Giới Nghiêm, Còi Hụ Rồi!

29/06/201800:00:00(Xem: 3478)
Giới Nghiêm, Còi Hụ Rồi!
Tác giả: Đông Trinh

Bài số 5424-19-31263-vb6062918

Tên thật: Trịnh Thị Đông. Sanh quán: Bình Dương, Việt Nam. Nghề nghiệp: Giáo viên cấp 2, môn Anh Văn. Hiện cư ngụ tại thành phố Fort Smith, tiểu bang Arkansas, Hoa Kỳ.

 
****
 

Mới đó mà đã năm mươi năm trôi qua! Trong khoảng thời gian dài đăng đẵng đó, bao nhiêu là biến đổi trong đời. Thỉnh thoảng, những chuyện xưa thoáng qua trong đầu rồi thì cũng quên đi thật nhanh vì bao nhiêu công việc bận rộn trong đời sống hằng ngày. Duy chỉ hai chuyện mà luôn ăn sâu trong tâm tôi, đó là Tết Mậu Thân 1968 và ngày Quốc Hận 30 tháng 04 năm 1975.

Năm 1968, những ngày cận Tết, nhà nào cũng chuẩn bị rầm rộ, thịt thà, bánh mứt, cành mai vàng, vài chậu cúc đại đóa, vạn thọ để tô điểm cho ba ngày này thêm tươi thắm. Rồi lại còn có phong pháo đỏ đốt trong đêm giao thừa để đón mừng năm mới, tống khứ đi những xui xẻo trong năm qua. Bởi vì Tết Mậu Thân năm đó có thỏa hiệp ngưng bắn của hai bên mà! Vui nhứt là ai cũng nô nức, chờ đợi chồng, con trai từ chiến trường xa, được về ăn Tết sau những tháng ngày dài gian khổ để bảo vệ đất nước cho dân lành có được cuộc sống yên vui.

Tối ba mươi, ngoài đường vắng lặng, chợ chiều cuối năm cũng đã tan rồi. Mấy dì, mấy chị lo bán đổ, bán tháo cho hết những gì còn sót lại, lật đật thu xếp về cho kịp kho nồi thịt, ướm thử cho thằng Cu, con Tí bộ đồ mới coi có vừa không để sáng mai mặc đi dạo xóm làng.

Tôi bước qua nhà của Xuân, bạn tôi, ở cách nhà tôi bốn căn. Xuân đi học ở Saigon, mỗi năm chỉ về quê ăn Tết và nghỉ hè. Trưa nay, ba má Xuân về Long An thăm ngoại Xuân và sẽ ở đó đến mùng ba vì ngoại Xuân đã già yếu, bà muốn Tết này được bên cạnh các con. Thế là Xuân phải ở nhà một mình thủ trại.

Vừa vô tới cửa, tôi đã nghe tiếng nói, tiếng cười lao xao của Xuân và anh Can, anh của Xuân. Thấy tôi, Xuân rủ lại bàn ăn cháo gà do Xuân vừa nấu để đãi anh.

Anh Can là Thiếu Uý thuộc Thiết Đoàn 1 kỵ Binh, căn cứ đang trú đóng tại Gò Đậu, nằm trên Quốc lộ 13, cách nhà chúng tôi khoảng ba kí lô mét.Tưởng năm nay ăn Tết một mình, dè đâu có anh trai về, Xuân vui lắm, suốt buổi ăn cứ tíu ta tíu tít, kể hết chuyện này đến chuyện kia.

Cháo ngon, lại được nghe ông anh hàng xóm kể các trận chiến oai hùng của lính mũ đen cùng những chiếc xe thiết giáp, khi băng rừng, lúc vượt suối, tôi và Xuân mải mê theo dõi, tới hồi nghe đồng hồ gõ mười một tiếng, tôi lật đật đứng lên về để còn sửa soạn đi chùa với má.

Anh Can cho biết sẽ ở nhà ăn Tết cho đến chiều mai. Anh kêu tôi sáng mùng một qua anh lì xì. Gì chứ được lì xì là khoái lắm, tôi gật đầu rồi chạy thiệt lẹ về nhà vì bên ngoài vắng hoe, trời 30 không trăng, tối om, nghe cũng hơi run cẳng.

Đêm đó, pháo nổ thật nhiều, thật vui tai từ khắp nơi, khắp phía. Giờ giao thừa đã đến, sau phần lễ chào cờ và chúc Tết đầu năm cuả Tổng Thống, những bản nhạc Xuân được trỗi lên từ phòng thông tin ở dưới chợ, người người áo quần đủ màu, cùng nhau hướng về Ngã Sáu để đi lễ đầu năm trong Chùa Bà. Tôi với má cũng vội vàng nhập vào đoàn người đó, lòng háo hức chờ đón Chúa Xuân về. Năm nay, nhờ lệnh ngưng bắn, trong lòng ai cũng hân hoan với cái Tết an lành, đoàn tụ bên nhau.

Sáng mồng Một, tôi thay bộ đồ mới, ăn vội chén cơm nóng với thịt kho dưa giá, nhâm nhi vài miếng mứt khoai lang, rồi tôi xin Má qua nhà Xuân chơi. Má tôi còn đưa tôi hũ củ cải và đòn bánh tét cho anh em Xuân ăn Tết vì năm nay không có ba má Xuân ở nhà. Qua tới nơi, hai anh em Xuân cũng vừa ăn xong, đang ngồi phòng khách uống trà. Anh Can bước vô trong đâu chừng năm phút rồi trở ra, tay cầm hai phong bì đỏ, anh đưa cho Xuân và tôi rồi còn chúc tụi em học giỏi, lúc nào cũng vui, cũng trẻ...Tôi cũng chúc anh năm mới sớm có bồ cho Xuân mau có chị dâu, mau có cháu bồng. Hôm đó, anh nói chuyện nhiều lắm, so với bản tánh hằng ngày là nghiêm nghị, ít nói, ít cười. Tôi nghĩ có lẽ cuộc đời binh nghiệp trong mấy năm nay, đơn vị anh ở miết ngoài Trung, xa lơ, xa lắc, dạn dày sương gió. Anh ít được dịp về thăm gia đình, hàng ngày căng thẳng với những trận chiến, những sinh tử trong tích tắc, nay được thuyên chuyển về gần nhà, ngồi bên em gái, anh cảm nhận như đã có niềm tin yêu với người thân nên vui lắm.

