Ép Dầu, Ép Mỡ, Sao Nỡ Ép...

08/07/201700:00:00(Xem: 7360)

Tác giả: Y Châu
Bài số 5161-19-31005-vb6070717

Tác giả là cư dân Miami, đã góp nhiều bài viết tinh tế, cho thấy tấm lòng của ông với quê hương, quê hương, con người. Viết Về Nước Mỹ 2015, Y Châu nhận Giải Đặc Biệt. Bài mới của ông đề cập tới quan hệ giữa cha mẹ và con cái trong việc học hành trên đất Mỹ.

* * *

blank
Một lớp học “Girls Who Code” tại Miami, Florida.

Từ khi qua Mỹ, ông anh họ tôi sống ở miền Trung Đông của tiểu bang California, nơi có nhiều đồi núi, đất rộng người thưa, một vùng đất hứa dành cho những người di dân siêng năng cần cù.

Nghe nhiều người quen biết kể về những vùng đất khác của Cali có nhiều người Việt Nam đông vui như San José, quận Cam, hoặc xa hơn như Texas, anh cũng chịu khó đi xem, so sánh thiệt hơn, và quyết định trụ lại. Bây giờ gia đình anh là một trong những cư dân kỳ cựu ở đây, anh yêu mến từng ngọn đồi, dải cỏ cây xanh của thành phố, anh thích thú mùa đông rét mướt, gió thổi vi vu, mùa hè nắng cháy đổ lửa.

Anh kể: Gần nhà anh có cây hồng dòn tới mùa oằn trái, ngọt thanh không chát, năm nào anh cũng đến mua và để chứng minh, anh đã gởi cho tôi một thùng, đúng là ngon tuyệt.

Người xưa thường nói, "an cư lạc nghiệp", anh rất tự hào về đứa con ngoan, học giỏi. Sau khi tốt nghiệp trung học, cháu học làm phụ tá nha sĩ. Tôi ngạc nhiên hỏi anh:

- Giữa bác sĩ nha khoa và phụ tá nha sĩ, sao không học làm trưởng lại học làm phó, tiếc quá đi! Làm cộng đồng Việt Nam mất đi một tài năng.

Anh phân trần:

- Học làm bác sĩ nha khoa, thời gian rất dài, rồi tiền học phí. Sau khi tốt nghiệp phải gánh trên vai: tiền nợ ngân hàng, trách nhiệm trước bệnh nhân,... Hơn nữa làm phụ tá chỉ đứng sau một người là bác sĩ, tiền lương cũng không tệ, không có nhiều trách nhiệm, lo toan, khỏe hơn.

Đa số người Á châu trong đó có người Việt mình coi trọng mặt mũi, "một miếng giữa làng, hơn một sàn xó bếp", thường mong muốn và gây sức ép lên con cái để chúng học những ngành nghề danh giá, kiếm nhiều tiền, ít ra cái bằng cấp phải có chữ "sĩ", chữ "kỹ", để làm rạng danh dòng họ tổ tông.

Nhưng sự thật là những đứa trẻ sanh ra tại Mỹ, được giáo dục bởi nền giáo dục của Mỹ khác với suy nghĩ của cha mẹ. Các cháu thích ngành nào thì học ngành đó; còn có các thầy cô, "counselor" có nhiều kinh nghiệm góp ý nữa. Nhiều em phải nghỉ học giữa chừng, do chọn sai ngành nghề, do bị cha mẹ ép...

Có nhiều bằng chứng, mà chúng ta nhìn thấy chung quanh. Một nhà báo trên truyền hình STBN ở California, có đề cập tới trường hợp một người từng tốt nghiệp ngành thuốc, rồi bị sự quyến rũ của ngành truyền thông nên đã bỏ nghề.

Trong cộng đồng người Ấn Độ, họ rất trân trọng môn đánh vần tiếng Anh. Trong các kỳ thi đáng vần tiếng Anh ở Mỹ, các học sinh Ấn Độ luôn chiếm đầu giải. Họ thành lập cả "Club" đánh vần trong cộng đồng nữa. Cha mẹ có con đoạt giải rất là danh dự, khi gặp nhau họ đem con ra khoe; không khác gì người Việt Nam khoe con là bác sĩ, dược sĩ, nha sĩ,...

Tôi có một người thân, có nhiều ước mơ vì nhiều lý do, khi còn nhỏ anh không thực hiện được.

