Đất Lành

14/02/202000:00:00(Xem: 4138)

Đoàn Thị

Tác giả định cư tại Pháp nhưng thường lui tới với nước Mỹ, tham gia Viết Về Nước Mỹ từ tháng Ba 2010. Họp mặt giải thưởng năm 2011, bà đã bay từ Paris sang California để nhận giải Vinh Danh Tác Giả -thường được gọi đùa là giải Á Hậu. Bài mới của Đoàn Thị viết nhân Ngày Lễ Mẹ 2019.

*** 


Ở VN chàng ký hợp đồng xây cất liền tay, tiền tỷ gom mỏi tay lại có gái xinh rót bia đấm bóp, « cơm phở » xen kẽ chàng tùy nghi thưởng thức, không ai dèm pha.

Phải công nhận vợ chàng giỏi, tiền tỷ VN Hương chuyển qua đôla, đưa các con du học Mỹ từ lớp 9, tốt nghiệp ĐH trụ lại làm việc, quốc tịch dằn bóp các con bảo lãnh anh chị đi Mỹ, an cư đất lành đúng kế hoạch.

Một căn nhà ở Phú Mỹ Hưng hoặc đâu đó nội thành Sàigòn vài triệu Mỹ Kim, đất bên nhà đắt gần bằng New York, bán vài căn nhà qua đây thành triệu phú hưởng đời.

Từng là chủ công trình xây cất lớn có bạc triệu đô bên nhà, qua đây bảo chàng ngồi nhà là làm khó chàng đấy, ngoài sáu mươi chưa muốn « gác cuốc », chàng đi học lấy cái « lai xần » sửa nhà kiếm tiền lẻ dằn bóp.

 

Quen thói ăn chơi bên nhà, sáng ra chàng với đám thợ đồng hương vào cà phê Gái Nghèo chỉ có hai mảnh che thân ăn sáng cho tỉnh ngủ.

Không phải « uống ly chanh đường uống môi em ngọt », mà uống cốc cà phê ép phê cả ngày, không tin vào quán Lú thử là biết liền.

Vợ chàng thon thả dễ nhìn nhưng đã ngoài năm mươi làm răng sánh nổi với mấy em VN mới qua Mỹ, tân trang ba vòng ngon lành, mông vểu, eo thon, ngực nở, có căn tu cũng đành làm ngơ Chúa Phật giây phút em cuối xuống thật gần.  

 

Đi đêm chắc chắn bị ma vờn, lần này chàng sa lầy thật, bứt tai vò đầu tả tơi cũng chả tìm ra kế sách gì, ma nữ tung chưởng xì khói mù mịt làm chàng nghẹt thở.

 

Đêm nay chàng khó ngủ, không dám lăn lộn sợ đánh thức vợ đang say giấc điệp, không dám bấm điện thoại xin chị Ba vấn ý, thế nào chị chả nổi máu Hoạn Thư thay vợ chàng, và đánh thức anh rể.

Mà nằm im cả đêm ôm quả bom sắp nổ chắc chàng điên mất, gần một giờ đêm chàng nghiêng người thả chân trái xuống nền nhà, từ từ nhích ra bìa giường, hai tay chạm đất bò ra ngoài.

 

Xuống bếp, chàng ôm điện thoại thì thào :

- Chị Ba cứu em.

Giọng chị ngái ngủ :

- Nhà có chuyện gì nguy hiểm giờ này sao không gọi 911 mà bảo chị cứu.

Chàng líu ríu :

- Bộ chị muốn đánh thức Hương sao mà đòi gọi 911, chỉ là chuyện riêng của em thôi.

Chị khó chịu :

- Chuyện chi thì mai tính, sao phải tính giữa đêm khuya thế này.

Chàng rên rỉ :

- Chị ơi, đợi đến ngày mai thì nhà em cháy rụi mất.

Chị tỉnh hẳn :

- Lại chuyện nhí nhố nữa rồi, sao từng tuổi này mà mi chưa chừa, một lần suýt mất vợ con chưa sợ à.

Chàng than thở:

- Tại em ham vui, vả lại…

Chị cắt ngang:

- Đi ngủ, mai ghé qua chị rồi nói, lần này cho mi te tua mới trị dứt bệnh.

