Về Hưu, Chân Trời Mở Rộng

16/02/200300:00:00(Xem: 16732)
Về Hưu, Chân Trời Mở Rộng
Người viết: Trương Ngọc Bảo Xuân
Bài tham dự số 3123-730-vb60214

Bà Trương Ngọc Bảo Xuân là tác giả đã được trao tặng giải chung kết Viết Về Nước Mỹ năm thứ nhất 2001, với bài viết "32 Năm Người Mỹ và Tôi". Cho tới nay, bà vẫn liên tục góp nhiều bài viết giá trị cho giải thưởng. Hiện bà cư trú tại Boat City, Marina del Rey, California, công việc: giám khảo của Bureau of Barbering & Cosmetology (Nha Khảo Thí ngành Thẩm Mỹ) tại Los Angeles thuộc tiểu bang California. Sau đây là bài viết mới nhất của bà vói về tình yêu, niềm vui trước tuổi về hựu, được dành cho ngày Valentine.
*
Thứ bảy nầy ông bà Ba đi thăm vợ chồng người bạn, Larry.
Larry cũng là cựu quân nhân đã từng qua Việt nam chiến đấu trong binh chủng Hải Quân những năm 64, 65, 66. Năm nay y về hưu.
Nghe tiếng về hưu, bà Ba thủ thỉ với chồng:
- Ông à. Về hưu chắc buồn lắm hén. Làm cái gì cho hết ngày" Ngày này qua ngày khác tháng này qua tháng nọ... Hồi đó tui nghe ông bà già xưa ưa nói " Quan tha Ma bắt" Sợ quá!
Ông Ba nạt:
- Ối. Hơi đâu mà lo chuyện chưa tới. Tui còn làm việc ít nhứt cũng cả mười, mười lăm năm nữa à.
Larry ở tận tiểu bang Oregon nhưng y mời ông bà Ba tới gặp y ở khu Bãi Đậu RV thuộc Dome Rock, một thị trấn nhỏ cách Los Angeles đường xe cỡ bốn tiếng đồng hồ. Bốn tiếng cũng không xa, sáng đi chiều về.
Bốn giờ khuya, thức dậy pha cà phê, cầm theo xe, ông bà Ba lên đường.
Hai người bạn không gặp nhau cũng lâu lắm rồi. Ai nấy bận đi làm, chuyện nầy chuyện nọ, liên lạc qua điện thoại hay điện thư thôi. Thỉnh thoảng gởi cho nhau khoe hình của mấy đứa cháu nội.
Larry có hai đứa cháu gái tóc vàng khè đẹp như thiên thần.
Cháu nội của ông bà Ba tóc đen thui, Larry khen đẹp như tranh Tàu!
Trên đường đi ông Ba nói:
- Hai vợ chồng y ở trong xe.
Bà Ba thỏ thẻ:
- Trời ơi tội nghiệp hông. Trong xe nhỏ xíu làm sao sống"
Ông Ba cười:
- - Humh. Nói là trong xe chớ xe nầy là cái RV bự có đầy đủ tiện nghi như cái nhà chớ bộ. Tưởng ai cũng sắm được chiếc RV sao.
Dầu ổng có nói gì đi nữa bà cũng vẫn ái ngại. Làm sao mà sống được trong xe chật chội tù túng chịu gì nổi, đi cầu đi kì tắm rửa nấu nướng"
Bà hỏi nữa:
- Sao Larry về hưu sớm vậy ông" Y lớn hơn mình đâu ... vài ba tuổi chớ gì"
Ông Ba vừa nhìn vô kiếng chiếu hậu để đổi qua bên trái vừa trả lời:
- Y bị bịnh. Tâm thần.
Bà Ba ngạc nhiên:
- Cái gì" Tâm thần" nghĩa là khùng khùng điên điên phải hông ông"
Ông Ba nói:
- Bịnh hậu chiến tranh ấy mà. Ai biết. Nghe y nói vậy. Bác sĩ đã cấp giấy chứng minh y là cựu quân nhân tàn phế tâm thần, được hưởng trợ cấp 100%, mỗi tháng lãnh lương $2.300, miễn phí sức khỏe nữa.
