Tôi Cũng Có Một Giấc Mơ...

16/01/200700:00:00(Xem: 242455)

TÔI CŨNG CÓ MỘT GIẤC MƠ...

Người viết: Quân Nguyễn

Bài số 1177-1789-497-v3160107

Tác giả Quân Nguyễn cùng vợ con đến Mỹ năm 1987, ông trở lại trường học, tốt nghiệp cao học về Sociology tại CSUF, đệ tam đẳng huyền đai Tae Kwon Do,  hiện làm state parole officer ở Santa Ana, và là cư dân Anaheim, CA. Bài viết mới nhất của ông dành cho ngày lễ Martin Luther King Jr.

*

Kính tặng hương hồn Tiến sĩ Martin Luther King Jr., nhân kỷ niệm ngày sinh thứ 78 của ông.

Gần bốn mươi ba năm trước, vào ngày 28 tháng 8 năm 1963, từ bậc thềm đài tưởng niệm cố Tổng Thống Lincoln ở Wasington D.C., Mục sư Tiến sĩ Martin Luther King Jr. trong một bài diễn văn hùng hồn của thế kỷ hai mươi, đã khao khát phát biểu rằng, "Bất kể những khổ đau và tủi nhục đang có của ngày hôm nay, tôi vẫn ấp ủ một giấc mơ...(I still have a dream...) Một giấc mơ mà cội nguồn của nó được khởi xuất từ cái  Giấc mơ của người Mỹ...  "(The American dream...)

Ông ta ước mơ rằng một ngày nào đó trên đất nước Hoa kỳ của ông, mọi người sinh ra đều được bình đẳng... Rằng con cái của những người từng là nô lệ và của những người chủ nô ngày trước rồi sẽ ngồi vào cùng bàn với nhau như anh em ruột thịt... Rằng cái sa mạc nóng bỏng của bất công và áp bức sẽ một ngày biến thành cái ốc đảo của công lý và tự do...

Ông ta cũng mơ rằng con cái của mình có ngày được lớn lên trong một quốc gia nơi chúng sẽ không bị đánh giá vì mầu da nhưng chỉ thuần vì đức tính mà thôi... Ông cũng ước mơ một ngày nào đó sẽ được nhìn thấy trẻ con trắng và đen nắm tay nhau đi trên đường phố như những đứa trẻ anh em...

Và với giấc mơ to tát chính đáng đó, ông thiết tha kêu gọi những người đồng chủng tộc da mầu của mình cùng đứng lên hợp tác với nhau, cùng cầu nguyện, cùng đấu tranh, cùng vô tù, và cùng quyết tâm vùng dậy dành lại sự tự do cho chủng tộc mình, với một niềm tin vô biên rằng sự tư do đó cuối cùng rồi sẽ phải đến...

Để kết thúc cho bài diễn văn lịch sử đó, Tiến sĩ Martin Luther King Jr. kêu gào, "Hãy để tiếng chuông tự do vang dội trên khắp đất đai, sông núi, thành phố, làng mạc quê hương tôi... Tự do sẽ tới! tự do sẽ tới! Cám ơn Thượng Đế đầy quyền năng, chúng ta cuối cùng rồi sẽ được tự do!" ("Free at last! free at last! Thank God Almighty, we are free at last!")

 Đúng như lời tiên đoán năm xưa, giấc mơ của Tiến sĩ King cuối cùng đã thành sự thực! Ngày nay trong xã hội Hoa Kỳ, đã có đến hàng trăm ngàn viên chức chính phủ là người da mầu, trong số đó có nhiều người là nhà lập pháp, quan tòa, bộ trưởng, thống đốc, chưa kể vô số các thị trưởng, và cảnh sát trưởng địa phương... Và dĩ nhiên, Dân quyền (The Civil Rights) đang được tôn trọng và bảo vệ nghiêm ngặt bởi luật pháp liên bang.

