Nỗi Buồn Du Học Sinh Xứ XHCN

31/05/201400:00:00(Xem: 11179)
Tác giả: Trần Du Sinh
Bài số 4227-14-29637vb7053114

Tác giả gửi 3 bài dự Viết Về Nước Mỹ từ Tháng Tư 2014, cho biết ông là Trần Du Sinh, một kỹ sư hàng hải, cư dân San Diego. Nhân vật chính trong “Lính Mỹ gốc Nail” có lý lịch đặc biệt: Cha là một ông cách mạng từ Bắc vô Nam, mẹ là một cựu tiểu thư Sàigòn, và ông ngoại là sỹ quan VNCH, tù nhân CS, định cư tại Mỹ theo diện H.O. Sau đó tác giả cho biết thêm, “Trong khi đợi bảo lãnh diện đoàn tụ gia đình thì tôi có cơ may được học bổng của EU để hòan thành chương trình BA và MBA International Management.” Bài viết thứ tư của Du Sinh, như tựa đề và bút hiệu được chọn, cho thấy tác giả từng là một du học sinh- từ Việt Nam.

* * *

Hồi còn đi học, gần như một trăm phần trăm bọn tôi đều được học rằng: Việt Nam, Lào và Campuchia là ba nước đồng minh anh em, tình thân mến thân. Riêng với Campuchia thì thân thiết hơn vì Việt Nam tiêu diệt Pôn Pốt nên đóng vai là ân nhân của Campuchia. Cũng vì cái vị thế của quân đội giải phóng mà gần như mỗi học sinh của xứ Việt Nam xã hội chủ nghĩa (XHCN) tự cho là dân tộc Việt tiến bộ hơn dân tộc Campuchia. Mỗi khi thấy ai đen đủi và nói 'Việt Kiều Campuchia" với chút khinh thị không những người ta đen hơn mà còn mọi hơn người Việt.

Sau này qua Cali, lên thành phố Long Beach chơi. Nơi đây chỉ cách Little Saigon của Quận Cam có 15-20 phút lái xe, có cảng biển bận rộn nhất nước Mỹ, và cũng có cộng đồng người Campuchia lớn nhất ở hải ngoại nên cũng học được nhiều thứ.

Người Campuchia hải ngoại, mà người miền Nam cũ vẫn gọi là người Miên, không thân thiện với người Việt kiểu tương thân tương ái hay ân nhân như cách tôi được nhồi, dù hai cộng đồng sống khá gần nhau.

Tôi cũng có một đồng nghiệp người Miên tị nạn. Một hôm nổi hứng khoe chuyện Việt Nam giải phóng Campuchia, tôi bị dũa lại như một cú tát vào mặt. Anh ta nói Việt Nam chiếm đất của Campuchia, đưa người Việt qua sống ào ạt, và cộng đồng người Việt ở Campuchia bị khinh thị, nằm trong số người nghèo nhất xung quanh khu vực Biển Hồ. Có rất nhiều bé gái Việt làm công việc của Thúy Kiều, và đưa ra suy nghĩ của người Miên về người Việt khiến tôi khá ngạc nhiên về xứ của người em mà Hà Nội vẫn thường rao giảng. Sau này coi phóng sự của Trung Tâm Vân Sơn và các hội đoàn thiện nguyện bảo vệ phụ nữ trẻ em Việt ở Campuchia, tôi giật mình thấy xấu hổ cho cái nền tảng giáo dục XHCN của mình. Dân Việt ở Campuchia còn bị họ khinh thị, sống chui sống lậu ở Campuchia như công dân hạng hai.


Đó là chưa kể lãnh đạo Campuchia còn khinh thị lãnh đạo nước Việt Nam XHCN ra mặt. Ông Hunsen vừa rồi mới qua thăm Việt Nam cho các cựu chiến binh Việt mỗi người 200 đô la, và có rất nhiều cựu binh gọi là quân giải phóng đến nhận tiền, vì nghèo hay vì không có sĩ diện dân tộc thì không thể quả quyết, nhưng chuyện nhận tiền được đăng lên báo lề phải là có thật.

Còn lãnh đạo đối lập Sam Rainsy thì chửi thẳng cái đảng cầm quyền ở Ba Đình. Dù ghét ông này đi nữa thì cũng phải công nhận là ổng được báo chí phương Tây săn đón hơn, vì ông thừa khả năng họp báo quốc tế và phát biểu tự do, và vì ông này quá giỏi so với bộ tứ quyền lực ở Việt Nam. Ông Rainsy không những có bằng Tiến Sĩ ở Phương Tây mà còn vừa là giáo sư đại học tầm quốc tế.

Trong khi đó, các lãnh đạo Hà Nội đọc diễn văn bằng Tiếng Việt cũng chưa được thông thạo, còn chuyện đối đáp xã giao tức thời với thế giới thì dân Việt có chút liêm sỉ chỉ biết ôm cái mền mà che mặt vì xấu hổ, ông nào ông nấy đều phải đợi thông dịch viên chuyển lời.

Từ nay xin rút lại thái độ coi thường dân Campuchia, vì họ có bầu cử dân chủ phổ thông đầu phiếu và báo chí tự do mấy chục năm nay, chứ không phải "đảng cử dân bầu" kiểu "3 bầu 2" hay "2 không cần bỏ ai" còn lại giới hạn trong bầu cử mấy nghị gật kiểu "ta giám sát mình", ông chủ tịch hay bí thư cũng là ông nghị thì ai giám sát ai. Trò hề chính trị suốt 39 năm mà dân Việt trong nước không biết chán.