Bà Ba thở dài.
- Mới ngày nào. Thấy như mới hôm qua!
Người thanh niên lúc nào cũng cười vui vẻ. Tóc y màu đỏ ửng, thân thể cường tráng, nhanh nhẹn. Lần đầu gặp bà Ba, lúc đó cũng còn trẻ măng mới ở Việt Nam qua, y cười, bắt tay:
- Hi. Tôi sống trong nước của cô hai năm liền. Tôi thích nước Việt Nam lắm. Tôi ăn được nước mắm nữa a. Một nước rất đẹp. Tôi có cô bạn gái tóc dài cũng như cô.
Không biết mấy năm sau nầy y có thay đổi gì nhiều không" Và bây giờ lại bịnh hoạn...
Hai ông bà chạy một mạch, chỉ ghé đổ xăng thôi.
Từ Freeway 10 East đi hướng Arizona chạy hoài chạy hoài tới Exit 11, Dome Rock thì rẻ vô. Bạn dặn cứ theo con đường đó mà đi cỡ ba miles sẻ thấy chiếc RV đậu ngó mặt ra đường, phía sau có treo lá cờ Mỹ bự, kéo theo chiếc xe Jeep màu xanh là đúng rồi.
Hơn 8 giờ. Tới nơi.
Thung lũng sa mạc. Minh mông lòng chảo. Núi bọc xung quanh. Nhìn bảng số xe là biết thiên hạ tứ xứ đổ về. Đây là chỗ người ta kêu là bãi đậu cho những chiếc xe loại RV (Recreation Vehicle) là một loại xe rất rộng lớn như xe bus. Trong xe có bếp, có giường, tủ, cầu tiêu, phòng tắm, ăng ten TV, máy sưởi máy lạnh từ trên nóc phà xuống, có máy phát điện riêng y như kiểu nhà xe (mobil home) vậy đó. Ai có chiếc xe nầy đi chơi xa sướng lắm, khỏi phải mướn phòng ngủ.
Bà Ba tưởng đâu bịnh hoạn vậy chắc Larry phải trở thành ông cụ già yếu ớt.
Không đâu. Hai vợ chồng hồng hào khỏe mạnh vui tươi ríu rít như hai con chim uyên ương.
Vợ chồng Larry nắm tay bà Ba, mỗi người một bên, lắc lia lắc lại:
- Hai người phải ở lại chơi vài ngày. Chúng tôi có đủ chỗ ngủ mà.
Ông Ba cười:
- Để lần sau. Thứ hai phải đi làm. Nếu hai người còn ở đây lâu thì tôi sẻ xin nghỉ hè để...
Chưa dứt câu, Larry mừng rỡ:
- Yes yes. Xin nghỉ hè đi tới đây rồi chúng mình cùng đi du lịch. Tiểu bang nầy biết bao nhiêu là cảnh đẹp. Có xe RV đi du lịch sướng lắm bạn ơi.
Bà vợ kéo bộ bàn ghế xếp ra đặt dưới tấm bạt căng che mát. Bà dọn cà phê dọn nước ngọt bánh mì ăn qua loa nghỉ mệt.
Hỏi thăm con cháu bạn bè củ một lúc, Larry rủ ông bà đi đào đá thủy tinh. Vợ y ở nhà lo bữa ăn chiều.
Larry có hai chiếc xe scooters bốn bánh. Bà Ba đội cái nón rơm, trèo lên ôm eo ếch chồng. Tình tứ! Hai xe thẳng hướng ra núi.
Ở đây nắng dữ lắm. Cây xương rồng đủ loại nhưng mùa nầy chưa có bông. Thấy một cây cao thiệt là cao, cành chỉa ra bà đếm, đâu được...24 nhánh. Giông giống như tượng thần Ấn Độ có mấy chục cánh tay vươn ra... Tưởng tượng tới mùa hè thì bông trổ đẹp phải biết.
