Tình Yêu Trong Thơ Và Tình Yêu Ở Mỹ

18/10/200200:00:00(Xem: 137586)
Người viết: KIM TRẦN

Bài tham dự số: 3016-663-vb61017

Kim Trần 19 tuổi, học sinh, định cư tại Santa Ana, là tác giả trẻ tuổi đầu tiên tham dự giải thưởng Việt Báo Viết Về Nước Mỹ năm thứ ba. Như tựa đề, nội dung bài viết nói lên những ưu tư về tình yêu từ thơ (và mộng) tới thực tế của tuổi trẻ Việt tại Hoa Kỳ hiện nay. Mong Kim Trần và các bạn trẻ sẽ còn có thêm nhiều bài viết khác, nhiều câu chuyện sống động khác, về đề tài này.

+

Tình yêu đôi lứa vốn là đề tài muôn thuở của các nhà thi sĩ, nhà văn, nhạc sĩ… qua bao nhiêu thế hệ. Từ thuở xa xưa, tình yêu được biểu hiện qua những câu thơ, bài hát mà sau này đã trở thành một trong những khía cạnh tiêu biểu của kho tàng ca dao, tục ngữ Việt Nam vô giá cũng như trong nền văn học không chỉ Việt nam mà tất cả các quốc gia trên thế giới.

Những ai sinh ra và lớn lên nơi đất Việt chắc hẳn biết đến câu ca dao quen thuộc tuy mộc mạc đơn sơ mà thắm được ân tình: "Yêu nhau mấy núi cũng trèo, mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua" từng chữ đơn sơ và giản dị ấy lại mang đậm một tình yêu sâu sắc.

Tuy yêu thắm thiết nhưng lời tỏ tình của những đôi trai gái thời xưa lại rất mộc mạc "Nhớ em bổi hổi bồi hồi, như đứng đống lửa, như ngồi đống than"…. "thò tay em ngắt cọng ngò, thương anh đứt ruột giả đò làm ngơ".

Từ những lời tỏ tình thiết tha chất phát đã tạo nên những lời ước hẹn ước thủy chung trọn đời. "Thuyền về có nhớ bên chăng, bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền".

Tình yêu đôi lứa qua bao nhiêu thế hệ đã dần dần đi vào nền văn học và sẽ mãi mãi là nền tảng xây dựng hạnh phúc gia đình. Trải qua bao thăng trầm biến đổi của cuộc sống, tình yêu ngày càng thắm đượm trong nền văn học Việt nam và trong lòng mỗi con người.

Hẳn ai trong những người yêu và hiểu biết văn học Việt Nam đều đã từng nghe đến cái tên thật quen thuộc của một trong những bậc thầy của thơ tình Xuân Diệu. Ông đã để lại cho thế hệ sau này những bài thơ tình tuyệt mỹ mà mỗi lần đọc là mỗi lần vọng lại những cung bậc yêu thương chan chứa ân tình "Yêu" là một trong những bài nổi tiếng của ông:

"Yêu là chết trong lòng một ít

Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu

Cho rất nhiều nhưng nhận chẳng bao nhiêu

Người ta phụ hoặc thờ ơ chẳng biết…."

Hình như những ai từng yêu đều phải trải qua sóng gió và thử thách, nhưng không vì vậy mà tình yêu trở nên vô vị và tầm thường. Tình yêu là hy sinh và dâng hiến:

"Anh không xứng là biển xanh

Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng

Bờ cát dài phẳng lặng

Soi ánh nắng phalê"

(Biển-Xuân Diệu)

Khi người ta càng yêu thì lòng đố kỵ và ghen tuông sẽ trỗi dậy như một bản năng tự nhiên mong muốn người mình yêu mãi mãi là của mình:

"Tôi muốn cô đừng nghĩ tới ai

Đừng hôn dù thấy đóa hoa tươi

Đừng ôm gối chiếc đêm hay ngủ

Đừng tắm chiều nay biển lắm người"

(Ghen- Nguyễn Bính)

Có nói đến vạn lời, có biết đến vạn chữ cũng không thể diễn đạt được hết ý nghĩa của hai chữ tình yêu. Tình yêu trong thế giới văn học, những chàng trai, cô gái, những cặp tình nhân vẫn đang sống, đang cảm xúc và hưởng thụ mãi mãi hương vị sống động và bất tuyệt này.

