Chuyện Góc Bếp

06/05/201700:00:00(Xem: 6342)
Chuyện Góc Bếp

Tác giả: Iris Đinh
Bài số 5111-18-30791-vb7050617

Iris Đinh là tác giả đã nhận Giải Vinh Danh Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ, 2003 với bài viết “Cái Chăn Mỹ và Con Gái Họ Đinh”, thể hiện nhiều thao thức của người phụ nữ Việt sống qua thời di cư, chiến tranh, di tản rồi thành bà bầu ở trại tị nạn, bà mẹ nuôi con trên đất Mỹ. Bà tự sơ lược tiểu sử bằng vài nét chấm phá "... còn con gái tên là cái Nụ, qua Mỹ thấy người ta kêu là chị Nữ, khi vô quốc tịch thì đổi tên là Iris. Định cư tại San Jose đã hơn 30 năm.” Và sau đây là bài viết mới nhất của bà.

* * *

Một ngày 24 tiếng, tôi thường chỉ ở trong bếp chừng vài tiếng, nhưng sao những chuyện tôi được nghe và thấy ở trong bếp lại in vào trong trí tôi lâu đến thế. Từ những chuyện vui buồn thuở thơ ấu bên Việt Nam cho tới sau này bên đất Mỹ. Ngày còn bé, ngoài giờ đi học và phụ giúp bố mẹ ngoài ruộng vườn, tôi rất thích quanh quẩn trong bếp nếu không chơi ngoài vườn, nhất là khi có mẹ ở đó. Bếp dưới quê tôi ở Kinh 5, Kiên Giang, ngày xưa, thường gần chuồng heo, ổ gà đẻ trứng hay ấp trứng, và cũng gần bờ ao để tiện lấy nước cho việc bếp núc, hay chữa cháy khi cần. Trong ngăn rơm, kế mấy ông đầu rau, cách bởi một vách đất cho khỏi cháy, mẹ cũng để đủ rơm và củi cho ít nhất ba ngày, phòng khi mưa bão. Bố tôi ít xuống bếp, nên bếp là giang sơn của mẹ và các anh chị em tôi.

Những năm ngập lụt, nhà bếp là nơi cho chúng tôi câu cá. Ruộng miền Tây thấp, nên khi nước lên, cá từ sông Cửu Long tràn về khắp ruộng đồng. Những năm không lụt, chúng tôi cất vó, cắm câu ngoài sông, và giăng lưới ngoài ruộng. Nhưng khi ngập lụt, chỉ cần ngồi trên giường, cũng có thể bắt được nhiều loại cá, nhất là cá rô đồng, bằng nhiều cách. Người lớn thì lo lắng buồn phiền vì nước làm mất mùa màng, sẽ thiếu ăn cho năm sau, và lo sợ sập nhà. Ngược lại, bọn trẻ con chúng tôi, vui thích vì được nghỉ học, nhởn nhơ dầm nước, chèo thuyền khắp nơi chơi đùa, hái trái cây còn sót trên cành, và bắt cá tôm thỏa thích.

Những đêm gần lễ Noel và cuối năm, nước đã rút, vườn tược xơ xác, gió bấc về rét khô mốc da, chúng tôi không có đủ quần áo, chăn mền. Mẹ lót rơm trên nền nhà đất nện, và trải chiếu buồm lên trên cho mấy đứa ngủ dưới bếp cho ấm. Những ngày này, vì lạnh nên lũ trẻ mau đói, mẹ cũng nấu thêm cơm nếp đậu đen hay đậu xanh cho chúng tôi ăn trưa ngoài ruộng và ăn dặm thêm trước khi đi ngủ.

Vui nhất là những ngày gần Tết, khi sắp có quần áo mới và đồ ăn ngon hơn ngày thường. Mẹ tôi cũng hay nấu rượu nếp trắng cho bố và cả rượu bách nhật màu hổ phách, chỉ nhìn cũng thấy ngon. Mẹ không cho tôi uống rượu nhưng cho ăn mấy viên cơm rượu ngọt lịm. Năm nào có chị Ba ở tỉnh về quê ăn Tết, chị thường mang về đường cát trắng phau để làm đủ thứ kẹo mứt. Mẹ chỉ gói bánh chưng cho Tết, mẹ không thích làm mứt. Mẹ nói làm mứt tốn nhiều đường cát trắng, thứ mà bên nhà không sản xuất được, có nghĩa là tốn nhiều tiền. Mẹ chỉ muốn dùng những thứ có sẵn trong ruộng vườn cho đỡ hao tốn. Anh Tư thích ăn ngon, hay chê mẹ là Bắc kỳ di cư hà tiện, quê mùa. Mẹ nói, nếu không hà tiện như thế, khi mới di cư vô Nam làm sao bố mẹ nuôi được sáu đứa con với hai tay trắng. Tôi không cần ăn mứt, chỉ thích nằm ổ rơm ngắm mẹ canh nồi bánh chưng trên bếp củi đỏ hồng, lách tách văng những tàn lửa như sao xẹt gần tới chỗ tôi nằm, thấy đời sao ấm áp, êm đềm, và rồi ngủ ngon lành lúc nào không biết.

Tuổi thơ chúng tôi ở nhà quê có nhiều niềm vui đơn sơ mộc mạc, nhưng cũng không thiếu những bất hạnh khó khăn. Hơn 50 năm rồi tôi vẫn còn nhớ rõ, mẹ tôi điềm đạm, hiền hòa, bà cưng con chừng nào thì bố tôi nóng nảy hung dữ chừng đó. Ở quê tôi, chuyện dạy vợ dạy con bằng cách đánh đập là bình thường. Dù vậy, tôi đã bị khủng hoảng nặng nề khi chứng kiến. Tôi thường có những cơn ác mộng, và những triệu chứng khác như hay giật mình, dễ sợ hãi quá độ.

Còn nhớ, ba tôi đánh mẹ tôi và anh chị em chúng tôi bằng gậy gộc mỗi khi ông say rượu. Tôi sợ và buồn lắm. Cũng không hiểu tại sao ông phải đánh đập vợ con nặng nề như vậy. Nhiều lần, ước rằng mình có thể bỏ nhà ra đi, nhưng tôi hoàn toàn không có cơ hội. Nếu có, chắc cũng không nỡ bỏ mẹ mà đi. Mỗi khi như thế, tôi sợ hãi chui vào góc bếp, núp sau những khạp rượu, khạp mắm, hay sau những bó củi bó rơm trong bếp, và sau đó tìm cách chui ra vườn hay trèo cầu khỉ qua sông, chạy qua nhà chị Hai.

Sau mỗi lần bị bố hành hung, và sau khi ông đã mệt nhoài ngủ say, mấy mẹ con thường túm tụm ngồi lặng lẽ dưới bếp. Tôi nhỏ nhất nên được mẹ ôm vào lòng như ra sức an ủi chở che. Nhờ tình thương của mẹ, tôi mới có thể nguôi ngoai cơn buồn giận và sợ hãi phần nào. Tôi đã ráng sống bình thường như không có chuyện gì xảy ra, học rất giỏi, và ngoan ngoãn siêng năng làm việc. Tuy vậy, tôi nhủ lòng rằng, khi lớn lên tôi sẽ không lấy một người nghiện rượu làm chồng.

