No Pain No Gain: Không Đau Không Đã

11/09/201800:00:00(Xem: 4893)
No Pain No Gain: Không Đau Không Đã
Tác giả: Lại Thị Mơ

Bài số 5493-20-31300-vb3091118

 
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2017 và đã nhận giải đặc biệt năm thứ mười tám. Bà cho biết bút hiệu là tên thật, trước là nhà giáo tại Việt Nam, định cư tại New Jersey năm 1994 theo diện HO. Sau đây, thêm một bài viết mới.

 
***
 

Khi viết bài, tôi thường bị góp ý về chuyện chen tiếng Anh vào. Thật tình sống ở Mỹ đã lâu, hình như ngôn ngữ không còn biên giới, nó đã hòa trộn vào tiếng mẹ đẻ khi muốn diễn tả ý tưởng. Vì vậy thỉnh thoảng tôi thấy mình lại chứng nào tật nấy, nhất là  mấy chữ thông dụng như chữ OK, chứ thật ra không phải vì ham “vọng ngoại” mà quên tiếng mẹ đẻ. Thêm một lý do nữa, đôi khi tiếng Anh viết ngắn, nhưng hiểu nhiều.

 “No Pain No Gain.” Trong tiếng Anh, “Pain” là đau, gợi ra sự vất vả, khó nhọc, mới “Gain” đạt được. Khó nhọc mà vẫn đạt được  thì đúng là “quá đã” hiểu theo nghĩa thích thú. Vậy “No Pain No Gain” có thể diễn nôm là “Không Đau Không Đã”, Chỉ bốn tiếng mà so với câu tiếng Việt cùng ý, “muốn ăn phải lăn vào bếp”, thấy gọn nhẹ hơn, nhất là thời buổi này lại càng cổ lỗ sĩ, muốn ăn chỉ cần có tiền, gọi delivery. Hoặc muốn ăn hét thì phải đào giun, nói xa xôi, dông dài trẻ con không hiểu (đôi khi cả má nó) chỉ có những người dưới quê đã từng thấy người ta đi câu mới biết tại sao mới phải đào giun trước. Vì vậy xin mọi người bỏ qua.

Cứ mỗi lần đọc ở đâu câu “No Pain No Gain”, tôi lại nhớ tới những kỷ niệm trong ký ức. Thường là kỷ niệm vui của những lần du lịch xem thắng cảnh.

Năm 1996 chúng tôi gồm hai gia đình đi xem tượng Nữ Thần Tự Do ở NY, dẫn theo một lô nhóc từ 5 tới 11 tuổi. Sau khi qua phà tới đảo, mọi người sẽ vào Viện bảo tàng trưng bày chứng tích của tiền nhân di cư qua Mỹ từ những thế kỷ xa xưa. Nhìn những cái va ly bằng nan bằng lát, nhỏ như cái hộp đựng giày, chúng ta mới hiểu chuyện ngày xưa hai cha con chỉ có chung một cái quần là không phải chuyện bịa. Còn Trần Minh khố chuối chắc cũng có thể có chứ không phải là hư cấu, bởi vì vượt đại dương tìm đường sống mà gia tài mang theo vỏn vẹn chỉ có cái va ly nhỏ như vậy, thì nhét được bao nhiêu của cải.

Hình ảnh thuyền nhân (di dân đa số đều dùng thuyền) có từ thế kỷ 16 đã chứng tỏ câu “No pain no gain” muôn đời đúng cho tất cả chúng ta.

Trong Viện bảo tàng, người ta có thể tìm ra phả hệ của nhiều gia tộc. Xem xong phần này, chúng tôi phải xếp hàng để vào phía trong tượng. Hàng người đứng xếp dài như con rắn, mà trời mùa Hè thì nắng chang chang, đám trẻ vẫn kiên nhẫn chờ. Để mọi người biết bao lâu sẽ được vào bên trong, người ta để một cái bảng nhỏ cho biết thời gian ước lượng. Chúng tôi xếp ở đoạn phải cần 90 phút mới được vào bên trong, chẳng ai bỏ hàng, chẳng ai kêu ca, ý thức kỷ luật là nét đẹp của văn hóa Âu Tây. Chỉ có mỏi chân quá thì mọi người ngồi xổm, tay cầm tờ giấy che nắng chiếu rát mặt.

