Giã Từ Football

03/03/200900:00:00(Xem: 130329)

GIÃ TỪ FOOTBALL

Tác giả: Trần Huyền Chi
Bài số 2547-16208624 vb330309

Tác giả đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2008.  Trần Huyền Chi sinh năm 1959, là bà mẹ của 4 người con, cư dân Virginia Beach, tiểu bang VA, làm nghề dũa nail. Bài mới nhất được tác giả ghi chú “Gần cuối mùa football, viết tặng các bạn đọc một truyện ngắn nói về cá độ football.”

***
Toàn từ trong restroom, tay vừa kéo dây kéo quần, bước vội ra hỏi trỏng:
- Thằng nào thắng thằng nào"
Bảo lên tiếng thay cả bọn:
- Pittsburgh thắng.
- Bao nhiêu"
- Pittsburg 35, San Diego 24. Tổng số điểm là 59, over.
Vài tiếng chửi thề cất lên:
- Đ..M.. chạy dở như hạch, nó chấp 6 điểm mà còn thắng không nổi.
Kính tiếp bằng một giọng não nề:
- Bị 2 bạt tai, thua 2 đầu kỳ này, tưởng ăn vào giờ chót, té ra mừng hụt, thua hết ngàn mấy.
Toàn nghe lùng bùng lỗ tai, mặt tái đi không nói được câu nào, lòng chùng xuống, tê tái ... Thế là hết, hết ăn tết, hết tiền gửi về Việt Nam, tiền đâu mà trả một đống bill đang chờ ký. Toàn tự hỏi: biết xoay ở đâu bây giờ, thời buổi khó khăn nầy. Quan trọng nhất là phải chạy tiền cho gấp để trả cho thằng chủ football.
Toàn chợt nhớ lại, cũng vào mùa nầy năm trước Toàn đang ngồi căm cụi dũa Nails, nghe mấy thằng làm chung tiệm thắng tiền football quá xá: nào là thằng Kính ăn được $6,000, thằng Phương cá theo Kính cũng thắng được $4,000. Toàn nghe tụi nó nói tiền bạc ngàn sao mà dễ dàng quá, tưởng như vài ngàn tiền Việt Nam.
Toàn chịu không nổi, tò mò hỏi Bảo:
- Ê mày Bảo có thật tụi nó thắng chừng ấy tiền không"
Bảo nhìn Toàn với ánh mắt chế giễu:
- Thiệt chứ, ai rảnh mà giỡn với mày. Tuần này tụi thằng Kính ăn, tuần trước nó thua đâu cũng mấy ngàn, tính đi tính lại, tụi nó cũng còn lời chán.
Toàn hỏi thêm:
- Chơi làm sao, chỉ tao với. Mà cá ở đâu, thua thì chung tiền cho ai, còn thắng thì ai chung cho mình.
Bảo lên giọng đàn anh:
- Thì lẽ dĩ nhiên có chỗ hết chứ. Có nhiều cách chơi lắm. Nè nhe, bữa nay có 2 đội: Baltimore và Tennesse. Thằng Tennesse chấp thằng Baltimore 4 điểm, điểm cho là 33 điểm. Nếu mày đánh theo đọi thì 5 ăn, 5 thua. Thí dụ mày bắt thằng Baltimore $100, nếu nó thắng thì mày trúng $100. Cá bao nhiêu ăn bấy nhiêu. Còn một cách nữa là bắt under hay over. Nhà cái cho số điểm 2 đội là 33. Nếu mày bắt over, khi trận đấu kết thúc, tổng số điểm của 2 đội hơn điểm cho thì mày thắng, dưới điểm cho thì mày thua. Còn nữa, một loại khác nữa là cá 1 ăn 4. Đặt tiền $100 thắng $400. Tụi thằng Kính đánh cá loại này, bởi vậy tụi nó mới thắng nhiều như vậy. Rồi còn nào là half game nữa, 1 game có 4 quarter nếu hiệp đầu mày cá thua, thì cá vào mấy hiệp sau để gỡ lại.
Toàn mở hai mắt to mà nghe, nhớ những lời thằng Bảo đã chỉ dạy. Thì ra football đa dạng như vậy, chứ không đơn thuần như cá độ bóng đá ở Việt Nam. Học gì thì lâu chứ cờ bạc thì học nhanh lắm. Rồi từ đó Toàn mê cá độ football hồi nào không hay.
Có những ngày tiệm nail vắng khách, Toàn xin nghĩ để chạy đến quán cà phê Phố Đêm, vừa nhâm nhi cà phê vừa coi cá độ football. Mỗi khi thấy thằng cầu thủ ôm trái banh chạy, không những Toàn mà tất cả mọi người trong quán đều đập bàn reo hò cổ vũ:
- Nhanh, nhanh lên.
- Thôi rồi, thằng này dỡ như hạch, chạy yếu quá, cứ bị dí hoài. Nãy giờ mà số điểm vẫn y nguyên. Gần hết giờ rồi.
Có tuần, Toàn thắng được vài trăm, ngày nghĩ Toàn thường đóng đô ở quán cà phê suốt ngày bàn luận về football. Chưa đến giờ cá độ thì binh xập xám. Thằng Phương có lần đã rỉ vào tai Toàn nói nhỏ:
- Mày ngồi dũa Nail cả tuần cũng chỉ được vài trăm, tại sao không ở đây, canh coi đội nào chắc ăn, dập 1 cú cũng được cả ngàn bạc, vừa vui vừa có tiền, có phải hơn không"