 

Sáng hôm sau chàng đúng hẹn với chị Ba, đẩy ly cà về phía hắn, chị nói:

- Uống cho tỉnh táo rồi « khai báo » đầy đủ chi tiết.

Giọng chàng thểu nảo:

- Vụ cô Vy, chị biết rồi còn hỏi đố em nữa.

Chị Ba bừng bừng:

- Đã nói rồi ở tuổi này tu tỉnh giùm, ở đây hai năm rồi mà chưa chịu hội nhập, chướng vừa thôi.

 

Chàng im lặng, ly cà phê hôm nay mất mùi, chưa uống đã nghe đắng chát, mà cũng tại cái xóm đồng hương đông vui làm chàng điêu đứng.  

Ra ngõ gặp phụ nữ đẹp toàn tập vừa xuất xưởng thẩm mỹ, dịu ngọt hơn mía lùi bảo sao chàng không « xao lòng » bỏ cơm nhà thử phở, mì, hủ tiếu ngoài hàng quán, chỉ thiếu tiếng gõ của xe mì hay giọng ai trong đêm rao « chưng, giò đây » nhắc chàng nhớ Sàigòn về đêm vui khôn tả.

 

Bên ni không cần rao, mông gìo ngực nghẽo phơi đầy ra đó, vào cà phê vừa uống vừa nhòm có khi say mèm lú lẫn khi em tiếp viên lắc lư cúi xuống, cúi thật thấp để anh thả tiền đô vào khe nhỏ giữa hai triền núi bốc lửa.

Thế là lửa bốc phừng phừng, tay chàng run rẩy, tim chàng đập loạn xị, giời ạ đất lành chừ khác chi cõi thiên thai, tiên nữ giáng thế đưa chàng vào mê cung, cuộc vui phút chốc phù du vậy thôi mà sinh chuyện.

Sau khi « nếm phở » thằng bồ của em tìm chàng hỏi thăm sức khoẻ, may mà chàng có miếng võ phòng thân đỡ đòn, tay chân chưa bó bột nhưng đầu sắp vỡ tung khi hắn dọa sẽ kiện chàng về cái tội sàm sỡ.

 

Nghe nói luật lệ bên này nghiêm minh chứ không như ở VN, dúi tiền cho cảnh sát là « sạch sẽ trắng trong», hiên ngang tiếp tục « làm bậy ».

 

Tiếng chị Ba kéo chàng về thực tại:

- Bây giờ mi tính sao ?

Chàng thở dài:

- Em chịu thua, chị giúp em chị ơi.

Chị hậm hực:

- Để chị nhờ anh ba vấn ý.

Chàng nhảy nhỏm:

- Cho em xin, may là anh ba đã gác súng sau ngày 30 tháng 4, chứ không thì ảnh đã xử bắn em rồi.

Chị gằn giọng:

- Mi có gan làm có gan chịu, chiều anh ba về chị tính, bây giờ đi làm đi.

 

Chàng thất thểu xách túi ra xe, biết thế nào anh Ba cũng xử đẹp đúng điệu nhà binh nhưng biết làm gì hơn, anh được bên vợ yêu quí vì anh luôn tôn trọng tình nghĩa gia đình.

 

Anh Ba là lính Mũ đỏ, Thiên Thần đúng nghĩa chứ không như đám thiên thần hở hang trần trụi cà phê LÚ lẫn ở đây.

Anh từng lẫy lừng bốn vùng chiến thuật, cũng phiêu lưu tình cảm vu vơ thời trai trẻ, nhưng chưa hề để chị Ba hờn ghen giận dỗi.

Anh thương và kính trọng chị, người bạn đời không quay lưng khi anh gãy súng, bên ngoài ngục tù cải tạo, trong lòng nhà tù lớn « Sàigòn bị giải phóng » chị bương chải kiếm cơm nuôi con thăm chồng ở tù chờ anh trở về.

Ngày anh chị đến Mỹ, anh Ba thề với lòng sẽ sống vì vợ con, vì anh thường xuyên vắng nhà suốt thời dài chinh chiến và tù tội thì một tay chị đảm đang giữ vững gia đình.

