Có Những Người Như Thế...

15/07/201800:00:00(Xem: 5217)
Tác giả: Phạm Hồng Ân

Bài số 5440-19-31278-vb8071518


Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ ngay từ những năm đầu tiên và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012. Trước 1975, ông là sĩ quan hải quân VNCH, một nhà thơ quân đội, từng tu nghiệp tại Mỹ. Sau 1975, ông trở thành người tù chính trị và định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O.

 
****
 

Cách đây hơn mười năm, lúc nền kinh tế Mỹ xuống dốc một cách thê thảm, tôi bỗng gặp một cô gái Mỹ, dưới dốc một gầm cầu ở góc phố Escondido. Mỗi sáng, cô gái lên đường. Không biết nàng đi đâu? về đâu? trong khu phố lặng lẽ này. Lúc nào, cái ba lô cũng nặng trĩu sau lưng, làm dáng nàng cong xuống theo mỗi bước đi, như sẵn sàng chịu đựng mọi gian khổ cuộc đời. Điểm đập vào mắt tôi, trước tiên, là nàng đẹp. Trên đời này, không có người đàn ông bình thường nào mà không rung động trước sắc đẹp của phụ nữ. Cô gái đang bị nắng táp mưa sa, gió dập mưa vùi. Khuôn mặt nàng lem luốc, ửng đỏ, dưới sức nóng nung người của mùa hè Cali. Quần áo đầy bụi đường, lếch thếch trên vai một ba lô, sáng đi, tối về, tạm trú dưới gầm cầu với nhóm vô gia cư khác.

Tôi quặn lòng trước nỗi khổ của cô gái, nhưng không có cách nào giúp nàng vượt qua hoàn cảnh. Mặc dù năm nào tôi cũng gởi tiền và thức ăn giúp người vô gia cư. Những buổi lễ tạ ơn, Giáng Sinh, hay tết đến...tôi đều nhớ đến họ. Vì tôi đến Mỹ theo diện di dân, nhờ Trời, may mắn hơn nhóm người bất hạnh này. Nếu không, cuộc đời cũng chẳng khác chi họ. Nước Mỹ đang tuộc dốc kinh tế, theo chu kỳ. Hãng tôi chạy vạy khắp nơi, vẫn tìm không ra một khách hàng để cầm hơi. Thế là, cuối cùng, chủ và tớ chia tay, cùng nhau hát bài tạm biệt.

Về Escondido, hưởng thất nghiệp, sáng nào tôi cũng có thời gian đi bộ một vòng, quanh khu phố yên tĩnh. Đi ngang qua gầm cầu, lúc nào tôi cũng thấy cô gái, với cái ba lô nặng trĩu sau lưng, với khuôn mặt ửng hồng, uể oải bước lên đường phố, hòa vào dòng đời đầy cát bụi.

Một hôm, tôi đứng lấy nước ở một máy lọc trong khu thương mãi, chợt có một anh Mỹ đi ngang. Thấy tôi khua tiền lẻng kẻng, hắn dừng lại chào, rồi chỉ những đồng bạc cắc trên tay tôi.

- Làm ơn cho xin một ít tiền lẻ. Tôi đưa bạn tôi đi ăn. Nó đang đói.

Ngó anh Mỹ ốm nhom, nhếch nhác với bộ quần áo bốc mùi, tôi đoán hắn cũng thuộc thành phần vô gia cư. Tự nhiên, tôi xúc động, móc hết bạc cắc trong túi ra, trao nguyên cho hắn. Hắn phóng lên, mừng rỡ.

- Bạn tôi kìa. Nó tên Jennie. Còn tôi, Bosh. Chúng tôi cám ơn ông nha!

Tôi nhìn theo ngón tay hắn. Đúng là cô gái tôi gặp hàng ngày. Cô gái Mỹ ở dưới gầm cầu. Mỗi sáng, một mình lên đường, tung bay cùng cát bụi, với chiếc ba lô nặng trĩu trên vai. Cô gái ấy bây giờ đã có đôi bạn, đã thoát khỏi cuộc sống cô đơn. Bosh vừa nói vừa đi nhanh lại Jennie. Cả hai hớn hở nắm tay, vui vẻ đi về hướng có Burger King. Việc Jennie có bạn đồng hành, làm lòng tôi vơi đi, phần nào, những quặn thắt về nàng. Từ nay, trên bước

đường cát bụi, Jennie đã có bạn chia sẻ buồn vui, cay đắng cuộc đời. Cùng một hoàn cảnh đau thương, chắc họ hiểu nhau, thương yêu nhau, hơn người ngoài cuộc.