Vào tới bên trong lại còn phải trèo thang sắt để lên tới nơi cao nhất là ngọn đuốc. Rất nhiều bậc thang, có nhiều đoạn chỉ chui lọt một người. Trẻ con cũng thở hổn hển, nhưng khi thấy tấm bảng khuyến cáo: không tiếp tục thì bước qua thang máy. Đi lên hay đi xuống thì tôi không nhớ, có điều 7 đứa trẻ từ 5 tới 11 tuổi, chúng nhìn nhau (như một thách thức) và không đứa nào bỏ cuộc.

Lên tới nơi cao nhất, nhìn xuống phía dưới chỉ thấy xe cộ nhỏ li ti như những chấm đen di chuyển. Đó là lúc mọi người đã tự cho mình phần thưởng “No Pain No Gain”, cho bõ công ngồi chờ dưới trời nắng chang chang, và ì ạch leo mấy trăm bậc thang.

Khi về nhà đọc  chi tiết nói về tác giả là ông Eiffel, một Kiến Trúc Sư tài ba, mới thấy ý kiến của ông độc đáo như thế nào. Nước Mỹ quả là may mắn, vì (theo tôi) tượng Nữ Thần Tự Do ý nghĩa và nổi tiếng hơn tháp Eiffel, dù do cùng một người khởi xướng gầy dựng.

Để hoàn thành và bảo trì bức tượng, nhiều vấn đề vô cùng nan giải: làm sao di chuyển khối sắt khổng lồ, làm sao gìn giữ cho khỏi hư hỏng theo thời gian. Vì tượng Nữ Thần Tự Do dựng trên một hòn đảo chịu phong ba bão táp, mà NY là nơi có tuyết và bão rất nhiều. Tôi đi xem trước để thấy mình trầm trồ khâm phục, về nhà đọc thêm tài liệu để tăng thêm lòng ngưỡng mộ nhân tài.

Sau vụ khủng bố 9/11/ 2001 nghe nói không được vào bên trong tượng, mãi sau này mới cho vào xem bên trong, nhưng khỏi cần xếp hàng (free) mà chỉ cần mua vé. Như vậy chẳng có chút nào nặng nhọc, nhàn hạ quá, thiếu phần náo nức của cảm giác tò mò chinh phục.

Cho tới bây giờ đám trẻ đã trưởng thành, nhưng đứa nhỏ nhất lúc đó 5 tuổi, vẫn nhớ chuyện xếp hàng và leo bên trong như những đường hầm sâu hun hút. Thường người ta chỉ nhớ những gì khó khăn trục trặc, chứ mua vé đi thang máy rồi vèo lên, vèo xuống chẳng có gì đáng nhớ. Bởi vậy khi đi thăm tháp Eiffel, dù lớn tuổi chúng tôi cũng ráng đi bằng chân, xem sức mình chịu nổi tới đâu.

Cũng mùa Hè năm đó chúng tôi đi thăm Thủ Đô Washington DC. Hồi đó rất nhiều người đi thăm DC, có điều vào bên trong Bạch Cung thì chắc không nhiều, vì một lẽ rất dễ hiểu là phải xếp hàng rất sớm. Có người phải xếp từ nửa đêm ngày hôm trước, giống như ngày xưa sau tiệc Thanksgiving, là phải ra xếp hàng để mua hàng ngày Black Friday.

Năm đó chúng tôi có 3 gia đình gồm 13 người, lúc 4 giờ sáng 3 người lớn ra xếp hàng, 3 người còn lại ở lại phòng trông trẻ con. Tới 6 giờ sáng nhân viên trong Nhà Trắng ra đóng dấu trên cổ tay, sau đó tan hàng. Tới 10 giờ thì được vào xem bên trong, mỗi người được dẫn vô 3 người. Chỉ có 3 người có đóng dấu, như vậy thiếu mất một người không được vào.

