Vượt Lên Số Phận

25/08/200800:00:00(Xem: 140160)
Người viết: Angelina Nguyễn

Bài số 2389-16208465-vb2250808

Tác giả cho biết tên thường gọi của cô là Ngọc Nguyên, sinh năm 1971, hiện là cư dân Midway City vùng Little Saigon, công việc đang làm: diễn viên hài, nhân viên của đài truyền hình SBTN, Santa Ana, CA. Nhân vật trong bài viết có thể là chính tác giả đã trúng giải nhất cuộc tuyển lựa tài năng truyền hình với phần thưởng 10,000 mỹ kim.  Mong cô tiếp tục viết thêm bài mới.

***

Ngọc, một cô gái nhan sắc cũng dễ coi, có duyên nhất là khi cô cười để lộ hai đồng tiền thật xinh xắn.

Cô lấy chồng sang Mỹ định cư.  Chồng cô tên Hòa, một thanh niên khoảng ba mươi tám tuổi, hơi gầy, không cao lắm, làm nghề construction.  Những ngày đầu sang Mỹ cô khóc rất nhiều vì nhớ gia đình.  Tiểu bang mà cô cùng chồng đặt chân đến là Boston.  một nơi có khá nhiều cư dân người Việt sinh sống.  Nhưng mùa đông tuyết rơi nhiều, không khí rất lạnh, thậm chí nhiều khi bão tuyết rất lớn ngập cao hơn nửa người, che phủ cả đường xá, xe cộ.  Trong thành phố, xe cào tuyết hoạt động cả ngày lẫn đêm đến khi nào tuyết ngừng rơi thì họ mới nghỉ.  Điều quan trọng nhất là nếu ngày nào có bão tuyết tất cả trường học, sở làm, hãng xưởng trong thành phố đều đóng cửa.  Và dĩ nhiên là họ đều trả lương cho công nhân trong những ngày có bão tuyết.

Ngọc sống ở đây ngoài chồng ra cô không có ai thân thích.  Bà con họ hàng chỉ có gia đình bên chồng, tất cả đều định cư ở Mỹ, nhưng nhiều nhất là ở Boston.  Cô và chồng share một phòng với giá là ba trăm rưỡi đô một tháng.  Căn phòng đủ cho hai vợ chồng sinh hoạt, ngủ, nghỉ, chỉ có phải dùng chung nhà vệ sinh với mọi người.  Căn nhà có năm người ở:  Hai bác lớn tuổi là chủ nhà, còn lại là một thanh niên độc thân chưa lập gia đình, và hai vợ chồng Ngọc.  Khổ nhất là sáng sớm ai cũng phải đi làm nên phải dậy thật sớm để đi nhà vệ sinh, tránh chung đụng chờ đợi nhau mất thì giờ.

Năm mà Ngọc đặt chân đến Mỹ là sau trận khủng bố ngày mười một tháng chín, năm hai ngàn lẻ một.  Lúc đó nền kinh tế Mỹ đang lâm vào hoàn cảnh khó khăn, nhiều hãng xưởng đóng cửa, các hãng máy bay đều cắt giảm nhân viên, làm cho số lượng người thất nghiệp rất lớn.  May mắn cho Ngọc là cô tìm được chỗ làm trong một hãng điện tử của Mỹ, do cô em chồng giới thiệu.  Công việc của cô trong hãng cũng không khó khăn mấy, vả lại, lúc ở Việt Nam, Ngọc cũng có biết chút đỉnh Anh văn nên khá thuận lợi trong việc làm, phần cô lanh lẹ, tháo vát nên được giao trách nhiệm kiểm tra chất lượng sản phẩm trước khi đóng thùng.  Hãng của cô chuyên sản xuất dụng cụ xả nước trong bồn cầu và nhà vệ sinh bằng con mắt điện tử.  Đồng lương đối với cô mà nói cũng tạm ổn, đủ để chi phí trong sinh hoạt mỗi ngày.

