Cái Vòng Luẩn Quẩn

20/08/200700:00:00(Xem: 333439)
Cái Vòng Luẩn Quẩn

Bài số 2068-1931-635vb7180807
                                                                               
Tác giả là một dược sĩ, cư dân Chino Hills, California.  Bà là nhà văn có 3 tác phẩm đã xuất bản: "Tiếng Dương Cầm," truyện dài; "Anh Mới Biết Yêu Lần Đầu", tập truyện; "Còn Chờ Một Kiếp Sau", tập truyện. Đồng thời, cũng là một nữ cầm thủ đương cầm, có 2 CD độc tấu nhạc cổ điển và tân nhạc đã phát hành. Trong năm 2006, Phương Lan là tác giả được bình chọn vào danh sách chung kết.

Buổi sáng, tôi tới bệnh viện sóm, đi một vòng để thăm các bệnh nhân. Bước vào phòng số 13, thấy bà ta đang nằm lơ mơ, tưởng bà còn ngủ, tôi đằng hắng  rồi mới lên tiếng:
- Chào bà Mei! Sáng nay bà khỏe chứ"
Bà ta mở choàng mắt, mệt nhọc đáp:
- Tệ hơn hôm  qua bác sĩ ạ, vẫn ói muốn lộn cả ruột gan ra ngoài, bây giờ người tôi lại bừng bừng, hình như đang sốt.
Tôi chau mày, bước lại gần để quan sát, mắt tôi chợt dừng lại nơi cái giường trống ở bên cạnh, chiều hôm qua, người ta đã đem bệnh nhân nằm trên cái giường này vào nhà xác rồi. Bà Mary được nhập viện từ bốn tháng nay vì bệnh ung thư phổi ở thời kỳ thứ tư, kể cũng lạ, bà ta  không hút thuốc cũng không ngửi phải khói thuốc, thế mà bị ung thư phối mới kỳ, khoa học còn nhiều cái chưa giải thích được. Bà Mary đã trải qua một cuộc giải phẫu để cắt bỏ lá phổi bị ung thư, sau đó thì chemo, chạy điện đủ thứ. Thật không hiểu nổi tại sao bị ngần ấy chuyện mà bà ta trông không có vẻ tệ hại tí nào, bà vẫn đi lại, nói năng vui vẻ như người bình thưòng. Bà là cái mốc để bà Mei bám vào mà hy vong, sự ra đi bất thình lình của bà gây sửng sốt và thương nhớ cho những người chung quanh, không những chỉ các bác sĩ, y tá  mà cả những bệnh nhân khác nữa  vì bà ta vốn là một ngưới tử tế, tốt bụng, hay giúp đỡ kẻ khác, bà lại có tính khôi hài và hay nói đùa. Sáng nay, khi mới bước vào phòng, tôi vẫn mường tượng được nghe tiếng chào hỏi đon đả của bà  trước khi tôi kịp mở lời thăm bệnh, bây giờ thì bà đã ra đi vĩnh viễn rồi, cái giường chưa có người thay thế.
Tôi thở dài, gỡ cái bảng thân nhiệt treo ở đầu giường của bà Mei ra quan sát, nhiệt độ chỉ lên xuống ở trong khoảng giữa 99 và 101 độ F, không cao lắm, chưa đến mức phải lo ngại. Bà Mei mới nhập viện được có hai ngày vì bệnh ung thư gan, bà là người Trung Hoa, có một đời chồng trước đã chết vì một tai nạn giao thông. Trước đây, hồi còn ở Hồng Kông, bà làm chủ nhiều cơ sở kinh đoanh, buôn bán lớn, mười năm trước khi Hồng Kông dược trao trả cho Trung  cộng, bà khôn ngoan bán hết nhà cửa, bất động sản và cả các cơ sở thương mại, gom góp vốn liếng được mấy chục triệu, qua Mỹ lập nghiệp Tại đây, bà gặp ông Woòng là một người đồng hương. hai người hạp nhau và kết thành vợ chồng mặc dù ông trẻ hơn bà tới 15 tuổi. Cuộc hôn nhân xem ra có vẻ êm đềm không sóng gió nếu không có bệnh tật chen vào.
Sáu tháng trước, bà  đến phòng mạch của tôi xin khám bệnh với triệu chứng đau nhâm nhẩm nơi bụng, trông bà không có vẻ gì là một người đang bị bệnh nặng, chỉ trừ cặp mắt hơi có vẻ mệt mỏi, trông bà vẫn béo tốt, khỏe mạnh. Đi bên cạnh bà là một người đàn ông trẻ tuổi, ăn mặc lịch sự  chải chuốt, thoạt nhìn tôi cứ tưởng là em hoặc cháu, nhưng bà giới thiệu đó là chồng bà tên Woòng, bà vui vẻ nói:
- Tuy vậy  xin bác sĩ cứ gọi tên tôi là Mei, tôi thích thế hơn, Mei phát âm như là May nghĩa là tháng Năm tượng trưng cho mùa hè, mà mùa hè thì lúc nào cũng rực rỡ, tôi thế nào cũng gặp may mắn.
Tôi thì nghĩ khác, tôi cho rằng bà ta không thích được gọi là bà Woòng vì ông này quá trẻ so với bà, bà sợ người ta có ý so sánh, có lẽ bà hơi ngượng vì sự chệnh lệch tuổi  tác đó, ông Woòng trái lại rất tự nhiên không tỏ ra có chút mặc cảm nào cả. Tôi khám bệnh  rất kỹ cho bà, hỏi về căn nguyên của bệnh, những bệnh sử trong gia đình, rồi cho làm một lô thử nghiệm. Năm ngày sau, tôi mời cả hai vợ chồng đến và cho biết kết quả:
- Hơi có vấn đề rồi đây.
Tôi nói và chỉ cho họ thấy một khối hình tròn to bằng quả trứng gà trên tấm hình chụp ultra sound  ở vùng bụng rồi tiếp tục:
- Đây là một cái bướu.
Bà Mei hơi giật mình, ngước cặp mắt lo lắng nhìn tôi khẽ hỏi:
- Có phải ung thư không, bác sĩ"
- Không thể biết chắc được bởi vì việc định bệnh còn tùy thuộc vào nhiều kết quả thử nghiệm khác.
Ông Woòng nhổm hẳn người lên khỏi ghế, nét mặt căng thẳng nhưng không có vẻ sợ
hãi, hình như cái tin bất ngờ này đem đến cho ông một sự ngạc nhiên quá sức tưởng tượng, một biếc cố lớn lao ông chưa bao giờ dự liệu tới, ông hỏi giọng nóng nảy:
- Nhưng bác sĩ đã nhìn thấy một khối u ở trong bụng vợ tôi rồi mà" bình thường đâu có ai có bướu ở trong bụng"
- Biết vậy rồi, nhưng bướu cũng có thứ lành, thứ độc.
- Nghĩa là cái bướu đó có thể là ung thư, cũng có thể không phải ung thư"
- Đúng vậy, ultra sound chỉ cho thấy  một khối u ở vùng có lá gan, còn muốn biết chấc có phải ung thư hay không thì phải làm biopsy  mới rõ được.
