Chat Room

15/01/200500:00:00(Xem: 127903)
Người viết: MINH THUỲ
Bài số 695-1238-08-vb3110105

Tác giả cho biết bà quê quán Saigon, hồi nhỏ học trường Gia Long, sau đó là Văn Khoa, ban Văn chương Mỹ; Năm 1989 đi cùng con gái vượt biên đến được nước Đức. Hiện đang sống ở thành phố Mainz, Germany, làm nghề Travel Agency. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà là một truyện ngắn về các tình huống tìm người kết hôn để có thẻ xanh ở lại Mỹ. Sau đây là bài thứ hai. Bài đang 2 kỳ.

Nhóm Chat Room - Amazon bắt đầu sôi nổi từ khi có mặt 2 tay đầu hói Diễn, Đức. Đầu hói, là do Hoa Dung đoán mò đặt tên chứ cả nhóm chỉ biết 2 người qua lý lịch trích ngang, còn dung nhan với cái đầu bị vắng tóc ít hay nhiều thì cả hai dấu kỹ.
Ra mắt buổi chat đầu tiên Diễn viết:
- Tụi tui chỉ mong được làm người tình không chân dung của tất cả quý vị thôi.
Hắn lòng vòng chối quanh khi Quỳnh bắt bí phải trình diện nhan sắc mới cho tham gia Chat room của cái nhóm Amazon toàn đàn bà.
- Không có ngoại lệ ở đây, ai muốn vô chơi phải lên hình, có khi phải lăn dấu tay, lấy mẫu DNS trước cho chắc, biết đâu có tên terrorist nào dở hơi định vào Chat
room này khủng bố tinh thần cô đơn tụi tôi thì sao !!"
Đức than thở:
- Sao khó khăn quá vậy mấy bà...ngoại, thân em trôi nổi từ trong nước ra nước ngoài, đến nay gần nửa thế kỷ vẫn mồ côi vợ thì mấy bà biết nhan sắc của em thê thảm cỡ nào rồi.
- Dám hắn là Chí Phèo vừa mới trốn khỏi bệnh viện tâm thần, có ngày lên cơn tưng tửng sỉ vả bọn mình.
Ý kiến của Điệp làm cả nhóm thất kinh, yêu cầu tạm ngưng để tất cả 14 bà hội ý chat riêng, duyệt trình đơn xin gia nhập của hai ông. Hai đầu hói bắt đầu nản chí anh hùng định xin ra, Phượng ra tay cứu vớt:
- Muốn biết người biết ta thì cứ để bên địch lên tiếng chát chét vài hôm đi, xem hai ông phát ngôn ra sao rồi có gì bác đơn người ta chưa muộn, mà mình được tiếng ăn ở có đức.
- Bọn tui đâu có ngán, nếu cần cứ đem Webcam ra dùng, thì biết mặt nhau liền, chỉ sợ mấy bà thấy mặt hai đứa tôi lại phải khóc thầm ân hận là: “Sao ngày xưa anh không đến sớm với em” hay ngậm ngùi hát câu: “Duyên trăm năm đã lỡ, tình một thuở còn vương...”
- Kiêu ngạo vừa thôi ông...ngoại, hôm qua Dung nằm mơ thấy anh Diễn, mặt lưỡi cày, mũi cà chua, mắt ốc nhồi, lỗ tai lừa, chân đi vòng kiềng.
- Tui mơ thấy anh Đức cống thở ra toàn mùi thơm khí amoniac.
- Nằm mơ mà ngửi được mùi thì xin bái phục các bà.
Sau cùng hai ông cũng vô được vòng bán kết, với 7 phiếu thuận, 7 phiếu chống. Trận chung kết chưa xác định thời điểm nên hai ông cứ chat chat liên tục, dù âm thịnh dương suy. Từ ngày có hai đầu hói, những kỷ niệm vụn vặt thời học trò bớt nghe kể lể, không khí sôi nổi với những chuyện đùa, chuyện thời sự. Người trong nhóm ở rải rác mấy nước: Việt Nam, Mỹ, Úc, Canada, chỉ có Phượng một mình bơ vơ bên trời Âu, nước Đức.