Trưa đó, chúng tôi tét bánh ra, chiên giòn ăn với củ cải, lại còn nồi canh bắp cải gói thịt, được cột hình chữ thập bằng cọng hành xanh thật đẹp mắt. Đang ăn, Xuân bỗng hỏi:

- Tết này anh về chơi được bao lâu?

- Chiều anh phải trở lại cho anh em khác về nhà.

Đang vui, Xuân bỗng xụ mặt xuống khi nghe anh Can nói vậy. Hôm qua nay, Xuân rất mừng vì có anh về, cô nàng nấu nướng đủ món đãi anh...mới có hai ngày, giờ anh lại phải trở về đơn vị, thiệt là buồn.

- Rồi anh có tính chừng nào về nữa hôn? Ba, má cũng nhớ anh lắm đó!

Xuân rươm rướm nước mắt hỏi.

- Chắc chiều mùng ba anh về gặp ba má. Đừng buồn, còn nhiều anh em khác chưa được về ăn Tết, mình vui thì cũng không thể quên đồng đội chứ em.

Xuân dạ nhỏ một tiếng rồi thôi không nói gì nữa. Bữa ăn bây giờ bỗng trở nên nặng nề vì lát nữa anh Can lại đi. Cách nhà có ba cây số, nào phải xa xôi gì đâu, chỉ vì Xuân là em gái út, được mấy anh chị cưng chìu nên nhõng nhẽo chút mà.

- Nè, vui lên đi, mùng ba anh về sẽ dẫn hai đứa đi ăn mì, ăn chè, ăn kem...đủ thứ hết, chịu hôn?

Xuân bật cười:

- Bộ anh muốn em với Đông trở thành hai con heo mập ú ù hả?

Và rồi tiếng cười nói vui vẻ trở lại với ba anh em chúng tôi, thức ăn trên bàn cũng đã cạn sạch. Trên TV, chương trình nhạc Tết thật hay với màn kịch vui của mấy danh hài Phi Thoàn Tùng Lâm, Khả Năng... Chúng tôi vừa ăn mứt, vừa coi và không nhịn được cười với tài diễn xuất thật tự nhiên của các kịch sĩ đang được nhiều người mến mộ.

Rồi thì cũng tới giờ anh Can phải đi. Xuân lấy hộp múc thịt kho, dưa giá, và bánh mứt cho anh đem theo, mặt mày bí xị như con mèo ướt. Xuân nói:

- Anh nhớ mùng ba về nha, ba má trông anh dữ lắm đó!

- Ừ anh nhớ! Gần đây mà, chạy Honda mười phút chứ có xa xôi gì!

 
***
 

Chia tay nhau rồi, tôi cũng vội lo về nhà để cùng má đi về Lò Chén thăm bà con bên nội. Nơi đó, những cô, chú, bác, thím của tôi lam lũ với hầm đất sét đỏ au, với củi nung, cùng những tô, chén dĩa. Nơi đó, người dân sống đời hiền hoà, không bon chen, tranh chấp. Chùa Ông Bổn hiển linh, che chở dân lành dù trải qua nhiều năm chiến tranh loạn lạc.

Buổi chiều về nhà, má tôi thu xếp mọi thứ và dự tính sáng mùng ba sẽ cùng nhau về Gia Bình, Trãng Bàng thăm ngoại tôi.

Sáng mồng hai, tôi bước ra sau nhà. Mặt trời còn lấp ló trên nóc những ngôi biệt thự nằm trên đường Triệu Ẩu. Những tàu lá chuối trong sân còn đẫm ướt sương khuya. Mấy chiếc xe ngựa chở đầy bạn hàng từ trong Giếng Máy, Xóm Mương, Bưng Cải. Hai bên hông xe, máng đầy giống, gánh, thúng mủng chất nào chuối, nào rau, bông hoa vàng, trắng, đỏ chen nhau, lắc lư theo nhịp chạy của con ngựa già. Những cái móng bọc sắt dưới chân cứ đều đặn lọc cọc, lọc cọc trên con đường tráng nhựa loang lổ ổ gà, bụi than bám đầy mặt đường thành một màu đen dơ bẩn.

Tiếng người nói chuyện inh ỏi, tiếng dép kéo lê trên đường vì đôi vai nặng trĩu gánh hàng. Buổi sáng, hơi mát vẫn còn vương vấn đâu đây, sau một đêm dài. Phố xá, chợ búa đã vang động, báo hiệu cho một sinh hoạt thường ngày của tỉnh lỵ, cho dù hơi hướm ngày Tết vẫn còn phảng phất đâu đây với xác pháo, với mùi khét lẹt trong không gian.

Mặt trời đã lên cao, bên ngoài nóng như thiêu vậy mà phố xá vẫn đông người qua lại. Mấy cô gái trong quê rủ nhau dạo chợ ba ngày Tết. Áo bà ba xanh đọt chuối, áo hường tươi thắm, áo vàng chói chang, quần sa teng đen được ủi láng te, đầu tóc mới được uốn quăn, xức dầu dừa bóng lưỡng, tưởng chừng như ruồi đậu lên cũng bị trợt té nhào. Mấy cô chưa quen với đôi guốc cao nên bước đi chậm chạp, khập khểnh, miệng thì cứ chúm chím cười. Má hồng xinh xinh trên làn da bánh mật, môi son đỏ thắm, thiệt là dễ thương, cái dễ thương của các cô gái quê chơn chất, thiệt thà, ngày ngày lam lũ cùng ruộng rẫy, chỉ có những dịp lễ Tết mới có cơ hội chưng diện cùng bạn bè.

Rồi thì cũng qua đi ngày thứ nhì đầu năm, tối đó tôi tới nhà Xuân chơi một chút rồi về ngủ sớm để sáng còn đi ngoại. Bước ra tới ngạch cửa, Xuân nói vói theo:

- Mai anh Can về, bồ qua chơi nhen.