 

Chàng nhỏ hơn anh Ba cả chục tuổi, ra trường dưới chế độ CS ngu dân, tuy khá về chuyên môn nhưng khó thoát cuộc sống gian dối, thiếu đạo đức, đồng tiền tanh tưởi thối nát có giá trị thần thánh đến độ bọn chốp bu bán nước cho tàu như bán ngô khoai.

Chưa từng đi lính, chưa biết ranh giới giữa sự sống chết, chưa phải phân vân khi cầm súng đối đầu với việt cộng, cuộc đời chàng đơn giản như đang giởn, làm ăn có tiền để hưởng thụ, có gì phải đắn đo suy tư.

Chiến sĩ VNCH đi đánh giặc nhưng lòng đau như cắt khi phải nã đạn vào địch quân, cũng là con cháu Âu Cơ da vàng máu đỏ, tay bấm cò để tự vệ mà lòng đau như cắt.

Trớ trêu thay khi tàn cuộc chiến, các anh bẽ bàng nhận lấy thân phận người tù thua cuộc vì cả tin, vì tính nhân bản nên các anh không thể đồng điệu với giặc cộng truy sát đối phương đã buông súng.

 

Cuối tuần anh chị Ba gọi vợ chồng chàng sang ăn cơm, chàng lo bấn xúc xích không biết anh Ba sẽ « xử bắn » kiểu gì đây, dí súng thẳng vào đầu hay bắn cho què gìo vì anh Ba không chấp nhận thói trăng hoa vô đạo đức.

 

Hương đang trang điểm, hí hửng cười nói:

- Bữa nay chị Ba nấu món suông, bà chị chồng dễ thương gì đâu, chắc chị muốn nhắc lại kỷ niệm của chúng mình, anh còn nhớ hồi mới quen anh đưa em đến nhà chị ăn món này không ?

Chàng ậm ừ:

- Chắc vậy.

Hương thắc mắc:

- Ô hay răng bữa ni anh uể oải rứa, thường ngày anh thích cụn ly với anh Ba lắm mà.

Chàng nói trớ:

- Đang lo công việc nên chả mặn mà cái màn ăn nhậu.

 

Vừa vào nhà, chị Ba kéo Hương vào bếp, khoe bộ nồi mới toanh:

- Thằng Toàn biết chị mê bếp, sinh nhật chị nó tặng bộ nồi inox đẹp chưa.

Hương tặt lưỡi:

- Chị sướng nhe có thằng con « vàng » đó.

Ngoài phòng khách, anh Ba hỏi:

- Cậu tính sao ?

Chàng gãi đầu:

- Em chịu thua, trăm sự nhờ anh chị cứu giúp.

Giọng anh chắc nịch:

- Chuyện tới nước này nên cho Hương biết để hai vợ chồng cùng lo.

Chàng tái mặt:

- Em xin anh, nếu Hương biết chuyện này cô ấy sẽ bỏ em đó.

Anh tỉnh bơ:

- Chớ không phải cậu mong chờ điều đó sao ?

Chàng nhăn nhó:

- Trăm lần không anh ơi, làm sao em có thể sống thiếu Hương ?

Anh chưa tha:

- Giời ạ, sao bỗng dưng cậu yêu vợ cuồng si rứa ?

 

Anh Ba vừa dứt lời chị và Hương mang thức ăn ra, cả nhà ngồi vào bàn.

 

Anh nhìn chàng, nheo mắt:

- Hôm nay cả nhà mình dùng món suông, ý chị Ba muốn nhắc lại kỷ niệm ban đầu của hai em, anh tự hỏi, sau chừng đó thời gian chung sống tình cảm của hai em còn ngon lành như món suông ngày đó không ?

Hương nhanh nhẩu:

- Tình cảm sôi nổi đã lắng dịu nhưng tình vẫn còn đó chứ anh Ba.

Anh ba bóng gío:

- Cô nói vậy chứ cậu ấy vừa thú nhận với anh, nếu có chuyện gì cậu không thể sống thiếu cô đấy.

Hương giựt mình:

- Có chuyện gì là chuyện gì vậy anh Ba ?

Anh nhìn chàng cười cười:

- Chuyện gì à, cô hỏi chồng thì biết ngay. Nào cụn ly cái đã để « Người đi qua đời cô » suy nghĩ cặn kẽ trước khi trả lời cô.

