩnh Chánh

Một tiếng rầm thật lớn, xe rung mạnh, chồm tới rồi và đứng khựng lại. Tôi kịp thấy con mắt mở lớn của người tài xế xe kia nhìn xuống tôi, rồi xe ông ta chạy thêm một khúc nữa và dừng lại bên lề đường.

Ngày thứ Năm, 22 tháng 6, 2023, vợ chồng chúng tôi đến nhà thờ Saint  Kilian xem lễ 9 giờ sáng. Cũng từ khá lâu, sau khi tình hình đại dịch Covid bắt đầu ổn định và hầu như mọi người đều đã được chích 3 hay 4 mũi thuốc, chúng tôi tập lại thói quen tốt đi xem lễ mỗi sáng.

Rời nhà thờ, tôi chở vợ tôi đến chỗ làm tóc, rồi tiếp tục lái xe đi tiếp. Tôi dừng xe ở ngã tư, chờ đèn xanh để quẹo trái đến trung tâm y tế Kaiser lấy thuốc định kỳ cho 3 tháng. Khi đèn xanh bật lên báo hiệu ưu tiên cho quẹo trái, với bản tính cẩn thận thường lệ, tôi cho xe quẹo trái từ từ. Rất bất ngờ, một chiếc xe thật lớn vụt nhanh ngay trước mũi xe tôi, tôi đạp thắng, nhưng không kịp. Vậy là tai nạn không ngờ đã xẩy ra.

Mấy giây đầu sau va chạm, tôi ngồi bất động, sững sờ, cứng cả người và choáng váng. Sau đó cơ thể tôi có những cơn run nhẹ khó kiểm soát. Tôi dang chân tay, nhìn xuống ngực và bụng mình, kiểm soát xem thử mình có bị thương tích, chảy máu chỗ nào, nhưng không thấy cái gì bất thường. Khi tôi vừa kịp tắt máy xe, bà lái xe của chiếc xe ngay sau xe tôi chạy nhanh đến hỏi tôi có sao không, nói ngay “may quá, tôi cũng thắng kịp nên không húc vào phía sau xe của ông – Lỗi ở người tài xế xe kia vượt đèn đỏ, và tôi sẽ ở lại làm chứng cho ông…”. Vài phút sau khi nói chuyện qua điện thoại cầm tay, người tài xế gây tai nạn mới từ từ tiến về xe tôi và nói, với một giọng như ra lệnh “Ông cần phải dời xe qua bên kia đường”. Vì xe đã tắt máy, không thể hạ cửa xe, tôi ngồi yên tại chỗ và trả lời “Tôi không đi đâu cả, tôi ngồi chờ cảnh sát đến. Ông quá bậy, ông đã vượt đèn đỏ và còn chạy rất nhanh”. Người đó quay mình trở lại xe của y rồi lại cầm điện thoại nói chuyện tiếp. Bấy giờ tôi mới chú ý nhìn chiếc xe gây tai nạn cho xe mình, đó là một loại xe câu (town truck), to lớn và nặng chắc cỡ gấp ba xe mình.

Tất cả dòng xe bên phía có tai nạn đều dừng cho đến khoảng chừng 5 -7 phút có 3 xe cảnh sát công lộ hú còi chạy đến, rồi 2 xe motor cảnh sát, một xe cứu thương cùng một chiếc xe cứu hỏa. Mấy người cảnh sát và nhân viên EMT chạy nhanh đến hỏi tôi có cần phải cấp cứu, cần chở đi nhà thương? Tôi trả lời không cần. Một viên cảnh sát phải dùng sức mở cửa xe cho tôi rời khỏi xe – bấy giờ tôi mới biết cánh của xe phía tôi ngồi bị cong – rồi ông ta tự động lái xe của tôi qua đậu bên kia đường sau khi bảo tôi đến đứng chờ trên lề đường. Tôi bước đi mấy bước đầu tiên mà có cảm giác thật nhẹ, như thể mình đang đi trên mây!? Khi đậu xe xong, ông cảnh sát đến đưa lại tôi chìa khóa xe, đồng thời cho biết trục xe tôi chắc bị cong và hư, nên xe lái khó và không an toàn.