Một lần tôi hỏi mẹ: “Tại sao bố cứ đánh đập mình vậy?” Mẹ tôi không trả lời thẳng. Bà kể cho tôi nghe chuyện gia đình bên nội. Ông nội tôi là thầy đồ. Thời đó, thầy đồ đánh học trò bằng roi, bằng thước. Ông nội đánh học trò bằng roi, còn khi đánh bà tôi, bố tôi, các chú các cô, thì bằng roi gậy lớn hơn. Một lần say rượu, ông dùng dao, lưỡi dao đã cắt ngang mặt người cô út mới sanh khi bà nội đang bế.

Mẹ tôi giải nghĩa, bố tôi tin là ông có bổn phận phải dạy dỗ mẹ tôi và anh em chúng tôi, giống y như cách ông nội đã dạy vợ mình và đàn con. Hơn một lần, mẹ tôi đã bị thương ở chân khoảng một tháng không đi lại được, sau khi ông “dạy dỗ” bà. Mẹ tôi bảo, cho nên con cứ tiếp tục cầu nguyện cho bố. Lúc đó tôi còn nhỏ, đầu óc đơn sơ, tôi nghe và ghi nhớ điều mẹ nói, nhưng suy nghĩ mãi. Tôi cảm thấy xa cách với bố, ít khi dám lại gần, và không tin khi lớn lên tôi sẽ lấy một ông thầy giáo hay con trai ông ta làm chồng.

Trong trí óc non nớt của lúc bấy giờ, tôi cứ nghĩ chỉ có những người đàn ông nóng nảy say sưa mới hung ác với đàn bà trẻ con. Tôi vẫn thấy những người cha trong xóm đánh vợ con thường xuyên. Còn những người đàn bà làm mẹ, tôi nghĩ, toàn là những người kiên nhẫn hiền hậu.

Ít lâu sau, khi tôi khoảng 7, 8 tuổi, một chuyện xảy ra và ghi sâu vào tâm trí tôi cho đến giờ, và cho tôi cái nhìn sâu sắc hơn về chuyện đánh đập, ngược đãi con cái. Hôm đó, tôi đi lễ nhà thờ buổi chiều chủ nhật. Gần hết buổi lễ, tôi đau bụng nên ra ngoài tính về nhà. Khi vừa ra khỏi nhà thờ, tôi thấy một bà mẹ mang theo đứa con độ 3, 4 tuổi, nhưng còm cõi, xanh xao trông nhỏ như mới lên 2. Chẳng hiểu lý do gì, em bé khóc quá. Bây giờ nhớ lại, tôi nghĩ có thể em bị đói, hoặc đang bị bịnh, bị nóng, bị lạnh, ngứa ngáy vì ghẻ lở, rôm sảy cắn, hay chỉ vì quen thói khóc nhè chăng.

Tôi tạm thời quên cơn đau bụng của mình, thót ruột gan đứng như trời trồng, chứng kiến bà mẹ nhìn cũng khổ sở như đứa con, đánh em rất tàn nhẫn. Tôi không tin một người mẹ có thể đánh con mình như thế. Chắc bà đang bực mình chuyện khác, bực ông chồng, bực bà mẹ chồng, chuyện mùa màng, chuyện gia đình, hay chính bà đang đói, đang mệt. Có thể có một đứa bé khác trong bụng đang hành bà mệt muốn chết. Có thể bà cảm thấy xấu hổ vì đã không dỗ được con nơi tôn nghiêm, làm người khác chia trí. Nhìn bà mẹ quê khắc khổ, nóng giận đánh con một cách dữ dội, nhìn đứa trẻ thơ còm cõi xanh xao dưới đất khóc oằn người vì đau đòn, tôi thấy cơn nghẹn của tức giận, của sợ hãi và bất lực, ứ ở cổ họng, nước mắt muốn ứa ra. Dù còn bé lắm, và tôi cũng gầy cũng đen đúa không khác đứa bé kia mấy, tôi tự hỏi thầm rằng: Khi lớn lên, tôi có thể làm gì để cải thiện cuộc đời của chính mình, và có thể chút nào giúp đỡ những người yếu đuối bị ngược đãi, kể cả như bà mẹ và em bé gầy gò khốn khổ nầy.

Thời gian trôi qua thật nhanh, đã có biết bao dâu biển trong mấy chục năm qua. Bây giờ tôi đã già hơn bà mẹ ở nhà thờ ngày xưa. Tôi đã thấy những gia đình nhìn bên ngoài hạnh phúc. Tôi đã thấy những đứa trẻ lớn lên mạnh khỏe, vui vẻ, và giỏi giang. Tôi cũng đã thấy những gia đình không được êm ấm, những đứa con lớn lên chật vật thiếu thốn, tinh thần hoang mang khủng hoảng. Dù là cha hay mẹ, dù giàu hay nghèo, ở trong hoàn cảnh nào giai cấp nào, vẫn có những cha mẹ ngược đãi con cái về thể chất hay tinh thần.

Mẹ tôi chết sớm vì ung thư gan. Tôi lớn lên, lấy một người sỹ quan quân đội VNCH. Chúng tôi sống với nhau hơn 24 năm. Ngay từ những ngày đầu, người chồng cũ này của tôi điều khiển hết mọi việc trong gia đình. Ông chồng tôi không nghiện rượu, cũng ít đánh con bằng roi. Ông chỉ chửi mắng, đay nghiến, và dùng áp lực tiền bạc để trừng phạt vợ con.

Lúc đầu, tôi cố nghĩ những điều này bình thường; dù sao thì ông ấy phải lo lắng nhiều, hoặc là tôi tìm cách bênh vực như: “Ô, đàn ông người ta tính nóng nảy mà.” Nghĩ vậy, nhưng vẫn thấy rất buồn và hoang mang. Tôi cố gắng hoàn thành bổn phận của mình cho tốt hơn, hy vọng mình sẽ được thương yêu và đối xử tử tế. Nhưng những mối quan hệ trong gia đình chúng tôi càng ngày càng tồi tệ. Sự căng thẳng mỗi lúc thêm nặng nề, đến nỗi thỉnh thoảng tôi lại nghĩ đến chuyện bỏ nhà ôm con đi, nhưng rồi lại không làm được vì nghĩ mình phải bảo vệ, gìn giữ cái gia đình này cho các con tôi và cho danh dự của cả đại gia đình. Thêm vào đó, tôi cũng không sẵn tiền trong túi để mang con đi.

Khi cảm thấy khổ sở quá, tôi cứ đau bệnh suốt. Có lần, tôi nói với một vị bác sĩ về vấn đề của mình. Ông ta không hiểu tôi nói gì đã vội vàng cho thuốc an thần. Tôi gọi điện thoại cho cha xứ trong nhà thờ, không biết ông có hiểu không, và ông gửi cho tôi một cuốn thánh kinh. Vấn đề vẫn còn nguyên ở đó, tôi không còn biết nói chuyện với ai nữa.