Diễn ở vùng Florida, mở màn buổi chat:
- Quý vị nghĩ sao khi Hoa Kỳ định tiến công Irak " Cậu em út tui đang học Đại học lại muốn đăng ký đi lính Mỹ. Ông bà già rầu quá.
- Làm gì phải có danh chính thì ngôn mới thuận. Không có lý do cụ thể mà cứ ào ào nhảy vào nước người ta, đúng là khách không mời mà đến.
- Có lý do chứ, nhưng nỗi lòng biết tỏ cùng ai.
- Xì, không tỏ thì ai cũng biết chán ra rồi. Dân Mỹ lúc đầu khoái lắm, tưởng đâu vô Irak rồi thì xăng dầu sẽ chảy đầy đường, giờ mới thấy rầu, xăng cứ tàng tàng lên giá hoài.
- Có ai biết chuyện Aristotle và Alexandre đại đế không" Để Dung kể nghe, Alexandre là vị Vua thông minh theo học thầy là Aristotle. Với mục đích xây dựng hòa bình cho Hy Lạp, ông đem quân tiêu diệt các nước lân cận để tránh bị xâm lăng, tấn công. Cứ thắng trận ở nước này xong, ông lại đem quân đánh nước khác, chiến tranh kéo dài liên miên. Khi lên ngôi Hoàng đế, ông tâm sự với thầy:
“ Con sẽ đưa quân càn quét Ai Cập và Thổ nhĩ kỳ.”
“ Rồi sao đó " ” Aristotle hỏi
“ Con sẽ dẹp luôn nước Ba Tư, nêu cao ngọn cờ Hy Lạp.”
“ Rồi sao nữa " ”
“ Con sẽ thu phục cả Trung đông vào tay mình.”
“ Rồi sao nữa " ”
“ Sau đó thì con mới ngủ được bình yên.”
Aristotle mỉm cười, nói: “ Con ơi, thế sao con không ngủ bình yên ngay từ hôm nay đi, có hơn không "”
&

Hôm nào chat room vắng bóng hai đầu hói thì buổi chat xoay ra hỏi thăm tình hình mấy người vắng mặt.
- Cả tuần nay sao không nghe Thanh lên tiếng, nó lặn đâu "
- Nó bận tổ chức sinh nhật cho con gái.
- Nghe nói đó là con nuôi "
- Không, con ruột, nhưng nó thuê người ta mang bầu giùm, đẻ giùm.
Phượng sửng sốt: - Có chuyện đó nữa, sao làm được "
- Xứ Mỹ này mà, chỉ cần xì tiền ra là muốn làm gì cũng có, nó thuê người ta đẻ hộ bằng cách cấy tinh trùng, nghe đâu phải trả đến 100.000 đô. Nó không muốn đẻ, giữ dáng người cho đẹp, để chồng khỏi chê.
- Vậy mà ông chồng cứ kiếm cớ lặn về Viêt Nam thăm “em gái” hoài. Hương ở Saigon, chừng hai, ba tháng là thấy mặt hắn nhởn nhơ ở mấy câu lạc bộ tennis, chưa bao giờ từ chối buổi thi hoa hậu hay trình diễn quần áo thời trang nào.
- Làm cách nào mà Thanh thành millionaire mau thế "
- Nó trúng mánh nhờ mua bán Stock (cổ phần) của Microsoft, vừa khi Stock lên giá cao, nó bán hết, lời gấp đôi, thành triệu phú. Còn bà Kim nuôi Stock như người ta nuôi heo, chờ heo nặng ký, bán cao giá lời nhiều, bất ngờ Stock xuống giá ào ào, chị Kim chỉ còn nước khóc.