Và rồi tôi giải thích cho cả hai vợ chồng cùng hiểu rõ:
- Trước hết phải làm CT scan để xác định rõ vị trí và kích thước của khối u, sau đó tôi sẽ dùng kim để hút lấy một ít tế bào ở đó đem đi thử nghiệm
- Nghĩa là bác sĩ sẽ dùng một kim dài đâm xuyên qua bụng của vợ tôi tới khối u"
Ông ta nói một cách thản nhiên, không để ý gì đến sắc mặt đang trở nên tái xám của vợ.
Tôi ái ngại cố trấn an bà ta:
- Đúng vậy, nhưng không sao đâu  bà đừng lo vì chúng tôi sẽ gây mê và bà sẽ không cảm thấy đau đớn gì cả cho tới khi tỉnh dậy.
- Nhà tôi có phải nhập viện không, bác sĩ"
- Có chứ, nhưng chỉ một ngày thôi. Thử nghiệm này phải được làm ở nhà thương và nên làm càng sớm càng tốt. Bây giờ thì ông bà có thể về được rồi, thu xếp việc nhà xong, nhớ gọi cho tôi để lấy hẹn.
Bà Mei chậm rãi đứng lên, cố làm ra vẻ bình tĩnh nhưng nét mặt thất thần và những ngón thay bám trên thành ghế thì run lẩy bẩy. Ông chồng trái lại, vẫn bình tĩnh như không có việc gì xảy ra, một cách lịch sự, ông đưa tay cho bà vịn. Đưa vợ ra ngoài xong, ông quay trở vào nói riêng với tôi:
- Có phải bác sĩ nghi rằng vợ tôi đang bị ung thư,  phải không"
- Tôi không dám quả quyết gì vội.
- Có trường hợp nào như vậy mà không phải ung thư không"
- Cũng có.
- Tôi thì nghĩ rằng nhà tôi đã bị ung thư rồi.
- Sao ông lại đoan chắc như thế"
- Nhìn thái độ của bác sĩ tôi biết, tuy không nói ra vì sợ nhà tôi buồn, à quên  sợ chúng tôi buồn, nhưng trong đầu của bác sĩ cũng đang nghĩ như tôi là bà ấy quả thật là đã bị ung thư
Tôi bực mình:
- Tôi không thích nghe ông đoán mò. Ông muốn cho vợ  ông bị ung thư lắm à" Tại sao ông cứ hỏi tôi mãi câu đó "
-  Việc ấy  là đo trời sắp đặt chứ nào phải là do mình muốn hay không muốn. Tôi chỉ muốn sớm biết  sự thật để còn lo liệu công việc và nhất là để chuẩn bị tinh thần.
Ông nói với giọng cố làm ra vẻ buồn rầu, nhưng ánh mắt lại biểu lộ khác hẳn, nó lấp lánh một niềm vui kín đáo, tôi thấy rõ ràng ông đang dấu giếm những toan tính bí mật có liên quan đến vợ ông. Tôi ngồi thẳng người lên:
- Nếu chẳng may như vậy, tôi sẽ làm hết cách để cứu bà ấy.
- Dĩ nhiên! Đó là bổn phận của  ông.
Nói xong ông ta đứng dậy chào để ra về sau khi nháy mắt nhìi tôi như chế riễu.
*
Khoảng gần hai tháng sau, họ mới trở lại và tôi cho bà Mei một cái hẹn ngay  ngày đầu tuần tới. Bà Mei được nhập viện từ chiều hôm trước, hôm đó bà mặc một bộ quần áo thể thao màu vàng nhạt, mái tóc chỉ mới điểm loáng thoáng vài sợi bạc được cột lại bằng một giải lụa màu đen, trông bà mập lùn nhưng khỏe mạnh. Bà nhận bộ quần áo màu xanh của bệnh viện, ngắm nghía một lúc rồi mỉm cười:
- Hy vọng tôi sẽ không phải mặc nó lâu.
Bà ngưng lại một giây, nhìn tôi với ánh mắt vui vẻ rồi mới tiếp tục:
- Mấy hôm nay bụng tôi đã hết đau rồi bác sĩ  ạ.
Bà nói với vẻ lạc quan, tôi không biết phải trả lời như thế nào, cứ để cho bà lạc quan vì lạc quan cũng làm tăng thêm sức sống. Nhưng ông chồng bà đã làm tắt ngay nguồn hy vọng mong manh đó, ông Woòng nhìn vợ với vẻ mặt nghiêm nghị:
- Tôi cho rằng mình sẽ phải mặc nó lâu dài đó vì tôi biết mình sẽ phải nằm lại bệnh viện để trị bệnh, cái bướu đó mà không phải ung thư thì thật là chuyện khó tin !
Thế là tắt ngấm nguồn vui sống, bà khẽ chớp mắt, nét mặt buồn hẳn lại. Tôi nhìn ông Woòng bằng cặp mắt trách móc, ông ta nhìn lại tôi một cách thách thức:
- Để rồi bác sĩ xem, tôi nói có sai đâu.
Tôi lắc đầu ngao ngán, cứ cái điệu này, ông ta sẽ giết vợ nhanh hơn là căn bệnh sẽ giết bà. Tôi ném cho ông ta một cái nhìn cảnh cái rồi quay đi sau khi dặn cô y tá đưa hai người đến phòng hành chánh để làm thủ tục  nhập viện. Ở đây mỗi phòng chỉ có hai giường, bà Mei được xếp chung phòng với bà Mary. Một lúc sau khi tôi trở lại phòng để khám bệnh cho bà Mary thì hai bà đã thân nhau lắm. BÀ Mary tốt bụng lăng xăng chỉ cho bà  Mei cách xử dụng điện thoại, TV và cách bấm chuông gọi y tá, bà ở bệnh viện lâu  rồi nên thông thạo mọi thứ.
Cô y tá mỉm cười vui vẻ:
- Bà Mary đã làm nhiệm vụ của tôi rồi đó, tôi không có gì phải chỉ dẫn thêm           nữa.
Cô đặt khay đồ ăn xuống bàn và nói với bà Mei:
- Sau bữa cơm chiều nay, bà sẽ không được ăn uống gì nữa cho tới sau khi làm xong thử nghiệm vào sáng ngày mai
- Tôi nhớ rồi và tôi sẽ làm theo lời cô dặn. Cám ơn cô.
Sau đó mọi người đều rời khỏi phòng, ông Woòng về nhà, còn tôi đi thăm các bệnh nhân khác.
Đúng như những lời độc địa của ông Woòng, kết quả biopsy cho thấy cái bướu là bướu ung thư, tuy chưa di căn, nhưng vì bướu đã khá lón, nên cần được chữa trị ngay để đề phòng có thể lan sang những cơ quan khác. Cầm kết quả thử nghiệm ở trong tay, tôi đi đến phòng khám bệnh thì đã thấy ông Woòng chờ sẵn ở đó với vẻ nôn nóng. Vừa nhìn thấy tôi, ông hỏi ngay:
- Thế nào" Bác sĩ đã có kết quả thử nghiệm rồi phải không ạ"
Tôi gật đầu nhưng không nói gì thêm, thái độ đó làm ông ta hiểu ngay, hấp tấp nói:
- Vợ tôi bị ung thư phải không"
Tôi thở dài buồn bã:
- Đúng vậy, cái bướu là bướu độc.