Đáng buồn thay, một ngày kia, con Bê, đứa con thứ ba, nói riêng với tôi là tôi thật là ngu ngốc, khi cháu lớn lên cháu nhất định sẽ không sống cuộc đời khổ sở như mẹ. Con bé nói, nó không muốn sống trong cái gia đình có không khí nặng nề khó thở, trọng nam khinh nữ, và không giải quyết vấn đề một cách công bằng ôn hòa. Con bé nổi loạn, có những hành động nguy hiểm ở tuổi 11. Nó mắng tôi, khó khăn đau khổ như thế thì đi Mỹ làm gì, sao không đẻ nó ở Việt Nam cho nó được giống bạn bè bên đó.

Năm 14, con bé bắt đầu bỏ nhà đi, điểm học tụt xuống. Tôi bỏ công việc, theo con đi học hằng ngày. Khi cháu bỏ nhà đi thì tôi lại đi tìm ngày đêm. Hễ mang được cháu về thì con bé cũng lại đi nữa, nó nói nó không muốn ở trong căn nhà bất ổn. Frere An Phong, anh Trần Đình Tuấn, là bạn gia đình tôi, cũng cán sự xã hội quận hạt Santa Clara, cùng những người tôi nhờ cố vấn, đều khuyên tôi kiên nhẫn. Một số cha mẹ khác lại khuyên phải nghiêm khắc không nhân nhượng. Trong gia đình lại chê trách đổ thừa lẫn nhau. Tôi xót con nhưng chẳng còn biết đường đâu mà mò.

Điều xảy ra đã làm cho tôi thay đổi suy nghĩ, đó là một tai nạn xe hơi làm con bé suýt chết và phải nằm nhà thương lúc cháu 15 tuổi. Khi nhà thương gọi cho biết con gái bị tai nạn nặng, tôi té sụm xuống, và không đứng lên được suốt ngày hôm đó vì sợ hãi và chịu đựng sự căng thẳng đã quá lâu. Tôi không đi tới nhà thương thăm con được. Tay chân gần như tê liệt, nhưng cái đầu tôi chợt sáng ra. Tôi nghĩ rằng con đang rất cần sự giúp đỡ của mẹ, tại sao tôi lại ngồi tê liệt ở đây. Tôi phải sống khỏe mạnh, vui vẻ, vững vàng để nuôi con, và làm gương, làm chỗ nương tựa cho con khi nó về.

Như thế là đủ rồi. Tôi đã quá chán chường cái cảnh hà hiếp nhau, dù là về thể chất, tình cảm, hay tài chánh, và mình cứ phải vừa tìm cách để làm vui lòng người khác, vừa phập phòng chờ cơn thịnh nộ của họ nổ ra giáng xuống, cùng với những đay nghiến, miệt thị, và mánh lới cách ly, chặn đầu chặn cổ. Sự hy sinh chịu đựng của tôi chỉ gây ra đau khổ cho bản thân và cho con cái. Chẳng có một người nào trong gia đình được vui vẻ. Những đứa con trong nhà đã phải trải qua nhiều khủng hoảng. Riêng bé Bê, sau tai nạn xe, đã phải gửi đi trọ học xa nhà một thời gian để hồi phục. Khi về lại nhà, con bé giận tôi 2 năm không nói chuyện. Nó dọn ra ngoài ở riêng khi mới 17 tuổi.

Hai năm sau, vợ chồng chia tay, tôi dọn ra căn nhà khác. Phải ly dị là một điều rất khổ tâm cho tôi. Tôi hoang mang, sợ hãi. Tôi không còn cái vị trí tôi đã quen bao nhiêu năm như một người vợ, một người lo toan nhiều việc trong cơ sở làm ăn của gia đình, một người dâu, mất hết bạn bè cũ, và phải đóng vai mẹ lẫn cha khi các con ở với mình. Tôi khóc mỗi ngày, đồng thời phải chạy vạy lo toan mọi việc một mình.

Dần dần, nhờ sự giúp đỡ của những người tư vấn của tôi và cố vấn trong trường Mission College nơi tôi đã theo học, thầy cô ở SJSU, và một vài người bạn và thân nhân, tôi trở lại trường học và hoàn tất chương trình cử nhân và cao học của social work, một nghề mới mà tôi rất thích. Những điều tôi học được ở trường lớp giúp tôi hiểu rõ vấn đề bạo hành, giải thích tại sao mình đã lâm vào, chấp nhận nó một thời gian lâu mà vẫn mang nặng mặc cảm tủi hổ; đồng thời, không biết làm sao để thoát ra khỏi.

Sự giúp đỡ từ những người bạn chung hoàn cảnh, chung văn hóa, đã thực sự giúp tôi vượt qua sự đau khổ, từng bước tìm lại con người của mình, những gì mình thực sự muốn làm, mà không còn bị lèo lái, áp chế về thể chất, tình cảm hay tài chánh.

Bây giờ tôi và các con đã có thể sống bình an trong gia đình, dù là một gia đình đã bị chia ra.

Căn nhà này khi mua đã cũ lắm, nhưng có khu vườn rộng đẹp nên tôi rất thích. Tôi vừa học xong cử nhân nên có thì giờ, bỏ ra mấy tháng sửa sang lại nhà cửa vườn tược cho sạch sẽ, ngăn nắp. Căn bếp rộng rãi thoáng mát, nhìn ra vườn sau xanh mướt, đầy cỏ hoa, làm tôi nhớ căn bếp và khu vườn của bố mẹ tôi bên Việt Nam ngày xưa.

Ba tôi cũng đã qua đời sau khi tôi với con bé út về thăm ông được hai lần. Tôi không còn giận ông nữa, và hiểu rằng nếu tôi sinh ra, lớn lên, sống mãi trong môi trường và hoàn cảnh của ông, chắc tôi cũng hay nóng giận hung dữ như ông ngày xưa.

Con bé Bê xin về ở với mẹ và anh em. Ngày đó, nó đã 19 tuổi, học giỏi, sắp tốt nghiệp cử nhân sinh học, và sau đó được nhận học bổng toàn phần vào UC Irvine học tiếp. Con bé bây giờ tử tế, trưởng thành, chín chắn hơn những bạn đồng tuổi. Trước đây nó quậy tôi không còn biết đường mò. Từ ngày nó về, không ai nhắc lại chuyện xưa nữa. Vốn liếng Anh Văn của tôi bây giờ đã khá. Tôi sửa bài cho con hằng tuần, và giúp con viết bài luận xin học bổng chương trình tiến sĩ. Mấy mẹ con lại quây quần hằng đêm trong góc bếp, nấu nướng, ăn uống và lo bài vở. Có lần con bé khen rằng:

- I am very proud of you mom! You are the only immigrant mother that I know whose children can come for help with English.

Hơi ngạc nhiên, tôi chưa nghe con bé này nói tốt về mẹ trước đây, chỉ nói cảm ơn khi con khen mình. Tôi đã hiểu thêm sự quan trọng của đức khiêm nhường, phó thác, thông cảm, và sự giới hạn cũng như tiềm năng của con người nói chung, của chính mình nói riêng. Tôi dần dà tập tính biết ơn trong mọi hoàn cảnh, hy vọng nhiều và kỳ vọng ít, không buồn lâu và cũng không mừng vui quá đáng.