Trong lúc xếp hàng, chúng tôi lân la hỏi chuyện anh chàng ngồi trước mặt. Nghe tỉ tê than thở chuyện một người không được vào, anh chàng nói ngay sẽ đưa vào dùm cho, nhưng phải trả 25 đô. Thật tình cờ tôi biết có “nghề” xếp hàng để bán chỗ, sau khi đóng dấu tay, tới giờ mở cổng anh chàng đó đưa 3 người khách không muốn xếp hàng vì quá sớm, và quá lâu. Sau khi qua khỏi cổng, anh chàng sẽ lẻn ra về, người gác cổng chắc cũng nhẵn mặt, có điều anh có làm gì bất hợp pháp đâu, vì tay anh có đóng dấu đàng hoàng mà, thiệt là cái khó ló cái khôn. Còn chuyện làm sao anh kiếm được khách mỗi ngày thì đành chịu. Chúng tôi thấy 25 đồng mắc quá, ỉ eo trả giá, giá nào anh cũng không chịu, ấy vậy mà khi tới giờ vào cổng anh bảo nhắn người nhà ra dẫn cho vào không. Thì ra anh chỉ tìm ra được 2 người, nên thấy uổng công cho vào free. Kể ra anh cũng biết tính toán chuyện làm ăn, vì nếu để trả giá, các bạn anh sẽ không bằng lòng. Hóa ra có tới một nhóm người làm nghề này, phải tôn trọng luật lệ, không được phá giá.

Như vậy nhờ xếp hàng từ sáng sớm, tình cờ tôi biết được chuyện thú vị, vậy chẳng phải “ no pain no gain” sao?

Sau vụ khủng bố 9/ 11, chỗ nào cũng bị nghi ngờ là mục tiêu của bọn phá hoại nên nhiều chỗ không cho vào xem nữa, chứ trước kia chúng tôi được vào xem cả chỗ làm việc của FBI, có rất nhiều điều vô cùng thích thú, những chuyện chỉ nghe kể trong các truyện trinh thám, tội phạm đa phần là những nhóm gangster vận chuyển ma túy vào nước Mỹ. Dĩ nhiên chỉ trưng bày những mánh đã bị giải mã, chứ bọn này là phù thủy có trăm phương ngàn cách, những con quỷ trăm đầu, chặt đầu này mọc ra đầu khác.

Được xem tận mắt các cách ngụy trang của nhóm tội phạm, từ người lớn cho tới trẻ con ai cũng kinh ngạc khâm phục FBI (Federal Bureau of Investigation) vô cùng tài giỏi trong việc phá vỡ mọi âm mưu phá hoại. Còn tù Mỹ thì khó mà vượt ngục, chả thế mà “anh lùn” trùm ma túy Mexico tên là El Chapo bây giờ phải giam ở Mỹ. Anh ta bị bắt nhiều lần, thế mà vẫn chui ra được, rõ ràng là có kẻ bị mua chuộc theo “phương châm” của dân giang hồ: Cái gì cũng mua được bằng tiền. Bởi vậy Mỹ không tin nữa, nhốt ở xứ Mỹ cho chắc ăn.

“No Pain No Gain” là chân lý muôn đời cho cuộc sống, các nhà Tỷ Phú như Bill Gates, Warren Buffett đã giao hẹn với các con không để lại gia tài cho chúng. Có đâu như con cái của mấy ông lớn bên VN xài tiền như nước, học hành lớt phớt vì đã có ô dù che chắn.

Ngày xưa sĩ tử học đêm học ngày mới cầm được mảnh bằng, rồi lại phải vất vả kiếm việc, người ta gọi là “đổ mồ hôi, sôi con mắt”. Còn bây giờ bằng giả nhan nhản, sở dĩ bằng giả xài được là do nơi nhận họ vào làm. Có lẽ họ biết nhưng giả vờ lờ đi, do có quá nhiều ô dù, chứ thật ra muốn kiểm soát giả hay thật rất dễ dàng. Kỳ thi nào cũng có ghi Hội Đồng thi, ngày giờ và nơi thi. Dù văn bằng hay học bạ chỉ cần truy nguồn gốc là biết ngay thực giả.