Đất, đá, cát sỏi rào rạo dưới bánh xe. Hai chiếc chạy song song với nhau vừa chạy vừa nói chuyện làm bà nhớ tới thời còn học trung học, chạy xe Honda Dame cặp kè với bạn... Ôi tuổi thơ ngây...
Chiếc xe bốn bánh trồi lên hụp xuống tưng tưng.
Trời xanh biếc. Nắng đỏ. Bụi vàng. Gió hiu hiu...
Tới nơi, dựa vách núi là những tảng đá sừng sững. Chỗ nầy cách chiếc RV độ chừng một mile. Larry dừng xe lại, phát mỗi người một bộ xuổng đuct búa rồi bắt đầu dẫn bạn leo lên hai tảng đá bự vươn lên giữa vùng. Larry nói:
- Đây nầy. Ở giữa hai tảng đá nhìn chỗ nào thấy chói sáng sáng là cứ đào cứ khỏ.
Bà cảm thấy hăng hái như những ngày đi cắm trại ở suối Lồ Ồ, Thủ Đức.
A... đây rồi. Bà đút cây đụt vô bắt đầu khỏ. Khỏ khỏ cạy cạy, nạy ra một cục khều đem ra bà vừa phủi cục đá vừa la:
- A.. a... tôi đào được cục thủy tinh rồi nè. Ngộ quá ngộ quá.
Đá thủy tinh, lạ làm sao, là những cục đá màu trắng trong suốt, sáng nhấp nháy dưới ánh mặt trời. Larry nói:
- Cục đá đó hãy cầm trong tay coi, có cảm giác tê tê phải không"
Vừa nói y vừa móc trong túi quần ra một cục đá y chang cục đá bà Ba mới vừa nạy được. Larry cười:
- Đây nầy. Lúc nào tôi cũng đem theo cục đá nầy trong mình để được may mắn. Đá thủy tinh tượng trưng cho sự may mắn các bạn có biết không"
Như vậy đó, cả nửa buổi trời mê mẩn ba người vừa đào đá vừa nói chuyện. Y nói mỗi tháng tiền chính phủ trả cũng tạm đủ sống. Rồi trên chiếc xe RV nầy hai vợ chồng cứ ba tháng sống ngoài bãi sa mạc như vầy, tốn kém gì bao nhiêu đâu. Chỉ cần mua gas để nấu ăn, xăng để di chuyển từ chỗ nầy qua chỗ nọ và tiền mua thức ăn. Thỉnh thoảng đem quần áo vô máy giặt. Chẳng cần son phấn chưng diện làm chi" quần áo vài ba bộ bằng vải thun, mặc rồi giặt cần gì ủi yết" Trên xa lộ vài miles là có bãi nghỉ (rest stop) hút bồn cầu, lấy thêm nước... Chính phủ lo cho dân có đủ tiện nghi trên xa lộ mà.
Luật phạt những xe nào đậu một chỗ quá hai tuần lễ. Larry nói thì mình đậu chỗ nầy hai tuần, chỗ kia hai tuần, đi hết cái lòng chảo thung lũng nầy thì vừa đủ ba tháng chớ gì.
Bà Ba cười ngất! Bịnh tâm thần gì mà còn khôn quá cha!
Y lượm đá về mài giũa sạch sẽ để đem vô trường tiểu học có những giờ đặc biệt, chia xẻ những hiểu biết với đám học trò nhỏ...
Tháng nào về nhà xả hơi hai vợ chồng cùng ghi danh đi học nầy nọ, đi tập thể dục... Y nói mình về hưu chớ bận rộn dử lắm.
Nắng bắt đầu gắt lên. Đầy mấy bịch đá thủy tinh lớn nhỏÔ. Sửa soạn về.
Bà Ba chợt thấy bụi cây bông gòn dại, mừng húm bà bẻ liền mấy nhánh. Trái gòn đã nở tét ra, như cái bông năm cánh, gòn trắng nõn nà bung ra. Lạ hết sức. Đem về nhà chưng trong bình đẹp phải biết!