Một buổi chiều sau khi đi làm đi học về, hai mẹ con nấu nướng, ăn uống xong, tôi nhận phần rửa chén, Bê lau bàn và cất đồ ăn còn lại vào tủ lạnh. Tự dưng nó ngưng lại và mặt mày nghiêm nghị:

- Má! Má ngu lắm, má có biết không?

- Má biết má ngu nhiều thứ, nhưng má không rõ Bê muốn nói má ngu cái gì.

- Má tính tẩy não Bê bằng cách gửi Bê đi group home. Má đã xài nhiều tiền một cách vô ích. Má gửi Bê 14 tháng, vừa ăn ở vừa tiền học, trên Spokane hết bao nhiêu vậy?

- Ừ! Má gửi Bê đi hết nhiều tiền, nhưng má nghĩ không vô ích.

- Má tưởng má tẩy não Bê được sao? Má sai rồi! Đầu óc Bê vẫn còn nguyên, không thay đổi được. Con bé cười cười một cách thách thức.

- Má có muốn tẩy não Bê hồi nào đâu?

- Thế má tốn tiền gửi Bê đi Spokane làm gì?

- Để cho Bê đừng chết, vì Bê hăm tự tử rồi đụng xe gần chết đó. Mặt nó lộ vẻ ngạc nhiên:

- Lúc đó Bê đau khổ quá, giữ cho sống thì có ích gì? Sao má không để cho con chết đi?

- Bê chưa đầy 15, sao má để cho con tự hủy hoại được.

- Thế má giữ cho Bê sống tới 18, rồi sau đó Bê vẫn muốn chết thì sao má cản được?

- Má có thể không cản được. Nếu Bê chết khi đã trưởng thành thì má vẫn đau buồn, nhưng chắc sẽ không ân hận bằng khi Bê chết lúc 14, 15.

- Sống mà khổ quá thì sống làm chi?

- Má tin sông có khúc người có lúc, mỗi ngày mỗi khác, mỗi ngày là một ngày mới với cơ hội mới.

- Nhưng Bê ghét má, má đã không bỏ thì giờ, không chăm sóc con, cứ gửi con cho người này người kia. Má là người mẹ tệ hại.

- Má sinh ra và lớn lên ở Việt Nam, chỉ biết cách nuôi dạy ở nhà quê Việt Nam. Khi tới đây, má không rành tiếng Mỹ, văn hóa Mỹ, không có tay nghề, vừa học, vừa làm, vừa sanh con nuôi con. Lo sao cho có chỗ ở, cái ăn cái mặc, và xe cộ đi về hằng ngày đã khó khăn rồi. Khi má đi làm, má gửi con cho các bác, các chú thím, các anh chị (họ) thôi mà.

- Má cực khổ như vậy, để chết bớt một đứa, không đỡ khổ hơn à?

- Má có lỗi đã để con khổ con buồn, nhưng làm sao để con chết được. Nếu con còn sống, thì con còn cơ hội vượt qua, và má còn cơ hội làm lành với con chứ!

- Chứ không phải để tẩy não Bê sao?

- Không! Bê coi hình ông ngoại này. Bê giống ông ngoại, má cũng giống ông ngoại. Ông ngoại cứng đầu lắm. Không ai tẩy não được ông ngoại, không ai tẩy não được má, và cũng không ai tẩy não được Bê.

Mặt con bé bắt đầu dãn ra. Nó cười hồn nhiên như lúc lên 2.

- Má xin lỗi đã không nuôi dạy, chăm sóc Bê tốt, để Bê khổ sở rồi Bê ghét má. Má chỉ biết có bấy nhiêu, và má đã cố gắng hết sức mình. Hy vọng ngày nào đó con khôn lớn trên đất nước này, con có đủ kiến thức và phương tiện để nuôi dạy con của con tốt hơn. Đừng lặp lại nhưng lỗi lầm của má nữa.

Bây giờ thì khuôn mặt nó kênh kênh trở lại, còn tôi thì thực sự biết khiêm nhường nhận sự thiếu sót, chấp nhận hậu quả không thở than, trách móc. Chỉ mong con hiểu để đừng buồn giận mình nữa mà tội cho nó. Tôi đã hiểu ra rằng, con mình chỉ cắn vú mình khi mình cho nó bú, chứ nó đâu có cắn vú, đấm ngực hay giựt tóc người khác đâu.

- Má ngu khờ, má đẻ nhiều con nên phải khổ. Bê không khờ như má, nên Bê sẽ không đẻ con, làm sao lầm lỗi được.

Nó cười cười, nụ cười đắc chí của kẻ thắng. Làm như sự chân thành của tôi, một cách nào đó, đã cho nó thấy tình thương vô điều kiện của mẹ mà nó đã tưởng là không có trước đây, đã hóa giải hết oán hận. Giống như tôi đã biết ơn cha tôi, và thương yêu lẫn thương xót ông khi tôi đã trưởng thành, chắc con tôi đã thương xót cho sự lận đận và cố gắng hết mình của mẹ. Nó đập đập vào vai tôi một cách vui vẻ:

- Thôi! Vậy từ nay Bê với má huề nhé!

Nó khôn, nó dại, hay nó hỗn, cũng là lỗi tại tôi mọi đàng. Con dại thì cái mang. Dù sao nó đã can đảm nói điều suy nghĩ trong đầu và ôm nặng trong lòng nhiều năm trời với mẹ, người nó đã từng oán hận, giận không nói chuyện suốt 2 năm để chống đối lối sống bảo thủ, kiểm soát con chặt chẽ vì sợ con hư.

Trong khi tôi kiểm soát theo dõi chặt chẽ những sinh hoạt của con, tôi đã không hiểu những cảm xúc tế nhị riêng tư của đứa con nhạy cảm, những nhu cầu về tinh thần, nhất là được sống trong môi trường bình yên, không xào xáo như cơm bữa, có được cái cảm giác an toàn, và được chấp nhận thương yêu không điều kiện. Tôi đã không đủ tự tin để cư xử với mọi người chung quanh như lòng mình mong muốn mà cứ phải chiều lòng, vì nể những người nắm quyền hành. Tôi không đủ sáng suốt và can đảm để thắc mắc và nêu vấn đề về sự lạm dụng ngược đãi trong gia đình, nhất là đối với trẻ em yếu đuối, ngây thơ. Tôi đã quá tin tưởng những người mà tôi giao con cho họ chăm sóc, tôi cũng tham công tiếc việc, không biết chia thì giờ để quan tâm tới con nhiều hơn.

- Ừ, huề. Bê còn sống là má vui rồi. Con còn sống thì còn cơ hội.

Con Bô sắp 14 tuổi, mới vừa đi tập gymnastics về, nó nghe được phần cuối của câu chuyện, nói chen vào:

- Má, từ hồi mình ở riêng, ba má không còn căng thẳng, mình mới thấy cái nhà yên ổn, dễ chịu, Bô mới thở được đó!

- Its good that mom did not give up on me. Bê nói tiếp em nó.

