Mẹ, Tôi, Và Bài Học Đầu Đời

14/05/200600:00:00(Xem: 106820)

Người viết: Nguyễn Hồng Chương <"xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" />

 

Bài số 1010-1619-332-vb8140506

 

*

 

Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ, mong ông sẽ có thêm bài mới và vui lòng bổ túc ít dòng tiểu sử , địa chỉ liên lạc.

 

 

*

 

Mỗi khi hạ về, ngày của Mẹ lại đến. Bất chợt, bâng khuâng, tôi bỗng thấy ganh tỵ với những ai còn được cài bông hồng trên áo!  Sự ganh tỵ ích kỷ, nhỏ nhoi nhưng thật khó tránh khỏi.

 

Thế rồi mọi ký ức, kỷ niệm với Mẹ, về Mẹ lại ùa về vỡ òa từng rung cảm để tôi không thể không cầm viết.  Viết không hay, nhưng phải viết vì dẫu sao viết cũng là một phương tiện để chuyển tải những ý nghĩ trong tâm hồn mình vậy.

 

Tôi còn nhớ, ngày còn bé, vắng cha vì cha phải đi "học tập cải tạo".  Mẹ ở nhà một mình, tần tảo ngược xuôi, bôn ba để kiếm sống và nhất là sợ đàn con thất học. Mẹ đã không quản ngại cốt để đàn con được NÊN NGƯỜI!

 

Suy nghĩ ấy, tiếc rằng, tôi chưa có được lúc ấy, để có thể cảm thông và chia xẻ gánh nặng với Mẹ trong những lúc nhọc nhằn.

 

Mãi đến sau này, khi lớn khôn hơn, tôi mới hiểu nhưng không khỏi ngạc nhiên, vì sao Mẹ không than vãn lời nào, mà ngược lại Mẹ vẫn vui vẻ mỗi khi anh em tôi mang những mảnh bằng khen nhỏ xíu ở trường về.  Tôi không nhớ rõ, vì đói quá hay thèm được ăn ngon, có một lần tôi dối Mẹ rằng mình bệnh không thể đến trường được.  Bàn tay ấm áp của Mẹ sờ lên trán tôi (lúc ấy hoàn toàn bình thường).  Mẹ thừa biết những gì tôi muốn! Mẹ chẳng la, chẳng rầy mà chỉ thấy chừng năm phút sau, một ổ bánh mì và một ly sữa nóng bên cạnh tôi.  Mẹ quay đi để giấu những giọt lệ chảy dài, vì vô tình để con mình thèm khát và từ đấy, Mẹ đã dạy tôi bài học về sự hổ thẹn của lương tâm đầu đời!

 

Ngày tiễn tôi ra ga vào <"xml:namespace prefix = st1 ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:smarttags" />Saigonthi Đại Học, Mẹ không quên dặn dò từng ly, từng tý, không phải là những bài toán nhỏ trên trang giấy trắng học trò, mà lá cách đối nhân sử thế.  Mẹ thường nói với anh em tôi rằng: "nhà mình đã nghèo, nên các con phải cố học, để sau này có thể đổi đời các con ạ!"

 

Rồi năm tháng trôi qua, tất cả anh em tôi đều lần lượt có giấy báo trúng tuyển.  Mẹ vui lắm, mừng lắm vì đã gặt được quả khi gieo.

 

Tôi háo hức xa nhà để bước vào nội trú.  Thế mà sự háo thắng và thách thức ngông cuồng của một chàng trai mới lớn, mới tập tễnh vào đời cứ tan biến dần trong màn đêm, ngay cái đêm đầu tôi sống xa Mẹ! Tôi không lạnh vì thời tiết mà chỉ thấy thấm thía  cái thiếu thốn tình cảm như khi gần bên Mẹ!  Tôi cảm thấy mình cần cái ấm áp vô hình ấy, dù chỉ một thoáng thôi để có thể chợp mắt trong đêm dài...

 

Ngày mới sang Mỹ, Mẹ và tôi dùng xe bus để đi khám bệnh.  Căn bệnh xuất hiện từ những ngày tần tảo ngược xuôi trong dĩ vãng.  Linh cảm cho tôi biết rằng mình không còn được gần Mẹ nhiều lắm vì những lúc trễ chuyến.  Chiếc xe bus cứ vô tình lao đi, hút dạng.... Giá mà lúc ấy tôi có thể cõng được Mẹ cho kịp chuyến xe!!!

 

Hơn ba năm sau khi tái định cư ở Mỹ, dầu có nhiều phương tiện và thuốc thang quý giá, nước Mỹ cũng đành bó tay.  Căn bệnh của Mẹ vẫn là đề tài của y khoa, vì theo lời bác sĩ, xác suất chỉ 1 phần triệu người mới có.

 

Mẹ nằm đó gần như bất động, suốt một tuần lễ trong phòng hồi sức, bố và anh em tôi đứng xung quanh.  Tôi cầm tay Mẹ mà chẳng nói được lời nào.  Nước mắt cứ chảy tuôn như thấu hiểu công nuôi dưỡng sinh thành.  Tôi nghẹn ngào nói lời vĩnh biệt với Mẹ, tay trong tay, lần đầu tiên tôi cảm nhận CÁI CHẾT và Sự Sống mỏng manh dường nào!

 

Thấm thoát đã gần 12 năm không còn Mẹ, Mẹ ở nơi chín suối chắc không buồn lắm vì con vẫn nhớ mãi những bài học đầu đời!

 

Con thương Mẹ lắm! Mẹ ơi!

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 806,766,525
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.