Tôi ừ thiệt lớn rồi chạy lẹ về nhà. Đột nhiên tôi nghĩ tới trái mìn do VC đặt hai năm trước làm sập nhà làng mà tôi đã chứng kiến tận mắt. Năm đó, tôi mới mười lăm, tuổi học trò ngây thơ của tôi đã bắt đầu bị những cái chết hãi hùng do mấy vụ phá hoại tàn ác của VC, liên tiếp xảy ra. Hình ảnh những xác người đầu, mình, chân tay văng khắp nơi trước nhà tôi, do sức công phá mãnh liệt của còn ám ảnh tôi. Đêm đó, chỉ cần tôi đem báo lên giao trễ chừng năm phút thôi, thì tôi cũng nằm lẫn chung với những cái xác không toàn vẹn đó.

Sau đó không lâu, VC còn cho nổ quán ăn cách nhà tôi năm căn, làm chết chú Sáu chủ nhà và rất nhiều sĩ quan khác. Những hình ảnh đó từ từ thâm nhập vào tôi và tôi cũng bắt đầu nhận ra cái tàn nhẫn của chiến tranh do chủ nghĩa vô thần đem tới.

Đã hơn mười giờ đêm rồi còn gì. Hai bên phố cửa đóng im lìm, bầu trời tối đen như mực, ngoài đường vắng lặng, tự nhiên tôi rùng mình, không biết vì gió lạnh từ bờ sông thổi lên hay vì cái không gian tĩnh mịch quá, làm tôi cứ liên tưởng đến những vụ nổ, những cái xác không toàn thây.

 
***
 

Tôi đang thơ thẩn trong rừng tre sau nhà ngoại, tiếng chim hót, tiếng kẽo kẹt của những thân tre cọ vào nhau khi gặp gió, từng đám lá vàng bay phất phơ...Đột nhiên, nhiều tiếng nổ vang, càng lúc càng nhiều. Tôi giựt mình, tỉnh giấc. Thì tôi vừa chiêm bao.

Anh tôi cằn nhằn:

- Trời ơi, giờ này còn tối thui mà ai đốt pháo um sùm, hỏng ngủ nghê gì được hết, thiệt là tức mình!

Pháo bên ngoài vẫn nổ, bốc, bốc...đùng! Tiếng pháo có mòi nhiều hơn, lại xen lẫn những viên pháo đại nên lâu lâu nghe đùng một tiếng thiệt lớn. Đột nhiên, có tiếng gõ cửa gấp rút, tiếng kêu hốt hoảng bên ngoài:

- Chú ơi chú, mở cửa đi chú...

Ba tôi ngồi dậy thiệt lẹ, mở đèn sáng choang, bước ra phòng khách, ngó qua kẻ hở của cánh cửa lá sách để coi ai. Rồi ba lật đật mở cửa. Cả đám ùa vô nhà, lớn, nhỏ cả chục người, thở hào hển, mặt mày xanh lè, xanh lét. Đồng hồ thủng thỉnh gõ năm tiếng...mới năm giờ sáng mà sao mấy anh chị con bác tôi ở Lò Chén đi đâu mà sớm dữ vậy kìa? Với lại, hôm qua má tôi có nói bữa nay cả nhà đi về ngoại mà.

Chị Kiên, con bác tôi vừa vô tới nhà, vội thì thầm nói với ba má tôi:

- Mấy ‘ổng’ dìa dưới đông quá chú ơi. Đồn lính bị tấn công, họ lùng bắt thanh niên, nổ súng chết người quá trời, tụi con rán trốn được chạy tuốt lên đây đó.

Tiếng xì xào chưa kịp dứt, lại có tiếng gõ cửa, bên ngoài, tiếng đì đùng vẫn nổ liên hồi...tôi đã hiểu ra, đó là tiếng súng!

- Cậu Sáu ơi, mở cửa, con là thằng Tám Tân Khánh nè cậu!

Lại thêm một gia đình từ trong quê chạy ra lánh nạn!

Trời đã sáng tỏ, tiếng súng vẫn không ngừng. Chuyến đi về ngoại đành phải tạm ngưng vì Cộng Sản đã thực sự tấn công toàn miền Nam, miền Trung. Họ đã trắng trợn vì phạm lệnh ngưng bắn mà do họ đã đưa lời đề nghị trước.

Lát sau, anh chị Hai cùng mấy đứa nhỏ, rồi gia đình anh chị Tư cũng lần lượt tới. Mấy đứa nhỏ ngơ ngác, người lớn lo âu!

Nhà tôi hôm đó chứa đến gần ba mươi người. Đi qua đi lại muốn đụng đầu nhau. Ba tôi cứ lo lắng, không biết gia đình anh tôi đang ở Sai gòn có bình yên không.

Trong nhà, hơi người ngộp ngạt, khói thuốc lá mịt mù, ngoài đường tiếng súng vẫn nổ liên hồi, tiếng người chạy lao xao, tôi đứng áp vào cánh cửa nhìn ra, những chiếc cyclo, xe ngựa chở người bị thương, máu me đầy người, chạy về hướng nhà thương, tiếng khóc la thảm thiết.

Chợt có tiếng đập cửa dồn dập, tiếng kêu khóc thảm thiết của Xuân:

- Đông ơi Đông! Chú Thím Năm ơi, anh Can con chết rồi!

Tôi hoảng hốt, mở cửa thiệt lẹ, mặt mày Xuân đầy nước mắt, ôm chầm lấy tôi, nghẹn ngào:

- Anh Can chết rồi Đông ơi, người ta vừa tới cho Xuân hay, họ đang đưa xác ảnh về, làm sao đây Đông?

Tôi bàng hoàng vô cùng, miệng tôi cứng đơ, không nói nên lời, chỉ lặng yên ngó ba má,  vỗ nhẹ lên lưng Xuân rồi xin với ba tôi cho qua nhà Xuân để phụ lo khi người ta mang xác anh về.

Độ hai giờ sau, chiếc xe GMC ngừng trước cửa, bốn người lính khiêng chiếc quan tài vô đặt ngay giữa nhà, Xuân ngã nhào ra, ôm lấy chiếc hòm gỗ, rồi ngất đi.

....Em hỏi anh, em hỏi anh bao giờ trở lại

Anh trả lời, anh trả lời mai mốt anh về

...