Tôi gọi báo cho vợ và con gái tôi biết tai nạn vừa xảy ra, nói rõ tôi không bị một thương tích nào cho gia đình khỏi lo. Mươi phút sau, con gái lái xe đến hiện trường. 

Cảnh sát làm biên bản với tôi trước, hỏi bằng lái xe, giấy chủ quyền xe kể luôn cả giấy bảo hiểm xe, và chi tiết tai nạn xấy ra. Xong tôi thì đến phiên tài xế xe câu. Cảnh sát cũng lấy lời khai của mấy người nhân chứng. Trong suốt thời gian đó, các nhân viên xe cứu hỏa nhanh chóng ra tay quét các bộ phận xe tôi rơi rớt, dọn sạch sẽ con đường trước khi cảnh sát công lộ cho phép dòng xe chạy lại. Cuối cùng, viên cảnh sát chuyển qua cellphone tôi: bằng lái xe, giấy bảo hiểm xe của tài xế gây tai nạn, tên và số điện thoại của 2 người làm chứng, và bản đồ vẽ tay ngã tư đường nơi xẩy ra tai nạn, đồng thời họ cho tôi luôn cả tên và số điện thoại của họ kèm theo lời khuyên “nếu cần đi luật sự họ sẽ cho thông tin”.

Trong khi con gái và tôi đang chần chờ tìm cách gọi hãng bảo hiểm xe của mình, vừa để báo cáo tai nạn, vừa để nhờ hãng kêu giùm chiếc xe câu, vì xe tôi không thể lái được, một người đàn ông đến bên tôi, tự giới thiệu là supervisor của tài xế xe câu, nói ngay tài xế của ông có lỗi, sẽ đuổi người tài xế này và đề nghị câu miễn phí xe tôi đến một auto body shop gần đây. Sau vài trao đổi, tôi chấp nhận, nhưng với điều kiện ông ta lái xe câu chứ không thể là người tài xế vừa gây tai nạn.

Ngồi trên xe con gái theo sau xe câu trên đường đến body shop, tôi nhận một cuộc gọi qua điện thoại từ một người giới thiệu là Tom Johnny, chủ nhân của công ty xe câu. Ông ta xin lỗi về tai nạn xẩy ra, cho tôi biết là công ty của ông sẽ chịu trách nhiệm sửa xe tôi, thuê xe mướn cho tôi trong một tháng và xin tôi đừng báo cho hãng bảo hiểm của tôi. Tôi trả lời tôi sẽ cho ông biết ý kiến sau. Tại body shop, tôi quan sát kỹ chiếc xe của mình, thấy rõ xe bị hư hại rất nặng, khó sửa. Và mình thì không một vết trầy.  Sau đó tôi qua hãng Enterprise nằm ngay sát cạnh body shop, thuê 1 chiếc Toyota Camry, rồi ghé chở vợ tôi về nhà. 

Chiều hôm đó, chúng tôi hỏi chừng nhau có nên hay không giữ ý định lái xe đi Stockton tham dự tiệc đón chào cặp vợ chồng đàn anh vào cuối tuần này như đã hứa. Tai nạn đã xẩy ra, chỉ xe bị hư nặng còn tôi không bị chấn thương nào. Nghĩ lại, nếu người lính vẫn lành lặng sau một trận đánh đẫm máu, hỏi anh ta sẽ đào ngũ hay tiếp tục đi vào một cuộc chiến khác; nếu câu trả lời là không đào ngũ vì anh tin vào số phận và tình đồng đội, thì tôi đây cũng nên xem “người đi thay của”, cần phải bình tâm giữ lối sống cũ, đừng để tai nạn gây ảnh hưởng lên cuộc sống mình.