- Tham thì thâm, em ơi, he...he
- Thế đứa con gái của Thanh giống ai" Sao tao nghi nó giống cái bà mang bầu đẻ thuê giùm quá "
- Lại Tào Tháo nữa, tao có đến chơi nhà nó, thấy đứa bé giống cha nó lắm.
- Dung lại nghi nó giống ông Phi mới vô nhóm.
- Phi nào vô đây "
- Phượng tuần trước không vô chat room chưa biết, thêm một đầu hói mới xin gia nhập, họ Tôn, khai báo ở vùng Los Angeles.
- Hê, mấy người phải thông báo cho tui biết trước để bỏ phiếu chứ.
- Đừng khó tính em ơi, anh Phi còn đơn côi chưa dzợ, là bác sĩ ở bệnh viện, ai đang sống mình ên thử nhào dzô đi.
- Lý lịch lấy đâu ra, độ chính xác bao nhiêu phần trăm"
- Nghe Thanh nói hình như hắn ta là bạn của bạn chồng nó, hồi xưa ở bên xóm Gà, Gia định, là cháu trăm đời của Tôn ngộ Không.
- Hậu duệ của Tôn ngộ Không thì phải ở trong Sở thú chứ sao ở xóm Gà" Nè, hắn họ Tôn thất hay Tôn quang.
- Quan tâm chi chuyện đó: Tôn thất thì làm quan, Tôn quang thì làm ruộng, vấn đề là có nhiều money hay không thôi.
- Hắn là bác sĩ mà không có phòng mạch riêng, vẫn kéo cày ở bệnh viện thì chắc đời còn đìu hiu, Thanh có biết mặt hắn không"
- Có lẽ không, nhưng chắc đầu hắn cũng hói như hai tay Diễn, Đức.
&

Nhân vật đầu hói thứ ba cũng trốn không đưa hình. Mấy ông được lợi là vào Web site của nhóm xem hình, biết mặt, biết lý lịch cả 14 người, nhưng không tay nào đủ khí phách chịu trình diện, lý lịch mơ hồ nhưng phát biểu có tôn ti trật tự nên cả nhóm thôi không thắc mắc. Anh Phi xé lẻ chat riêng với Phượng:
- Phượng có vẻ âm thầm nhứt trong nhóm, sao ít lên tiếng vậy.
- Thì mọi người nói hết phần rồi, mình làm cột đèn đứng nghe.
- Anh lại thích sự im lặng của Phượng.
- Biết tui bao nhiêu tuổi mà xưng anh ngon ơ vậy, coi chừng nhỏ tuổi hơn chị đấy.
- Không sao, lớn tuổi hơn thì làm anh lớn, ít tuổi hơn thì làm anh nhỏ vậy.
- Thử trả lời Phượng câu này rồi hãy tự phong chức cho mình: đố anh, cái tượng Nữ thần Tự Do ở New York đi giày hay chân đất vậy, trả lời ngay, 10 giây thôi.
- Có khi đi giày, có khi chân đất. Mùa đông lạnh, tuyết rơi thì Nữ thần mang giày, mùa hè nóng thì bà đi chân không, hóng gió cho mát, trả lời vậy được không"
- Láu cá, trả lời nước đôi. Đố anh chơi chứ Phượng cũng đâu có biết, vì đã qua Mỹ bao giờ đâu.
- Úm ba la, mình với ta tuy hai mà một, ta với mình láu cá như nhau. Đố lại Phượng, nhà văn nào từng viết câu này: “Trên quyển sổ đời số mệnh tên chúng ta cùng ở một hàng.”
- Tưởng gì, dễ ợt, đó là Shakespear, viết ở vở kịch “Romeo and Julliet”, nhưng liên quan gì số mệnh ở đây.