Tuy không bận tâm đến cô gái nữa, nhưng hàng ngày tôi vẫn phải gặp đôi tình nhân này trên đường đi bộ. Có khi gặp họ trên bãi cỏ vệ đường. Có khi thoáng thấy họ trong một hầm rác ở khu thương mại. Có khi họ xúm xít nhau trên chiếc bàn lộ thiên nơi Burger King. Bất cứ đâu, trên tay Jennie vẫn cầm cuốn sách hoặc một mũi kim. Sách để đọc. Và mũi kim để khâu lại những chỗ sờn rách trên bộ quần áo phong sương của Bosh. Lúc này, Jennie vẫn còn má đỏ môi hồng, vẫn còn mái tóc xõa dài bên vai, tuy nhiều lúc có xơ xác đôi chút.

Một thời gian sau, tôi trở lại công việc. Tôi không còn đi bộ trên khu phố Escondido nữa. Thay vào đó, nhân giờ nghỉ trưa, tôi thường đi bộ quanh hãng cùng với các đồng nghiệp. Những ngày lễ, tôi cùng gia đình đi chơi xa. Chủ nhật thì đến nhà thờ, đến khu chợ Việt Nam mua thức ăn. Tôi không có dịp đi ngang qua gầm cầu, đi ngang qua các chỗ mà Jennie và Bosh thường vãng lai nữa. Nhưng tôi vẫn đinh ninh rằng, đôi tình nhân đó vẫn hạnh phúc bên nhau, trong cái hạnh phúc chật vật nhất của số phần.

Dễ chừng hơn sáu năm, tôi bỗng có ý định gặp lại họ. Gặp lại những con người bất hạnh mà tôi đã từng quặn lòng trước nỗi khổ của họ. Gặp họ để xem họ làm gì? Đời sống có khá hơn không? Tôi quyết định đi bộ ra phố. Tôi lướt ngang qua gầm cầu. Gầm cầu trống hoác, không một bóng người. Tôi đếm bước dọc theo các bãi cỏ, xục xạo từng góc công viên, chui từng hầm rác trong khu thương mại. Nhưng rồi cũng hoài công. Đôi tình nhân hiền lành kia chỉ còn là bóng mờ, nhạt phai theo quá khứ. Cho tới một hôm, khi lái xe đến đầu đường Valley Parkway, tôi bắt gặp Jennie đứng cầm tấm bảng bằng cạc-tông đưa lên cao, xin tiền khách qua đường. Tấm bảng viết bằng phấn đen, với dòng chữ thẳng thóm : I'm hungry. Please help me. Tôi vội vã dừng xe ở góc đường, đưa mắt nhìn sang Jennie. Mới hơn sáu năm, sắc diện nàng đã nhanh chóng thay đổi. Cô gái môi hồng má đỏ năm xưa giờ trở thành người đàn bà dạn dày sương gió. Thời gian bạo tàn và cái nắng khắc nghiệt Cali khiến dung nhan nàng tàn phai mãnh liệt. Cộng với đời sống cực khổ, đói khát, mà nàng phải đương đầu hàng ngày, đã thay phiên vật ngã nàng không chút thương xót chăng? Quá xúc động, tôi vòng xe qua gần nàng, thả nhẹ vài tờ giấy bạc trong chiếc nón bạc màu, rồi nhỏ nhẹ nói.

- Jennie nhớ tôi không? Nếu nhớ, hãy qua bãi cỏ bên kia, chuyện trò giây lát.

Tôi và Jennie đối diện nhau. Nàng tựa lưng vào gốc cây. Tôi ngồi trên thềm cột điện. Ngó nhau chăm chăm. Mái tóc xõa dài năm xưa không còn. Trước mặt tôi là một người đàn bà già dặn, với lọn tóc cũn cỡn, muốn bám sát da đầu. Nàng nói, và tôi chợt hiểu. Bosh đã bỏ đi mấy năm, vì không chịu nổi sự lặng lẽ như chết của thành phố này. Thành phố quá yên tĩnh là thành phố của những người rúc đầu vào trong cái tổ ấm bình an của họ. Người ta tự hưởng hạnh phúc riêng tư. Thỏa mãn và chìm ngập bên nhau.

Họ quên, xung quanh đây, còn có những con người đau khổ khác, đang từng phút từng giây ngụp lặn trong bóng tối cuộc đời. Nhưng nghĩ đến chuyện chia tay của đôi bạn, tôi lại ngạc nhiên.

- Thế sao Jennie không cùng ra đi với Bosh?

Jennie ngó tôi, lắc đầu.

- Tôi không muốn xa thành phố này, vì nó chứa đầy kỷ niệm. Tôi đã bắt đầu cuộc sống vô gia cư tại đây. Và muốn kết thúc cuộc sống...cũng tại đây.