Trong tối hôm ấy, tôi liên lạc lại với ông Tom Johnny về đề nghị dàn xếp giữa đôi bên của ông. Mọi việc ổn thỏa. Ông ta rất biết ơn vì sự đòi hỏi bồi thường của phía tôi thật khiêm nhường, cốt chỉ đền cho giá trị hiện tại của chiếc xe mà không màng đến những bất lợi về cá nhân nếu có chuyện bất ngờ xẩy ra cho sức khỏe mình về sau. Trong lời cám ơn qua text, ông ta viết như sau” Cám ơn Dr. Chanh Vinh vô cùng. Tôi thật vui mừng khi nhìn thấy những con người như ông vẫn còn trong xã hội hiện tại. Tôi biết ông có thể dễ dàng đòi hỏi nhiều hơn nữa trong trường hợp này. Tôi rất quý trọng ông và cầu chúc ông và gia đình bình an…”

Qua ngày hôm sau, trước khi tôi đến văn phòng ông Johnny để nhận cashier check, ông điện thoại xin hỏi ý kiến của tôi có hay không nên đuổi người tài xế gây tai nạn, tôi hỏi ngược lại ông “Người tài xế đó đã từng làm lỗi nhiều lần trước đây?” Ông trả lời ”Đây là lần đầu tiên”. Tôi hỏi tiếp “anh ta làm việc với ông bao lâu?” Câu trả lời “8 năm”. Và câu hỏi cuối của tôi “Anh ta có gia đình?” Ông trả lời “Có. Một vợ và 3 con”. Và tôi cho ý kiến của mình “Với tôi, tôi sẽ không sa thải một nhân viên lâu năm, làm việc giỏi chỉ vì chỉ một lỗi lầm, nhất là người ấy có gia đình. Tôi sẽ cho y một cơ hội thứ hai. Nên tôi để quyền quyết định đó cho ông”. Giọng ông ta tỏ vẻ xúc động “Vậy thì với sự đồng ý của ông, tôi sẽ giữ hắn lại và cho hắn cơ hội. Và thay mặt cho các nhân viên làm việc của tôi, một lần nữa tôi cám ơn bác sĩ…”

Ngay sau chuyến đi Stockton về lại nhà, tôi đem trả xe thuê. Bấy giờ tôi mới biết là ông Johnny làm chủ của hãng xe câu, hãng auto body shop và luôn cả hãng rental car Enterprise.

Bạn đọc quý mến, tai nạn là một cái gì ngoài tầm tay, có thể xẩy ra cho bất cứ ai, bất cứ lúc nào, không biết đâu mà tránh. Nếu thoát được sự nguy hiểm sau khi tai nạn xẩy ra, thì ta phải biết tin vào sự bao bọc che chở của Đấng Tối Cao, nên ta mới chưa tới số. Là một sinh vật yếu đuối, không sớm thì muộn, con người cũng sẽ chết. Lằn ranh giữa sự sống và chết rất mỏng. Cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, rất bất ngờ. Vì vậy, mỗi ngày bạn nên cố gắng sống đẹp, sống tốt- như thể hôm nay là ngày cuối cuộc đời, không biết ngày mai có sẽ đến hay không?! Khi phải đối diện với cái chết, bạn cũng nên trong tinh thần làm quen với cái chết, chuẩn bị sẵn sàng để khi nó đến, không có gì ân hận hay nuối tiếc. Bạn sẽ thanh thản ra đi, yên giấc ngàn thu, mong sớm hưởng thánh nhan Chúa.

02132024 _thoát chết_vĩnh Chánh 2Đức Tin trong tôi có thêm ý nghĩa và củng cố hơn khi được dự thánh lễ trong buổi sáng ngày 2 tháng 8, 2023, tại tư gia anh chị BS. Nguyễn Ngọc Kỳ & Tín Hương, do Đức Cha Guise Đặng Đức Ngân, Giám Mục Đà Nẵng & Quảng Nam, đích thân cử hành. Đây là lần thứ hai tôi gặp Đức Cha, lần đầu vào tháng 9 năm 2022 trong một thánh lễ tương tự cũng tại tư gia anh chị Kỳ. Sau phần đọc kinh Cáo Mình và Ăn Năn Tội, Đức Cha xức dầu thánh vào lòng 2 bàn tay và trên trán cho vợ chồng tôi và cháu Bồ Câu, rồi ban bình an cho gia đình chúng tôi. Chúng tôi xúc động nhận ân sủng, sự che chở và tình yêu thương của Chúa. Nhất là sau khi nghe bài giảng của Đức Cha dành riêng cho gia đình

Chúng con cám ơn Chúa đã giữ gìn sự sống của chúng con. Chúng con xin Vinh Danh Chúa.