- Thế Phượng không thấy tên anh với Phượng cùng có một vần hay sao"
Phượng lặng thinh, thở ra. Từ lâu cô đã quen chấp nhận số phận mình: “tôi sinh ra đời dưới vì sao cô độc” - thờ ơ trước những lời ngụ ý trêu ghẹo của đám đàn ông ở mấy party, đám cưới. Sau lần chia tay ly dị với Hưng, cô cay đắng thấy mình mất hết niềm tin ở cuộc đời, con người.
- Phượng, sao im lặng vậy. Cho anh xin lỗi. Nếu có dịp mời Phượng sang Mỹ chơi....
Phượng lặng im offline, tắt computer.
*
Trong đầu Phi dường như chất chứa rất nhiều bài thơ, bài hát trữ tình một thời xao xuyến tâm hồn giới trẻ, nhưng anh lại không nhớ hay lẫn lộn tên tác giả. Không hôm nào Phượng không nhận ít nhất một cái mail của Phi. Cô ít vào chat room của nhóm bạn, sợ có lúc không kềm được lòng mình, tỉ tê bật mí tâm sự thì thành trò cười cho cả nhóm.
“Em có về ăn cưới những vì sao,
để chân bước trên giòng sông loáng bạc,
ở một chỗ tưởng chừng như đi lạc,
yêu một người mà cảm thấy mênh mông....
Phượng có biết tác giả mấy câu thơ đó không"Anh đang đi lạc đây, Phượng ơi...”

Những cái mail của Phi chỉ đôi giòng vớ vẩn, trôi nhẹ nhàng vào trái tim đóng băng của Phượng. Có lúc cô ao ước muốn biết Phi như thế nào, lập tức viết mail nhờ Thủy Cúc ở San Jose tìm hiểu điều tra, chưa kịp gửi mail đi đã vội delete, xóa đi.
Cô sợ. Cô không dám đối mặt với sự thật. Phượng đã đủ ê chề thất vọng với đời. Tuyệt vọng lần nữa biết cô còn sức lực, ý chí đứng dậy đi tiếp được nữa không. Cái gì mơ hồ xa xôi mới đẹp. Phượng tự an ủi mình mà cảm thấy thương thân.

“Phượng là hoa đỏ hay hoa tím" Có hôm ngồi ở thư viện của bệnh viện gõ computer trong đêm, anh nhớ Phượng quá sức. Nơi anh ngồi, dọc theo cửa sổ là những bụi hoa hồng trắng lóng lánh sương đêm, giữa sân có cây phượng tím, không biết ai trồng từ lúc nào. Buổi chiều, sau mấy giờ căng thẳng ở phòng mạch, anh hay ra ngồi ở ghế đá bên cây phượng đó, chờ một cánh hoa nào vô tình rơi xuống vai anh, tưởng đó như là Phượng.
Bao giờ thì Phượng rơi xuống đây, bên anh"”
&
Nhìn trên bản đồ thấy gần, chạy xe ra khỏi trung tâm thành phố Los Angeles hơn một giờ mới tới bệnh viện. Thật ra đó là khu dưỡng bệnh dành cho người giàu, hơn là bệnh viện chữa trị cấp thời, ở trên một khu đồi thấp, khung cảnh đẹp êm đềm. Tuấn thả Phượng ngay trước cổng sắt, dúi vào tay Phượng cái Mobil phone.
- Chừng nào muốn về chị bấm số Handy là em sẽ lên đây đón chị, em còn phải chạy vài việc riêng nữa, o.k.
Chưa hết câu, Tuấn đã vù xe biến mất. Phượng hơi lo, nhưng không dám kỳ kèo Tuấn theo mình làm body guard. Dân Mỹ quý thời giờ như vàng. Người nào cũng ôm hai ba job, đời cứ xoay như con lật đật.
Qua Mỹ mới hai hôm, Phượng chưa dám cho ai biết tin, kể cả nhóm Chat room Amazone. Cả đám biết Phượng qua Mỹ mà không thông báo trước dám đăng báo từ Phượng. Chính cô cũng bất ngờ với quyết định của mình.