Tôi bùi ngùi, cố nói với Jennie một lời tốt đẹp nhất, làm bừng trong nàng một tia hy vọng, trước khi giã từ. Nhưng rốt cuộc, tôi chỉ ngắn ngủi.

- Bosh sẽ trở lại. Hãy tin như vậy đi, nha Jennie!

Đến năm 2013, tôi lại thất nghiệp lần nữa. Kỳ này, hãng chính thức dẹp tiệm. Đồng nghiệp chia tay nhau, bịn rịn, nước mắt rớt dài dài. Ai cũng lo âu về một tương lai sắp tới, chẳng biết sẽ đi về đâu? Còn hơn hai năm nữa, tôi mới đủ tuổi hưu. Hai năm không việc làm, có thể sẽ như Jennie, như Bosh, mỗi sáng chui ra từ gầm cầu nào đó, rồi lặng lẽ quảy ba lô lên vai, bước ra đường phố, hòa vào dòng đời đầy cát bụi. Than thở một đôi ngày, tôi cũng bắt đầu đi bộ trở lại. Tôi vẫn đi lại những bãi cỏ mà ngày xưa tôi từng gặp Jennie ngồi đọc sách, từng gặp nàng chăm chú vào mũi kim vá từng lỗ rách trên bộ quần áo bạc thếch của Bosh. Khi đến cột điện mà lúc trước có lần tôi ngồi trò chuyện với Jennie, bỗng thấy có người đàn bà đang gục đầu khóc nức nở, bên cạnh là tấm bảng bằng cạc-tông có vẻ một cây Thánh Giá phía trên. Phía dưới là hàng chữ R.I.P* cùng với tên Bosh đậm nét. Tôi giật mình, như vậy là Bosh đã về với Chúa rồi sao? Người đàn bà đang khóc đó là Jennie. Hôm nay, những đau khổ cuộc đời đã làm nàng già đi thấy rõ. Tôi vỗ nhẹ vai Jennie. Nàng ngó tôi, mếu máo kể lại câu chuyện. Tuần rồi, Bosh trở lại tìm Jennie. Hai người chưa kịp mừng, chưa kịp sống với nhau một đêm hạnh phúc thì Bosh ngã lăn ra bất tỉnh. Jennie gào lên. Xe cứu thương chạy đến. Sau khi khám, người ta nói anh bị nghẻn tim, không còn cứu được.

Với hai hàng nước mắt tuôn tuôn, Jennie lắc lư như người điên, bàn tay đập mạnh xuống cỏ.

- Bosh nằm xuống tại cột điện này, tại bãi cỏ này.

Vài tháng sau, tôi có dịp đi ngang qua đây. Tấm cạc-tông vẫn còn buộc chắc trên cột điện. Hàng chữ R.I.P với tên Bosh vẫn đậm đen như ngày nào. Tôi lại thấy thêm một bình hoa đầy ắp, khô quéo từ lâu. Và tôi cố gắng đưa mắt tìm Jennie. Nhưng Jennie đã bỏ đi, chẳng biết đi đâu, từ lúc nào...

 
Phạm Hồng Ân

(27/06/2018)
 

*R.I.P: Viết tắt từ chữ "rest in peace", có nghĩa "nghỉ ngơi trong hòa bình", thường được tìm thấy trên bia mộ hoặc trong cáo phó.

Ý kiến bạn đọc
17/07/201800:18:29
Khách
Em đã khóc khí đọc truyện này ! Những mảnh đời như vậy không thiếu ở quanh ta
Cám ơn anh Phạm Hồng Ân về câu chuyện rất thật ở xứ sở đã cưu mang chúng ta .
16/07/201802:00:18
Khách
Câu chuyện ngắn nhưng thật cảm động đọc mà muốn rơi nước mắt! Đúng là những người tị nạn chúng ta có Phước hơn nhiều người Mỹ bản xứ.
Cho nên nhiều hội đoàn, tập thẻ người Viêt mình thường hay giúp đãi nhưng bua cơm cho người Mỹ homeless là việc làm rất đáng trân trọng.
Cám ơn anh Phạm Hồng Ân đã chia sẻ bài viết.
Chúc anh tiếp tục sáng tác nhé.
Phương Hoa
16/07/201800:10:00
Khách
Chữ R.I.P. theo thiển ý của tôi, có nghĩa là "xin hãy yên nghĩ "....
15/07/201817:47:07
Khách
Chuyện homeless có hàng ngàn hoàn cảnh đau thương mà người ngoài cuộc khoogn thể tưởng tượng đuợc,. kể ra càng thêm đau lòng..Đây là 1 chuyện tình homeless đơn giản mà vẫn làm chảy nuớc mắt người đọc trong đó có tôi. Tôi có đi làm ở Escondido một thời gian hồi mới qua MỸ. Cảm on anh Ân.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,291,109
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.