Tới nơi thì bà vợ cũng đã sửa soạn xong bữa ăn chỉ chờ ba người về là để bốn miếng thịt bò lên lò nướng.
Ôi... Thịt nướng trên lửa than, vừa lẹ vừa sạch vừa ngon miệng ăn kèm với tô xà lách trộn dầu đấm, thêm mấy trái ớt đỏ. Y nghĩ người Việt phải có cơm nên bà đã nấu thêm một lon cơm. Cả ngày leo lên leo xuống mấy tảng đá mệt mỏi ứ hự. Đói bụng. Về ăn cơm ngon chảy nước miếng! Ăn xong bốn người ngồi dựa ngửa, uống cà phê rỉ rả nói chuyện nữa.
Hoàng hôn.
Ráng chiều ửng đỏ.
Mây chiều bảng lảng.
Gió nhẹ xoay xoay.
Bà Ba nhớ cảnh trời chiều ráng đỏ trên ruộng lúa miền Nam, Châu Đốc!
Nhớ quê hương tha thiết!
Mặt trời vừa lặng thì... ngạc nhiên hết sức!
Ban ngày nghe Larry nói là trong khu vực nầy có cả ngàn chiếc RV đậu rải rác, bà cũng chẳng thấy gì nhiều cho tới khi tối trời. Nhìn xung quanh thôi hằng hà sa số đèn. Đèn của cả ngàn ngàn ngàn chiếc RV, đầy hết sa mạc nhìn mút con mắt. Có chỗ lại đốt lửa trại nghe tiếng nhạc tiếng cười vang vang sảng khoái.
Vui quá trời là vui.
Bà lại nhớ về những đêm đốt lửa trên bờ biển Cam Ranh, cũng vui như vầy.
Chỗ nầy đáng lẽ phải đặt tên là RV City giống như bến tàu đậu thì tên là Boat City vậy đó.
Thì ra có quá nhiều người chọn cuộc sống thong thả rày đây mai đó không khác gì dân tộc da đỏ ngày xưa.
Larry nói mùa đông y ở sa mạc ba tháng qua mùa Xuân, Hạ sẽ đi lên vùng núi, hồ, sông... Ở sa mạc y đào đá, lên núi y đào rêu, hoa lạ, những gốc cây hóa đá (petrified wood), khi về vùng biển thì đi đào ốc đào sò...
Hai vợ chồng không nợ nần gì ai. Bây giờ tuổi già thong thả khỏe khoắn biết bao.
Có cái nhà nhỏ ở trên Oregon đã trả dứt lâu rồi. Có chiếc xe Jeep và hai chiếc scooters đi đây đi đó và chiếc RV nầy cũng đã trả dứt, làm chủ hoàn toàn. Y nói sân nhà y là cả gia tài lượm lặt. Nghĩa là những thứ hai vợ chồng thu nhặt đem về rải lên sân cho vui mắt.
Nói là hưu trí mà họ có rảnh rang nằm ngồi ít vận động phì nộn ra đâu"
Thỉnh thoảng gởi RV cho hàng xóm để ý trông coi, lái xe Jeep qua Las Vegas thăm con cháu vài ngày. Có khi đi thăm viếng những thắng cảnh xung quanh thành phố. Khỏi lo. Ở đây chẳng ai rầy rà phá hoại xe cộ đồ đạc gì hết.
Y cho baà Ba coi nguyên một dàn máy computor, một chồng sách và cái thời khóa biểu hàng tháng.
Có khác gì lịch trình của ông giám đốc"
Y ghi đầy đủ ngày nào làm chuyện gì, đi tới đâu, đủ thứ.
Thí dụ như hôm nay sẹõ đào thủy tinh màu trắng, y giở sách ra ngay trang họ chỉ phải tới địa điểm nào... Rồi tuần tới y định đi tới chỗ nọ để đào đá màu. Hổng chừng có ngày đào được mỏ vàng!
Khuya khuya vợ chồng ông cáo từ bạn với lòng luyến tiếc.
Hẹn tháng sau sẽ trở xuống thăm và đi đào đá nữa.