Người ta thường nói: Tổ đãi người mới, chắc có lẽ đúng như vậy, hay là những kẻ không biết gì về cờ bạc thường hay gặp hên. Toàn năm trong số những người đó, liên tiếp mấy trận Toàn thắng một cách dễ dàng, lòng tham của con người thật là không đáy. Tưởng dễ ăn lắm, từ đánh nhỏ Toàn quay ra đánh lớn hơn. Con người thường khi hên đến một lúc nào cũng hết, giống như lúc xuống dốc đến mức độ nào rồi cũng phải dừng lại. Toàn cũng vậy, liên tiếp mấy tuần nầy Toàn thua khá nhiều. Mượn chỗ này đắp vá chỗ kia, rồi Toàn lấy hết credit card, rút tiền mặt ra để đầu tư vào cờ bạc. Football bây giờ là cuối mùa, còn 1 tuần nữa sẽ vô superbowl. Toàn định dốc hết tài sản dập 1 cú chót, hy vọng gỡ gạt được chút đỉnh. Toàn đang mong gỡ chút tiền vào trận cuối nầy, thì ở Việt Nam người nhà gọi qua báo tin ba Toàn bệnh nặng, nhà đang cần tiền để đưa ông nhập viện.
Khi Toàn ăn tiền cờ bạc, chàng thấy 1, 2 ngàn không là gì cả. Bây giờ muốn kiếm $1,000 gửi về nhà, sao thấy khó khăn quá. Football có cái điểm đặc biệt nầy: tha hồ đánh, chỉ gọi một cú phone nói muốn cá đội nào và số tiền cá là bao nhiêu mà thôi. Chủ cái sẽ thu âm lại những cuộc gọi đó, thắng thua gì cũng chung tiền vào ngày thứ Năm. Bởi vậy có nhiều khi cuối tuần Toàn thua, nhưng chàng vẫn tiếp tục đánh thêm, đến đầu tuần gỡ lại tiền thua, còn ăn được vài trăm, nên không ham sao được. Kỳ nầy cũng vậy, Toàn thua từ hôm thứ Sáu và Chủ Nhật tổng cộng 2 trận, nên kỳ nầy Toàn quyết định sống chết một cú cuối cùng...
Bữa nay có hai đội: Arizona và Carolina. Hai thằng đều mạnh ngang nhau. Sư phụ Kính oang oang cái miệng như cái ống loa:
-Tụi mày nghe sư phụ đi. Bắt thằng Carolina. Thằng nầy mạnh lắm. Nó chấp thằng Arizona 10 điểm, nó tự tin quá, thắng là cái cẳng.
Bảo còn hùa theo:
-Thằng Kính nói đúng đó, thằng nào muốn kiếm tiền thì đánh theo sư phụ đi.
Thằng Phương trầm ngâm lên tiếng:
-Thằng Arizona chưa gì đã có sẵn 10 điểm rồi, theo tao thì tao cá thằng Arizona. Thì bởi vậy mới nghi là game gài. Thế nào thằng Carolina cũng thắng cho mà coi, chứ đâu có ai dại gì mà chấp đến 10 điểm. Nó chấp nhiều vậy để gài các tay con, thấy ngon ăn quá sẽ hùa theo bắt thằng Arizona. Tao nghi thằng Carolina sẽ thắng. Tiếng thằng Phương kết thúc chấm dứt cuộc bàn luận football.
Ai ngờ ngựa về ngược, thằng Carolina chấp thằng Arizona 10 điểm, tất cả mọi người đều bắt thằng Carolina, đâu ngờ nó thua từ đầu đến cuối, thua te tua, thua thê thảm. Toàn toát mồ hôi hột. Phen nầy tiền đâu mà chung cho nhà cái đây" Toàn còn nhớ có lần thằng Tòng thiếu tiền football chạy qua tiểu bang khác trốn nạn, cả tiệm ngồi bàn tán xôn xao vì bản tin giật gân đó. Có đứa còn nói: thằng Tòng chạy không thoát đâu. Tụi football nầy mạnh lắm. Khi ăn nó chung tiền sòng phẳng, khi thua mà trốn, nó sẽ cho xã hội đen thanh toán cho mà coi, sống trong hồi hộp, ghê quá.
Rồi không biết tại sao thằng Tòng lại mò về và không biết ở đâu nó có tiền trả hết nợ football gần mười mấy ngàn. Từ đó không thấy thằng Tòng đánh football nữa. Nó chỉ đánh bài xập xám mà thôi. Tòng còn nói:
-Đánh xập xám, nếu thua có xù thì bất quá mấy thằng Việt Nam gặp đâu chửi đó, chửi vài lần, làm mặt dầy, rồi đâu cũng vào đó. Chứ đụng đến tụi football thì tao không dám nữa.
Nhớ lại những sự việc đó, làm Toàn càng thêm sợ hãi. Toàn nuốt nước bọt một cách khô khan, cổ họng đắng nghét. Bây giờ trong 36 kế, chỉ có tẩu là thượng sách. Nghĩ hết cách rồi, Toàn đành phải bỏ chạy thôi. Nghĩ thế nên Toàn cuốn hết quần áo, xách cây dũa máy chạy qua Texas tạm lánh nạn ở nhà thằng em bà con. Trên đường lánh nạn, Toàn suy nghĩ là phải nói cách nào để mượn tiền thằng em gửi về Việt Nam trước đã, và sau cùng Toàn tự hứa với lòng là từ đây thề sẽ không bao giờ vướng vô cờ bạc nữa. Thôi thì bye bye football.
Trần Huyền Chi

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 810,131,413
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.