Hawaii... Thơm Mùi Ổi Chín

26/08/201400:00:00(Xem: 5716)

Tác giả: Tôn Nữ Thu Dung
Bài số 4312-14-29712vb3082614

Tác giả là cư dân San Dimas, California. Trước tháng Tư 1975, tại Sài Gòn, cô từng cộng tác với tần báo Tuổi Ngọc và là một trong những cây bút học trò được bạn đọc yêu mến. Với bài "Chuyện Cổ Tích Không Phải Cho Bé Thơ", tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt, Viết Về Nước Mỹ 2013. Sau đây là bài viết mới nhất.

* * *

1

Hồ Ly luôn trở về vào tháng Bẩy. Cô ngồi vắt vẻo trên cành ổi sẻ, những trái ổi bé bỏng nhỏ xíu mà ngọt ngào thơm ngát cả một khoảng trời. Hồ Ly mỉm cười khi nghe tiếng kinh nhịp nhàng vọng từ ngôi nhà gỗ ở lưng chừng đồi, nơi có một căn phòng sơn màu da cam đậm… Án ta pha, bà pha thuật đà ta pha đạt ma ta pha bà pha… Câu kệ mà Hồ Ly đã thuộc lòng. Từ ngày còn nhỏ, bà ngoại đã bắt Hồ Ly đọc CHƠN NGÔN TỊNH BA NGHIỆP để trấn yểm một con ma nào đó – nếu có – đang rình rập để bắt hồn bắt vía cô cháu gái yêu quý của bà … Bà ta ra mi, ma phạ đà ta, ma ha ta đạt ta bà phạ … Hồ Ly không hề hiểu những câu tiếng Phạn nhưng hình như đọc bằng tiếng Phạn thì thấy cổ kính linh thiêng và vô cùng êm ả… đủ sức trục xuất những cô hồn vất vưởng.

Nhưng bây giờ những câu kệ đó đâu có phải để dành cho những oan hồn uổng tử đã lăm le theo cô ngày mới lớn mà là dành cho cô, trấn yểm cô từ một người mà cô đã -yêu- cho -tới- chết…

Kym hay chở cô bằng chiếc xe đạp court trong những chiều tan học nếu cả hai trùng thời khóa biểu và cô trốn được tụi bạn thường cùng về chung xe bus của trường. Cô ngồi trước đòn giong, tóc cô bay ngược ra sau vướng vào mắt môi Kym để anh ngạc nhiên: Tóc Hồ Ly thơm ngát mùi ổi chín. Cô cười, luôn tựa người vào cánh tay Kym đầy nương tựa. Cô có thể cùng Kym đi đến tận chân trời góc biển, cuối đất cùng trời bằng chiếc xe đạp court này..

Từ trên con dốc Phượng Vĩ của ngọn đồi đại học, Kym thả dốc và hét lên trong gió lộng:

– Nhắm mắt lại, Hồ Ly … Nhắm mắt lại và bay…bay…bay…

Cô cười như nắc nẻ, chỉ cần biết Kym đang ở cạnh cô là cô không sợ bất cứ một điều gì …bất-cứ-một-điều-gì…

Một lần thầy viện trưởng lái xe hơi về muộn, đi sau, thầy đã hốt hoảng khi thấy chiếc xe đạp như bay trên đồi xuống, thầy giận giữ ngừng xe cuối dốc đứng chờ… Thoáng thấy xe thầy dừng lại, Kym cua vào con dốc khác … Hôm sau,thầy gọi lên văn phòng mắng:

-Nếu chiều qua thầy bắt được hai đứa, thầy sẽ xáng mỗi đứa một bạt tai.

Một lần khác, nhân sinh nhật Hồ Ly, Kym đã mang tặng cô chiếc chuông đồng Kym lấy từ gác chuông của Nhà Vĩnh Biệt. Món quà được cô nâng niu cất giữ qua rất nhiều năm tháng… cô treo trên giàn Hoàng Anh vàng rực, để mỗi lần gió đi qua, tiếng chuông đong đưa vang lên như những tiếng vó ngưa về ngang đồi rung lục lạc. Cô không dám hé môi nói với ai Kym đã lấy nó từ đâu!