Anh trở về hàng cây nghiêng ngã

Anh trở về, có khi là hòm gỗ cài hoa... (Kỷ vật cho em của Linh Phương)

Mới hôm kia, Xuân hỏi anh bao giờ trở về, anh nói mùng ba Tết. Và anh đã giữ lời, ngày mùng ba Tết anh đã trở về. Nhưng anh về không với nụ cười rạng rỡ mà anh trở về trong chiếc hòm gỗ cùng Bảo Quốc Huân Chương, Anh Dũng Bội Tinh với nhành dương liễu được vị sĩ quan đi cùng trân trọng cài lên và hai bông mai đen mới vừa được vinh thăng Trung Úy. Những đồng đội đã phủ lên anh lá quốc kỳ và họ nghiêm chỉnh đứng trước quan tài chào vĩnh biệt anh.

VC đã tấn công khắp nơi, giao thông bế tắc, đường dây điện thoại bị đứt, không còn cách nào để liên lạc người nhà. Thật xót xa quá, gia đình anh còn đông đủ cha mẹ, anh chị em. Vậy mà phút cuối, chỉ có cô em gái mới vừa mười bảy tuổi đứng ra lo hậu sự.

Hàng xóm nghe tin cũng kéo đến chật nhà, mỗi người một tay phụ lo giúp cho Xuân, bây giờ đang ngồi rũ rượi như cái xác không hồn. Đang lúc mọi người đang bối rối trước hoàn cảnh của Xuân thì chị Châu, con Bác Hai của Xuân đến. Vừa vô tới nhà, chị bỗng la lớn lên:

Trời đất ơi, chuyện gì vậy? Ai chết? Ai chết vậy?

- Ủa? Không phải chị hay tin anh Can vừa tử trận chị đến thăm sao?

Chị Châu nhào tới chỗ bàn thờ, thấy hình của anh Can, chị khóc rống lên:

- Trời ơi là trời! Thằng Can, thằng Can chết hả? Mới trưa mùng một em tới chúc Tết Ba Má với tụi chị mà! Sao vậy em? Chị tính ra để cho chú thím Ba và mấy em hay là hồi sáng này, tự nhiên nghe tiếng súng nổ tùm lum, ba chị đang ngồi uống trà tự nhiên la lên “Bà ơi, chết tui rồi!” Cả nhà lật đật chạy lên thì thấy ba chị té nằm xuống đất, máu me linh láng, chị liền kêu xe ngựa chở ba đi nhà thương nhưng mà hỏng kịp, ba chị đã tắt thở ngay sau đó rồi...Trời ơi là trời, sao mà khổ vậy, bác cháu cùng mất một ngày, cùng bị VC giết hết vậy nè trời!

Chị cứ kêu trời và càng lúc càng khóc nhiều hơn, khiến những người xung quanh ai cũng không cầm được nước mắt. Thật là “họa vô đơn chí”. Bác Hai là bác ruột của Xuân, ông đã già rồi, rất hiền lành. Gia đình bác ở căn phố đầu tiên ngó qua sơn mài Trần Hà. Như vậy là Bình Dương của chúng tôi không còn an toàn nữa rồi. VC đã coi thường lệnh ngưng bắn, đã tấn công đều khắp, ngồi trong nhà mà cũng bị đạn lạc chết thật tức tưởi!

Hai chị em Xuân ôm nhau khóc than vật vã bên cạnh chiếc quan tài, kẻ khóc cha, khóc em, người khóc bác, khóc anh. Ôi còn gì thê lương bằng! Một cái Tết định mệnh của dân Việt Nam, đã cướp biết bao nhiêu sinh mạng vô tội, già không bỏ, nhỏ cũng không tha.

Chị Châu thất thểu ra về như cái xác không hồn. Chị không thể ở lại để phụ giúp Xuân được vì xác ba chị vẫn còn ở nhà chưa được tẩm liệm, chị còn phải về để lo hậu sự cho ba.

 
***
 

Súng bên ngoài vẫn nổ, những chiếc xe ngựa vẫn lọc cọc chở những nạn nhân thương tích đầy người về hướng nhà thương. Điện đã cúp hoàn toàn, chiều tối, hàng xóm đều ra về, chỉ còn Xuân bên chiếc quan tài và ngọn đèn dầu hột vịt nhỏ xíu, leo lét, chập chờn in bóng Xuân trên vách. Tôi bất nhẫn trước hoàn cảnh Xuân nên xin ba má ở lại. Đêm đó, hai đứa ngồi sát bên nhau, không dám ngủ, Xuân thì thầm nhắc lại những kỷ niệm xưa với mấy anh chị em hồi nhỏ, rồi lại lo lắng cho ba má không biết có an toàn không. Thỉnh thoảng, chúng tôi châm thêm cây nhang trên bàn thờ cho anh Can. Mùi khói hương ngạt ngào trong phòng khách không đem lại cho chúng tôi cảm giác ấm áp trong ba ngày Tết, mà chỉ thấy mùi chết chóc, lạnh lẽo bao trùm.

Sáng sớm hôm sau, tôi chạy vội qua nhà lấy bộ áo dài trắng đi học, đưa Xuân mặc để tang anh Can, vì Xuân chỉ đem về những bộ áo bông hoa để diện Tết!

Đám tang thật vắng vẻ với vài ba người hàng xóm, theo sau chiếc xe đen chở anh Can. Xuân, thiểu não, thất thần, bước đi xiêu vẹo như người say! Đã khóc trọn ngày hôm qua, hôm nay Xuân không còn nước mắt nữa, hai mắt sưng húp, khan cả tiếng.

Sau khi chôn cất anh Can xong, tôi và Xuân trở về dọn dẹp lại nhà cửa. Độ một giờ sau, ba má Xuân về tới, tay xách giỏ nặng trĩu với quà bánh từ dưới quê.Vừa vô tới phòng khách, tuổi già hai mắt kèm nhem, ông bà không nhìn rõ bên trong, cứ kêu lớn:

- Xuân ơi, ba má dìa rồi nè con. Ở đây hổm rày yên hôn? Dưới ngoại bây cũng đánh tùm lum, ba má rán kêu xe ôm dìa cho sớm vì nóng ruột con ở nhà một mình.

Vừa nghe tiếng ba, Xuân bỗng chạy ra, ôm chầm lấy ông bà, khóc nức nở. Bà Ba xoa đầu con gái:

- Nín đi, gì mà khóc dữ vậy? Ở nhà yên hả con? Anh Can con có dìa được không?