Chiều thứ ba, Mai làm việc ở phi trường Frankfurt gọi điện thoại tiết lộ:
“Chuyến bay Lufthansa trống nhiều chỗ, để giá rẻ cho nhân viên, em nhận hai vé bay qua Los Angeles, chị có xin nghỉ phép được thì bay cùng với em.”
Trưa hôm sau hai chị em đã ngồi trên máy bay.
Ông gác cổng da đen lật đi lật lại cuốn sổ danh sách nhân viên, rồi mở computer.
- Cô thông cảm, không có ai ở đây mang tên TON hết, cô có nhầm lẫn không "
Chính Phượng cũng tra tìm với ông, chỉ thấy có 6 nhân viên người Việt, 4 người mang họ Nguyễn, người họ Lê và người họ Trần.
- Tôi làm việc ở đây hơn 20 năm, chưa hề thấy tên này. Cô có tấm hình nào của người bạn đó không, tôi biết mặt hết mọi người ở đây, từ ông Giám đốc đến nhân viên, bệnh nhân, người cũ và mới, hỏi tôi còn hơn điều tra cảnh sát.
Phượng cám ơn ông ta, cười như mếu, chính cô có biết mặt người đó đâu. Ông gác cổng nhìn cô thương hại.
- Tôi nghĩ ra kế này, cô vào căn-tin ngồi nghỉ, vừa quan sát mọi người, bao lâu cũng được. Bộ dạng cô có cho đeo đầy súng trên người cũng không dám thành tên terrorist dấm dớ nào đâu, chừng nào tìm ra người quen thì cho tôi biết, o.k"
Phượng ngồi chán chê ở căn-tin, đi loanh quanh các dãy hành lang, gặp nhiều nhân viên da vàng tóc đen nhưng khi cất tiếng hỏi mới biết đa số là dân Tàu hay Mễ. Cái con người mỗi ngày gửi mail cho cô dường như không có trên đời này. Trời tối dần, đa số bệnh nhân trở về phòng, cô đi vô định lên lầu năm, lầu sáu. Một bác lao công tóc bạc, trán hơi hói, độ 60 tuổi, mặc áo xanh, đang đẩy cái xe điện lau hành lang sạch bóng. “Hiện đại thật, lau chùi hành lang cũng toàn bằng máy, có đâu phải gò lưng, chùi bằng tay vất vả cực khổ như hồi xưa.”
Nỗi hy vọng hồi hộp từ hồi trưa mới đến đây rơi rụng hết. Cô xách cái túi có gói quà từ nước Đức dành cho Phi thất thểu quay lại căn-tin chờ Tuấn đến đón. Tim cô bất ngờ đập mạnh, cái bảng hướng dẫn vào thư viện treo cạnh căn-tin, lúc mới vào cô chẳng để ý. Phượng bước nhanh đến đó. Đúng như Phi mô tả, ở góc thư viện là một dãy computer để bệnh nhân vào Internet đọc tin tức, gửi mail....Vài người đang lóc cóc gõ phím, Phượng chọn cái bàn computer cạnh cửa sổ. Cô muốn ứa nước mắt. Bên ngoài cửa sổ là dãy hoa hồng trắng, giữa sân cỏ là cây phượng tím và cái ghế đá . “Thế còn anh, anh đang ở đâu"”
Cô kín đáo quan sát từng người đang dán mắt vào khung hình, thất vọng: Tất cả đều tóc nâu hay vàng. Cô gõ phím:
- “Chào anh, hôm nay Phượng rãnh rỗi, có nhiều chuyện để chat, anh có bận gì không" Phượng có điều muốn hỏi anh đây !”
