Tiếng Chân Đêm Giáng Sinh

17/12/201400:00:00(Xem: 8246)

Tác giả: Thái NC
Bài số 4412-14-29812vb4121714

Đó là tiếng chân tưởng như của Ông Già Noel. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ XII, 2012. Ông tên thật là Nguyễn Cao Thái, sinh năm 1959 tại Huế, vào Saigon 1968, vượt biển đến Mỹ 1979, hiện định cư tại San Jose, CA.

* * *

Nhiều năm rồi chúng tôi không còn cái thú mỗi đêm Giáng Sinh, chờ con cái đi ngủ hết, ba má mới đem món quà bí mật của ông già Noel để cạnh lò sưởi cho con. Đây là quà đặc biệt má đã dọ dẩm và biết con sẽ gởi thơ cho Santa Claus đòi quà, đặng biết mà mua cho đúng. Để quà ở lò sưởi xong, ba phải ăn một cái bánh cookie, và uống nửa ly nước con dọn ra mời ông Santa để chứng tỏ ông đã đến. Và cho sống động hơn, má lấy cái thư con đặt trên bàn bỏ xuống thảm, làm giống như Santa đọc thư con cạnh lò sưởi rồi vội vàng đi nhà khác để rơi lá thư.

Sáng sớm hôm sau, ba và má nằm lắng nghe tiếng chân vội vả con mới thức dậy chạy ù từ trên lầu xuống cầu thang, thẳng đến lò sưởi và nghe tiếng con la vui mừng:

- Mom, Dad... He did come!

- He ate my cookies!

- Drank some water, too !

- Oh yeah! Exactly what I want...

- Thanks, Santa !

...

Có một năm, con cũng viết thư đòi quà Santa nhưng lại muốn giữ bí mật. Má dọ hỏi mấy cũng nhứt định không cho đọc! Không đọc thư làm sao biết đích xác con muốn Santa tặng món gì? Tuy vậy, là ba má thì chúng tôi cũng đóan được món con thích để mua. Chỉ thắc mắc là năm nay con...kỳ quá, sao lại dấu?

Đêm Giáng Sinh, chúng tôi giả bộ đi ngủ sớm, và giữa khuya lắng nghe tiếng chân con đi xuống cầu thang để cái thơ viết cho Santa.

Đợi thật lâu và nghe tiếng con thở đều đặn ngủ say trong phòng, ba má mới dậy len lén xuống thấy lá thư của con để cạnh lò sưởi,cùng một thỏi chocolate, và ly Orange juice.

Cầm thơ lên đọc, tôi không còn nhớ nguyên văn, nhưng ý con nói với Santa rằng: Năm nào con cũng có thật nhiều quà, cho nên năm nay Santa thay vì cho con, đổi lại cho ba má con. Con muốn năm nay Santa tặng quà cho ba má, không cần cho con gì hết.

Té ra con giữ bí mật bức thư là vì vậy!

Bây giờ mới kẹt. Ba má hoàn toàn không nghĩ đến điều này. Nhưng đã là Santa thì dù sao cũng phải làm được theo lời yêu cầu của con. May mà con chỉ đòi quà chung chung cho ba má chứ không nói món gì đặc biệt, và may mà giấy hoa gói quà còn đủ ở nhà. Má lấy hộp bánh của ai đó mới cho, gói lại làm quà Santa tặng ba, và lên phòng lấy cái áo mới mua tự gói làm quà...cho má.

Giữa đêm Giáng Sinh năm đó, hai vợ chồng phải rón rén gói quà cho nhau, mà phải làm thật nhẹ nhàng,im lặng, sợ con dậy bất ngờ biết.

Và mặc dù con nói không đòi quà năm nay, ba má cũng thay mặt Santa để lại món đồ chơi ba má biết con rất thích.

...

Sáng ngủ dậy, nghe tiếng chân con chạy xuống cầu thang đến lò sưởi. Tiếng con reo vui thích thú, rồi tiếng chân con chạy ngược trở lên xông thẳng vào phòng, đặt hai gói quà lên bụng ba má và rối rít

- Santa có quà cho ba má nè!

Má mở gói quà cầm cái áo ngắm nghía, ướm thử, và nói sao...vừa vặn quá ! Ô hay tại sao Santa biết má thích cái áo này mà tặng?

Con cười sung sướng:

- Santa knows all, mom !

...

Rồi đến một năm, sáng sớm không nghe tiếng chân con chạy xuống cầu thang nữa. Ba má dậy xem và thấy con đang ngồi tủm tỉm cười bên gói quà của ông già Noel. Con chạy lại ôm ba má và nói: Thanks, Mom, Thanks Dad !

Má hỏi tại sao con biết.

Con nói các bạn trong trường nói với nhau từ mấy tháng trước. Nhưng con biết ba má thích con...không biết, để được làm Santa mua quà cho con.

Con nói tối qua con không ngủ, nằm lắng nghe tiếng chân của ba má rón rén xuống cầu thang đem gói quà bí mật để cạnh lò sưởi. Con nghe tiếng ba ăn cookies. Con nghe má nhắc ba uống nước. Con lại nghe tiếng chân ba má trở lên lầu.

Và con biết ông già Noel của con đã đến.

Thái NC

Ý kiến bạn đọc
28/12/201404:26:00
Khách
Cám ơn nguoinhaque, Phước Nhung, chú Sáu Steve Brown , và Hai Hoang đã ghé qua thăm ông già Noel năm nay.
26/12/201412:42:02
Khách
Merry Christmas đến tác giả cùng các độc giả một mùa Noel an lành. Hạnh phúc thay khi sống trong một gia đình mà mọi người đều yêu thương và quan tâm chăm sóc lẫn nhau. Mong bài viết sau.
20/12/201411:05:34
Khách
Chào cháu Thái,
Bài viết cháu rất vui và dễ thương. Khi đọc dường như chái mô tả tình huống trong gia đình tôi ngày xưa.

Sáu
19/12/201414:43:28
Khách
Chuyện dễ thương quá.
19/12/201409:00:59
Khách
Tới lúc cũng phải "bể mánh". Tôi còn phải mang boot ra sau vườn dẩm trên tuyết làm dấu chân ông Santa mới tới đêm hôm qua, đi ngựơc lại, chỉ có dấu chân đến, không có dấu chân đi. Rồi thời gian dần trôi, tôi bị "bể mánh", không thấy các con gới thư cho Santa nữa, trái lại bị buộc tội "you là Santa!" Nhưng cảm động khi nghe "Don't buy more gits for us, we love you!". Bây giờ tôi bắt đầu giở trò làm Santa trở lại...với cháu nội, cháu ngoại....have some fun ở cái tuổi già nầy.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 806,703,416
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.