Trên đường về tuy có mệt nhưng tâm hồn khỏe khoắn làm sao.
Bà Ba dựa đầu lên vai chồng, nhỏ nhẻ:
- Mình ơi em hết sợ về hưu rồi. Chừng nào hưu trí tụi mình cũng sắm chiếc xe như vậy rồi mình đi du lịch, nghe mình.
Thế mới biết, chuyện "Quan tha ma bắt" đôi khi không đúng.
Thời nào, lúc nào cũng vậy, nếu mình biết sử dụng thời giờ của mình một cách thiết thực đi đôi với tinh thần lạc quan thì... làm sao buồn được" Nhứt la,ø nếu có đủ khả năng tài chánh do sự tính toán từ trước, nếu có đủ vợ đủ chồng, đồng lòng cùng đi. Nếu lẻ bạn thì rủ anh chị em, bạn bè để cùng có lối sống về hưu hoạt động lành mạnh trẻ trung với chân trời mới mở rộng trước mắt. Khỏi cần phải nuốt thuốc cân bằng kích thích tố (menopause) hay thuốc làm giảm thần kinh căng thẳng (stress free) một bịch có cả chục viên ngẹn họng!
Về hưu mình mới có thì giờ đuổi theo những giấc mộng hồi còn trẻ chưa làm được, thí dụ như Larry khoái sưu tầm đá, ông thích chụp hình thắng cảnh, chuyện lạ còn bà mơ viết văn.
Chà. Coi bộ khi bà hưu trí, sẽ có một "mầm già văn nghệ" nổi lên như sao xẹt à.
Về hưu nhưng vẫn còn có ích lợi cho người xung quanh và cho chính mình.
Về hưu. Đâu có vô dụng. Đâu có ngồi chờ chết.
Bạn ơi đừng sợ tuổi già.
Quan Tha Ta Sướng.
Dưỡng già, một chân trời mở rộng...

Trương Ngọc Bảo Xuân
Tháng 01-2003

(*) Đá thủy tinh còn gọi là Thạch Anh, tên Mỹ là Crystal Rock. Loại đá trong suốt, hình khối, trên đầu nếu không bị gãy thì có hình tháp nhọn đầu như Kim Tự Tháp.
Đá cát từ trong lòng đất bao ngàn năm bị sức nóng nung chảy ra rồi đông lại trồi lên mặt đất nằm lẩn trong cát sỏi... Đá có cạnh sắc bén như mình cầm dao mà cắt cạnh. Có loại màu trắng, màu cam, màu hồng tùy địa điểm. Chỗ có đá trắng thấy nhiều ở Dome Rock nầy.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
16/09/201900:00:00(Xem: 950)
Anne Khánh Vân, sinh năm 1974 tại Saigon, tốt nghiệp kinh tế tại Pháp, hiện sống và làm việc tại miền Đông Hoa Kỳ, từng nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2007 với tự truyện “Duyên Nợ Với Nước Mỹ.
14/09/201900:00:00(Xem: 2597)
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia.
13/09/201900:00:00(Xem: 1754)
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2018 năm thứ XIX.
12/09/201900:00:00(Xem: 2142)
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng Sáu 2017, đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2018 năm thứ XIX.
11/09/201900:00:00(Xem: 1753)
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C.
10/09/201900:00:00(Xem: 2257)
Kông Li là bút hiệu vui vẻ của Phạm Công Lý, tác giả đã dự Viết về nước Mỹ từ 2009. Ông cùng gia đình đến Mỹ từ 1994 theo diện HO, định cư tại Boston.
09/09/201900:00:00(Xem: 1941)
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014, ông tên thật Trần Phương Ngôn, đã sống ở trại tỵ nạn PFAC Phi Luật Tân gần mười một năm
07/09/201900:00:00(Xem: 1809)
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa
06/09/201900:00:00(Xem: 4222)
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa
05/09/201900:00:00(Xem: 5040)
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa
31/12/201500:00:00(Xem: 9009)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam, từng làm công việc thiết kế sáng tạo trong ngành quảng cáo.