Nói xong, tôi im lặng chờ đợi, nghề bác sĩ ngại nhất là lúc phải đối diện với bệnh nhân hoặc thân nhân của người bệnh để báo một kết quả xấu, tôi hồi hộp nhìn người chồng của bệnh nhân đang đứng ở trước mặt, chờ đợi những phản ứng thông thường như là khóc lóc, giận dữ, than trời trách đất, thậm chí có khi tới ngất xỉu ... Nhưng  không, không có gì hết, ông Woòng vẫn bình tĩnh như thường, làm như người mới biết tin bị ung thư không có liên hệ gì với ông cả, ông  đứng đó im lìm, nét mặt lạnh tanh cố che dấu một niềm cảm xúc khó hiểu, nhưng chắc chắn không phải là một cảm xúc bi thương tuyệt vọng hoặc buồn rầu đau đớn. Không, không có gì cả, không cả một tiếng thở dài buồn bã, ông  nhìn ra cửa sổ một lúc rồi mới hỏi:
- Bác sĩ đã báo tin cho vợ tôi biết chưa"
- Chưa nói gì hết, tôi mới nhận được giấy báo cáo của phòng thí nghiệm pathology sáng nay.
Ông ta hắp háy cặp mắt:
 - Bác sĩ có muốn tự tôi nói ra cho vợ tôi biết không"
Tôi lắc đầu, nghĩ đến những lời nói không khéo léo của ông ta có thể làm cho bệnh nhân sợ hãi nên vội vàng từ chối:
- Không cần, để tôi báo tin cho bà ấy và giải thích về cách trị liệu luôn thể.
- Thôi được, nhờ bác sĩ vậy.
Nói xong, ông ta chào tôi và bước ra cửa, vừa đi vừa  huýt sáo một điệu nhạc Trung Hoa. Tôi nhìn theo dáng dấp trẻ trung cũa ông ta mà không khỏi thắc mắc, tình vợ chồng của họ có cái gì không được ổn, có bao giờ một người chồng mới biết vợ bị mắc bệnh ung thư mà vẫn thản nhiên không một chút lo lắng sợ hãi, vẫn điềm tĩnh huýt sáo. Hình như ông ta còn có vẻ khoan khoái vì đã đoán đúng và điều mà ông ta đang mong đợi đang xảy đến. Tự nhiên tôi cảm thấy  một chút bất bình dùm cho bà Mei. Khi tôi bước vào phòng của bà ta thì ông Woòng không có ở trong đó, có thể ông ta vừa đi khỏi, có thể ông ta chưa hề vào thăm vợ sáng nay, chỉ ghé tôi hỏi xong kết quả rồi đi luôn.
Bà Mei đón nhận hung tin vơi một thái độ chịu đựng thật can đảm, nhưng tôi biết bà bị xúc động rất mạnh, người bà run lên, môi mím chặt cố ngăn một tiéng nấc, mắt bà mở trừng trừng nhìn lên trần nhà và nét mặt lạnh như đông đá. Tôi nghĩ thầm phải chi lúc này có mặt người chồng, bây giờ là lúc bà cần sự có mặt của ông hơn bao giờ hết để dựa vào ông mà khóc, để ông  quàng vòng tay che chở quanh người bà mà dỗ dành, an ủi ...
Rõ ràng là ông đã biết, thế mà không hiểu tại sao ông không vào đây để an ủi vợ"
Bây giờ bản án tử hình đã tuyên bố xong, tôi chờ cho cơn xúc động của bà qua đi rồi mới tiếp tục:
- Cái bướu là ung thư nhưng chưa lan đến các cơ quan khác, tình trạng chưa đến nỗi nguy hiểm, bà đừng lo lắng quá.
- Thế có phải giải phẫu để cắt bỏ nó đi không, bác sĩ"
Bà Mei thều thào hỏi như người sắp tắt hơi, tôi lắc đầu:
- Không mổ được vì chỗ đó có nhiều mạch máu lắm, nhưng chúng tôi sẽ có cách để làm cho nó co lại và hết hoạt động.
- Nghĩa là phải dùng thuốc" Tôi muốn nói đến Chemo hay radiation"
- Đúng vậy, tùy theo trường hợp, chúng tôi sẽ liệu định một phương pháp điều trị thích hợp với tình trạng của từng người.
Im lặng một lúc rồ tiếng bà Mei cất lên nhẹ như hơi thở:
- Tôi muốn biết tôi còn sống được bao lâu nữa, bác sĩ"
Tôi nhăn mặt, cuộc đời của người thầythuốc đã bao nhiêu lần phải nghe những câu hỏi đau lòng tương tự, tôi quay mặt đi chỗ khác tránh nhìn vào mặt bà rồi mới chậm rãi trả lời:
- Thật khó mà nói đích xác được, bởi vì mỗi trường hợp một khác, cũng còn tùy sự đáp ứng của cơ thể đối với các phương pháp trị liệu và nhất là sự hợp tác của bệnh nhân.
- Tôi sẽ không bỏ cuộc đâu, bác sĩ !
Bà Mei nói một cách quả quyết, hai tay bà nắm lại, ý chí muốn sống bừng lên đôi mắt, bà nhìn tôi một cách tin tưởng rồi mới tiếp tục:
- Tôi muốn được bắt đầu ngay từ bây giờ.
- Tốt lắm, phải ngăn chận trước khi cái bướu phát triển lan qua những cơ quan khác, vì vậy để càng lâu càng khó trị. Bà  cần bao lâu thì giờ để thu xếp việc nhà"
- Chúng tôi đã sắp xếp xong xuôi mọi việc trước khi nhập viện. Ngay sau khi đến phòng mạch của bác sĩ lần thứ hai, được bác sĩ cho biết tôi có rủi ro có thể bị ung thư, chúng tôi đã thu xếp, lo toan mọi thứ, mất nhiều thì giớ lắm, vì thế chắc bác sĩ không lấy làm lạ tại sao mãi tới hai tháng sau chúng mới trở lại"
- Thật thế à"
- Vâng thật! Biết bao nhiêu là việc cần phải thanh toán cho xong như là bán hết các cổ phần, trái phiếu, sang nhượng các cơ sở kinh doanh, chuyển tiền trong ngân hàng và ... cả chúc thư nữa.
- Cả chúc thư"
- Vâng! Ông nhà tôi tính vốn cẩn thận lại hay lo xa, ông ấy muốn mọi việc phải được thu xếp ổn thỏa trước khi tôi nhập viẹnvì biết đâu tôi không còn  tỉnh táo nữa.
- Ông ấy nói vậy thật à"
- Nhà tôi nói là để phòng hờ thôi, nhưng vì ông ấy đã tiên đoán đúng nhiều việc nên tôi phải tin.
Tôi nhìn bà Mei với một vẻ thương xót và rủa thầm người chồng vô lương tâm.
*

Chín giờ sáng hôm sau, bà Mei bắt đầu nhận đợt Chemo đầu tiên. Bà nằm yên trong khi cô y tá đâm kim vào mạch máu đặt đường dây nước biển dùng để pha thuốc, bà ngước cặp mắt u buồn nhìn ông Woòng đang đứng cạnh giường, ông ta cũng nhìn lại bà với một vẻ thương hại. Khi những giọt thuốc đầu tiên được truyền vào cơ thể, tôi thấy bà hơi rùng mình, hai bàn tay nắm chặt lại như để lấy thêm can đảm. Tôi nhìn ông Woòng, ông ta vẫn đứng im thay vì dỗ dành hoặc an ủi vợ. Tôi  vội vã đặt tay lên vai bà, vỗ về:
- Bà cứ nhắm mắt lại nghỉ ngơi, đừng lo lắng gì cả, chỉ độ hai tiếng đồng hồ là xong thôi.