Vĩnh Chánh

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ý kiến bạn đọc
14/02/202414:01:18
Khách
Bác ơi quá may mắn. Cảm ơn Chúa đã che chở mọi đều cho Bác. Con cũng bị 1 tai nạn ngoài ý muốn vào tháng giêng vừa rồi. Xe cộ mệt mỏi quá Bác ơi. Hiện tại đi đâu con cũng gọi grab. Con ko nghĩ đến cho mình 1 chiếc xe để làm gì. Con nhờ người khác lái cho khỏe. Mình là người cẩn thận nhưng người khác bất cẩn, mình cũng lãnh đủ như vậy. Chúc cô bác năm mới nhiều sức khỏe tràn đầy hồng ân của Chúa.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 142,651
24/05/202400:01:00
Nhìn từ thủ đô Hoa Thịnh Đốn về Thái Bình Dương, thì Arizona là một trong mười ba tiểu bang thuộc miền tây Hoa Kỳ, nhưng cư dân California đi thăm Arizona phải lái xe trên xa lộ 10 East, nên cuộc hành trình của bốn thành viên Việt Bút tạm gọi là cuộc Đông Du. Bài viêt ngắn sau đây lại mang một nhan đề “dao to búa lớn” là “Đông Du Ký”, thật ra chỉ ghi lại năm ngày du ngoạn ba địa điểm du lịch trong số rất nhiều thắng cảnh độc đáo nổi tiếng của tiểu bang “Nhiều Nắng”.
22/05/202421:48:00
Tác giả Trần Kim Bằng, cư dân vùng Little Saigon là một nhạc sĩ, đã phát hành tập nhạc và CD Duyên. Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của ông vào năm 2015 là một hồi ký về hành trình vượt biên đường bộ năm 1980. Sau đây là bài viết kế tiếp của ông ghi lại một số cảnh đẹp và sinh hoạt của một vài thành phố ở quận Cam, California.
21/05/202409:38:00
Cụ Chúc cầm bài thơ nhớ vợ ôm lấy ngực, chao đảo đến cạnh bên cửa sổ, đưa mắt buồn bã ngó ra sau vườn. Mùa Đông lại đến, mặt trời yếu ớt, không nhô được qua khỏi các mái nhà bởi mây đen vần vũ, bầu trời u ám. Cây trơ cành trụi lá đứng sừng sửng nom cô độc đến tội nghiệp. Một cơn gió thoảng qua, chiếc lá vàng độc nhất còn sót lại trên cành vừa chao mình âm thầm rơi xuống mặt đất một cách lặng lẽ, buồn thảm như cuộc đời cụ lúc tuổi xế chiều. Cụ tự ví mình như chiếc lá vàng cô độc, không biết đến bao giờ thì nhắm mắt buông xuôi?
17/05/202400:00:00
Chiếc Mercedes đen bóng loáng chạy vào khu nhà sang trọng, dừng lại trước cánh cổng sắt khép kín, người đàn ông trạc 35 tuổi cho cửa kính xuống, thò tay ra ngoài và bấm mật mã vào cổng với một vẻ quen thuộc. Cánh cổng sắt từ từ chạy sang một bên, anh ta sang số và chiếc xe lăn bánh về phía trước, chạy qua một vài ngõ quanh co, hai bên đường rợp bóng những hàng cây xanh mát rượi. Chiếc xe dừng lại trước một căn nhà xinh xắn với khu vườn nhỏ ngập tràn sắc hoa và cây cảnh được cắt tỉa kỹ càng. Cánh cửa nhà để xe từ từ cuốn lên, người đàn ông điều khiển xe rất khéo léo vào bên trong và cánh cửa lại từ từ khép xuống.
16/05/202409:10:21