Rồi cũng nhờ cái giấc mơ to tát và sự đấu tranh không mêt mỏi cho Dân quyền đó của Tiến sĩ King năm xưa, mà ngày nay các chủng tộc khác hiện đang sinh sống tại Hoa Kỳ như người Tầu, Đại Hàn, Nhật, Việt Nam, Phi, Ấn, và Mễ...mới đựoc "dễ thở" hơn vì được "ăn theo" cái quyền bình đẳng mà đầu tiên chỉ  được nhắm vào chủng tộc người da đen ở Mỹ.  Và cũng nhờ vậy, mà hiện nay không ít trong số những người thuộc các chủng tộc khác nói trên ở Mỹ, đã và đang thành công lớn lao trong mọi lãnh vưc công tư tại Hoa Kỳ... Nói một cách khác, họ đã "tậu" được "Giấc mơ của người Mỹ" cho chính họ và cho con cháu sau này.

Riêng cá nhân tôi, hai mươi năm trước, khi chân ướt chân ráo bước đến xứ này, đã sẵn lòng làm tất cả mọi công việc lương thiện thấp hèn nhất, chỉ để đổi lấy cái hơi thở tự do và tương lai cho con cái mình.  Giờ ngồi nghĩ lại quãng đời lao lực vất vả cũ của những năm tháng mới đến, mà chợt rùng mình khủng khiếp, chẳng thể tin đựoc là chính mình đã có lần phải sống qua những cơ cực khốn khổ như vậy! Mà đoạn kết sẽ ra sao nếu mình không được "hưởng lây" cái kết quả đấu tranh hăng say đầy máu và nước mắt năm xưa của Tiến sĩ King cho Dân quyền của người da đen.

Thế rồi, từ đó, giống như ông, tôi cũng mang một giấc mơ cho chủng tộc đồng bào tôi tại quê nhà đang sống dưới ách Cộng Sản!

Ngày xưa khi còn mài đũng quần ở đại học Mỹ, tôi nhớ một giáo sư môn lịch sử Hoa Kỳ có lần nói rằng, "Lịch sử chỉ là sự lập lại những biến cố trọng đại trong xã hội loài người, cái gì đã xảy ra, sẽ xảy ra lần nữa, chỉ có khác là nơi chốn và thời gian mà thôi..."

Thế thì theo tôi, cái biến cố trọng đại nhất thế kỷ hai mươi của lịch sử loài người, là sự tan rã mục nát bất thình lình của Liên Bang Sô Viết, mà rồi kéo theo sự sụp hoàn toàn các chế độ Cộng Sản ở Đông Âu như tại Đông Đức, Tiệp Khắc, Ba Lan...

Và sau đây là giấc mơ của tôi...

Tôi ước mơ rằng một ngày nào đó không xa, cái biến cố lịch sử "tan rã và sụp đổ" của Cộng Sản ở Nga và Đông Âu năm xưa sẽ được lập lại một cách chính xác trên quê hương tôi... Rằng một sự "tan rã và sụp đổ" của đảng và chính quyền Cộng Sản Tầu láng giềng sẽ kéo theo sự sụp đổ của chế độ Cộng Sản ở Việt Nam ngay tức khắc!

Tôi cũng ước mơ rằng rồi có một ngày, một hậu duệ "chóp bu" trong đảng và nhà nước Cộng Sản Việt Nam, cỡ Gobachev của Liên Bang Sô Viết năm xưa, khi đã nắm hết quyền bính trong tay, chợt tỉnh ngộ, rồi quyết định từ bỏ theo đuổi con đường Cộng Sản Chủ Nghĩa vô nhân, tàn bạo... bằng cách giải tán lập tức Đảng và nhà nước Cộng Sản, để chấm dứt ngay những khổ đau và tủi nhục đang có ngày hôm nay của dân tộc đồng bào tôi trong nước...

Cuối cùng, tôi xin mượn câu nói của Tiến sĩ King để nhắn nhủ tới đồng bào ruột thịt tôi tai quê nhà, "Tư do sẽ tới! Tư do sẽ tới! Cám ơn Thượng Đế đầy quyền năng, đồng bào tôi cuối cùng rồi sẽ đưoc tự do!"

Xin hãy cầu nguyện cùng tôi, cho giấc mơ của tôi được đến sớm hơn, vì tôi đang khao khát được nhìn thấy nó đến ngay ngày mai, trước khi tôi nhắm mắt lìa bỏ cõi đời này...

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 810,218,379
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.