Rồi tôi quay qua người chồng, dặn dò:
- Trong khi truyền thuốc, có thể bà ấy sẽ bị chóng mât hoặc buồn nôn, đó cũng là bình thường thôi, chỉ khi nào thấy khó thở thì mới gọi y tá. Bây giờ thì ông có thể nói chuyện gì vui vui cho bà ấy quên đi.
Ông Woòng gật đầu, bà Mei cố mỉm một nụ cười:
- Bác sĩ đừng lo, tôi sẽ không sao đâu. Tôi sẽ cố gắng chịu đựng miễn sao khỏi bệnh.
- Bà can đảm lắm, rất tốt, hy vọng bà sẽ mau lành bệnh.
Bà Mei nhìn tôi với một vẻ biết ơn, trong mắt bà, tôi lại thấy loé lên những tia hy vọng.
Sáng hôm sau, tôi trở lại thăm bệnh, bà Mei trông có vẻ mệt mỏi và mắt có quầng thâm, chắc đêm qua bà không ngủ được. Hồ sơ ghi bệnh cho biết bà chỉ bị chóng mặt chứ không ói mửa. Tôi vui vẻ:
- Tốt lắm, cơ thể của bà không phản ứng mạnh, chắc là hợp thuốc rồi đó.
Bà Mei nhìn tôi với vẻ tò mò:
- Nếu như không chịu thuốc thì phải làm thế  nào, bác sĩ"
Tôi chưa kịp trả lời thì bà Mary ở giường bên cạnh đã xen vào đáp:
- Phải tìm thuốc khác. Chỉ tốn thì giờ, như tôi nè, phải hai, ba lần mới tìm được thuốc thích hợp.
- Nếu vậy thì tôi còn là may mắn đó.
Bà Mei nói đùa, cả tôi và bà Mary cùng cười. Tôi biết bà Mary  đã nhiệt tâm cộng tác với các bác sĩ trong cuộc chiến đấu với bệnh tật,  đồng tâm hiệp lực đẩy lui những bước tiến của tử thần, bà đặt hết tin tưởng vào khoa học, vào sự trị liệu và vào tôi. Tuy mới chỉ là bước đầu và còn quá sớm để có thể nói lên một kết quả chiến thắng dù nhỏ nhặt, nhưng tôi không nỡ phá tan niềm hy vọng vừa mới nhen nhúm đó. Tôi dơ ngón tay cái lên chúc may mắn và nói:
- Bà phải hoàn tất đợt Chemo đầu là ba ngày, sau đó bà được về nhà nghỉ ngơi ba tuần. Khi bà trở lại tái khám, tôi sẽ cho chụp lại  Xray để xem cái bướu có teo đi không.
Bà Mary cũng nói:
- Chúc bà may mắn.
Cô y tá vừa vào phòng sửa soạn cho đợt truyền thuốc ngày thứ hai, kết quả không có biểu hiện gì đáng kể. Ngày thứ ba cũng không có phản ứng mạnh, bà Mei chỉ bị ói mửa có một lần. Chiều hôm đó, tôi vào thăm lúc bà đang sửa soạn ra về, bà Mei hôm nay trông tươi tỉnh khác thường, bà mặc aó mới màu xanh, trang điểm đẹp đẽ chờ chồng tới đón. Thấy tôi vào, bà chỉ chiếc xe lăn để bên cạnh giường, vui vẻ nói:
- Cô y tá nói lát nữa sẽ đưa tôi ra cửa bằng  chiếc xe này. Xin bác sĩ cho đẹp đi dùm, tôi đâu cần tới nó, tôi vẫn đi lại bình thường mà, bác sĩ biết đấy.
- Đó là qui lệ của bệnh viện, nhưng nếu bà không muốn thì không bắt buộc, tôi sẽ bảo y tá đem đi.
- Cám ơn bác sĩ.
Tôi dặn dò:
- Bà về nhà nghỉ ngơi và nhớ trở lại tái khám đúng hẹn.
- Tôi sẽ không quên đâu, bác sĩ.
Tôi chào bà ta và bước ra khỏi phòng. Bên ngoài, trời đã tắt nắng, cảnh vật trở nên nhá nhem, tranh tối tranh sáng, những ngọn đèn đường đã bắt đầu bật lên. Buổi chiều bệnh viện thật là vắng vẻ, những hành lang dài hun hút vắng bóng người qua lại vì đã hết giờ thăm bệnh. Tôi vào phòng thay ao, sửa soạn ra về. Tôi vừa khép cửa phòng thì chợt nghe tiếng chân đi vội vã trên hành lang và ông Woòng xuất hiện đang đi về phiá phòng của bà Mei, Thấy tôi, ông ta dừng lại vui vẻ nói:
- Bác sĩ sắp về đó à" Hôm nay nhà tôi được xuất viện, phải không"
- Phải, bà ấy đang đợi ông ở trong  phòng.
Và tôi dặn thêm:
- Ông nhớ ba tuần sau phải đưa bà ấy trở lại tái khám và bắt đầu trị liệu đợt hai.
- Tại sao phải mất thì giờ làm vậy, bác sĩ" Tôi không tin Chemo sẽ giúp cho vợ tôi khỏi bệnh.
Tôi cau mày nhìn ông ta với một vẻ bất bình:
- Tôi mong ông sẽ không nói những lời đó với vợ ông. Thật là tàn nhẫn nếu dập tắt đi nguồn hy vọng cuôi cùng của bà ta.
- Tôi chỉ nói lên một sự thật thôi. Bác sĩ cũng biết như tôi là cho tới bây giờ, khoa học vẫn bó tay trước bệnh ung thư.
- Tuy chưa tìm ra thuốc trị dứt hẳn, nhưng khoa học có thể kéo dài thêm đời sống của bệnh nhân thêm ít lâu.
- Thôi được tôi chiu thua, cứ để cho bác sĩ giúp bà ấy sống thêm ít lâu nữa.
Nói xong, ông ta nheo mắt nhìn tôi cười tủm tỉm làm như vừa rồi chỉ là câu nói đùa: 
- Bác sĩ yên tâm, tôi sẽ đưa vợ tôi đến khám đúng hẹn. Bây giờ tôi phải vào đưa bà ấy về. Chào bác sĩ, lái xe cẩn thận nhé
Tôi nhìn theo ông ta vừa đi vừa xoay xoay chùm chìa khóa trong tay tiến về phòng của vợ, nghĩ thầm không biết bà Mei có thể giữ vững tinh thần sau khi trở về nhà phải chung sống với người chồng như ông không"
Ba tuần sau, y hẹn họ trở lại, tôi cho chụp Xray và rút máu để thử nghiệm. Kết quả Xray cho thấy cái bướu đã nhỏ đi chỉ còn một nửa, kết quả thử máu cho thấy cũng có tiến triển khả quan: Alpha Feto Protein giảm đi chút ít, những thử nghiệm về chức năng của gan như LDH, SGOT, SGPT, ALK, Total Bilirubin tuy còn cao nhưng giảm đi khá nhiều so với lần trước. Tôi báo tin cho hai vợ chồng bà Mei biết kết quả, mắt bà Mei sáng lên với vẻ vui mừng, bà hớn hở nhìn chồng như muốn khoe khoang thành quả, muốn ông san sẻ niềm vui, nhưng ông  Woòng chỉ nhếch mép cười nhạt nhẽo, hình như ông không vui khi nghe kết quả tốt. Chẳng lẽ ông không muốn cho vợ khỏi bệnh" Ông nhìn tôi với cặp mắt hoài nghi và nói như mỉa mai:
- Bác sĩ có nghĩ rằng rồi đây với những đợt trị liệu kế tiếp, cái bướu sẽ hoàn toàn biến mất"
- Biết đâu mà nói trước, nhưng được tới đâu hay tới đó.