Xuân kéo bà tới trước bàn thờ anh. Bà quá đổi ngạc nhiên, trước ngày đi Long An, ở nhà đâu có bàn thờ này! Chuyện gì vậy kìa? Bà định thần nhìn cho kỹ...Trời ơi! Trên bàn thờ khói hương nghi ngút, tấm hình của Can được đặt sát trên vách, miệng anh cười thật vui...

Không nói được tiếng nào, bà té ngay dưới chân ông, bất tỉnh. Xuân lại chạy kêu hàng xóm qua phụ lo thoa dầu, giựt tóc cho bà. Ông thì điếng cả hồn vía, buông hai cái giỏ xuống đất, bánh trái văng tung tóe đầy nhà. Mới đi vài ngày, tưởng Tết này về sum họp với các con, dè đâu lại là chia ly vĩnh viễn cùng đứa con trai yêu dấu.

Hôm sau, cách nhà tôi một căn, anh Hoàng cũng là anh của bạn tôi tử trận ở Bà Lụa khi tuổi đời còn quá trẻ. Vừa chôn cất anh Hoàng xong thì từ mặt trận Dầu Tiếng lại đưa quan tài của người con rể trong gia đình về. Anh mất đi, để lại vợ dại và bốn con thơ...

Tết Mậu Thân hưu chiến! Tết Mậu Thân đoàn tụ! Niềm mong ước của mọi người đã bị lường gạt thành cái Tết tang thương nhất trong toàn miền Nam, miền Trung!

 
***
 

Vài ngày sau tiếng súng coi như đã tạm ngưng, sinh hoạt đã trở lại bình thường.

Nhưng… ba tuần lễ sau Tết, anh Tư, con rễ của cậu tôi đi xe đạp từ Gia Bình, Trạng Bàng qua. Chúng tôi đoán có chuyện chẳng lành rồi vì anh là một nông dân, suốt ngày ngoài ruộng, đâu có rảnh mà đi chơi. Trên mặt anh, hôi mồ kê nhễ nhại, anh vừa thở vừa nói với má tôi:

- Cô Năm ơi, bà nghỉ (mất )rồi!

Má tôi chưng hửng, hỏi dồn:

- Hồi nào? Tại sao?

- Dạ hồi lối nửa đêm cỡ một giờ, con đợi sáng một chút mới dám đi qua cho cô hay, vì đi liền sợ tối quá, mấy ổng bắn sẻ.

Vậy là chúng tôi đã không còn dịp để gặp bà lần cuối rồi. Chúng tôi dự tính về thăm bà hôm mùng ba, rốt cuộc, những tiếng súng oan nghiệt đã ngăn cản má và chúng tôi để rồi giờ đây ngàn thu vĩnh biệt! Những chiếc khăn tang trên đầu con cháu được vội vã cột lên. Bà đã ra đi thật rồi. Ngoại ơi, tụi con thương nhớ ngoại lắm ngoại ơi!

Thời gian đó, toàn thành phố bị mất điện hoàn toàn, nhà nào cũng làm hầm trú ẩn vì thấy an ninh đã bị đe doạ. Tối đúng chín giờ, một hồi còi hụ thật lớn để báo hiệu đã tới giờ giới nghiêm, mọi người phải vô nhà hết.

Lúc đó, tôi có đứa cháu, con trai chị Tư tôi, nó chỉ thích ở nhà ngoại chứ không chịu về nhà ba mẹ. Mối tối, cháu thích ra ngoài hàng ba chơi vói mấy đứa con nít lối xóm và cứ hễ vừa đúng chín giờ, là tôi lập tức kêu:

- Thái, giới nghiêm còi hụ, vô nhà lẹ con!

Tiếng kêu vừa dứt thì hồi còi cũng bắt đầu hú lên inh ỏi. Thằng cháu sợ hãi chạy vô nhà thiệt lẹ. Trong đầu óc ngây thơ của thằng con nít vừa mới lên ba, không biết gì là chiến tranh, nhưng chiến tranh lại vô tình ăn sâu vô tâm não, cứ nghe tiếng còi lúc tối trời là biết không có an toàn để ở ngoài nữa.

Một lần, tôi ẩm cháu về thăm ông bà nội ở dãy phố bên kia đường, đang ngồi chơi vui vẻ, nhìn ra thấy bên ngoài tối đen như mực, thằng nhỏ quýnh quáng đứng lên ôm cổ tôi vừa khóc, vừa nói:

- Tối rồi, giới nghiêm, còi hụ đi dề!

Thật bất ngờ trước câu nói của thằng nhỏ, cả nhà nội cháu thắc mắc hỏi sao cháu nói vậy, tôi liền giải thích cho bà và các cô hiểu. Tôi không dè, câu nói mà mỗi tối trước giờ giới nghiêm tôi gọi để nhắc cháu lại ăn sâu vô đầu cháu hồi nào không hay.

Tôi bồng thằng bé ra ngoài. Hình ảnh anh Can hiên ngang trong bộ treillis màu lá cây rừng, chiếc mủ đen vắt trên cầu vai áo, Hoàng ở cạnh nhà tôi, rồi anh rễ của Hoàng bên đàn con dại.... Những chàng trai trẻ hàng xóm của tôi đã cùng lúc hy sinh trong Tết Mậu Thân. Trước mắt tôi lại hiện lên cái nền của nhà làng bị nồ sập, bao thây người vung vãi khắp nơi. Trên trời hướng bên kia sông, những trái hỏa châu đỏ, vàng, như những bóng đèn nhấp nháy, lặng lờ trong không trung, vài tiếng bốc, bốc, bốc vang lên… Thằng cháu càng quýnh quáng, ôm chặt lấy tôi...

Những chiếc xe cảnh sát vẫn âm thầm đi tuần quanh các khu phố vắng hoe, không một bóng người.

Năm cháu tôi lên bốn, đi học Mẫu giáo ở trường Chim Non. Một hôm đang trong giờ học, thằng nhỏ tự nhiên khóc lên và la lớn:

- Giới nghiêm, còi hụ! Đi dề!!!!