Bằng giả cũng như tờ giấy quảng cáo cao đơn hoàn tán, sở dĩ nó có giá trị là do nơi nhận.

Thượng bất chính thì hạ tắc loạn.

Họ chỉ muốn hưởng chứ không muốn tốn công sức và thời gian.

Những tiến bộ về khoa học kỹ thuật đôi khi làm giảm hạnh phúc đơn sơ giản dị. Ngày xưa muốn ăn bánh bông lan, mẹ bắt chị em tôi phải quậy trứng bằng tay. Bao nhiêu là tài khéo để thi thố, trứng phải đánh cho đều, đánh mỏi nhừ cả tay, cho thật nổi, không được đổi tay người khác, vì trứng sẽ bị vữa. Sau đó nhóm bếp than cho thật hồng, gạt bớt than, trứng và bột sau khi đánh xong, đổ vào nồi gang nướng, than hồng đổ trên mặt vung. Phải canh than trên dưới mặt nồi để bánh không bị khét.

Bao nhiêu vất vả mới làm xong ổ bánh bông lan nướng than. Cả nhà ai cũng suýt xoa hít hà khi mỗi người được chia một miếng nhỏ xíu, sao mà ngon thế. Còn bây giờ cái gì cũng có sẵn, từ máy đánh trứng cho tới lò nướng, nhưng mãi mãi không bao giờ tôi có lại cảm giác như ăn miếng bánh mộc mạc ngày xưa, dù rằng bánh làm bằng các vật liệu thượng hạng từ bơ tới bột.

Cũng vậy, bây giờ mọi thứ cứ làm sẵn từ ẩm thực tới du lịch. Ngày xưa khi xem thác Datanla trên Đà Lạt chúng tôi phải đi bộ từ chợ Hòa Bình tới thác hàng mấy cây số, chỉ  dùng phương tiện sẵn có là đôi chân, rồi phải len lỏi trèo các con đường hoàn toàn hoang dã, để vào tận bên trong. Du lịch mà tưởng như đi khám phá thiên nhiên, cảm giác đó thích thú ngạc nhiên, có một chút gì hãnh diện vì mình đã bỏ công sức, mới có món quà: ngắm nhìn kiệt tác của thiên nhiên.

Ngày nay người ta muốn thực hiện nhiều “kiệt tác” chế ngự thiên nhiên, nên họ làm đủ thứ “ hoa lá cành” tô son trét phấn cho các thắng cảnh. Có cáp treo đưa khách đến tận nơi, xe dập dìu, cửu vạn gồng gánh đồ cúng vái. Du lịch ngày nay có vẻ như để khoe của hơn là tìm hiểu di tích thiên nhiên, áo quần loè loẹt, lo chụp hình để đưa lên Face Book.

Người ta chen vào các phương tiện hiện đại để phục vụ du khách, với mục đích kiếm tiền, vô tình làm mất đi những nét hoang dã nguyên thủy.

Mùa khai trường đến rồi, các cô cậu học trò dù chỉ mới bắt đầu mẫu giáo, cũng phải từ bỏ vui chơi để học hành nghiêm chỉnh, chẳng cần nhắc nhở “No Pain No Gain”. Knowledge is power nghe dễ hiểu hơn câu ví von “có công mài sắt có ngày nên kim”.

Thời công nghệ tiên tiến không ai hiểu để có một cây kim, phải mài cục sắt (cho tới bao giờ).

Nhà bác học Albert Einstein khuyên chúng ta làm việc chăm chỉ sẽ thành công vì “Thiên tài chỉ bằng nửa lao động”. Như các cụ thường khuyên nhủ con cháu “cần cù bù thông minh”, chẳng cần như những lời sáo rỗng “Lao động là vinh quang”.

Xin nhớ dùm “No Pain No Gain,” các cô cậu học trò ơi.

Không lo học hành thì Burger King chờ ở cuối đường. Không phải làm chủ, mà bưng bê rửa chén suốt đời.