Năm 2010, sau khi đọc một bài báo của San Jose Mecury News nói về tệ nạn buôn người ở Việt Nam và bài phóng sự nói về các em gái nghèo đối tượng của buôn người ở Rạch Giá, quê của bố mẹ, Bê nhờ mẹ liên lạc với cô Diệp Vương, Giám Đốc của Vòng Tay Thái Bình Dương (Pacific Links Foundation) xin tình nguyện giúp đỡ các em gái Việt đã được giải cứu về nhà tạm trú ở Long Xuyên. Bê đã cùng đồng nghiệp trong trường UC Irvine tổ chức bữa ăn thân mật có bạn chơi nhạc giúp vui, và quyên tiền về giúp các em.

Sau chuyến đi về thăm các em ở Long Xuyên, nó không nói nhiều, nhưng tôi thấy con bé chững chạc hẳn ra. Tôi muốn con tự trải nghiệm và tìm những câu trả lời cho chính mình, và tôi rất vui khi thấy con đã trưởng thành chín chắn hơn. Mong con sẽ may mắn và khôn hơn mẹ.

Năm nay, 2016, Bê đã xong 2 năm Post Doc (Fellow), vừa dạy học vừa nghiên cứu về sự tái tạo các tế bào, các phần thân thể đã bị mất đi hay tổn thương (regeneration) ở University of California, San Diego (UCSD). Bê mong nghiên cứu của nó thành công, giúp cho những người bị thương tích, như mất da hay hư da, cụt chân tay có thể mau lành vết thương và mọc lại chân tay mới. Bê ao ước có thể giúp các em gái nghèo bên Việt Nam có cơ hội đi học, để các em có đời sống tốt đẹp hơn. Bạn trai của Bê, Alex mới vừa làm xong luận án tiến sĩ về cách trị bịnh ung thư cũng ở UC San Diego. Cả hai đứa đã 30 tuổi nên chuẩn bị lập gia đình. Bê vẫn giữ ý định không sanh con, nhưng biết đâu Alex thuyết phục được, và dù thế nào đi nữa, hễ con còn sống là tôi vui rồi.

Phải sống trong một gia đình tràn ngập sự căng thẳng hay có bạo động thì rất thê thảm. Gia đình đổ vỡ cũng không phải là điều mọi người mong muốn. Điều tôi muốn nói là, để tới khi gia đình đổ vỡ rồi thì quá muộn. Chúng ta có thể học cách giải quyết những xung đột để đáp ứng những nhu cầu của cá nhân và gia đình, một cách ôn hòa, hợp tình hợp lý, ngay từ khi vấn đề nảy sinh.

Tôi không muốn chỉ trích và cũng không còn oán hận. Với sự thông cảm và lòng thương xót, tôi tự tha thứ cho những khờ ngu vụng dại của mình, tôi chỉ muốn những người không may mắn vướng vào bạo hành trong gia đình có được những tin tức cần thiết, để họ khỏi phải trải qua những kinh nghiệm bối rối khổ sở như tôi trước đây.

Khi nói về những bất ổn, xào xáo, ngược đãi trong gia đình, nó giống như nhai phải miểng răng của mình bị bể, hay nuốt phải thức ăn mà mình đã ói ra, không phải là điều dễ dàng hay hãnh diện để làm.

Tuy vậy, tôi muốn những nạn nhân, và cả những phạm nhân, biết rằng có những sự giúp đỡ cho họ, có những người nói tiếng mẹ đẻ của họ và biết về văn hóa của họ trên khắp các tiểu bang ở nước Mỹ này, hãy cho họ nói chuyện khi cần, không phải tự chống chọi phấn đấu trong bóng tối một mình. Quận hạt Santa Clara nơi tôi ở được coi là quận hạt có những dịch vụ tích cực nhất, cho bạo hành gia đình và những người có khó khăn về tâm lý và bệnh tâm trí, trong các quận hạt miền Bắc California. Những người hàng xóm cũ của tôi, cha mẹ, và anh chị tôi khi xưa ở Việt Nam đã không có những cơ hội như tôi và con tôi.

*

Sau 7 năm trở lại trường học và đánh vật với sách vở, cùng với 3 năm tập sự không lương và 3 năm tập sự có lương, tôi đã trở thành cán sự xã hội bảo vệ nạn nhân của bạo hành gia đình, và là một chuyên gia y tế tâm thần. Các thân chủ của tôi từ sơ sinh tới 100 tuổi, nhiều nhất là các thiếu niên người Việt Nam và các sắc dân từ Á Châu và các đảo Thái Bình Dương. Qua những điều họ và thân nhân kể cho tôi nghe, không phải tự nhiên mà một đứa trẻ bỏ nhà ra đi, không phải tự nhiên mà một người bị trầm cảm, khủng hoảng sợ hãi, lo lắng quá độ, hay tệ hơn nữa, làm tổn thương và hủy hoại chính mình hoặc người khác.

Đa số có thể trải qua những khủng hoảng nhất thời, như thiên tai hay tai nạn bình thường. Nhưng ngược đãi do thân nhân, những khúc mắc ẩn ức, và nhiều khi đau khổ cùng cực của cá nhân và gia đình đã ray rứt nhiều năm, dễ đưa đến khủng hoảng về tâm lý, tâm trí và cả về thể chất. Người ta có thể đi bác sĩ vì cảm cúm, nhức đầu, đau bụng bình thường, nhưng khi buồn khổ, khủng hoảng kéo dài, thì lại dấu kín, không dám thổ lộ hay tìm sự chữa trị. Nếu còn ngại người khác biết, mọi người có thể tìm hiểu những tin tức ích lợi bằng cách dùng smart phone, laptop hay computer, “google” những điều cần biết, những quyền lợi và những dịch vụ sẵn có, bằng tiếng mẹ đẻ, hầu hết là miễn phí.

Công việc của tôi nhiều khi rất căng thẳng, cũng không kiếm được nhiều tiền như khi còn buôn bán, nhưng tôi rất vui vì hợp với khả năng tâm tính. Hơn nữa, có những bạn đồng nghiệp cùng ý hướng, tâm nguyện, cùng hợp tác chữa lành những thương tổn về tinh thần cho các thân chủ và thân nhân của họ. Điều vui nhất là giúp cho các cá nhân và gia đình trong cơn khủng hoảng tìm lại được sự ổn định, sinh hoạt bình thường, có cơ hội phát triển tiềm năng và đóng góp phần của họ vào gia đình, cộng đồng nơi cư trú nói riêng, và cộng đồng nhân loại nói chung.

Lễ Tạ Ơn 2016 vừa qua, các con tụ về nhà, và tôi cũng đã tới tuổi nhi nhĩ thuận. Tôi không còn lo sợ quá đáng con mình sẽ ra sao. Tôi tin có trời đất, có thánh thần, linh hồn bất tử, đời trước và đời sau. Tôi biết mình nhỏ bé và giới hạn, nhưng tôi vui vì đã đóng góp hết sức mình. Khi gia đình đang chuẩn bị bữa ăn trong bếp, Bé, anh kế Bê, ngồi khoe hình nó và vợ nó mới đi chơi bên Nhật về. Con Bê giúp anh Tí nó làm món tráng miệng Creme Brulee cầu kỳ mà nó mới học được trên Net. Con Bô, út bây giờ đã 25, có tiếng làm biếng, đi đảo quanh chọc ghẹo mọi người. Tới chỗ tôi, nó hỏi:

- Má! nếu lỡ bây giờ con có bầu thì má tính sao?