Im lặng. Cái tên Phi không thấy bật xanh, chưa thấy dấu hiệu báo Online. Phượng nhìn đồng hồ, quá sớm. Phải sau 9 giờ tối anh mới vào chat room. “Thường giờ này anh còn đi một vòng thăm bệnh nhân” Phi từng kể như vậy. Cô đốt thời gian vào Internet đọc tin tức, chưa dám gửi mail báo tin cho đám bạn. Nhất quyết hôm nay ở đây cho đến tối. Cho đến khi nào tìm ra được Phi, cái ông bác sĩ đó, người mọi ngày gửi đến cô những lời dịu dàng tha thiết.
- “Phượng đó à, hôm nay vào chat sớm thế, anh mới vừa rời phòng mạch xong, rất mệt, nhưng chat với em là vui, hết mệt ngay, có chuyện gì, kể anh nghe đi.”
Phượng xúc động, ngày chưa Tết sao lòng mình như Tết, như có tiếng pháo nổ dòn dã ấm áp đêm giao thừa. Anh có mặt thật trên cõi đời này, chứ đâu phải là ma. Niềm tin của cô chưa chết.
- “Tự dưng em chợt nhớ nhà văn Remarque, từng viết: không cần cứu vớt những giấc mộng bởi vì giấc mộng sẽ tự hồi sinh. Hãy cứu lấy niềm tin vì nếu không có niềm tin thì người ta biết sống bằng cái gì" Đố anh câu đó trong tác phẩm nào.”
- “Chịu thua, đầu hàng, em đọc nhiều thật đó, dám thành cái tủ sách biết đi.”
- “Chịu thua sớm vậy, dở tệ. Ở tác phẩm Một thời để yêu và một thời để chết.”
- “Thế chúng mình đang ở thời nào đây, theo em"”
- “Em không biết, có lẽ chính anh mới là người cho em biết.”
- “Nói nghe kỳ bí quá. Hôm nay nhớ em lẩn thẩn anh làm ra mấy câu thơ này, gửi tặng em, đừng chê thơ con cóc nhé:
Cũng chỉ là gian dối
Ôi nhỏ của lòng ta
đợi chờ gần mãn kiếp
nhớ thương muốn bạc đầu
mà em chừng xa lạ
như chưa từng quen nhau
còn gì trông ngóng nữa
đời ta... đời ta đâu....

Phượng biết không, anh chờ em chín đỏ trái sầu, chờ em muốn bạc đầu rồi đây...”
Phượng đứng bật dậy, trong đầu cô như vang lên chát chúa tiếng nổ của cái pháo đại cuối cùng ở tràng pháo dây. Mặt cô tái xanh, trái tim như bị thắt lại, đưa mắt quan sát những người đang gõ phím. Chỉ còn lại 3 người, và một người mới vào ở góc phòng, quay lưng về phía cô đang dán mắt vào màn hình, say mê gõ. Cô từ từ đi đến sau lưng người đó. Màn hình trắng, những dòng chữ đen nhảy múa...Hình như ở đó là mái tóc bạc, hơi hói, bộ áo xanh lao công cô gặp ở hành lang, một gương mặt gầy khô, mệt mỏi, nhẫn nhục.
- “Phượng có thấy câu thơ: ôi nhỏ của lòng ta.... nghe da diết quá không....”
Cô đi như kẻ mất hồn, qua khu sân cỏ, qua cổng bệnh viện, thẳng ra đường chính. Ông gác cổng buông tờ báo, nhìn theo Phượng lắc đầu.
Người đàn ông vẫn tiếp tục gõ: “Phượng đâu rồi, sao đang chat mà bỏ đi, hello, Phượng ơi....”
Trong bóng đêm chẳng còn nhìn thấy cây phượng tím...Cũng chỉ là gian dối. Ôi nhỏ của lòng ta...Còn gì trông ngóng nữa. Đời ta... đời ta đâu....

MINH THÙY

Ý kiến bạn đọc
04/01/201800:56:51
Khách
Một trời bâng khuâng! Đọc xong cố nén tiếng thở dài.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 806,117,560
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.