Cô giáo ngạc nhiên, không hiểu vì sao nó cứ lập đi lập lại câu nói đó...

Phải, đâu ai hiểu được tại sao, chỉ có nó mới hiểu, cái hiểu của một đứa nhỏ vừa lên ba đã sớm bị nếm mùi chiến tranh!

 
***
 

Năm 1978, tôi dạy học ở trường Phú Cường 3. Trong lớp có một em trai cỡ chừng mười hai tuổi mà chỉ mới học lớp một, em rất hiền, hầu như khờ khạo, chậm hiểu, lúc nào cũng im lặng, không bao giờ chọc phá bạn. Tuy vậy nhưng lại em có gương mặt rất đẹp trai, đôi mắt to, sáng tinh anh, đôi mắt như biết cười thật là dễ thương.

Tôi hỏi thăm gia đình em sao cho em đi học trễ quá vì ở tuổi em lẽ ra phải học lớp sáu. Má em buồn bã nói:

- Năm Mậu Thân, lúc đó cháu mới lên hai. Sáng mùng ba Tết, chị vừa cho cháu ăn xong,

để cháu ngồi trên bộ ván ngoài trước, vừa quay lưng vô trong tính lấy nước cho cháu uống thì nghe thằng nhỏ khóc ré lên, cùng lúc tiếng súng bên ngoài nổ liên tu bất tận, chị lật đật chạy ra thì thấy cháu đang nằm trên ván, máu me tùm lum. Chị hoảng hồn, bất kể súng đạn ẳm nó chạy lợi nhà thương. Đem vô phòng cấp cứu, nơi đây đang có rất nhiều người bị thương kêu khóc quá chừng. Sau khi y tá đưa cháu vô trong, một hồi lâu bác sĩ ra gặp chị và nói nó bị một viên đạn trúng đầu nhưng khi chụp quang tuyến thì thấy viên đạn nằm ngay trong hốc xương sọ, mổ rất nguy hiểm với lại cháu còn nhỏ quá. Trời đất ơi, em biết hôn, ông bác sĩ vừa nói xong thì chị cũng té lăn cái đùng xỉu luôn vì sợ quá. Sau khi tỉnh dậy, chị chạy tới giường thằng con, đầu nó quấn băng trắng hết, đang nằm mê man. Được một tuần thì bác sĩ cho về, bác sĩ nói chờ sau này nó lớn coi sao chứ giờ không làm gì được hết, tuy nhiên cháu còn giữ được mạng là phước đức lắm rồi. Tội nghiệp quá, mới chừng đó tuổi mà phải chịu đau đớn lại nặng mang trong đầu viên đạn, không biết rồi sẽ có chuyện gì đưa tới cho cháu sau này không…

Tết đến, đáng lẽ người người vui vẻ, hân hoan đón mừng. Vậy mà VC tàn nhẫn, tráo trở, đề nghị ngưng bắn để lừa đảo tìm cơ hội tấn công. Những người già cũng không toàn mạng, những đứa trẻ lên hai, lên ba, đầu óc ngây thơ trong trắng thì đứa bị ám ảnh tới hoảng loạn, đứa lãnh cái án với viên đạn trong đầu. Đau thương do VC gây ra, kể biết bao giờ cho hết!