- Để từ từ mình ạ.
Bà Mei nói và âu yếm nhìn chồng như thầm cám ơn thái độ lo lắng của ông mà bà tưởng rằng đang sốt ruột muốn bà mau dứt bệnh. Ôi đáng thương cho bà Mei, bà đã lầm rồi mà không biết đấy cũng như khi xưa bà đã lầm khi quyết định bằng lòng làm vợ ông ta, nhìn ánh mắt của ông, tôi hiểu ông đang suy tính những gì ở trong đầu.
Ông Woòng vòng tay ôm ngang lưng vợ nhưng mắt thì nhìn đi chỗ khác, ông thì thầm như nói với chính mình
- Mình nói  phải, chúng ta phải kiên nhẫn.
Lần trị liệu đợt hai và đợt ba cũng có kết quả tốt, cái bướu co nhỏ thêm một chút nữa, nhưng không nhiều như lần đầu. Tuy ít nhưng cũng là dấu hiệu tốt, mọi người đều vui mừng chỉ trừ ông Woòng vẫn giữ thái độ im lặng khó hiểu.
Đợt trị liệu thứ tư không suông sẻ như ba lần đầu, bà Mei có vẻ mệt nhiều vì  ói mửa liên miên, bà kêu chóng mặt và đi đứng run rẩy, tuy vậy bà vẫn từ chối ngồi xe lăn . Qua ngày thứ ba, bà phấn chấn hẳn lên khi được  chồng đón về nhà.
Lần tái khám thứ năm, tôi vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy bà , mới cách có một tháng mà trông bà như già đi cả chục tuổi, da mặt vàng khè và có nhiều nếp nhăn, tóc bà rụng gần hết chỉ còn lơ thơ có vài mảng, nhiều chỗ để lộ cả da đầu, mắt bà mất hết vẻ tinh anh trông lờ đờ mệt mỏi. Bà không còn nói cười vui vẻ như trước, bà thay đổi nhiều quá và gầy đi trông thấy. Hình chụp quang tuyến cho thấy cái bướu lại trở về nguyên kích thước cũ và lượng T. Bil trong máu lên tới mức báo động, triệu chứng của tắc mật. Bà mệt mỏi ngồi dựa vào thành ghế trong phòng đợi trong lúc ông Woòng sốt ruột cứ đi qua đi lại nhiều lần. Khi tôi ra báo tin kết quả thử nghiệm, ông nhìn tôi bằng cặp mắt đắc thắng như ngụ ý muốn nói:
- Đấy tôi nói có sai đâu" Bác sĩ là kẻ chiến bại rồi.
Bà Mei nhìn tôi với vẻ cầu cứu và hỏi giọng lo lắng:
- Tôi mệt lắm rồi. Bây giò phải làm thế nào bác sĩ"
- Tôi sẽ cho đổi thuốc khác và làm thêm  radiation.
Qua ngày thứ hai của đợt trị liệu mới thì xảy ra một biến cố đau lòng làm tăng thêm nỗi tuyệt vọng của bà Mei: người bạn vẫn chung  phòng với bà là bà Mary đã đột ngột qua đời, bà ta chết thật lặng lẽ, không có dấu hiệu báo trước. Mới hôm kia, bà Mary kêu khó thở và phải dùng bình dưỡng khí, khó thở là triệu chứng thông thường của những người bị ung thư phổi, bà Mary đã nhiều lần phải thở bằng dưỡng khí rồi mấy ngày sau hết mệt lại đi đứng như thường. Lần này cũng vậy nên chẳng ai chú ý, tối hôm đó bà than mệt bỏ không xem TV và đi ngủ sớm, sáng hôm sau lúc cô y tá đi  phát thuốc thì thấy bình dưỡng khí không còn nổi bong bóng, bà Mary đã ngưng thở từ hồi nào.
Cái chết của bà Mary làm bà Mei xúc động rất nhiều, khi người ta phủ khăn trắng lên
người bà Mary và đem bà ra khỏi phòng, bà Mei nhìn theo với cặp mắt lạc thần, không đấu nổi vẻ tuyệt vọng hiện lên nét mặt. Lần Chemo hôm đó, bà vật vã, vừa ói mửa vừa nóng sốt, phải cố gắng lắm, bà nới qua được ngày thứ ba, lần này xuát viện, bà phải dùng xe lăn.
Mấy lần trị liệu tiếp theo cũng không khá hơn, bà Mei bị xuống cân rất nhiều vì không ăn uống gì được cả. Tôi bàn với các bác sĩ oncologist khác nên giữ bà ở lại bệnh viện để tiện việc chăm sóc. Cái bướu đã bắt đầu lớn trở laị và lớn rất nhanh, bụng bà chương to lên như người đang có thai trong khi tay chân bà teo tóp lại, bà Mei bây giờ trông giống như một bộ xương biết đi, hai mắt lõm sâu và  đầu trọc lóc không còn một sợi tóc . Ông Woòng mua tặng vợ một bộ toc giả nhưng bà ít khi đùng tới, bà chỉ đội tóc giả mỗi khi ông vào thăm, mà dạo này ông ít khi vào lắm, ông phó mặc vợ cho các nhân viên của nhà thương, lâu lâu mới ghé bệnh viện một lần, ông đem cho bà vài thứ cần dùng rồi lại đi ngay. Nghe đâu ông mới có nhân tình, bà Mei hình như cũng biết nhưng chỉ làm
thinh, bà còn hơi sức đâu mà ghen nữa, bà nằm liệt trên giường, mọi việc ăn uống, tiêu tiểu đều cần người giúp. Những cơn đau làm bà rên rỉ không ngừng, chúng tôi phải cho chích Morphine để bà đỡ đau đớn, Morphine làm bà lơ mơ nửa thức nửa ngủ, những lúc tỉnh táo, bà hay kể về quê bà có dòng  sông Dương Tử nước xanh trong, về ngôi nhà thời thơ  ấu, về đứa con gái nhỏ đã chết cùng với cha nó trong một tai nạn xe hơi cách đây hơn 20 năm. Bà nói bà sắp được gặp lại hai người ma bà thương yêu nhất, tuyệt nhiên bà không bao giờ đả động gì đến ông Woòng cả.
Càng ngày, sức khỏe của bà Mei càng trở nên tệ hại, thuốc men  chỉ có tác dụng  rất  ít, cả  Radiation cũng vậy, không đủ để ngăn chận sự sinh sản rất nhanh cuả các tế bào ung thư, hậu quả của thuốc làm bà ngất ngư. Sợ bà kiệt sức, chúng tôi phải ngưng trị liệu  và cố gắng giúp bà dễ chịu và bớt đau đớn được chừng nào hay chừng đó.Cái bướu ung thư không có gì kềm chế nên tự do tung hoành  lan tràn qua các cơ quan khác không thể kiểm soát được, ruột gan của bà dính với nhau thành một chùm, ấn vào bụng thấy cứng như đá, mọi việc ăn uống, bài tiết đều phải dùng những ống thông, bà nằm thoi thóp trên giường trông giống như một cái xác chưa chôn.