- Bô còn trẻ, con và bạn trai còn đang đi học, chưa có sự nghiệp vững vàng và chuẩn bị để có con. Nếu có con bây giờ chắc sẽ còn khổ hơn má ngày xưa. Má tính gì bây giờ? Con khôn thì con nhờ, con dại thì con ráng chịu... nhưng má không bao giờ bỏ con cháu đâu. Nếu con nuôi không nổi, má sẽ giúp hết sức mình, được không?

Bê ngừng tay đánh trứng, góp ý:

- Its worth it, mommy!

Tạ ơn nước Mỹ đã cho gia đình tôi cơ hội, và tạ ơn những người đã chia sẻ, khuyến khích và nâng đỡ, giúp cho mẹ con tôi vượt qua được thử thách, để còn sống và sống ý nghĩa đến ngày hôm nay.

2016

Iris Đinh

Ý kiến bạn đọc
13/09/201717:56:00
Khách
Cô gái Việt Nam ơi!
Nếu chữ hy sinh có ở đời
Tôi xin nạm vàng muôn khổ cực
Cho hồn cô gái Việt Nam tươi.
(Hồ Dzếnh).
Chúc chị "chân cứng đá mềm"!...
12/05/201702:01:39
Khách
Xin gửi lời cảm ơn chung tới các độc giả đã đọc, đóng góp ý kiến và viết lời khích lệ. Riêng chị Huệ Ngọc Lê có thể gọi điện thoại hay email cho Việt Báo để xin email của Iris nếu chị vẫn có ý định liên lạc với Iris, người viết bài này. Chúc mọi người được an vui ngày lễ Mẹ cuối tuần này.
08/05/201722:05:45
Khách
bài này thuộc lọai lạc đề cho mục VVNM.

Thể lệ tham dự Viết Về Nước Mỹ ngay từ khởi đầu, năm 2000, có ghi rõ: "Mục tiêu của giải thưởng là cổ võ việc ghi lại những kinh nghiệm hội nhập của người Việt vào dòng sống nước Mỹ, càng nhiều chi tiết sống thực càng hay. Bài tham dự có thể là truyện ký, truyện ngắn, tạp bút... Người viết có thể gửi nhiều bài tham dự, hoàn toàn tự do chọn đề tài, miễn là liên quan tới nước Mỹ."

Đây là cái link: https://vvnm.vietbao.com/a239020/hop-mat-viet-ve-nuoc-my-16-thang-8-2015-20-tac-gia-se-nhan-giai-nam-thu-xvi
08/05/201717:23:31
Khách
Gia đình của cha mẹ tôi vô cùng tệ hại, không giống ai hết, mắc cở vô cùng. mấy chục năm sống với ba tôi là tôi phải sống trong sự sợ hãi, bị nhục mạ, đánh đập mà nguyên nhân là do má tôi có trình độ học vấn thấp, quá hiền nhưng thực ra ba tôi cũng không hay ho gì hơn. Ông ta sống với chúng tôi mà ông ta coi như kẻ thù, chúng tôi không hề có bữa cơm chung trong mấy chục năm, tôi mong có bà nào rước ông ta đi quách cho rồi, nhưng có bà nào ngu mà rước Ông ta cấm nấu ăn, vì thế tôi không hề biết nấu cho đến khi tôi 37 tuổi. chăc tại kiếp trước tôi đối xử với ông ta hà khắc bần tiện nhỏ nhen nên kiếp này tôi bị ông ta đè nén, hạ nhục.
07/05/201717:02:31
Khách
Nhiều người phụ nữ bị bạo hành nhưng vẫn cố cắn răng chịu đựng ngày qua ngày có thể là vì nhiều lý do- mà con cái cho là phi lý- như sẵn sàng hy sinh tổn hại cá nhân về thể xác/tinh thần cho hạnh phúc, tương lai chung của con cái, tài chánh, thanh danh gia đình/dòng họ,v...v...

Nhưng sự bạo hành của người chồng vũ phu có thể đến một lúc nào đó vượt quá mức độ kềm chế đưa đến thảm sát trong gia đình, hoặc người vợ bị giết, hoặc cả mẹ lẫn con bị thiệt mạng, lại có cả trường hợp con giết bố để binh vực mẹ, v...v... Và khi đó, người ta lại đặt ra câu hỏi tuồng như trách cứ người phụ nữ này đã không sớm thoát ly khỏi gã vũ phu để có thể tránh khỏi cái hồi kết bi thảm này !

Ở Mỹ, số điện thoại toàn quốc miễn phí để gọi khi bị bạo hành là 1 800 799 SAFE hoặc 1 800 799 7233. 24 giờ/ngày. 7 ngày/tuần. Cuộc đàm thoại được bảo mật. Nếu bị khó khăn về thính giác, số điện thoại là 1 855 812 1001.
07/05/201703:31:53
Khách
Đừng lo mình không kiếm được vợ, mà hãy tự hỏi mình có thể chung sống hòa thuận được với một người phụ nữ hay không.
07/05/201701:35:32
Khách
Một bài viết rất hay cả về lời văn lẫn nội dung về một vấn đề thực tế xảy ra hàng ngày trong đời sống của nhiều người.

Ở Việt nam, có khoảng 58 phần trăm phụ nữ, trong cuộc đời, đã từng bị chồng dở thói vũ phu đánh đập . Ở Mỹ, khoảng 25 phần trăm.

Không rõ mấy ông vũ phu có thú vui tinh thần gì khi thấy vợ con mình lúc nào cũng lấm la lấm lét nhìn mình với ánh mắt sợ hãi và với vẻ mặt kinh hoàng, thay vì với ánh mắt yêu thương và với vẻ mặt hớn hở? Không rõ về đêm, mấy ông vũ phu còn có khoái lạc tình dục gì nữa không khi làm tình với người đàn bà không còn có tình yêu cho y nữa - vì chưng chỉ có người vợ bệnh hoạn về tinh thần mới vẫn còn yêu ông chồng tay đấm chân đạp vào thể xác mình lúc ban ngày ?