 

Chuyến này anh Ba giết chàng thật rồi, liệng lựu đạn thế này là banh xác, chết thảm đấy, chàng nhắm mắt như chờ tiếng sét đánh, phòng ăn im phăng phắt chỉ tiếng ly thủy tinh chạm nhẹ vào nhau.

 

Hớp ngụm bia, không đợi Hương lên tiếng, anh Ba tiếp:

- Cậu ấy vừa tâm sự với tôi, nếu mai này có chuyện chi mà hai người không sống chung nhà, cậu ấy sẽ buồn chết được, cậu làm tôi hết hồn tưởng nhà cô cậu có chuyện bất an, ai dè cậu ấy lo chuyện làm ăn.

Hương cười nhẹ:

- Hèn chi mấy hôm nay em thấy ảnh lo âu, ít nói.

Anh Ba úp mở:

- Sắp hết việc nên cậu ấy vào quán cà phê tìm khách, may mà quán không có gái ăn mặc hở hang. Anh có thằng bạn già vào đấy ngữi mùi da thịt phụ nữ rồi lú lẫn quên cả đường về nhà nên bị đưa vào bót cảnh sát.

Hương tròn mắt:

- Ông ta lạc lối thế nào mà bị lính bắt anh Ba ?

Anh phì cười:

- Thì uống cà phê bằng mắt, rồi hai tay quờ quạng… bị em tiếp viên tuổi đáng con cháu gọi 911.

Hương liếc chồng:

- May là ảnh đã tu tỉnh chứ cứ gái gú như ở Sàigòn thì nguy đấy.

Anh ba bồi thêm:

- Ở đây cũng lắm chiêu không thua Sàigòn đâu, nếu cậu chưa thực lòng tu tỉnh thì sẽ có ngày bị cảnh sat khếu như cụ kia đấy.

Chàng lấy hết can đảm thề thốt:

- Em bây giờ đâu còn ăn chơi như bên nhà, tu tỉnh vác cuốc kiếm tiền nuôi vợ con mà anh Ba.

Anh dằn giọng,

- Cái này là cậu tự thú chứ chả ai bắt ép nhe, để xem cậu tu đến cỡ nào.

Hương ngạc nhiên:

- Sao bữa ni anh Ba hiếu chiến rứa, đừng nói là ảnh đang làm điểu gì phật ý anh nhe.

Anh khoát tay:

- Thỉnh thoảng nắn gân cậu em ham vui thế thôi, quên Sàigòn bậy bạ của cậu đi, bên ni không dễ gì đưa tiền hối lộ chạy tội đâu, đã thành án có khi mất cả trăm ngàn mà vẫn ngồi tù đấy.

Chị Ba sợ anh lỡ lời nên cắt ngang:

- Thôi ăn suông đi kẻo nguội mất ngon.

 

Chị Ba và Hương vào bếp rửa chén, anh kéo chàng ra sau hè nhâm nhi cà phê, lần này anh nã đạn thật, từ nãy giờ anh mới lên nòng thôi.

 

Chờ anh Ba rít hơi thuốc đầu tiên, chàng rụt rè:

- Tính sao anh ba ?

Anh thả khói, nhìn lên đọt xoài:

- Sao cậu không tự tính mà hỏi anh ?

Chàng lí nhí:

- Tại em không rành luật bên này nên không biết phải bắt đầu từ đâu.

- Cậu nhờ anh không nỡ từ chối, nhưng trước khi giúp cậu anh muốn cậu hiểu ở đây luật pháp nghiêm minh không phải như ở VN. Cậu đã ăn chơi đủ đầy rồi, thiếu thốn gì để phải sa vào vũng lầy đáng tiếc thế này.

 

Chàng thành khẩn nắm tay anh:

- Em thề với anh sẽ không tái phạm nữa.

 

Tiễn hai vợ chồng ra cửa, chị Ba nói nhỏ với chàng:

- Nhớ lời anh Ba dặn chưa, chừa cái quán ác ôn đó đi, anh Ba sẽ liên lạc với thằng đó giải quyết cho mi. Lần đầu cũng là lần cuối cũng là bài học để đời cho đứa hoang đàng xứ CS học làm người tử tế. Đã đến đất lành mi làm ơn sống đàng hoàng cho anh chị nhờ.