Hai tháng sau khi nhập viện, bà Mei qua đời trong khi ông Woòng đang đi du hí với tình nhân ở Las Vegas. Lúc đó vào khoảng hơn 11 giờ trưa là giờ  giải lao của các bác sĩ, tôi ngồi trong văn phòng riêng vừa ăn vừa đọc một tờ tạp chí, thình lình đèn đỏ bật lên và tiếng loa báo động " CODE  BLUE  ở phòng số 13 ", tôi là người chạy tới đầu tiên và thấy bà Mei đang vật vã không thở được, mồ hôi toát ra đầm đìa. Tôi biết là không xong rồi, vội vã làm hô hấp nhân tạo và cho chích thuốc hồi sinh, nhưng mọi cấp cứu đều vô hiệu quả, bà  Mei mặt tím bầm, miệng sùi bọt có lẫn máu, bà cố ngáp ngáp vài cái rồi nấc lên một tiếng trút hơi thở cuối cùng. Tôi vuốt cặp mắt vẫn mở trừng của bà, còn cô y tá thì thở dài, cúi xuống nói nhỏ vào tai bà như dỗ dành:
- Thôi ngủ yên đi bà Mei! từ nay bà đã hết đau khổ rồi đó.
Ông Woòng được điện thoại báo tin thì vội vã về ngay , ông nhìn xác vợ mà không nhỏ được một giọt nước mắt . Tôi ngần ngừ rất lâu trước khi cầm  bút ký tên vào tờ giấy chứng nhận khai tử:
"Bà Chu Mei Woòng 59  tuổi, chết ngày ... tháng ... năm ... vì bệnh ung thư gan "
Sau đám tang bà Mei khoảng chừng một tháng, ông Woòng trở lại bệnh viện để xin một bản sao giấy khai tử của vợ. Gặp ông trên hành lang, tôi nói nửa đùa nửa thật:
- Chúc mừng ông bây giờ sắp là triệu phú rồi, chắc ông đang lo giấy tờ để hưởng gia tài của bà ấy"
- Đúng vậy!
Ông Woòng gật đầu ngay, môi nở một nụ cười mãn nguyện, thế rồi không chần chờ để tôi kịp nói thêm vài câu mai mỉa nữa, ông vội vàng giải thích:
- Bác sĩ đã hiểu phần nào câu chuyện rồi, thôi cũng chẳng cần giấu diếm. Tôi đã hy sinh tuổi trẻ và cuộc đời tươi đẹp của tôi để lấy bà ta , một người đàn bà goá vừa già vừa xấu. Mười lăm năm qua tôi đã quên mình để chỉ nghĩ đến hạnh phúc của bà ấy, 15 năm dài lắm mà cuộc đời đâu có là bao, tôi phải được đền bù  xứng đáng chứ" bác sĩ nghĩ xem có đúng không" đó là  một cuộc đánh đổi công bằng.
Tôi thở dài, nhìn ra sân nắng ngoài kia, trời mới vào thu, lá cây ngả màu vàng rơi lả tả
theo mỗi cơn gió, chim chóc nhảy chuyền trên cành, có hai con chim đang rỉa lông cho
nhau rồi đột nhiên cùng bay vút đi, tôi nhìn theo chúng một lúc rồi mới quay sang ông Woòng:
- Ông nói đã đã đem hạnh phúc cho bà ấy, nhưng sự thực có đúng như thế không" Ông có nghĩ rằng bà ấy hạnh phúc khi sống với ông không"
- Tôi không cần biết, nhưng 15 năm qua tôi vẫn ép mình sống bên bá ấy, cố gắng làm thoả mãn tất cả mọi ước muốn của bà ấy, tôi chẳng có giây phút nào được sống riêng cho mình cả. Lại nữa tôi đâu có gây ra cái chết của bà ta" đối với pháp luật, tôi không làm điều gì sai trái cả.
- Phải, đối với pháp luật ông hoàn toàn vô tội, nhưng đối với lương tâm ... ông có lương tâm chứ" Làm gì mà phải vội vã thế" đàng nào bà ấy cũng sẽ chết, nếu không buồn phiền, cùng lắm bà ấy cũng chỉ sống thên được dăm ba tháng. Sao không để cho bà ấy chết một cách thanh thản sung sướng vì tưởng rằng vẫn còn tình yêu của ông"
Ông Woòng gãi đầu, hấp háy cặp mắt cận thị sau làn kính trắng một lúc rồi mới chậm rãi nói:
- Bác sĩ không biết đó thôi, cứ phải đóng kịch mãi cũng khổ lắm, mà tôi thì đã hết kiên nhẫn rồi.
*
Bẵng đi một thời gian dài không gặp mặt, một hôm tôi nhận được thiệp mời đi đự đám cưới của ông Woòng nới lời ghi chú:
" Thế nào bác sĩ cũng tới nhé" Tôi mong lắm, tôi muốn bác sĩ cùng chia xẻ niềm hân hoan với tôi và chúc mừng cho hạnh phúc thực sự của đời tôi "


Đám cưới vĩ đại chưa từng thấy, tiệc cưới được tổ chức tại một khách sạn sang trọng nhất của thành phố New Port Coast với gần hai ngàn thực khách và hơn hai trăm bồi bàn.
Khách sạn nằm trên đỉnh một ngọn đồi trông ra biển xanh dạt dào những sóng và những hàng dừa trồng thành từng hàng thẳng tắp trên bờ.Trong khách sạn, cả một rừng hoa tươi được trang hoàng khắp nơi, nhiều nhất ở trong phòng đãi tiệc, một tấm thảm màu đỏ được trải dài từ cổng cho tới phòng khánh tiết. Một ban nhạc đại hoà tấu vơi 20 nhạc sĩ và đủ  thứ nhạc cụ đang tấu tên những khúc nhạc vui tươi để chào mừng quan khách, chú rể Woòng cặp tay cô dâu tiến vào trong tiếng vỗ tay vang dội, mọi người đứng cả lên để hoan hô. Tôi nhìn sững chú rể, mới chưa đầy ba năm mà ông đã thay đổi rất nhiều, ông mập gần gấp đôi lúc trước, mái tóc lốm đốm hoa dâm, mặt đầy nếp nhăn và cái cầm thì đã có nọng. Thật ra với cái tuổi  46 cũng chưa  lấy gì làm già lắm, nhưng thân hình phì nộn đã lấy đi của ông cái vẻ trẻ trung năm xưa và  trông ông hình như không được khoẻ.Tôi chú ý đến tướng đi thỉnh thoảng hay bị giựt giựt, đôi bàn tay hơi run với những móng tay tím tái, tự hỏi không biết ông ta đang mắc bệnh Parkinson hay bệnh đau tim" Ông Woòng thở phì phò có vẻ mệt nhọc, một ngày quá bận rộn chắc làm ông khó thở.
Bây giờ thì hai người đã trao đổi xong nhẫn cưới và chú rể Wơòng đang từ từ kéo tấm voan che mặt cô dâu lên. Tôi hơi bất ngờ trước đáng dấp quá trẻ của cô dâu mới, cô ta chỉ trạc 22,  23 tuổi, người mảnh mai, khuôn mặt hình trái soan đẹp sắc xảo, đôi mắt sâu lông mi cong, gò má cao như phụ nữ tây phương, mái tóc óng ả cuốn thành những lọn quăn để xoã xuống vai, và đôi môi xinh mọng. Cô dâu đứng cạnh chú rể trông như hai cha con, tôi nhìn sự chênh lệch đó mà không khỏi thắc mắc tự hỏi vì sao một cô gái trẻ trung xinh đẹp như vậy lại bằng lòng làm vợ  một người đàn ông phì nộn, goá vợ, tuổi đáng cha chú, lại đang mang bệnh" Một câu trả lời đến trong đầu thật rõ rệt: chỉ vì ông ta là một triệu phú !