May mắn thay, anh có một đưa con út thông minh; đứa con sẽ là người thực hiện những hoài bão của anh. Sau giờ học ở trường anh có sẵn thời dụng biểu:

- Sau giờ học ở trường, đi học thêm ở "Kumon Class".

- Khi thì chở con đi học đàn piano, giúp bé thư giãn hòa mình vào âm nhạc, dễ thông minh hơn.

- Khi thì đi học tennis, làm cường thân, kiện thể.

Việc học hành của đứa con ở trường học rất tốt đẹp. Cháu được hãng Verizon tài trợ khóa học trong mùa hè, thời gian 7 tuần, tại FIU. Hai mươi nữ học sinh, được tuyển chọn từ các trung học ở Miami-Dade, để học khóa "Girls Who Code"

Theo các chuyên gia về "Markerting", thì người viết "code", lâu nay đa số là nam (70%), nhưng người dùng nó lại đa số là nữ; nên họ chọn các học sinh nữ, để cân bằng, có thể sẽ khám phá được những tài năng từ nữ giới!

Girls Who Code là một hội bâ`1t vụ lời hoạt động tại Hoa Kỳ, được nhiều hãng internet danh tiếng tại trợ.

Còn nhớ năm 1957, ngôn ngữ điện toán chính đầu tiên dưới dạng FORTRAN. Ngôn ngữ này được thiết kế tại IBM cho máy tính khoa học.

Trong khóa "Girls Who Code," các em học về khoa học máy vi tính. từ những điều cơ bản của khoa học máy tínhtừ Robot đến xây dựng một trang web,... Kết thúc khóa học, tờ nhật báo Miami Herald có một cuộc phỏng vấn để đưa tin về chuyện này. Họ mời những học viên tốt nghiệp trở lại dạy, có thù lao. Nhờ học khóa này của đứa con, anh hiểu biết nhiều hơn trong việc xử dụng máy vi tính.

Những chuyện đời thật không giống như mơ, đứa con chọn ngành Business, sau khi tốt nghiệp, nạp đơn nhiều nơi xin việc làm. Họ bảo chờ, vì số cử nhân ra trường mỗi năm quá đông. Đứa con lên "internet" tìm kiếm, thấy ngành thuốc luôn luôn cần người, vì con người sống thọ hơn nên từ bác sĩ, dược sĩ, nha sĩ, y tá,... không sợ thất nghiệp, lại lương cao.

*

Mùa hè ngày dài đêm ngắn, chỉ hơn 6 giờ sáng mà mặt trời đã ửng hồng ở phương đông. Chung quanh sân Biltmore Golf, Colral Gable đã có người đi tập thể dục, càng trưa càng đông người hơn, ồn ào náo nhiệt dưới ánh nắng vàng.

Bên trong khu vực sân golf, có sân tennis, hai tay vợt một gìa một trẻ đang tranh tài cao thấp. Người già dùng tuyệt kỹ "backhand", "forehand" khi dài ở cuối sân, khi thì bỏ nhỏ gần lưới ăn điểm dễ dàng thắng ván đầu.

Sang ván 2, người trẻ dường như học bài học từ người già, dùng cách "gậy ông đập lưng ông", người già chỉ còn lo chống đỡ. Một lần cứu banh ông đâm vào lưới trặc chân, không đứng dậy được. Người trẻ chạy lại nâng ông lên:

- Sorry ba! Có sao không ba? Đường banh nầy con học từ ba, tuyệt chiêu, không cứu được đâu!

Đứa con dìu cha ra góc sân, lấy dầu xoa bóp chỗ chân bị đau.

- Từ nay ba đừng lo gì cả, con sẽ thực hiện những ước mơ của ba, con sẽ trở lại trường và đổi qua ngành thuốc.

Người cha nhìn con. Cha con cười vui.

Khi sống ở xứ sở nầy, những đứa trẻ được tự do chọn lựa tất cả, không ai được ép dù là cha mẹ.

Câu chuyện của anh làm tôi chợt nhớ lại thời chính mình còn là học trò tại Việt Nam. Thời ấy, hơn 42 trước, trong giới học sinh, sinh viên có câu nói quen quen, vẫn còn có giá trị:

"Nhất Y, nhì Dược
Tạm được Bách Khoa
Sư Phạm bỏ qua..."

Y Châu

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 806,804,896
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.