Lại thị Mơ

Ý kiến bạn đọc
12/09/201804:51:22
Khách
Tôi đồng ý với cách dịch của Lê Như Đức "Có chí thì nên"; hay của Tim Nguyễn "Có công mài sắt, có ngày nên kim", có vẻ thích hợp hơn cách dịch "Không đau, không đã".
Ngoài ra, tôi cũng đồng ý với Tim Nguyễn khi phê bình tác giả ở đoạn cuối, khi nhắc đến Burger King... Tôi biết có rất nhiều người, cả Việt lẫn Mỹ, trong thời gian đang còn đi học, đã từng làm ở các tiệm McDonalds, Burger King, In-N-Out Burger,..., nhưng sau này khi ra trường đã trở thành kỹ sư, luật sư, bác sĩ,...
Tuy nhiên, nói đi thì cũng phải nói lại cho công bằng: tôi hiểu ý tác giả muốn nhắc nhở các thế hệ sau phải cố gắng học hành để có được tương lai tốt đẹp hơn.
Cuối cùng, xin cám ơn tác giả về một bài viết vui và cung cấp cho người đọc biết thêm một số kiến thức thú vị.
12/09/201803:34:37
Khách
Bài viết rất vui và ý nghĩa " No Pain No Gain: Không Đau Không Đã " có công mài sắc có ngày thành bù lon cho nó nhanh hơn ha.ha.ha...thật là niềm đau chôn dấu là đây.
12/09/201800:53:17
Khách
Bài viết thú vị ghê! Cứ... tẩn mẩn, tần mần với “Không Đau Không Đã”🤓🎶‼️
Cám ơn chị đã nhắc nhớ, một vùng trời hạnh phúc nhạt nhoà nhưng thiệt là... Quá Quá Đã Vì Đau🌹‼️
Ngày xưa ơi!...
12/09/201800:27:34
Khách
Tiếng Anh dịch sát nghĩa nó cứng nhắc. Mình có thể dịch rộng rãi hơn để làm rõ ý nghĩa của câu nói. Như trong bài này tác giả muốn khuyên nhủ các em chịu khó học tập để đạt được một văn bằng gì đó cho tương lai...Tôi thấy câu "Có công mài sắt, có ngày nên kim".
Dùng cho câu " No pain, no gain " là khá thích hợp. Còn nếu áp dụng vào đời sống thì phải làm lụng mới có ăn! Phải vất vả mới có cơ đồ... Đọan cuối tác giả có nói....! Xin lưu ý tác giả là " Không có Nghề hèn chỉ có Người hèn!" Nếu như có ai phải làm cái công việc bưng bê hay quét dọn thì cũng quý vậy còn hơn là đi ăn trộm ăn cướp hay các việc tồi tệ khác! Hãy tôn trọng mọi nghành nghề. Nghề nào cũng đáng quý vậy! Bài viết có ý nghĩa nhưng hơi lan man. Xin cám ơn tác giả.
11/09/201823:58:27
Khách
" Khong ddau , khong dda~ " goi nho' ban? nhac ' Like a Virgin ( Madonna )
DDau thi` co' , dda~ thi` lau roi` khong con` nho' , nhung co' the? la` khong hi hi`
' No pain ,no gain " trong phong` gym thuong dung` y' muon' noi' cac' bap thit can` phai? ddau ( tap nhieu` ) truoc' khi dduoc no? nang , nhin` ddep .
Thanh` ngu~ rat kho' dich ....cho ddung' va` sat' nghia~
Tran trong .
Kim Ho
11/09/201811:48:03
Khách
Dịch “No pain, no gain” thành “Không Đau Không Đã” hay “muốn ăn phải lăn vào bếp” đều không chính xác chị Mơ ơi.
Câu “muốn ăn phải lăn vào bếp” không có nghĩ là chịu khó làm cực nhọc mới có ăn mà hàm ý là hãy tới đúng chỗ mà lấy đồ ăn chứ nhiều khi không cần phải làm gì hết.
Câu dịch “Không Đau Không Đã” lại còn đi quá xa ý nghĩa. Hôm qua tôi đi chích ngừa flu, chích đau quá mà chả thấy đã gì cả.
Theo thiển ý của tôi thì câu: “có chí thì nên” mới đúng.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
14/11/201900:16:00(Xem: 723)
Tác giả: Nguyễn Thị Thêm Bài số 5834-20-31618-vb5111419 Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2015. Bà sinh năm 1948 tại Biên Hòa, cựu học sinh Ngô Quyền. Trước 1975, dạy học. Qua Mỹ năm 1991 theo diện HO, hiện là cư dân Nam Ca Li. Bà kể, "Chồng tôi là lính VNCH. Hai con tôi nay là lính của quân đội Hoa Kỳ. Tôi hết làm vợ lính lại làm mẹ lính." Sau đây là bài viết mới của tác giả.
13/11/201900:00:00(Xem: 1684)
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ơng định cư tại Mỹ từ 1990, hiện làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi.
09/11/201900:00:00(Xem: 2732)