Nhìn qua Campuchia thấy hổ thẹn, vì ít ra họ cũng có hai đảng chính trị đối lập để dân bầu trực tiếp thủ tướng.

Để làm được điều này, Việt Nam phải tốn ít nhất mười năm, tức lạc hậu mười năm so với sự phát triển xã hội của Campuchia.

Chưa kể quốc vương Campuchia là dân Tây học, có trình độ và phong cách sang trọng. So với ông vua ở Việt Nam (ông tổng bí thư Đảng hay ông chủ tịch nước) thì cách quá xa về đức độ, sự kính trọng của dân chúng và thế giới.

Còn nghe dân Miên đã chế tạo được xe hơi riêng có thể thương mại hóa, và giáo dục phổ thông của họ được thế giới xếp hạng trên Việt Nam.

Việt Nam có hơn Campuchia, có lẽ hơn về dân số và cao ốc vốn là tiền đầu tư nước ngoài là chủ yếu, và hơn chân dài đại gia nổ và lừa.

Làm học sinh ở xứ XHCN buồn thật. Chẳng có cái gì học về lịch sử chính quyền hay lịch sử thế giới từ giáo trình của Bộ Giáo Dục là đúng cả.

Tủi thân cho thiên đường mù của Dương Thu Hương.

Trần Du Sinh

Ý kiến bạn đọc
04/06/201418:32:12
Khách
Ong Quoc Viet la nguoi nuoc nao vay. Tai sao toi ngay bat VN dua dat cho Campuchia trong khi mien nam la do chua nguyen khai thac. Ong nen hoc lich su lai. Chan may ong nay qua.
04/06/201404:05:25
Khách
Đôi khi cũng nên đặt mình vào vị trí người khác trước khi phán xét. Nếu bạn là Hunsen hay Rainsy, bạn sẽ chọn ai ? Một VN chẳng có nhiều tiền, chỉ tổ mất đất biên giới và tăng dân di cư, hay một TQ không chung biên giới đất liền, lắm tiền nhiều bạc, trong khi cả hai nước cộng sản này đều có lãnh đạo nói 1 đường làm 1 nẻo như nhau, có thể nói là cộng sản Hà Nội còn hèn hơn cộng sản Trung Quốc, vì chẳng biết ai có thực quyền mà cam kết. Nếu tôi là Hunsen hay Rainsy, tôi sẽ chọn Trung Cộng trên Việt Cộng. Sắp tới chắc tụi MIên được thế của Tàu mà làm tới, đòi lại Phú Quốc và các tỉnh miền Tây giáp giới. Hãy chờ xem. Việt Nam sẽ tứ bề thọ địch, ít ra cũng từ phía Bắc, Đông và Tây.
03/06/201416:40:28
Khách
viet cong dem quan tan cong polpot thi tot, vi` tu ve^., da'ng le? pha?i ru/t quan, va` giao cho Lien Hiep Quoc cai qua?n,tra'nh su. thu` ha`n gua? 2 da^n to^.c.Ba^y gio` Cambodge nga? theo red China, va` red China da' dit'
Viet cong (sao khong tha^'y anh ca? Putin le^n tie^'ng ben vuc Viet cong?).Tuong lai tui. co^ng sa?n lu'c nao` cu?ng qui'nh nhau (Cambodge-Vietnam-China), cha'c tui. no' co`n qui'nh nhau da`i dai`
03/06/201407:56:31
Khách
Cambodia la noi buon Ma Tuy va buon nguoi rat lon, khong thua gi Viet Nam! Tinh trang tham nhung va hoi lo trong nganh Tu Phap cung khung khiep nhu Viet Nam. Hay doc bao cao cua UNICEF ve nen cong ly cua Cambodia va nan bnuon tre em lam no le tinh duc duoc bao che boi nha cam quyen cong san Cambodia http://books.google.com/books?hl=en&lr=&id=na_fAQAAQBAJ&oi=fnd&pg=PP1&dq=human+trafficking+in+cambodia&ots=G0o2Ykftf-&sig=t7-BDcCESPvNXJfRSLNOIpQDcIM#v=onepage&q=human%20trafficking%20in%20cambodia&f=false
02/06/201423:39:16
Khách
thich mong duoc doc tiep
02/06/201420:29:17
Khách
Bài viết okay nhưng xin đừng ca tụng Rainsy là một người rất kỳ thi. chủng tộc, và thù ghét người Việt ra mặt. Nếu ông ta lên nắm chính quyền, thì chắc dân Việt, những người lương thiện làm ăn sinh sống ở Mien, bị người Mien chặt đầu hết. Ông ta rất kiêu căng, và dám' dùng c hu Duon để khinh bỉ người Việt. Cộng sản VN c hang tử tế gì , nhưng nên nhớ nếu không có CS Việt nam qua đánh tui Khmer do? năm 1979 thì cái nước Miên bây giờ đã trở thành một tỉnh ly. của bọn TÀu Cộng rồi. Bao nhiêu máu xương con dan của người dân hai miền đã đổ xuống ở cái nước Miên đó ? Nước Việt quá xui xẻo bị bọn Cộng Sản đè đầu cưỡi cổ gần 70 năm nay nên mới đau khổ tới giờ này. Và tôi thông cảm với người Miên nhưng nói thật nếu như bọn Miên đừng cho bọn CS mượn đường len lỏi vào miền Nam sau cuoc that bai tham hai mua Xuan 1968 thì có lẽ tụi Viet Cong cũng xấc bấc xang bang và tụi Miên Công cũng không có cơ hội lên năm chính quyền cho tôi giờ phút này.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,491,082
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.