Ngày nay, nam nữ thanh niên Mỹ muốn sống một cuộc sống phóng khoáng, phong lưu những chàng trai cô gái hiện đại làm sao hiểu nổi cái quan niệm "nam nữ thọ thọ bất thân" của các cụ ngày xưa, có lẽ nó đã vĩnh viễn biến mất trong quan hệ nam nữ. Tôi vẫn nhớ đến tác phẩm "Lục Vân Tiên" của cụ Đồ Chiểu nhất là đoạn Lục Vân Tiên đánh cướp cứu Kiều Nguyệt Nga và khi nàng Nguyệt Nga xinh đẹp định bước ra khỏi xe để tạ ơn thì anh chàng Lục Vân Tiên vội ngăn lại:

"Khoan khoan ngồi đó chớ ra

Nàng là phận gái ta là phận trai"

Khoảng cách của trai gái thời xưa là thế. Còn bây giờ, cưới vàng, cưới bạc không còn làm cho người ta hâm mộ, tình yêu đơn phương đã trở thành câu chuyện quá khứ xa xôi. Ở cái xứ tự do và bình đẳng này, chẳng còn ai cảm thấy xấu hổ về vấn đề tình dục. Thậm chí, ngay cả những thiếu niên mới bước vào tuổi dậy thì đã biết nói đến quan hệ nam nữ thao thao bất tuyệt. Những chuyện "thử tí" hay "ăn cơm trước kẻng" …đối với bạn trẻ ở Mỹ đã thành thói thường từ "khuya" rồi.

Đối với những thanh thiếu niên sống và lớn lên ở Mỹ, định nghĩa của tình yêu dường như rất mơ hồ, họ vui chơi đùa cợt với hàng chục người khác nhau với câu nói mà tôi đã giựt mình khi nghe nói từ bạn tôi "Tao chẳng mất gì cả, còn gì mà mất, tao còn có quyền lựa chọn nữa".

Chuyện tìm kiếm "người yêu" dường như rất dễ dàng đối với một số nam nữ, chỉ cần lên internet vào một số website hay chatroom, sau vài lời chào hỏi làm quen, trao đổi hình ảnh, nếu thấy hợp thì tiến tới hẹn hò và thế là thành "người yêu" của nhau, đến lúc không thích nữa thì "anh đi đường anh, tôi đi đường tôi, tình nghĩa đôi ta chỉ thế thôi". Họ chia tay nhau trong dửng dưng, không bận tâm hay luyến tiếc điều gì, không còn chuyện đau đớn chết dở vì hai chữ "thất tình" nữa vì đối với họ, tình yêu rất dễ tìm và luôn luôn có ở xung quanh. Hiện nay khá phổ biến nam nữ thanh niên suy nghĩ vậy.

Cùng với sự nâng cao về địa vị xã hội, rất nhiều nam nữ thanh niên muốn giành quyền như nam giới và không cam chịu là phái yếu.

Tình yêu đôi lứa của nam nữ ở Mỹ rất cuồng nhiệt và không biên giới. Họ bắt đầu biết đến "yêu" khi mới bước vào tuổi vị thành niên. Thân hình, nghề nghiệp, gia đình, tuổi tác…đều không còn là vấn đề quan trọng và hơn nữa ở cái xứ tự do này vấn đề quan hệ tình dục là chuyện thường tình. Thậm chí thật đau lòng khi sự thật có những thanh niên nam nữ bên này xem chuyện quan hệ trai gái yêu đương là trò vui qua đường.

Từ những năm 80 đến nay, người Việt Nam nhập cư vào Hoa Kỳ ngày càng nhiều, những cuộc hôn nhân với người không cùng màu da ánh mắt đã trở nên phổ biến, người Việt Nam kết hôn với người nước ngoài không còn là chuyện lạ có thật nữa. Đi trên đường phố California, lúc nào bạn cũng có thể nhìn thấy người đàn ông tóc vàng, mắt biếc nắm lấy tay cô bạn gái Việt Nam hoặc một cô gái Á Châu ôm hôn anh chàng Mỹ trắng. Trên thực tế, những cô gái Châu Á như những cô gái Việt rất dễ gây ấn tượng với một số chàng trai ngoại quốc với vóc dáng nhỏ nhắn và thân hình mỹ miều thon gọn. Và hẳn không ít các cô gái Việt rất thích những chàng trai ngoại quốc với ngoại hình khôi ngô, tuấn tú, đĩnh đạc…

Tình yêu nam nữ thời hiện đại ở Mỹ có thể nói là hiện tượng "quá trời". Qua bài viết này, rất hy vọng sẽ mang đến cho các bạn nam nữ đang ở lứa tuổi đang yêu một cái nhìn, khía cạnh tốt đẹp, một chút hương vị ngọt ngào hơn về tình yêu đôi lứa trong nền văn học nước nhà với lời khuyên chân thành: Tình yêu là một thứ rất thiêng liêng và quý giá, nuôi dưỡng niềm khao khát đó chính là nuôi dưỡng tình yêu, hãy trân trọng và giữ gìn nó như bảo vệ hạnh phúc của chính bản thân mình.

"Đó tình yêu em muốn nói cùng anh

Nguồn gốc của muôn vàn khát vọng

Lòng chung thủy duy trì sự sống

Cho con người thật sự người hơn"

(Nói cùng anh-Xuân Quỳnh)

Kim Trần

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 810,275,988
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.