M

01/04/200900:00:00(Xem: 130807)

m


Tác giả: Nguyễn Thượng Đức
Bài số 2576-16208653- vb440109

Ngày đầu Tháng Tư  được coi là “April Fool’s  Day” - Ngày cá tháng tư, ngày của trò chơi phỉnh gạt nhau cho vui. Mời theo dõi cuộc hành trình của m... Mong tác giả Nguiyễn Thượng Đức sẽ góp thêm bài mới.

***
Nỗi rạo rực ào ạt dâng lên làm m  cảm thấy hừng hực trên mặt.  m không biết hai má mình có hồng lên hay không.  Mắt m long lanh.  Nhịp thở trở nên dồn dập.  M nép sát tấm thân mỏng manh của mình vào gốc cây điệp, nghiêng đầu mở lớn đôi mắt tròn để cố thâu hết trọn vẹn hình ảnh trước mặt. Trên chiếc võng đang đong đưa nhè nhẹ, người đàn ông đã thôi hý hoáy với cây bút và cuốn sổ nhỏ.  Lúc này cuốn sổ được gác hờ trên bụng, cây bút lơi trong tay.  Đầu người đàn ông hơi ngoẹo qua một bên, mắt nhắm, khoảng ngực lên xuống đều đều theo nhịp thở.  Hình như người đàn ông đang thiếp vào cõi mơ mà ông đã vẽ lên qua những câu thơ viết nửa chừng.  Khuôn mặt người đàn ông rạng lên vẻ hân hoan.
Bây giờ trời lặng gió.  Hồi sáng sớm, cây cối trong vườn đã bị từng cơn gió lồng lộn kéo qua tước đám lá vàng còn sót lại ra khỏi cành, phơi bày thân cây trần truồng  với những cành lớn như cánh tay rắn chắc vạm vỡ.  m chẳng bao giờ thích gió.  Nàng còn ghét những khi trời gió bão là đằng khác. 
M đã thấy người đàn ông từ trong nhà bước ra ngã người trên võng từ buổi trưa, lúc trời im gió và những tia nắng hanh bắt đầu chan chút hơi ấm hiếm hoi xuống vườn. 
Cả tuần nay rồi, cơn đòi hỏi trong m ồ ạt dâng lên làm nàng ray rức, bức xúc.  m cảm thấy nỗi thúc bách của điều đang muốn được có.  Nỗi thúc bách bủa vây, quanh quẩn, chiếm trọn mọi khoảng thời gian của nàng, làm đầu óc nàng lúc nào cũng hình dung tưởng tượng đến những cảm giác, những no nê thoả mãn của mình khi điều ấy xảy ra. 
Lâu rồi m chưa được thụ hưởng cảm giác tuyệt vời của việc kề cận với da thịt đàn ông.  Lần cuối xảy ra cách đây có lẽ hơn tháng.  Nói cho ngay, lần ấy đối với m cũng chẳng để lại ấn tượng gì đặc biệt.  Lớp da nhợt nhạt nung núc mỡ như da heo tây của lão Mỹ già làm m phải cố gắng lắm mới đạt được mục đích. Mà cũng chẳng trọn vẹn.  Đang nửa chừng thì lão Mỹ già đứng dậy bỏ đi làm nàng chơi vơi hụt hẫng, không cảm thấy no đủ.


m thuộc tuýp cần phải có việc ấy, không thể thiếu.  Trời đất dường như đã sinh ra m như vậy.  Việc ấy nuôi dưỡng m, cho m sinh lực, sức sống.  Thiếu nó, m không thể tồn tại trên cõi đời này.  Có việc ấy, m hân hoan, tung tăng, thịt da  săn  cứng tràn trề.  Không có nó, m vật vờ lang thang kiếm tìm.  Từ một nơi bùn lầy  nước đọng nào đó không ai biết, m đã được sinh ra và lớn lên để kiếm tìm, để được chúi đầu vào những khoảng thịt da ấm áp của kẻ không cùng loài.
Người đàn ông khẽ trở mình.  m nhẹ nhàng lần đến thật gần.  Nàng đưa mắt quan sát khắp thân thể người đàn ông, dừng lại ở những nơi chọn lựa.  m chú tâm đến những khoảng da thịt không bị áo quần che đậy.  Khoảng da ở cổ người đàn ông hiện rõ làm nàng nôn nao, nỗi thúc bách trong người nàng trở nên dồn dập.  Đối với m, khoảng da thịt nơi cổ phía bên dưới tai, ngang bên cằm của người đàn ông là khoảng da thịt tuyệt vời nhất.
Rất nhẹ nhàng, m ghé người xuống, đưa môi mình vào cổ người đàn ông.  Toàn thân m như phừng lên vì cái ấm áp của da thịt người đàn ông chuyền qua.  m chúi người xuống, nâng cao thân hình mình lên như muốn chui thật sâu trong khoảng thịt da ấm áp đó.  M nhắm mắt, tận hưởng nỗi kích xúc ngút ngàn đang lan tràn trên thân thể.  m như run lên, no đủ hớn hở đón nhận những tia sống li ti đang từ da thịt người đàn ông tuôn tuôn vào nàng...
*
Người đàn ông vung tay đập mạnh vào ngay phía dưới tai mình.  Nguyên bàn tay với những ngón thật bự đánh vào cổ vang lên một tiếng "bép" sắc gọn.  Thân hình m  bẹp dí xuống.  Người đàn ông vuốt tay ra phía cằm, kéo theo m dính vào ngón tay.  Thịt da m nát ngướu.  Đôi cánh mong manh đã đẩy thân nàng vo ve đây đó từ thuở rời chốn bùn lầy nước đọng cũng quyện vào mớ bầy nhầy.
Người đàn ông ngồi hẳn dậy, nhìn xuống bàn tay xoè trước mặt.  Trên ngón tay đeo nhẫn của ông, m chỉ còn là một mảng xám đen nhỏ xíu như hột mè, nối vào vệt máu nhỏ kéo dài.  Người đàn ông nhìn vệt máu còn đỏ hỏn rồi đứng dậy bước vào nhà, miệng ông lầm bầm:
-- M...m... mu... muoi... muôi  muôi... muỗi nhiều quá!
Hình như kẻ đập chết m là một ông gốc Việt cà lăm.
Nguyễn Thượng Đức
(April Fool’s  Day!)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 807,491,235
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.