Lần đầu tiên thấy tuyết rơi Ngọc rất sợ đi ra đường. Vì trời rất lạnh cô phải mặc rất nhiều áo, đội mũ len, khăn quàng cổ, đeo găng tay mà mang giày đi tuyết cao tới đầu gối, như thế mới dễ đi vì ngoài đường tuyết rất trơn trợt dễ té ngã phải cẩn thận, cho nên bất cứ ở ngoài đường hay trong nhà người ta phải rải muối hột trên các lối đi.  Sang năm thứ hai, quen với mùa đông hơn, Ngọc cảm thấy thích cảnh tuyết rơi.  Ngọc lăn lộn dưới tuyết trông như một đứa trẻ con.  Cô nắn tuyết thành người tuyết, tha hồ vui đùa thỏa thích.  Trong khi Ngọc đang đùa với tuyết thì chồng cô xách xẻng xúc tuyết ra.  Anh hì hục xúc tuyết đổ thành một đống cao, sau đó anh lấy cây cào tuyết ra cào tuyết cho chiếc xe hơi hiệu Sport đời chín mươi ba màu đỏ rất cũ, để sáng mai Ngọc lái xe đi làm.  Mùa nắng thì lái xe không sao, nhưng mùa mưa thì lại bị dột vì cái cửa trên trần xe bị hở nên nước mưa lọt vào trong xe.  Ngọc đang dành dụm tiền để sang năm mua xe mới. 

Thấy chồng cào tuyết, Ngọc chạy đến phụ giúp chồng một tay. Cô nghĩ nếu năm sau không có tuyết rơi chắc sẽ buồn lắm. Hòa rất thương yêu vợ, nhưng anh luôn có tật hút thuốc nhiều và hay uống bia mỗi ngày khi ăn cơm với vợ.  Vả lại chồng cô không thích cô giao thiệp nhiều nhất là đàn ông vì anh ta rất nghen; Ngọc thường bị chồng la rầy vô cớ.  Cuộc sống đối với hai vợ chồng dường như buồn tẻ vì thiếu tiếng cười của trẻ con.  Sinh con là điều hai vợ chồng mong mỏi.  Từ tư, tình cảm vợ chồng không còn mặn nồng như trước nữa, vì sau năm năm chung sống, Ngọc chẳng sanh nổi cho chồng một đứa con.  Gia đình chồng không thích Ngọc cho lắm vì lối xã giao rộng rãi của Ngọc. 

Và một ngày định mệnh đã đến làm cho hai vợ chồng phải chia tay nhau.  Số là chồng cô mua vé về Việt Nam với lý do làm ăn với người bạn mua bán đất đai.  Lúc đó Ngọc muốn đi theo chồng nhưng vì thẻ xanh của cô đã hết hạn, trong thời gian đang chờ cấp thẻ xanh mới, cô đã nhẹ dạ cho chồng về Việt Nam hai tháng.  Cô ở lại một mình vừa đi làm đóng tiền nhà trang trải qua ngày chờ chồng về.  Nhưng do tánh tình cô rất hòa đồng dễ tính nên có các bạn đồng nghiệp yêu mến.  Vì thế vô tình cô đã làm cho gia đình chồng nghi ngờ cô đã không chung thủy khi chồng đi vắng.  Thật ra Ngọc chưa bao giờ yêu ai khác ngoài chồng mình. 

Khi Hòa trở về nghe những lời dèm pha từ gia đình cho rằng vợ ngoại tình.  Phần khác, khi về Việt Nam, anh đã đem lòng thương người yêu cũ lúc anh còn ở Việt Nam.  Sự vụng trộm này Ngọc vô tình biết được vì cô đã thấy hình chồng và người yêu cũ chụp chung khi tình cờ cô lục soát trong va li xách tay của chồng khi về lại Mỹ. 

Sau nhiều trận cãi vã tới mức khó hàn gắn, hai vợ chồng làm đơn ly dị.  Ra tòa Ngọc không đòi quyền lợi gì cho mình, mà chỉ mong được tự do.  Tòa xử cho hai người ly hôn. 

Chia tay chồng Ngọc không còn gì ngoài số nợ bốn ngàn đô cô vay mượn cho chồng lúc về Việt Nam, và năm ngàn tiền thẻ credit card mua sắm cho chồng.  Nước mắt chảy dài, đời cô lại phải bơi giữa biển cả không biết đâu là bờ.  Cô đang cần có một cái phao cứu cô trong lúc này.  May mắn thay cô dự thi trong một trung tâm tuyển lựa tài năng và cô đoạt giải nhất với số tiền thưởng trị giá mười ngàn đô.

Ngọc trả hết số nợ.  Cô rời bỏ Boston và sang vùng đất ấm áp của California.  Cô hy vọng nơi này cô sẽ tìm được hạnh phúc, và sẽ không bao giờ đau khổ nữa.  Tương lai phía trước đang chờ đón Ngọc. 

Một ngày mới sẽ bắt đầu.  Cô đang mỉm cười với chính mình.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 804,589,226
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.