Tác giả tên thật Trần Năng Khiếu. Trước 1975 là Công Chức Bộ Ngoại Giao VNCH. Đến Mỹ năm 1994 theo diện HO. Đã đi làm cho đến năm 2012. Hiện là công dân hưu trí tại Westminster.
08/11/201900:00:00(Xem: 2556)
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice A Journey of Hope" của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009.
07/11/201900:00:00(Xem: 2944)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975.
06/11/201900:00:00(Xem: 3443)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975.
05/11/201900:00:00(Xem: 5091)
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa
04/11/201900:00:00(Xem: 2605)
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả.
02/11/201900:00:00(Xem: 3465)
Tác giả lần đầu tham dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải VVNM 2019. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79
01/11/201900:00:00(Xem: 3537)
Tác giả lần đầu tham dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải VVNM 2019. Bà tên thật là Ngô Phương Liên, học Trưng Vương thời trung học, vượt biển qua Mỹ năm 79
31/12/201500:00:00(Xem: 9561)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo.
30/12/201500:00:00(Xem: 10555)
Tác giả từng nhận giải Vinh Danh Tác Giả Viết Về Nước Mỹ 2013. Cô định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. đầu thập niên 90, cư dân Berryhill, Tennessee, làm việc trong Artist room của một công ty Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201500:00:00(Xem: 17197)
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC của Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại tiểu bang South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College.
26/12/201500:00:00(Xem: 10687)
Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2014. Định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng,
25/12/201500:00:00(Xem: 11296)
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa, ông kể,
24/12/201500:00:00(Xem: 42279)
Tác giả vượt biên: Rạch Giá đến Mã Lai, Pháp 1979, Mỹ 1987. Tốt Nghiệp Electrical Engineering 1990 tại University of Illinois at Urbana, Champaign, Illinois
22/12/201500:00:00(Xem: 10196)
Trước Tháng Tư 1975, tại Saigon, tác giả từng cộng tác với tuần báo Tuổi Ngọc và là một trong những cây bút học trò được bạn đọc yêu mến.
21/12/201500:00:00(Xem: 13053)
Tác giả là một nhà giáo, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991, hiện là cư dân Westminster, California. Viết Về Nước Mỹ 2014, với 14 bài, trong đó có bài “Chú Lính Mỹ,” Phùng Annie Kim đã nhận giải danh dự.
20/12/201500:00:00(Xem: 6582)
Tác giả từng nhận giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA ngành giáo dục năm 2000
20/12/201500:00:00(Xem: 7611)
Tác giả từng nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm 2010. Ông là một Linh mục Dòng Truyền giáo Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago. Nhiệm sở hiện ở Alice Springs, Northern Territory,
19/12/201500:00:00(Xem: 9373)
Tác giả là một Kỹ sư Dầu Khí làm việc cho một Công ty Liên Doanh tại Việt Nam, đã tham gia khóa tu nghiệp một năm tại Chicago (2014, 2015). Là con của một sĩ quan Võ Bị Đà Lạt,
18/12/201500:00:00(Xem: 8691)
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Ông là một y sĩ thuộc hội Ái Hữu Y Khoa Huế Hải Ngoại. Tốt nghiệp Y Khoa Huế năm 1973, thời chiến tranh,
17/12/201500:00:00(Xem: 9066)
Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Từ nhiều năm qua, ông là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ có sức viết mạnh mẽ
16/12/201500:00:00(Xem: 10578)