Đông Trinh

Fort Smith, May 02-2018

Ý kiến bạn đọc
03/07/201815:01:25
Khách
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai
......................
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết;
Ngoài sân đêm trước một cành mai.
Già rồi, sao lại thích ''xổ nho''!, Chắc là ngôn ngữ của người xưa (tiền nhân) còn rơi rớt lại trong lòng chăng?
Bài nầy của Dong Trinh làm tôi liên tưởng lại, Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận, Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết; Ngày xưa, ngày qua còn lại một chút là đây ! Không khí thiêng liêng của ngày Tết, chiến tranh và sự bội ước của phe bên kia ! Còn lại ở lòng ta ở mỗi người, một chút gì đây? Cám ơn tác giả đã ghi lại ''dùm''.
01/07/201806:57:20
Khách
Năm nay Đông viết nhiều bài hay lắm! Bài này là một tiếng nói đơn sơ, chân chất, nhưng mạnh mẽ kể lại một biến cố kinh hoàng của người dân miền Nam do tội ác Cộng Sản. Cầu mong cho chúng mau giải thể để trả lại cho người dân tự do yên bình. Cảm ơn bạn đã chia sẻ. Mong được đọc thêm, và chúc bạn nhiều sức khỏe. VVNM năm nay về nhé!
30/06/201804:58:38
Khách
Bây giờ còn ghê hơn nữa: cướp đất của dân lành, tham nhũng hàng ngàn tỉ, đày đọa và bóc lột dân đủ mọi cách: BOT mọc lên nhan nhãn chận đường dân để lấy tiền mãi lộ, kết cấu lâm tặc phá rừng, để lũ lụt cướp đi bao nhiêu mạng sống, hay bán đất dưới danh nghĩa cho thuê đặc khu 99 năm. Ôi, tội ác này cao ngất từng mây!
29/06/201821:30:12
Khách
Xin cảm ơn KH A đã cho ý kiến thật quý giá nhé.
29/06/201819:13:05
Khách
Bằng giọng văn chân chất của người dân quê miền Nam, người viết đã tả lại cái đau khổ, oán hận của người dân khi VC lừa đảo, gây tang tóc nhằm ngày lễ thiêng liêng nhất của cả dân tộc Việt.
Ngoài những chuyện mất mát, ở phần đầu người viết còn có những đoạn tả lại khung cảnh Tết ở thôn quê miền Nam 50 năm trước. Đây là những nét quý giá, những đoạn văn dễ thương, đầy hình ảnh, xứng đáng được trích dạy cho lớp trẻ hải ngoại biết một chút về ngày xưa ở quê mẹ VN.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
13/11/201800:00:00(Xem: 989)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết thứ tư của ông.
12/11/201800:00:00(Xem: 1444)
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice—A Journey of Hope” của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, một tác giả từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009. Cô sinh năm 1970 ở Đà Nẵng, 15 tuổi vượt biên, định cư tại Mỹ năm 1986 với tên Crystal H. Vo. Kết hôn và thành con dâu một gia đình Mỹ, cô đã dành trọn thì giờ để học sống và viết bằng Anh ngữ. Sau họp mặt Viết Về Nước Mỹ 2018, cô tự hứa mỗi tháng phải viết một bài bằng tiếng Việt. Sau đây, là bài viết mới cho mùa lễ Tạ Ơn.
11/11/201800:00:00(Xem: 1963)
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Vui vẻ nhưng bốp chát, thẳng thừng. Sống độâng, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Bài mới viết của ông là tự truyện hiếm có: trực chiến với Pit Bull, loại chó chiến trận lợi hại nhất. Chúc tác giả mau hồi phục công lực.
10/11/201800:00:00(Xem: 1986)
Tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên 2001 và đã liên tục góp bài. Sau nhiều năm tham gia ban tuyển chọn, từ 2018, Trương Ngọc Bảo Xuân hiện là Trưởng Ban Tuyển Chọn Viết Về Nước Mỹ. Sau đây, thêm một bài viết mới.
09/11/201800:00:00(Xem: 2889)
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và vừa chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới của ông.
08/11/201800:00:00(Xem: 2785)
Tác giả là người gốc Huế, hiện đang định cư tại Canada. Với bài viết “Đi Tìm Xác Ba”, bà đã nhận giải Hồi Ức 50 năm trận chiến Tết Mậu Thân. Bài Viết về nước Mỹ gần đây của Susan Nguyễn là “Thăm Cali, Nhớ Vườn Xưa, Nhớ Mẹ”. Sau đây là bài viết mới nhất.
06/11/201800:00:00(Xem: 3047)
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; định cư, tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth University. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả trở lại với Viết về nước Mỹ từ 2016. Sau đây, thêm một bài viết mới.
05/11/201800:00:00(Xem: 2645)
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas, sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Bài viết mới nhất kể về một tai nạn của tác giả. Kính chúc bà mau hồi phục.
04/11/201800:00:00(Xem: 2512)
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Bài viết mới của bà là chuyện về một viện dưỡng lão.
03/11/201800:00:00(Xem: 2864)
Với bài viết đầu tiên từ tháng Sáu 2017, tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX. Thư kèm bài, cô cho biết đang làm tax accountant ở Los Angeles, thường xuyên theo dõi và xúc động khi đọc những câu chuyện đời của người Việt trên xứ Mỹ. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả đang tiếp tục cho thấy sức viết ngày càng mạnh mẽ hơn. Bài viết mới là truyện ngắn.
31/12/201400:00:00(Xem: 25235)
Với bài “Lính Mỹ Gốc Nail” và 5 bài khác trong năm, tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Trần Du Sinh cho biết ông là một kỹ sư hàng hải, 37 tuổi, lớn lên khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa.
30/12/201400:00:00(Xem: 9236)
Tác giả tên thật Nguyễn Vi Lam, 35 tuổi, hiện là cư dân Sacramento, cho biết ông đã theo dõi chương trình Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm nay.
29/12/201400:00:00(Xem: 9476)
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nươc Mỹ. Sau nhiều năm phụ vụ như một viên chức tại miền Đông, bà chọn Little Saigon làm nơi hưu trí và tìm thấy an bình. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201400:00:00(Xem: 12438)
Trọng tội của chàng tài tử là chuyện 25 năm xưa: hai người Việt vô can bị chàng rủa xả và hành hung thậm tệ. Tác giả bài viết đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với nhiều bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ.
27/12/201400:00:00(Xem: 11571)
“Hồ Trường” là bài thơ nổi tiếng từ đầu thế kỷ 20 của danh sĩ Quảng Nam Nguyễn Bá Trác (1881-1945), viết trên đất Tầu trong thời ông hường ứng phong trào Đông Du.
26/12/201400:00:00(Xem: 8004)
Từ một góc cà phê Starbuck, nhìn đường phố và thế giới mù sương. Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas.
25/12/201400:00:00(Xem: 17599)
Trong những ngày chờ Lễ Giáng Sinh năm nay, miền Bắc California có trận bão lớn. Mời đọc bài của Lê Nguyễn Hằng viết về người bạn thân từ thủa học trò Tuy Hoà. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014.
24/12/201400:00:00(Xem: 8353)
Như tựa đề, bài viết là một chuyện kể cảm động xẩy ra trong một chiều giáng sinh. Tác giả Phương Hoa, định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng, vừa làm nail vừa học.