A ha!  lại là một cuộc đánh đổi công bằng! nhưng lần này, ông Woòng đã đổi vai.
Tôi mĩm cười, cảnh xưa lại tái diễn, đúng là một cái vòng luẩn quẩn. Nhìn nét mặt
lanh lợi và đôi mắt sắc như dao cau của cô dâu trẻ, tôi không khỏi lo thầm dùm cho
ông Woòng . Cẩn thận đấy ông bạn! không khéo lần này chính ông mới là người bị thua thiệt. 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
13/11/201800:00:00(Xem: 989)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết thứ tư của ông.
12/11/201800:00:00(Xem: 1444)
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice—A Journey of Hope” của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, một tác giả từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009. Cô sinh năm 1970 ở Đà Nẵng, 15 tuổi vượt biên, định cư tại Mỹ năm 1986 với tên Crystal H. Vo. Kết hôn và thành con dâu một gia đình Mỹ, cô đã dành trọn thì giờ để học sống và viết bằng Anh ngữ. Sau họp mặt Viết Về Nước Mỹ 2018, cô tự hứa mỗi tháng phải viết một bài bằng tiếng Việt. Sau đây, là bài viết mới cho mùa lễ Tạ Ơn.
11/11/201800:00:00(Xem: 1963)
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh hoặc tài liệu do ông thực hiện hoặc sưu tập. Vui vẻ nhưng bốp chát, thẳng thừng. Sống độâng, cũng chẳng ngại sống sượng, bài viết của ông thường gây nhiều chú ý và bàn cãi. Một số đã được in thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Bài mới viết của ông là tự truyện hiếm có: trực chiến với Pit Bull, loại chó chiến trận lợi hại nhất. Chúc tác giả mau hồi phục công lực.
10/11/201800:00:00(Xem: 1986)
Tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên 2001 và đã liên tục góp bài. Sau nhiều năm tham gia ban tuyển chọn, từ 2018, Trương Ngọc Bảo Xuân hiện là Trưởng Ban Tuyển Chọn Viết Về Nước Mỹ. Sau đây, thêm một bài viết mới.
09/11/201800:00:00(Xem: 2889)
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và vừa chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới của ông.
08/11/201800:00:00(Xem: 2785)
Tác giả là người gốc Huế, hiện đang định cư tại Canada. Với bài viết “Đi Tìm Xác Ba”, bà đã nhận giải Hồi Ức 50 năm trận chiến Tết Mậu Thân. Bài Viết về nước Mỹ gần đây của Susan Nguyễn là “Thăm Cali, Nhớ Vườn Xưa, Nhớ Mẹ”. Sau đây là bài viết mới nhất.
06/11/201800:00:00(Xem: 3047)
Tác giả tham dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2004. Võ Phú là tên thật. Sinh năm 1978; sinh quán Nha Trang-Việt Nam; định cư, tại Virginia-Mỹ, 1994. Tốt nghiệp cử nhân Hóa, Virginia Commonwealth University. Hiện đang làm việc và học tại Medical College of Virginia. Sau 12 năm bặt tin, tác giả trở lại với Viết về nước Mỹ từ 2016. Sau đây, thêm một bài viết mới.
05/11/201800:00:00(Xem: 2645)
Tác giả tên thật Trịnh Thị Đông, hiện là cư dân Arkansas, sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Tới Mỹ vào tháng 8, 1985, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016 và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Sang năm 2018, Dong Trinh có thêm giải Vinh Danh Tác Giả, thường được gọi đùa là giải Á hậu. Bài viết mới nhất kể về một tai nạn của tác giả. Kính chúc bà mau hồi phục.
04/11/201800:00:00(Xem: 2512)
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Bài viết mới của bà là chuyện về một viện dưỡng lão.
03/11/201800:00:00(Xem: 2864)
Với bài viết đầu tiên từ tháng Sáu 2017, tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX. Thư kèm bài, cô cho biết đang làm tax accountant ở Los Angeles, thường xuyên theo dõi và xúc động khi đọc những câu chuyện đời của người Việt trên xứ Mỹ. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả đang tiếp tục cho thấy sức viết ngày càng mạnh mẽ hơn. Bài viết mới là truyện ngắn.
31/12/201400:00:00(Xem: 25235)
Với bài “Lính Mỹ Gốc Nail” và 5 bài khác trong năm, tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Trần Du Sinh cho biết ông là một kỹ sư hàng hải, 37 tuổi, lớn lên khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa.
30/12/201400:00:00(Xem: 9236)
Tác giả tên thật Nguyễn Vi Lam, 35 tuổi, hiện là cư dân Sacramento, cho biết ông đã theo dõi chương trình Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm nay.
29/12/201400:00:00(Xem: 9476)
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nươc Mỹ. Sau nhiều năm phụ vụ như một viên chức tại miền Đông, bà chọn Little Saigon làm nơi hưu trí và tìm thấy an bình. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201400:00:00(Xem: 12438)
Trọng tội của chàng tài tử là chuyện 25 năm xưa: hai người Việt vô can bị chàng rủa xả và hành hung thậm tệ. Tác giả bài viết đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với nhiều bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ.
27/12/201400:00:00(Xem: 11571)
“Hồ Trường” là bài thơ nổi tiếng từ đầu thế kỷ 20 của danh sĩ Quảng Nam Nguyễn Bá Trác (1881-1945), viết trên đất Tầu trong thời ông hường ứng phong trào Đông Du.
26/12/201400:00:00(Xem: 8004)
Từ một góc cà phê Starbuck, nhìn đường phố và thế giới mù sương. Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas.
25/12/201400:00:00(Xem: 17599)
Trong những ngày chờ Lễ Giáng Sinh năm nay, miền Bắc California có trận bão lớn. Mời đọc bài của Lê Nguyễn Hằng viết về người bạn thân từ thủa học trò Tuy Hoà. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014.
24/12/201400:00:00(Xem: 8353)
Như tựa đề, bài viết là một chuyện kể cảm động xẩy ra trong một chiều giáng sinh. Tác giả Phương Hoa, định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng, vừa làm nail vừa học.
22/12/201400:00:00(Xem: 8606)
Tác giả là một viên chức hành chánh, sau nhiều năm làm việc tại miền Đông, đã chọn Little Saigon để hưu trí. Với nhiều bài viết đặc biệt, bà cũng đã nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ từ nhiều năm trước.
21/12/201400:00:00(Xem: 21976)
Người Việt đầu tiên ở Quận Cam từ thời 1957 là điệp viên cộng sản Phạm Xuân Ẩn. Tác giả bài viết là người đã cấp thẻ nhà báo cho Ẩn.
20/12/201400:00:00(Xem: 9066)
Tác giả là một nữ kỹ sư hiện cư trú tại Austin, Texas. Với but hiệu Chúc Chân, cô đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ.