Những kỷ niệm sâu nặng đã níu cô và Kym bằng một sợi dây bền chắc nhất. Đứng trên đồi cao nhìn xuống mặt biển xanh thẳm dưới chân mình, Kym nói:

- Khi nào Hồ Ly bơi được một mình ra tới Hòn Tre thì lúc ấy anh sẽ dẫn Hồ Ly theo.

Nhưng lời hứa đó đã không bao giờ thành sự thật, Hồ Ly không bao giờ có thể bơi một mình ra đảo Hòn Tre… trừ mấy lần cùng Kym và chiếc áo phao màu cam rực rỡ, Hồ Ly đã bao lần ngừng lại, mõi rã rời, thả ngửa người trên mặt nước, và Kym, vừa dỗ vừa dọa, vừa đẩy vừa dìu để cuối cùng Hồ Ly cũng bơi tới Hòn Tre … rồi lại bơi về.

Kym đã không kịp chờ để dẫn Hồ Ly theo dù đó là điều anh luôn mong mõi…

Hồ Ly ra trường đi dạy ở một nơi tận cùng biên giới của tỉnh… Mỗi chiều lang thang trên con đèo ngập màu hoa Ngũ Sắc, tựa người vào tấm bảng địa danh, bên này là Phú Khánh, bên kia là Nghĩa Bình… Hồ Ly nhớ ơi là nhớ ngọn đồi Đại Học ngút ngàn một màu cỏ Chong Chong xanh rợn.

Kym dạy ở Thuận Hải, anh vượt biển theo ghe của gia đình người bạn. Anh để lại cho Hồ Ly một chồng giáo án, mấy xấp bài kiểm tra chưa kịp chấm (Hồ Ly vừa khóc nức nở vừa chấm bài cho học trò anh để trường có thể báo cáo mọi thành tích cho kịp vào dịp tổng kết 6 tháng đầu năm…) và lời nhắn nhủ: Gặp lại nhau bên kia bờ đại dương … mà anh không hề nhớ rằng Hồ Ly không thể nào làm việc đó khi chỉ còn lại một mình … anh đã không hề nhớ !

Hồ Ly trở về nhà anh, vào phòng điên cuồng lục soạn… những tập thơ chép tay của Hồ Ly. những trang nhật ký của ngày thơ dại, những món quà đầy ắp thương yêu… con búp bê bị tắt tiếng anh chưa kịp sửa, quyển “Bắt Trẻ Đồng Xanh” Hồ Ly tặng anh nhân kỳ truy lãnh tháng lương đầu tiên của lần đầu đi dạy … một tủ sách toàn những chữ ký bay bướm của Hồ Ly bên cạnh chữ ký như một nét phác thảo của anh… Mẹ anh nói trong nước mắt:

- Con đem về làm kỷ niệm.

Hồ Ly bỏ dạy, bây giờ thực sự Hồ Ly mới cần được chiêu hồn, cô ngơ ngơ ngác ngác như cọng rong phiêu bạt từ suối róc rách ra đại dương thênh thang… Lời hẹn hò của anh, Hồ Ly mang theo suốt cả cuộc đời mình: Gặp lại nhau bên kia bờ đại dương…

2

Từ vùng hải phận quốc tế, chiếc ghe mang biển số KH… xô lệch không còn nhìn rõ nhỏ xíu như chiếc lá trôi dạt nhiều ngày… Hồ Ly nằm như ngủ … Nắng đã thiêu đốt cô như một bức tượng phủ một màu muối trắng… sáng lóa như một ánh hào quang.. Chiếc áo cô mặc loang nhiều vệt máu đã trở màu nâu sẫm… Không có hoa, không có nến, chỉ có nỗi buồn và một mặt trời rạng rỡ giữa đại dương bao la… và mây…mây trắng ngợp trời.