Tác giả sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O1. vào năm 1990, hiện đã về hưu và an cư tại Westminster.
15/12/201500:00:00(Xem: 6703)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam,
16/05/200800:00:00(Xem: 260094)
Tôi được sanh ra ở đất Mỹ này khi Mẹ tôi vừa hai mươi bốn tuổi. Mẹ tôi vừa xong đại học và có việc làm vững chắc.
21/02/200800:00:00(Xem: 319982)
Tác giả Nguyễn Thi, cư dân San Jose, là một Facilitator cho những buổi học thảo nói về Hệ Thống Học Đường tại California
31/12/200700:00:00(Xem: 345405)
Với 11 bài viết trong năm, trong đó có tới 4 bài vào "top ten" về số lượng người đọc nhiều nhất trên Vietbao Online, Quân Nguyễn là tác giả đã nhận giải
30/12/200700:00:00(Xem: 370398)
Xóm nhỏ của Em hồi ở Việt Nam chỉ mỗi độc nhất một ông bác sĩ Ngôn. Nam phụ lão ấu trong vùng ít nhiều gì cũng phải đặt chân đến phòng mạch của ông một lần
28/12/200700:00:00(Xem: 320654)
Tác giả 37 tuổi, cư dân Midway City, CA, công việc: Civil Engineer, đã góp nhiều bài viết về nước Mỹ đặc biệt, trong số này có "Rằng Xưa Có Gã Làm Nail,"
28/12/200700:00:00(Xem: 392277)
Bồ Tùng Ma tên thật là Nguyễn Tân, tuổi 60, cựu sĩ quan hải quân, định cư tại thành phố Glendale, là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ
27/12/200700:00:00(Xem: 243934)
Ông hiện là cư dân Westminster, vùng Little Saigon, đã góp một số bài viết về nước Mỹ đặc biệt. Sau đây là bài viết thứ năm  của ông, với nhiều nỗi cay đắng.
27/12/200700:00:00(Xem: 388245)
Tác giả sinh năm 1972. Rời Việt Nam năm 10 tuổi. Định cư tại Mỹ. Tốt nghiệp Management Information System. Hiện là cư dân Florida
23/12/200700:00:00(Xem: 893632)
Địa chỉ nhà tôi có chữ CT (Court) sau tên đường, tức là trong vòng lẩn quẩn của mươi căn nhà, tạo thành một vòng tròn đồng tâm là cái công viên nhỏ nhỏ
22/12/200700:00:00(Xem: 875485)
Tác giả là một nhà báo, phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine ở Dallas, đã góp nhiều bài đặc biệt và nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2007
27/12/200300:00:00(Xem: 341509)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 340708)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 251175)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 205325)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 261186)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 276515)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 236350)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 286420)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 242478)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 244365)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Con sông gần biên giới Hàn - Triều chuyển màu đỏ sau khi máu từ xác lợn nhiễm dịch tả Châu Phi chảy vào đây theo nước mưa.
Khoảng đầu tháng 11/2019, cảnh sát Đan Mạch tái lập nhiều chốt kiểm soát tại các cửa khẩu với Thụy Điển để ngăn tội phạm xuyên biên giới
Khoảng đầu tháng 11/2019, Facebook giới thiệu dịch vụ Facebook Pay, có mặt đầu tiên tại Mỹ trên hai nền tảng Facebook và Messenger trước khi cập nhật cho Instagram và WhatsApp. Người dùng Facebook Pay sẽ thấy lịch sử thanh toán của tất cả ứng dụng tại một chỗ.
Hongjin Tan, người Trung Quốc, thừa nhận đánh cắp những bí mật thương mại của công ty dầu khí Phillips 66, bang Oklahoma, Mỹ, khi làm việc tại đây.
Khoảng đầu tháng 11/2019, một cuộc tranh cãi nổ ra bên trong Nhà Trắng về cách để đánh bại cuộc điều tra luận tội Trump do đảng Dân chủ dẫn dắt.
Yongsan là vùng đất ở trung tâm Seoul, nhưng không thuộc quyền kiểm soát của Hàn Quốc suốt gần 70 năm.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========