30/12/201500:00:00(Xem: 9905)
Tác giả từng nhận giải Vinh Danh Tác Giả Viết Về Nước Mỹ 2013. Cô định cư tại Hoa Kỳ theo diện H.O. đầu thập niên 90, cư dân Berryhill, Tennessee, làm việc trong Artist room của một công ty Mỹ. Sau đây là bài viết mới nhất.
28/12/201500:00:00(Xem: 16460)
Tác giả từng sống ở trại tỵ nạn PFAC của Phi Luật Tân gần mười một năm. Ông tên thật Trần Phương Ngôn, hiện hành nghề Nail tại tiểu bang South Carolina và cũng đang theo học ở trường Trident Technical College.
26/12/201500:00:00(Xem: 10273)
Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết Viết Về Nước Mỹ 2014. Định cư tại Mỹ từ 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng,
25/12/201500:00:00(Xem: 10778)
Tác giả đã nhận giải Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2014. Lớn lên tại VN khi cả nước đã thành xã hội chủ nghĩa, ông kể,
24/12/201500:00:00(Xem: 41724)
Tác giả vượt biên: Rạch Giá đến Mã Lai, Pháp 1979, Mỹ 1987. Tốt Nghiệp Electrical Engineering 1990 tại University of Illinois at Urbana, Champaign, Illinois
22/12/201500:00:00(Xem: 9663)
Trước Tháng Tư 1975, tại Saigon, tác giả từng cộng tác với tuần báo Tuổi Ngọc và là một trong những cây bút học trò được bạn đọc yêu mến.
21/12/201500:00:00(Xem: 12611)
Tác giả là một nhà giáo, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991, hiện là cư dân Westminster, California. Viết Về Nước Mỹ 2014, với 14 bài, trong đó có bài “Chú Lính Mỹ,” Phùng Annie Kim đã nhận giải danh dự.
20/12/201500:00:00(Xem: 6374)
Tác giả từng nhận giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA ngành giáo dục năm 2000
20/12/201500:00:00(Xem: 7186)
Tác giả từng nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm 2010. Ông là một Linh mục Dòng Truyền giáo Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago. Nhiệm sở hiện ở Alice Springs, Northern Territory,
19/12/201500:00:00(Xem: 9019)
Tác giả là một Kỹ sư Dầu Khí làm việc cho một Công ty Liên Doanh tại Việt Nam, đã tham gia khóa tu nghiệp một năm tại Chicago (2014, 2015). Là con của một sĩ quan Võ Bị Đà Lạt,
18/12/201500:00:00(Xem: 8312)
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Ông là một y sĩ thuộc hội Ái Hữu Y Khoa Huế Hải Ngoại. Tốt nghiệp Y Khoa Huế năm 1973, thời chiến tranh,
17/12/201500:00:00(Xem: 8541)
Tác giả là một nhà báo quen thuộc, trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Từ nhiều năm qua, ông là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ có sức viết mạnh mẽ
16/12/201500:00:00(Xem: 9892)
Tác giả sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O1. vào năm 1990, hiện đã về hưu và an cư tại Westminster.
15/12/201500:00:00(Xem: 6357)
Tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2014. Cô sinh năm 1962, tốt nghiệp Đại Học Mỹ Thuật năm 1988 khoa Đồ Họa tại Việt Nam,
16/05/200800:00:00(Xem: 259172)
Tôi được sanh ra ở đất Mỹ này khi Mẹ tôi vừa hai mươi bốn tuổi. Mẹ tôi vừa xong đại học và có việc làm vững chắc.