Con chó dù bị đánh đập vẫn vẫy đuôi mừng chủ, nhưng con người Trời sinh ra không phải là con chó .
06/05/201721:17:53
Khách
Tôi cung có một vấn đề cần tham vấn mà không biết hỏi ai,đã bao nhiêu năm tôi ôm nổi đau trong lòng không biết làm sao giải tỏa,nay đọc bài này thấy cô Iris là người tối cần sự giúp đở của cô. Xin tòa soạn cho tôi liên lạc với cô,xin thành tâm cảm tạ.
06/05/201718:18:31
Khách
>tôi thật là ngu ngốc, khi cháu lớn lên cháu nhất định sẽ không sống cuộc đời khổ sở như mẹ. Con bé nói, nó không
muốn sống trong cái gia đình có không khí nặng nề khó thở, trọng nam khinh nữ, và không giải quyết vấn đề một cách
công bằng ôn hòa. Nó mắng tôi, khó khăn đau khổ như thế thì đi Mỹ làm gì

Good point, but she was too young to be independent. I moved out when graduated in the 20 -30s.
In life, you must be tough with your family members to live the life you want to be. In the past, I took sabbatical
leave for long meditation in remote area. My family did not like it (my sister's wedding, the Tet festival, ...).
But I did not care much (I had no problem with my wife and my boss), I talked straight to their faces, my inner
wisdom progress was more important and I did not cancel my plan for any reason (well, they had me for the whole year,
whatever benefit me and doing no harm for others, then I go for it). Well, they do love me, and I do not deny it, and that
is one of the reason why the human race gets stuck in birth and death cycle. The family wants you to do exactly the
same ...In the past, I had a chance to be the translator for my mom and her Indian Buddist monk. Suddently, the monk
asked me "What is the meaning of a true Buddist?" and I answered "The true Buddist is the one who does his utmost effort
to achieve Buddhahood in one life time, and I think it is doable" (may be just got back from my retreat, and did not
get involve too much in stock market). The monk looked at me and did not say a word and 2 other monks who were with him
almost jumped out of their chairs. Then the head monk mentioned about his practice (retreat 3 months every year and
no talk, walked around the Buddhi tree for the meditation, ...) but it may take at least 4 life times to achieve the
Ju Lai level. Well, I did not know what to said, so I kept silence. In Dao De Jing -- Lão Tử had a famous saying
"the wisdom guy was exactly like the ignorant" -- just exactly like this case. (you must have the victory
over yourself first, then your light will pierce Heaven and Earth -- Buddist sutra)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
13/11/201800:00:00(Xem: 564)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết thứ tư của ông.
12/11/201800:00:00(Xem: 1334)
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice—A Journey of Hope” của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, một tác giả từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009. Cô sinh năm 1970 ở Đà Nẵng, 15 tuổi vượt biên, định cư tại Mỹ năm 1986 với tên Crystal H. Vo. Kết hôn và thành con dâu một gia đình Mỹ, cô đã dành trọn thì giờ để học sống và viết bằng Anh ngữ. Sau họp mặt Viết Về Nước Mỹ 2018, cô tự hứa mỗi tháng phải viết một bài bằng tiếng Việt. Sau đây, là bài viết mới cho mùa lễ Tạ Ơn.
11/11/201800:00:00(Xem: 1866)
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Vui vẻ nhưng bốp chát, thẳng thừng. Sống độâng, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Bài mới viết của ông là tự truyện hiếm có: trực chiến với Pit Bull, loại chó chiến trận lợi hại nhất. Chúc tác giả mau hồi phục công lực.
10/11/201800:00:00(Xem: 1895)
Tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên 2001 và đã liên tục góp bài. Sau nhiều năm tham gia ban tuyển chọn, từ 2018, Trương Ngọc Bảo Xuân hiện là Trưởng Ban Tuyển Chọn Viết Về Nước Mỹ. Sau đây, thêm một bài viết mới.
09/11/201800:00:00(Xem: 2834)
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và vừa chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới của ông.
08/11/201800:00:00(Xem: 2743)
Tác giả là người gốc Huế, hiện đang định cư tại Canada. Với bài viết “Đi Tìm Xác Ba”, bà đã nhận giải Hồi Ức 50 năm trận chiến Tết Mậu Thân. Bài Viết về nước Mỹ gần đây của Susan Nguyễn là “Thăm Cali, Nhớ Vườn Xưa, Nhớ Mẹ”. Sau đây là bài viết mới nhất.
06/11/201800:00:00(Xem: 3026)
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; định cư, tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth University. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả trở lại với Viết về nước Mỹ từ 2016. Sau đây, thêm một bài viết mới.
05/11/201800:00:00(Xem: 2636)
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas, sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Bài viết mới nhất kể về một tai nạn của tác giả. Kính chúc bà mau hồi phục.
04/11/201800:00:00(Xem: 2505)
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Bài viết mới của bà là chuyện về một viện dưỡng lão.
03/11/201800:00:00(Xem: 2844)
Với bài viết đầu tiên từ tháng Sáu 2017, tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX. Thư kèm bài, cô cho biết đang làm tax accountant ở Los Angeles, thường xuyên theo dõi và xúc động khi đọc những câu chuyện đời của người Việt trên xứ Mỹ. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả đang tiếp tục cho thấy sức viết ngày càng mạnh mẽ hơn. Bài viết mới là truyện ngắn.
31/12/201400:00:00(Xem: 25231)
Với bài “Lính Mỹ Gốc Nail” và 5 bài khác trong năm, tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Trần Du Sinh cho biết ông là một kỹ sư hàng hải, 37 tuổi, lớn lên khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa.
30/12/201400:00:00(Xem: 9229)
Tác giả tên thật Nguyễn Vi Lam, 35 tuổi, hiện là cư dân Sacramento, cho biết ông đã theo dõi chương trình Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm nay.
29/12/201400:00:00(Xem: 9468)
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nươc Mỹ. Sau nhiều năm phụ vụ như một viên chức tại miền Đông, bà chọn Little Saigon làm nơi hưu trí và tìm thấy an bình. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201400:00:00(Xem: 12438)
Trọng tội của chàng tài tử là chuyện 25 năm xưa: hai người Việt vô can bị chàng rủa xả và hành hung thậm tệ. Tác giả bài viết đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với nhiều bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ.
27/12/201400:00:00(Xem: 11571)
“Hồ Trường” là bài thơ nổi tiếng từ đầu thế kỷ 20 của danh sĩ Quảng Nam Nguyễn Bá Trác (1881-1945), viết trên đất Tầu trong thời ông hường ứng phong trào Đông Du.
26/12/201400:00:00(Xem: 8003)
Từ một góc cà phê Starbuck, nhìn đường phố và thế giới mù sương. Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas.
25/12/201400:00:00(Xem: 17597)
Trong những ngày chờ Lễ Giáng Sinh năm nay, miền Bắc California có trận bão lớn. Mời đọc bài của Lê Nguyễn Hằng viết về người bạn thân từ thủa học trò Tuy Hoà. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014.