Hồ Ly đi tìm Kym theo lời hò hẹn… Gặp lại nhau bên kia bờ đại dương … Ở một nơi có màu Phượng Vỹ đỏ rực như trên ngọn đồi đại học mang tên Phượng Vỹ ngày nào … Một nơi có mùi hương ổi chín nồng nàn của ngày thơ dại… Nơi ấy chỉ có thể là Hawaii… thiên đường nhiệt đới.

3

Hồ Ly lại trở về trong tháng Bẩy và ngồi vắt vẻo trên cành ổi giận hờn … Mùa Phượng đã tàn rồi nhưng hương ổi thì còn thơm ngát ngọt ngào ướp tóc Hồ Ly như ngày thơ dại … Cô đăm đăm nhìn căn phòng màu cam đậm rực rỡ như căn phòng cũ của cô ngày xưa … Từ căn phòng ấy vang ra những bài kệ quen thuộc nhằm xua đuổi Hồ Ly … Án ta pha, bà pha thuật đà ta pha đạt ma ta pha bà pha… bà ta ra mi, ma phạ đà ta, ma ha ta đạt ta bà phạ…

Hồ Ly treo chiếc chuông đồng ngày cũ lên cành ổi sẻ, gió đi qua, tiếng chuông đong đưa hát như tiếng chân ngựa chạy trên đồi… Hồ Ly nghe tiếng Kym nói với một người nào đó (mà Hồ Ly thề đến chết thêm mấy kiếp nữa cũng không thèm nhìn mặt):

– Em, hôm nay gió quá, mấy chiếc chuông gió vang thật buồn như tiếng chuông gọi hồn ai…

CHUÔNG-GỌI-HỒN-AI…

Cuối cùng thì Kym cũng nói được một câu làm Hồ Ly nhoẻn cười… nụ cười không hề có chút hồ ly mà ngập tràn nước mắt !

Tôn Nữ Thu Dung

Ý kiến bạn đọc
24/09/201412:29:28
Khách
Ở mô ra người lãng mạn, tình tự như ri!
05/09/201405:46:11
Khách
Hồ Ly rất cảm ơn các bạn đã vào đọc và thấu cảm cùng những đau buồn của Hồ Ly..." Thực và mộng - nói cho cùng- chỉ một " , bạn ạ.
02/09/201401:43:18
Khách
Phải đọc đôi lần mới hiểu câu chuyện. Bài viết thật là thấm thía về một mối tình tuyệt đẹp nhưng không thành. Tác già đã lộng cái luân hồi của đạo phật vào câu chuyện thật hay, tưởng chừng như bài viết từ một thầy tu. Tưởng chừng như Hồ Ly tự viết lên nổi lòng của mình ở thế giới bên nầy và thế giới bên kia....
30/08/201422:37:45
Khách
Khó hỉu thấy mồ!
29/08/201403:08:00
Khách
Ngắn, nhưng súc tích và nhân văn. Gợi lại trong tôi những ký ức xưa, lãng đãng như thấy hình bóng mình.
27/08/201407:06:38
Khách
Một câu chuyện ngắn mà tôi phải đọc đến hai lần (vừa đọc vừa cchuyện trò trên FB) xúc động với bao ký ức xa xưa hịện vè, thấy mình đâu đó trong câu chuyện, Tài hoa quá TNTD ơi !
27/08/201404:16:13
Khách
Một trong những bài viết hay của Tôn Nữ Thu Dung.
27/08/201402:48:29
Khách
Bái viết hay. Ý mới lạ
26/08/201420:45:47
Khách
Hay , ngậm ngùi.Phục Thu Dung cả thơ và văn.
26/08/201419:56:05
Khách
Đọc bài này tôi rợn da gà. Tác giả viết súc tích cô đọng và buồn quá nhân muà Xá Tội Vong Nhân.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 804,528,770
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.