21/02/200800:00:00(Xem: 319767)
Tác giả Nguyễn Thi, cư dân San Jose, là một Facilitator cho những buổi học thảo nói về Hệ Thống Học Đường tại California
31/12/200700:00:00(Xem: 345014)
Với 11 bài viết trong năm, trong đó có tới 4 bài vào "top ten" về số lượng người đọc nhiều nhất trên Vietbao Online, Quân Nguyễn là tác giả đã nhận giải
30/12/200700:00:00(Xem: 369986)
Xóm nhỏ của Em hồi ở Việt Nam chỉ mỗi độc nhất một ông bác sĩ Ngôn. Nam phụ lão ấu trong vùng ít nhiều gì cũng phải đặt chân đến phòng mạch của ông một lần
28/12/200700:00:00(Xem: 320377)
Tác giả 37 tuổi, cư dân Midway City, CA, công việc: Civil Engineer, đã góp nhiều bài viết về nước Mỹ đặc biệt, trong số này có "Rằng Xưa Có Gã Làm Nail,"
28/12/200700:00:00(Xem: 391929)
Bồ Tùng Ma tên thật là Nguyễn Tân, tuổi 60, cựu sĩ quan hải quân, định cư tại thành phố Glendale, là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ
27/12/200700:00:00(Xem: 243472)
Ông hiện là cư dân Westminster, vùng Little Saigon, đã góp một số bài viết về nước Mỹ đặc biệt. Sau đây là bài viết thứ năm  của ông, với nhiều nỗi cay đắng.
27/12/200700:00:00(Xem: 387924)
Tác giả sinh năm 1972. Rời Việt Nam năm 10 tuổi. Định cư tại Mỹ. Tốt nghiệp Management Information System. Hiện là cư dân Florida
23/12/200700:00:00(Xem: 893215)
Địa chỉ nhà tôi có chữ CT (Court) sau tên đường, tức là trong vòng lẩn quẩn của mươi căn nhà, tạo thành một vòng tròn đồng tâm là cái công viên nhỏ nhỏ
22/12/200700:00:00(Xem: 875320)
Tác giả là một nhà báo, phụ trách mục "Chuyện Vỉa Hè" trong Ca Dao Magazine ở Dallas, đã góp nhiều bài đặc biệt và nhận Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2007
27/12/200300:00:00(Xem: 341061)
"Nhà em có nuôi một con chó"… Đúng ra con chó đang có mặt ở nhà tôi là chó của con gái tôi mới mua, loại chó đến từ Bắc Kinh, mặt nhăn nhăn như 'con khỉ" (con khỉ nói giọng Huế của ba tôi) không phải là Bulldog vì thân hình nó không nhăn nhúm như Bulldog.
27/12/200300:00:00(Xem: 340300)
Tức ơi là tức, nhà gì mà chỗ nào cũng đầy đồ, giữ thì không xài, bỏ thì không được, chán muốn chết. An vừa càu nhàu trong lòng, vừa đi từ góc này đến góc khác trong nhà để tìm mấy món đồ cần dùng. Hai đứa làm đám cưới đã 3 tháng rồi mà đến giờ đồ đạc của An đa số còn nằm trong mấy cái vali và túi xách chất ở góc kẹt trong nhà Jim!
27/12/200300:00:00(Xem: 250866)
Sáng nay tôi dậy sớm hơn thường lệ, vì hôm qua nghe tin thời tiết cho biết hôm nay có thể có tuyết. Lòng hơi nôn nao muốn tận mắt nhìn thấy, muốn tay mình cầm lấy những bông tuyết trắng, mà ở Việt nam mình tôi chỉ thấy qua hình ảnh, hoặc trên Truyền hình.
16/12/200300:00:00(Xem: 205085)
Chiếc phi cơ cất cánh chở tôi rời khỏi thành phố Milpitas của San Jose, nơi mà người ta giới thiệu với tôi tên Milpitas đó có nghĩa là Thành phố Ngàn Hoa.
16/12/200300:00:00(Xem: 260316)
Tôi ra trường, gần một năm nay ôm cái bằng kỹ sư chạy xuôi chạy ngược, gặp ai quen cũng đánh trống " thấy việc làm thì giới thiệu ". Họ ừ, rồi im luôn. Thời buổi kinh tế đi xuống, hãng xưởng đóng cửa hết rồi, bạn bè lâu lâu thì nghe tin "..... mới bị lay off" nghe mà phát rầu.