24/12/201400:00:00(Xem: 8350)
Như tựa đề, bài viết là một chuyện kể cảm động xẩy ra trong một chiều giáng sinh. Tác giả Phương Hoa, định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng, vừa làm nail vừa học.
22/12/201400:00:00(Xem: 8606)
Tác giả là một viên chức hành chánh, sau nhiều năm làm việc tại miền Đông, đã chọn Little Saigon để hưu trí. Với nhiều bài viết đặc biệt, bà cũng đã nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm trước.
21/12/201400:00:00(Xem: 21974)
Người Việt đầu tiên ở Quận Cam từ thời 1957 là điệp viên cộng sản Phạm Xuân Ẩn. Tác giả bài viết là người đã cấp thẻ nhà báo cho Ẩn.
20/12/201400:00:00(Xem: 9065)
Tác giả là một nữ kỹ sư hiện cư trú tại Austin, Texas. Với but hiệu Chúc Chân, cô đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ.
19/12/201400:00:00(Xem: 13518)
Tác giả là cư dân Texas. Ông giảng dạy tại đại học và là một chuyên viên hoà giải. Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của ông là “Tạ Ơn”, đã phổ biến nhân mùa Thanksgiving. Bài mới viết của tác giả là câu chuyện ý nghĩa về đời sống tại Mỹ.
18/12/201400:00:00(Xem: 10585)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bài viết cho thấy cách nhìn, cách nghĩ có nhiều nét riêng biệt. Mong Lê Minh Nguyên tiếp tục viết và bổ túc địa chỉ liên lạc cùng sơ lược tiểu sử.
17/12/201400:00:00(Xem: 5981)
Tác giả là cựu sĩ quan VNCH, giảng viên trường Sinh ngữ quân đội, cựu tù cải tạo. Ông cũng là tác giả sách "Hành Trình về Phương Đông" do "Xây Dựng" xuất bản năm 2010.
17/12/201400:00:00(Xem: 6062)
Đó là tiếng chân tưởng như của Ông Già Noel. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ XII, 2012.
31/12/200600:00:00(Xem: 393694)
Ngày bà nội tôi còn sống, nội thường kể chuyện đời xưa cho chúng tôi nghe. Ngoài những chuyện thần thoại, cổ tích với các ông tiên, bà tiên, nội tôi còn kể những câu chuyện của đời thật
30/12/200600:00:00(Xem: 340577)
Lạnh quá! Gió buốt từng cơn! Đã hơn hai giờ đồng hồ... Vẫn chưa thấy bóng dáng chiếc xe buýt. Mọi người ai nấy đều cóng lạnh, đi tới đi lui cố gắng cử động để máu huyết lưu thông tạo nhiệt
28/12/200600:00:00(Xem: 301673)
Một buổi sáng vào khoảng giữa năm 2005, tôi nhận được một phong bì vàng gởi tới bởi phòng an ninh của công ty nơi tôi đang làm việc. Mở ra, bên trong là một xấp tài liệu viết bằng Anh Ngữ
26/12/200600:00:00(Xem: 933010)
Sáng thứ bảy nhưng trời nóng sớm vì mùa hè còn nợ mấy hàng cây đang hồi xanh lá. Ong Hoàng lẩm bẩm với cây chanh ngoài sân sau, nhổ cỏ, vun gốc, tưới nước…Tánh ông, thích hay không thích
24/12/200600:00:00(Xem: 296843)
Trước khi viết bài này, tôi có nói với chị Cả của tôi: - Chị à, tui định ca cẩm về cái chuyện đi học nail, đi thi nail rồi đi làm nail để phải "chịu đời" với ba cái chuyện bực mình, nhưng sợ bị "nhàm hàng"
23/12/200600:00:00(Xem: 260997)
Người Việt Nam mình thường nói "vô phước đáo tụng đình" , có nghĩa là bất đắc dĩ mới đem nhau ra ba tòa quan lớn để phân xử. Bởi vì kiện tụng nhau rất tốn kém, có khi còn tán gia bại sản nữa là khác
21/12/200600:00:00(Xem: 301810)
Ngoài trời tuyết đang rơi, tuyết thật trắng, như những miếng bông gòn từ trên không rơi xuống, bao phủ mảnh sân nhà tôi, độ dày cả một tấc. Tôi và các bạn tôi đang tụ họp để uống cà phê
20/12/200600:00:00(Xem: 319333)
Đầu tháng Bẩy, mùa hè, từ miền Bắc, tôi bay về miền Nam California dự ngày hội ngộ của các cựu học sinh trung học Ngô Quyền. Từ phi trường LAX, tôi được hai anh chị bạn đón về vùng
19/12/200600:00:00(Xem: 222694)
Sức khỏe là một phần tối ư quan trọng trong đời sống con người. Chúng ta ai cũng hiểu biết, nhưng bạn không thể hình dung sức khỏe đã ảnh hưởng trên con người đến mức độ nào!
18/12/200600:00:00(Xem: 279253)
Trân Nguyên, mi giỏi há con… Mi ỉ làm "bác sĩ" rồi tha hồ đem hết mấy Ôn - Cha - Chú lên mổ xẻ … toang hoang cho thiên hạ hắn tròn xoe con mắt hết trơn… À há. Mi có ngon kỳ ni viết chuyện
27/12/200300:00:00(Xem: 338680)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 338181)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 220798)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 203565)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 228979)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 246610)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 234364)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 283286)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 239871)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 242033)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Liệu có bao giờ tiểu hành tinh này sẽ rơi xuống Trái Đất? Câu trả lời là có – nhưng có thể sẽ không quá lâu nữa, dù được dự kiến ​​sẽ vượt qua bên trong quỹ đạo của Mặt Trăng trong thế kỷ tiếp theo. Tuy nhiên, để hiểu rõ hơn về đặc tính và quỹ đạo của tất cả các tiểu hành tinh gần Trái Đất, NASA đã gửi tàu robot OSIRIS-Rex (Origins, Spectral Interpretation, Resource Identification, Security, Regolith Explorer) để điều tra tiểu hành tinh có bề ngang 500 mét 101955 Bennu .
Jony Ive, Giám đốc Thiết kế sản phẩm của Apple, là người đóng góp rất lớn vào thành công của Apple ngày nay. Tất cả những thiết kế đột phá của Ive tại Apple như iMac, iPhone và iPad... đều được ông phác thảo trên giấy trước khi được số hóa để tiện cho các công đoạn sau.
Khoảng giữa tháng 11/2018, Irdeto, tập đoàn đứng sau công cụ bảo vệ bản quyền nội dung số Denuvo, đã công bố một thông tin liên quan đến khoản lợi nhuận mà một hãng game bị cướp trắng do không sử dụng DRM chống cr@ck, dẫn đến việc game bị bẻ khóa và phát tán miễn phí trên mạng Internet.
Khoảng giữa tháng 11/2018, startup Hoversurf ra mắt thế hệ hoverbike tiếp theo có tên S3 2019 với các tính năng mới. Và hãng cũng thông báo đã có một khách hàng trong ngành hành pháp đang bắt đầu dùng thử là Sở cảnh sát Dubai. Như vậy, ngoài những chiếc siêu xe được dùng để đi tuần, sắp tới đường phố Dubai có thể sẽ thấy cả hoverbike đi tuần.
Khoảng giữa tháng 11/2018, trả lời trên chương trình tin tức Capital, Gerald Darmanin, Bộ trưởng Ngân sách Pháp cho biết, cơ quan thuế sẽ bắt đầu rà soát các tài khoản mạng xã hội từ đầu năm 2019 trong chương trình thí điểm chống lại những người trốn thuế. Theo trích đoạn được công bố, ý tưởng nhằm phát hiện những hành vi gian lận thuế bằng cách phân tích dữ liệu được người dùng công khai trên mạng.
Khoảng giữa tháng 11/2018, Bộ Giáo dục Malaysia tuyên bố sẽ thành lập một liên minh đại học để chống lại gian lận bằng cách sử dụng blockchain. Theo tweet của Bộ, hệ thống được thiết kế để phát hành và xác minh tính xác thực của các bằng đại học được cấp. Liên minh mới do chính phủ hậu thuẫn ban đầu sẽ bao gồm 6 trường đại học công lập, và hệ thống xác minh bằng tốt nghiệp của họ được thiết lập để hoạt động sử dụng blockchain NEM.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========