 

Chàng gật đầu cảm ơn chị rối rít, thầm đấm ngực răng mà mình ngu ngơ suýt toi mạng, may mà Hương không biết chuyện tệ hại này, chàng tự hứa chắc chắn sẽ không có lần sau.

Jan. 2020 / Đoàn Th

Ý kiến bạn đọc
28/05/202020:35:08
Khách
Bài hay, vui đáo để! Em tủm tỉm cười từ đầu cho đến cuối.
Cúi xuống cúi xuống thật gần cho... bóp anh cạn nguồn... (TCS)
Mai mốt chị nhớ viết bài giống giống vậy nữa nha chị!
17/02/202008:58:15
Khách
Đây là 1 " thảm cảnh " do cs tạo ra . Dù tình hình gia đình đang căng thẳng nhưng với ngòi bút của tác giả , không lôi đọc giả phải nín thở đi theo mà đôi khi còn phì cười...rất hay và chuyện có hậu.
Tiếp tục cho ra thêm nha Đoàn Thị.
15/02/202016:13:38
Khách
Tới luôn á hậu ơi!
15/02/202007:05:53
Khách
Cảm ơn bạn Nguyễn Văn Tới, comment một câu giúp tôi tiếp tục - tới luôn -
14/02/202010:52:32
Khách
Đất lành chim đậu, đất hổng lành đất nhậu luôn chim. Cám ơn tác giả nắn gân làm các chàng nào có tịch thì rục rịch. Bài hay và ẩn trong đó một bài học thâm thúy, có hậu.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 750,804
Trời cuối thu, những chiếc lá vàng bay lượn trên không rồi từ từ thả mình xuống mặt đất. Thỉnh thoảng một cơn gió nhẹ lướt qua, đám lá trên cành lao xao và khi trời lộng gió từng đám lá lià cành tung mình khắp không trung. Cảnh đẹp như tranh vẽ. Chỉ vài ngày nữa thôi, chiếc lá cuối cùng rụng xuống, cây sẽ chỉ còn những cành trơ trụi, khẳng khiu. Bà bước ra khu vườn nhỏ, lững thững đặt chân trên thảm lá vàng, những chiếc lá khô như vỡ vụn dưới từng bước chân. Không gian tĩnh lặng, êm đềm. Bà hít thật sâu, thở ra thật nhẹ. Bà đếm từng hơi thở, chú tâm đến từng bước chân đi, đầu óc nhẹ nhàng, tâm hồn thanh thản. Cứ lẳng lặng như thế cho đến lúc thấm mệt bà ngả người trên chiếc võng ngước nhìn lên trời cao tìm mây. Trời xám buồn, chỉ có vài quầng mây mỏng, ửng nắng.
Sau hơn hai năm sống lây lất ở trại tị nạn PFAC (The Philippine First Asylum Camp,) cuối cùng tôi được thằng Thanh sống chung trong nhà giới thiệu vô IOM (The International Organization for Migration) làm thế chỗ nó khi nó lên đường đi định cư vào giữa năm 1991. Cơ quan này là một trong các cơ quan đầu não rất quan trọng, chỉ sau Cao Ủy Tí Nạn (UNHCR-The United Nation High Commissioner for Refugees) và Văn Phòng Ban Quản Đốc Trại (OIC- Office In Command) mà thôi. IOM có nhiệm vụ đón người tới, đưa người lên đường định cư hay hồi hương, chăm sóc sức khỏe, lo lắng đời sống cũng như quản lý dân số trong trại do đó vô cùng bận rộn với rất nhiều công việc.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam. Bà tên thật Nguyễn thị Ngọc Hạnh, trước 1975 đã là giáo sư trung học đệ nhị cấp tại Saigon. Cùng gia đình tới Mỹ từ 1979., hiện hưu trí tại miền Đông và vẫn tiếp tục viết. Sau đây, thêm một bài viết mới.