Toản và tôi là bạn tri kỷ từ khi còn ở mái trường trung học, đại học. Sau này vì cuộc sống, vì công việc nên không còn gặp nhau. Toản theo ngành giáo dục, còn tôi theo đời binh nghiệp. Toản là một giáo sư, tôi trở thành một pháo thủ trên miền Tây nguyên. Toản đi vươt biên. Tôi vào tù cải tạo. Sáu năm sau ra tù, tôi cũng vượt trùng dương. Trời phù hộ, chúng tôi tình cờ lại gặp nhau trên đất Mỹ, Toản giới thiệu tôi làm việc chung một chỗ với hắn. Bây giờ, trời xui đất khiến, tôi lại phải đối diện với một tấm hình mà mình đã chụp cách nay 20 năm trong cuộc di tản đầy máu và nước mắt.
15/05/202412:58:00
Tôi gặp Thu Chan như định mệnh. Nhưng chuyện đó kể sau. Giờ, tôi kể bạn nghe lần gặp định mệnh của Thu Chan mà tôi chứng kiến với một người được cả nước yêu mến trải bao thế hệ Việt bất kể chế độ nào.
10/05/202400:01:00
Lúc nàng chuẩn bị sanh đứa con thứ hai cũng là lúc vợ chồng nàng bảo lãnh bà má chồng qua đoàn tụ. Bà vốn là dân Nam kỳ thứ thiệt, quê ngoài miệt vườn Mỹ Tho, bao nhiêu năm được nuôi nấng bởi phù sa trù phú nên tâm hồn bà mang nặng hương sắc sông nước miền Tây. Đầu tiên là chuyện ăn nói, bà có giọng nói sang sảng, to như trống làng ngày hội. Có lần nàng đang ở trong phòng ngủ, nghe bà đang to tiếng với chồng nàng ở dưới nhà bếp. Nàng lo sợ không biết có chuyện gì xảy ra khiến bà phải lên tiếng la mắng, bèn ra cửa lắng nghe, mới biết bà đang nói chuyện rất...bình thường và vui vẻ.
08/05/202400:47:00
Lại bước qua năm mới, mỗi năm đầu xuân, hội Huế thường tổ chức “Ngày Hội Ngộ Mừng Tân Niên”. Năm nay với chủ đề “Xuân Và Tuổi Trẻ”, có lẽ ban tổ chức muốn gieo thông điệp yêu thương đến thế hệ con cháu, với niềm hy vọng tuổi trẻ sẽ nối tiếp cha ông hoạt động và giữ gìn một góc Huế trên xứ người tại vùng Bắc Cali.
07/05/202402:29:00
Quỳnh nhìn Phong, thoáng nhớ lại những lời chàng ta kể lại sự say mê săn hoa lan của hai cha con khi anh theo cha vào rừng tìm những cụm hoa lan mọc trên những cành cây trong vùng ẩm thấp trên sườn đồi của vùng cao nguyên Ban Mê Thuột. Lúc đó, Phong còn nhỏ và rừng núi cao nguyên còn đầy thiên nhiên hoang dã nên những ngày vào rừng tìm hoa lan thật là thú vị. Vui nhất là có một lần, anh chàng kể lại, sau khi trèo lên cây, bóc được nguyên cả gốc cụm hoa Thuỷ tiên vàng rực nhưng không may có một cành khô gẫy đụng mạnh vào tổ ong gần đó làm cả đàn ong túa ra tấn công kẻ phá hoại làm hai cha con chạy bán sống bán chết mới đến được nhà người Thượng ở cuối thung lũng để xin… tị nạn!!! Điều kỳ lạ là ong không đốt mấy người ở quanh đó mà chỉ tìm hai cha con người phá tổ ong đốt để trả thù mà thôi.
06/05/202401:09:00
…Tháng Năm, trời thường nhiều mây và những cơn mưa bất chợt. Tháng Năm lưu lạc làm sao quên tháng năm quê nhà. Đã bao giờ chúng ta trở về hàn huyên cùng sỏi đá, bưng tô canh bún, bún riêu một trưa hè để quên đi quãng đời phiêu bạt. Quê không đuổi ai đi, kẻ ở vẫn chờ người về, nhưng khoảng cách không thước đo trong lòng người là tâm lý Pavlov. Con chó nghe tiếng chuông leng keng biết sắp được ăn, người ta nghe tiếng AK 47 là biết Việt cộng về, mau chạy cho xa…