14/12/200300:00:00(Xem: 276219)
Con bé cười ngặt nghẽo khi bị mắng. Nó bắt chước mẹ, hỏi khó bà nội. Mẹ nó yêu Bà lắm. Từ ngày nó lớn một chút, nó thấy mẹ nó hay trêu bà nội như vậy.
13/12/200300:00:00(Xem: 236069)
Tính đến năm 1986 tôi đã làm việc cho Santa Fe Engineering được 11 năm. Đây là một hãng lập đồ án và xây cất các dàn khoan dầu ngoài khơi, tầu khoan dầu, cầu tầu, ống dẫn dầu, nhà máy lọc dầu... trên khắp thế giới.
11/12/200300:00:00(Xem: 285925)
Việc làm đầu tiên của tôi trên đất Mỹ là làm họa viên cơ khí cho hãng Given, làm máy tiện NC (numerical control) trên đại lộ Santa Fe, thành phố Compton ở California.
09/12/200300:00:00(Xem: 242118)
Xin việc trên đất Mỹ, nếu ai có bà con thân nhân đã làm trong một hãng xưởng hay văn phòng, dẫn vào giới thiệu với xếp, ngày hôm sau đi làm, là hạnh phúc nhất.
08/12/200300:00:00(Xem: 243989)
Nửa đêm ngày 17-5-1975 gia đình tôi gồm 4 người, gồm hai vợ chồng, cháu trai tên Cương 5 tuổi và cháu gái tên Thu Tâm, 2 tuổi rưỡi được đưa vào Camp Pendleton, California làm thủ thục nhập trại.
Tin công nghệ
Khi quý vị đang ngồi thư thái đọc tin tức, cơ thể cảm giác như được nghỉ ngơi mà không có bất kỳ một sự vận động nào. Tuy nhiên, ở một hệ quy chiếu khác, chúng ta đang chuyển động không ngừng, cụ thể là do Trái Đất luôn tự quay quanh trục của nó và quay quanh Mặt Trời. Sự quay quanh tạo ra độ dài một ngày, gây ảnh hưởng đến thiên nhiên và sự sống trên cả hành tinh. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu tốc độ quay của Trái Đất nhanh hơn?
ADN (vật liệu di truyền) cung cấp cho các nhà khoa học một cỗ máy lưu trữ tốt nhất nhưng để lưu trữ thông tin trên ADN không hề dễ dàng. Đó là lý do tại sao các nhà khoa học đã bắt đầu nghiên cứu phương pháp lưu trữ dữ liệu trên ADN mới, giúp đơn giản hóa việc lưu trữ và tăng khối lượng lưu trữ
Khoảng đầu tháng 0/2019, một nghiên cứu thú vị mới tại London, Anh đã cho thấy cách sử dụng smartphone làm thay đổi nhận thức của chúng ta về thời gian và không gian như thế nào. Rất nhiều người tham gia cuộc khảo sát cho biết họ xác định thời gian và không gian theo phần trăm pin và điểm sạc smartphone của mình
Đã có nhiều dự đoán về một chiếc Surface 2 màn hình, phát triển theo concept của Microsoft Courier. Nhưng 2 màn hình nằm giữa là bản lề cơ học thông thường không còn quá xa lạ, xu hướng hiện nay là màn hình dẻo và để đảm bảo độ bền, Microsoft đã nghĩ ra một giải pháp: bản lề chứa chất lỏng nhằm giảm áp lực đặt lên màn hình dẻo hay màn hình gập khi gập/mở. Đây là một sáng chế đã được đệ trình và được WindowsUnited phát hiện.
Năm 1993, không quân Mỹ cho phép cả thế giới sử dụng công nghệ GPS (Global Positioning System), và kể từ đó GPS đã trở thành một trong những công nghệ quan trọng nhất đối với con người.
Những đám mây bụi vũ trụ trôi dạt ở nơi cách chúng ta khoảng 1,300 năm ánh sáng dọc theo các ngôi sao phong phú của chòm sao Cepheus (Chòm Tiên Vương).
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========