Gia đình cô Loan qua Mỹ năm 1995 theo diện HO. Cô có 3 người con, Tuấn (trai đầu) có gia đình ở Sacramento lái xe về nhà cô khoảng 2 tiếng đồng hồ, Kiệt (con nhì) và gái út là Thanh Phương làm việc bên Washington D.C và Texas. Cô chú đến tuổi nghỉ hưu nên cũng tìm niềm vui tuổi già. Cô Loan thích đọc sách và đi Chùa, còn chú Phi ưa gặp bạn bè uống cà phê tán dóc và tham gia sinh hoạt bạn “tù cải tạo”, bạn chung đơn vị lính, bạn trường học cũ và khoá Thủ Đức. Từ khi bị bệnh dịch Covid_19, cô chú chỉ biết bó gối xem tivi, xem phim và ra vô khu vườn tỉa hoa nhổ cỏ. Thỉnh thoảng Tuấn cũng lái xe lên thăm ba mẹ.
Chúng ta đang sống trong một đất nước an bình, thịnh vượng, và no ấm nên ít ai phải bận tâm với cái đói; chúng ta chỉ lo hôm nay phải đổi món ăn gì cho ngon miệng mà không ngán. Vậy mà ngay trên đất Mỹ này, nơi mà thực phẩm, thức ăn đầy đủ nếu không muốn nói là dư thừa và rẻ nhất thế giới, tôi vẫn còn giữ cái tật không cần thiết là tích trữ thực phẩm, đồ ăn khô phòng khi đói, bảo đảm giữ được phẩm chất 10 năm, và vài thùng nước 20-gallon màu xanh.
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ Đặc biêt 2018 và giải Danh dự 2019. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida, vùng đất rất quen với bão lụt.
Mấy năm gần đây, khi hai con đã lớn, chúng rời tổ ấm để đi học xa nhà, vợ chồng Tùng có thời gian rảnh rỗi làm những việc mình thích. Vợ chàng, sau những ngày đi làm ở hãng về, nàng lại lục đục trong bếp nấu ăn, làm bánh. Nàng siêng lắm nên tuần nào cũng làm đủ loại bánh rồi ép chàng ăn. Nhưng giờ tuổi cũng lớn, chàng sợ các loại bệnh nhà giàu như tiểu đường, cao huyết áp, mỡ trong máu, nên kiêng ăn tinh bột và đường
Tác giả đã dự Viết Về Nước Mỹ từ hơn 10 năm trước và mới nhận giải Viết Về Nước Mỹ Đặc biêt 2018 và giải Danh dự 2019. Bài đầu tiên của ông là "Kinh 5 Dị Nhân" kể về vùng quê, nơi có hơn 1000 người -phân nửa dân làng- vượt biên mà tới hơn 400 người tử vong- Hiện ông đang là cư dân Orlando, Florida, vùng đất rất quen với bão lụt.
Trong phòng hồi sinh của một bệnh viện nổi tiếng tại Chicago, bà Anderson vẫn ngồi im lìm bất động. Bà đã ngồi như thế mỗi ngày gần 10 tiếng, trong suốt hơn một tuần lễ. Ở nơi bà, có lẽ sự sống chỉ còn biểu hiện qua đôi mắt luôn dán chặt trên chiếc máy đo tim với những nhịp tim đập thật yếu ớt được đặt sát cạnh chiếc giường của bệnh nhân, và trên giường là một cô bé chỉ khoảng 7 tuổi.Đôi mắt nhắm nghiền trên khuôn mặt xanh xao nhưng rất thanh tú với những lọn tóc vàng óng ả, cô bé đẹp như một thiên thần, đó cũng chính là Lenna, cô con gái yêu dấu bé bỏng duy nhất của bà
Chúng tôi mua con chó Kiba lâu lắm rồi mãi tận bên tiểu bang Iowa của một nhà nông người Amish. Nó thuộc loại chó Nhật Shiba Inu rất đẹp trai với cặp mắt mầu xám, tai vểnh nhọn hoắt và chiếc đuôi quăn tít. Khi chàng cóp nhà tôi, con trai cả, lấy vợ và nó bưng con chó đi. Cho đến khi vợ nó sinh hai đứa con trai trong vòng một năm, tay ẵm tay bồng bận bịu nuôi hai công tử nên một hôm chịu không nổi chàng cóp kêu điện thoại cho chúng tôi chở nó về nhà cũ hương xưa.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.