22/12/201400:00:00(Xem: 8606)
Tác giả là một viên chức hành chánh, sau nhiều năm làm việc tại miền Đông, đã chọn Little Saigon để hưu trí. Với nhiều bài viết đặc biệt, bà cũng đã nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm trước.
21/12/201400:00:00(Xem: 21976)
Người Việt đầu tiên ở Quận Cam từ thời 1957 là điệp viên cộng sản Phạm Xuân Ẩn. Tác giả bài viết là người đã cấp thẻ nhà báo cho Ẩn.
20/12/201400:00:00(Xem: 9066)
Tác giả là một nữ kỹ sư hiện cư trú tại Austin, Texas. Với but hiệu Chúc Chân, cô đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ.
19/12/201400:00:00(Xem: 13531)
Tác giả là cư dân Texas. Ông giảng dạy tại đại học và là một chuyên viên hoà giải. Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của ông là “Tạ Ơn”, đã phổ biến nhân mùa Thanksgiving. Bài mới viết của tác giả là câu chuyện ý nghĩa về đời sống tại Mỹ.
18/12/201400:00:00(Xem: 10585)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bài viết cho thấy cách nhìn, cách nghĩ có nhiều nét riêng biệt. Mong Lê Minh Nguyên tiếp tục viết và bổ túc địa chỉ liên lạc cùng sơ lược tiểu sử.
17/12/201400:00:00(Xem: 5981)
Tác giả là cựu sĩ quan VNCH, giảng viên trường Sinh ngữ quân đội, cựu tù cải tạo. Ông cũng là tác giả sách "Hành Trình về Phương Đông" do "Xây Dựng" xuất bản năm 2010.
17/12/201400:00:00(Xem: 6062)
Đó là tiếng chân tưởng như của Ông Già Noel. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ XII, 2012.
31/12/200600:00:00(Xem: 393696)
Ngày bà nội tôi còn sống, nội thường kể chuyện đời xưa cho chúng tôi nghe. Ngoài những chuyện thần thoại, cổ tích với các ông tiên, bà tiên, nội tôi còn kể những câu chuyện của đời thật
30/12/200600:00:00(Xem: 340577)
Lạnh quá! Gió buốt từng cơn! Đã hơn hai giờ đồng hồ... Vẫn chưa thấy bóng dáng chiếc xe buýt. Mọi người ai nấy đều cóng lạnh, đi tới đi lui cố gắng cử động để máu huyết lưu thông tạo nhiệt
28/12/200600:00:00(Xem: 301673)
Một buổi sáng vào khoảng giữa năm 2005, tôi nhận được một phong bì vàng gởi tới bởi phòng an ninh của công ty nơi tôi đang làm việc. Mở ra, bên trong là một xấp tài liệu viết bằng Anh Ngữ
26/12/200600:00:00(Xem: 933014)
Sáng thứ bảy nhưng trời nóng sớm vì mùa hè còn nợ mấy hàng cây đang hồi xanh lá. Ong Hoàng lẩm bẩm với cây chanh ngoài sân sau, nhổ cỏ, vun gốc, tưới nước…Tánh ông, thích hay không thích
24/12/200600:00:00(Xem: 296845)
Trước khi viết bài này, tôi có nói với chị Cả của tôi: - Chị à, tui định ca cẩm về cái chuyện đi học nail, đi thi nail rồi đi làm nail để phải "chịu đời" với ba cái chuyện bực mình, nhưng sợ bị "nhàm hàng"
23/12/200600:00:00(Xem: 260997)
Người Việt Nam mình thường nói "vô phước đáo tụng đình" , có nghĩa là bất đắc dĩ mới đem nhau ra ba tòa quan lớn để phân xử. Bởi vì kiện tụng nhau rất tốn kém, có khi còn tán gia bại sản nữa là khác
21/12/200600:00:00(Xem: 301830)
Ngoài trời tuyết đang rơi, tuyết thật trắng, như những miếng bông gòn từ trên không rơi xuống, bao phủ mảnh sân nhà tôi, độ dày cả một tấc. Tôi và các bạn tôi đang tụ họp để uống cà phê
20/12/200600:00:00(Xem: 319333)
Đầu tháng Bẩy, mùa hè, từ miền Bắc, tôi bay về miền Nam California dự ngày hội ngộ của các cựu học sinh trung học Ngô Quyền. Từ phi trường LAX, tôi được hai anh chị bạn đón về vùng
19/12/200600:00:00(Xem: 222696)
Sức khỏe là một phần tối ư quan trọng trong đời sống con người. Chúng ta ai cũng hiểu biết, nhưng bạn không thể hình dung sức khỏe đã ảnh hưởng trên con người đến mức độ nào!
18/12/200600:00:00(Xem: 279255)
Trân Nguyên, mi giỏi há con… Mi ỉ làm "bác sĩ" rồi tha hồ đem hết mấy Ôn - Cha - Chú lên mổ xẻ … toang hoang cho thiên hạ hắn tròn xoe con mắt hết trơn… À há. Mi có ngon kỳ ni viết chuyện
27/12/200300:00:00(Xem: 338680)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 338193)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 220799)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 203566)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 228983)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 246613)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 234364)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 283287)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 239872)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 242033)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Liệu có bao giờ tiểu hành tinh này sẽ rơi xuống Trái Đất? Câu trả lời là có – nhưng có thể sẽ không quá lâu nữa, dù được dự kiến ​​sẽ vượt qua bên trong quỹ đạo của Mặt Trăng trong thế kỷ tiếp theo. Tuy nhiên, để hiểu rõ hơn về đặc tính và quỹ đạo của tất cả các tiểu hành tinh gần Trái Đất, NASA đã gửi tàu robot OSIRIS-Rex (Origins, Spectral Interpretation, Resource Identification, Security, Regolith Explorer) để điều tra tiểu hành tinh có bề ngang 500 mét 101955 Bennu .
Jony Ive, Giám đốc Thiết kế sản phẩm của Apple, là người đóng góp rất lớn vào thành công của Apple ngày nay. Tất cả những thiết kế đột phá của Ive tại Apple như iMac, iPhone và iPad... đều được ông phác thảo trên giấy trước khi được số hóa để tiện cho các công đoạn sau.
Khoảng giữa tháng 11/2018, Irdeto, tập đoàn đứng sau công cụ bảo vệ bản quyền nội dung số Denuvo, đã công bố một thông tin liên quan đến khoản lợi nhuận mà một hãng game bị cướp trắng do không sử dụng DRM chống cr@ck, dẫn đến việc game bị bẻ khóa và phát tán miễn phí trên mạng Internet.
Khoảng giữa tháng 11/2018, startup Hoversurf ra mắt thế hệ hoverbike tiếp theo có tên S3 2019 với các tính năng mới. Và hãng cũng thông báo đã có một khách hàng trong ngành hành pháp đang bắt đầu dùng thử là Sở cảnh sát Dubai. Như vậy, ngoài những chiếc siêu xe được dùng để đi tuần, sắp tới đường phố Dubai có thể sẽ thấy cả hoverbike đi tuần.
Khoảng giữa tháng 11/2018, trả lời trên chương trình tin tức Capital, Gerald Darmanin, Bộ trưởng Ngân sách Pháp cho biết, cơ quan thuế sẽ bắt đầu rà soát các tài khoản mạng xã hội từ đầu năm 2019 trong chương trình thí điểm chống lại những người trốn thuế. Theo trích đoạn được công bố, ý tưởng nhằm phát hiện những hành vi gian lận thuế bằng cách phân tích dữ liệu được người dùng công khai trên mạng.
Khoảng giữa tháng 11/2018, Bộ Giáo dục Malaysia tuyên bố sẽ thành lập một liên minh đại học để chống lại gian lận bằng cách sử dụng blockchain. Theo tweet của Bộ, hệ thống được thiết kế để phát hành và xác minh tính xác thực của các bằng đại học được cấp. Liên minh mới do chính phủ hậu thuẫn ban đầu sẽ bao gồm 6 trường đại học công lập, và hệ thống xác minh bằng tốt nghiệp của họ được thiết lập để hoạt động sử dụng blockchain NEM.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========