19/12/201400:00:00(Xem: 13531)
Tác giả là cư dân Texas. Ông giảng dạy tại đại học và là một chuyên viên hoà giải. Bài Viết Về Nước Mỹ đầu tiên của ông là “Tạ Ơn”, đã phổ biến nhân mùa Thanksgiving. Bài mới viết của tác giả là câu chuyện ý nghĩa về đời sống tại Mỹ.
18/12/201400:00:00(Xem: 10585)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Bài viết cho thấy cách nhìn, cách nghĩ có nhiều nét riêng biệt. Mong Lê Minh Nguyên tiếp tục viết và bổ túc địa chỉ liên lạc cùng sơ lược tiểu sử.
17/12/201400:00:00(Xem: 5981)
Tác giả là cựu sĩ quan VNCH, giảng viên trường Sinh ngữ quân đội, cựu tù cải tạo. Ông cũng là tác giả sách "Hành Trình về Phương Đông" do "Xây Dựng" xuất bản năm 2010.
17/12/201400:00:00(Xem: 6062)
Đó là tiếng chân tưởng như của Ông Già Noel. Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ năm thứ XII, 2012.
31/12/200600:00:00(Xem: 393696)
Ngày bà nội tôi còn sống, nội thường kể chuyện đời xưa cho chúng tôi nghe. Ngoài những chuyện thần thoại, cổ tích với các ông tiên, bà tiên, nội tôi còn kể những câu chuyện của đời thật
30/12/200600:00:00(Xem: 340577)
Lạnh quá! Gió buốt từng cơn! Đã hơn hai giờ đồng hồ... Vẫn chưa thấy bóng dáng chiếc xe buýt. Mọi người ai nấy đều cóng lạnh, đi tới đi lui cố gắng cử động để máu huyết lưu thông tạo nhiệt
28/12/200600:00:00(Xem: 301673)
Một buổi sáng vào khoảng giữa năm 2005, tôi nhận được một phong bì vàng gởi tới bởi phòng an ninh của công ty nơi tôi đang làm việc. Mở ra, bên trong là một xấp tài liệu viết bằng Anh Ngữ
26/12/200600:00:00(Xem: 933014)
Sáng thứ bảy nhưng trời nóng sớm vì mùa hè còn nợ mấy hàng cây đang hồi xanh lá. Ong Hoàng lẩm bẩm với cây chanh ngoài sân sau, nhổ cỏ, vun gốc, tưới nước…Tánh ông, thích hay không thích
24/12/200600:00:00(Xem: 296845)
Trước khi viết bài này, tôi có nói với chị Cả của tôi: - Chị à, tui định ca cẩm về cái chuyện đi học nail, đi thi nail rồi đi làm nail để phải "chịu đời" với ba cái chuyện bực mình, nhưng sợ bị "nhàm hàng"
23/12/200600:00:00(Xem: 260997)
Người Việt Nam mình thường nói "vô phước đáo tụng đình" , có nghĩa là bất đắc dĩ mới đem nhau ra ba tòa quan lớn để phân xử. Bởi vì kiện tụng nhau rất tốn kém, có khi còn tán gia bại sản nữa là khác
21/12/200600:00:00(Xem: 301830)
Ngoài trời tuyết đang rơi, tuyết thật trắng, như những miếng bông gòn từ trên không rơi xuống, bao phủ mảnh sân nhà tôi, độ dày cả một tấc. Tôi và các bạn tôi đang tụ họp để uống cà phê
20/12/200600:00:00(Xem: 319333)
Đầu tháng Bẩy, mùa hè, từ miền Bắc, tôi bay về miền Nam California dự ngày hội ngộ của các cựu học sinh trung học Ngô Quyền. Từ phi trường LAX, tôi được hai anh chị bạn đón về vùng
19/12/200600:00:00(Xem: 222696)
Sức khỏe là một phần tối ư quan trọng trong đời sống con người. Chúng ta ai cũng hiểu biết, nhưng bạn không thể hình dung sức khỏe đã ảnh hưởng trên con người đến mức độ nào!
18/12/200600:00:00(Xem: 279255)
Trân Nguyên, mi giỏi há con… Mi ỉ làm "bác sĩ" rồi tha hồ đem hết mấy Ôn - Cha - Chú lên mổ xẻ … toang hoang cho thiên hạ hắn tròn xoe con mắt hết trơn… À há. Mi có ngon kỳ ni viết chuyện
27/12/200300:00:00(Xem: 338680)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 338193)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 220799)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 203566)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 228983)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 246613)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 234364)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 283287)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 239872)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 242033)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Liệu có bao giờ tiểu hành tinh này sẽ rơi xuống Trái Đất? Câu trả lời là có – nhưng có thể sẽ không quá lâu nữa, dù được dự kiến ​​sẽ vượt qua bên trong quỹ đạo của Mặt Trăng trong thế kỷ tiếp theo. Tuy nhiên, để hiểu rõ hơn về đặc tính và quỹ đạo của tất cả các tiểu hành tinh gần Trái Đất, NASA đã gửi tàu robot OSIRIS-Rex (Origins, Spectral Interpretation, Resource Identification, Security, Regolith Explorer) để điều tra tiểu hành tinh có bề ngang 500 mét 101955 Bennu .
Jony Ive, Giám đốc Thiết kế sản phẩm của Apple, là người đóng góp rất lớn vào thành công của Apple ngày nay. Tất cả những thiết kế đột phá của Ive tại Apple như iMac, iPhone và iPad... đều được ông phác thảo trên giấy trước khi được số hóa để tiện cho các công đoạn sau.
Khoảng giữa tháng 11/2018, Irdeto, tập đoàn đứng sau công cụ bảo vệ bản quyền nội dung số Denuvo, đã công bố một thông tin liên quan đến khoản lợi nhuận mà một hãng game bị cướp trắng do không sử dụng DRM chống cr@ck, dẫn đến việc game bị bẻ khóa và phát tán miễn phí trên mạng Internet.
Khoảng giữa tháng 11/2018, startup Hoversurf ra mắt thế hệ hoverbike tiếp theo có tên S3 2019 với các tính năng mới. Và hãng cũng thông báo đã có một khách hàng trong ngành hành pháp đang bắt đầu dùng thử là Sở cảnh sát Dubai. Như vậy, ngoài những chiếc siêu xe được dùng để đi tuần, sắp tới đường phố Dubai có thể sẽ thấy cả hoverbike đi tuần.
Khoảng giữa tháng 11/2018, trả lời trên chương trình tin tức Capital, Gerald Darmanin, Bộ trưởng Ngân sách Pháp cho biết, cơ quan thuế sẽ bắt đầu rà soát các tài khoản mạng xã hội từ đầu năm 2019 trong chương trình thí điểm chống lại những người trốn thuế. Theo trích đoạn được công bố, ý tưởng nhằm phát hiện những hành vi gian lận thuế bằng cách phân tích dữ liệu được người dùng công khai trên mạng.
Khoảng giữa tháng 11/2018, Bộ Giáo dục Malaysia tuyên bố sẽ thành lập một liên minh đại học để chống lại gian lận bằng cách sử dụng blockchain. Theo tweet của Bộ, hệ thống được thiết kế để phát hành và xác minh tính xác thực của các bằng đại học được cấp. Liên minh mới do chính phủ hậu thuẫn ban đầu sẽ bao gồm 6 trường đại học công lập, và hệ thống xác minh bằng tốt nghiệp của họ được thiết lập để hoạt động sử dụng blockchain NEM.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========