Cội Nguồn

17/08/200200:00:00(Xem: 186556)
Người viết: Nhường Trần
Bài tham dự số: 2-616-vb80811


Bà Nhường Trần, 36 tuổi, cư ngụ tại Raleigh, NC. Hiện đang làm việc cho hảng IBM, nghề nghiệp "CAE/CAD Engineering Support". Tác gia ghi chú thêm “Bài viết như một nhật ký để lại cho các con.

Tôi đến Mỹ năm 1982 sau hai năm mòn mỏi ở các trại tị nạn.

Lúc giải phóng miền Nam tôi đang học lớp 2. Sáu năm tiếp theo, cũng như bao nhiêu đứa trẻ bằng lứa tuổi, suốt ngày tôi được dạy phải yêu Bac' và Đảng ... gia nhập phong trào "thiếu nhi khăn quàng đỏ " hoặc "cháu ngoan bác Hồ " ... và cứ như thế cho đến khi tôi cùng các anh chị vượt biên, năm đó tôi đang học lớp 8.

Bao nhiêu kinh hoàng chết chóc trên biển cả, nỗi buồn xa Ba Mẹ tôi chưa kịp nguôi thì tôi phải đối diện với một sự thật khác. Qua Mỹ, theo hệ thống sắp đặt tuổi tác, tôi được đưa vào lớp 11, hàng rào cản trở ngôn ngữ là điều tất nhiên, nhưng những căn bản thông dụng khác như địa lý, sinh vật học, hóa học, kinh tế học, xã hội học, văn học với các tác phẩm tuyệt tác của văn hào nổi tiếng như Shakespeare Williams .... thì tôi chào thua.
Những giọt nước mắt chảy dài tủi thân vì không hiểu bài, tôi còn nhớ mãi. Tôi thầm nghĩ phải chăng đó là thành tích yêu Bác và Đảng !

Cho tới bây giờ tôi cũng không hiểu nỗi, làm sao mà tôi có được một kiến thức căn bản nếu gia đình không có khả năng cho tôi học thêm ngoài giờ học, mà thầy cô dạy thêm chẳng ai xa lạ là chính những người dạy tôi cùng môn học tại trường. Hình ảnh Mẹ tôi năn nỉ để đong từng lon gạo thiếu (mua trước, trả sau), những tiếng thở dài của Mẹ khi không có tiền mua sách vở cho chúng tôi ... như mãi hằn sâu trong tâm trí, thì làm sao tôi dám hỏi Mẹ cho học thêm.
Các bạn tôi có nhiều đứa được học thêm vì có thân nhân ở hải ngoại gởi tiền về.
Tôi còn nhớ có lần gặp cô Thanh, dạy sử, đứng chào mua bán quần áo cũ ở chợ trời, cô Lan thì làm các món ăn vặt khác để bán cho học sinh tại lớp.
Và các cô khác, nghe mấy đứa bạn kể lại là bán chè thêm buổi tối ...
Thế đó, các thầy cô còn lo sinh kế cho gia đình vì lương bổng giáo viên chỉ là những ký gạo, đường và nhu yếu phẩm được lãnh hàng tháng ... thì tâm trí đâu mà thầy cô trau dồi cho các thế hệ sau.

Kinh nghiệm bản thân đã làm tôi chán nản và không nghĩ đến chuyện theo học Đại Học mà anh tôi cứ la tôi mãi, thậm chí mỗi lần đọc thư Ba Mẹ gởi sang nhắn nhủ việc học mà tôi ứa nước mắt. Chẳng lẽ tôi nói thật với Ba Mẹ là tôi đã mất căn bản.
Trời ơi, chắc Ba Mẹ sẽ buồn lòng biết bao, nên tôi đành phải hứa: "Ba Mẹ đừng lo, con sẽ tiếp tục việc học mà " .. và cứ thế, chẳng bao giờ Ba Mẹ nghe tôi ra trường mãi đến khi tôi lập gia đình và có con.
Chồng tôi là một người chồng mẫu mực, yêu thương vợ con. Anh lớn lên trong thời buổi loạn lạc , quê anh ở Ô Môn gần Cần Thơ, tuổi thơ của anh là những chứng kiến sự xung đột giữa Quốc Gia và Cộng Sản hầu như là mỗi ngày. Nghe anh kể lại thì anh chạy giặc nhiều hơn là đến trường.

"Có con mới hiểu thấu lòng cha mẹ ", câu nói này tôi học được từ một người bạn, ngày chị ấy ghé thăm khi tôi có đứa con gái đầu lòng.
Có con rồi tôi bắt đầu suy nghĩ xa hơn ; cũng như bao bà Mẹ khác , tôi vui và hạnh phúc khi ngắm nhìn con trong tay mà nghĩ rằng hơi thở và cuộc đời mình từ nay sẽ được con tôi tiếp nối. Tôi xây dựng ước mơ cho con và hy vọng những gì mình đã đánh mất ở tuổi thơ sẽ được đền bù nơi các con ...

Xa Ba Mẹ từ lúc 14 tuổi, tôi rất sợ và lo nỗi mất mát đó sẽ tái diễn trong cuộc đời các con. Có lần tôi nói với chúng : "Mẹ không mong gì hơn là được nhìn thấy các con lớn, được đưa tay đỡ nâng con khi con vấp ngã, bên con khi con cần Mẹ . Nếu một ngày Mẹ có mất đi, mỗi lần nhớ hoặc cần đến Mẹ , các con hãy đưa tay lên tim gọi nhỏ "Mommy", thì chắc chắn Mẹ sẽ hiện diện ngay bên các con, không bằng xương bằng thịt, nhưng Mẹ sẽ nhìn thấy, lắng nghe và cho con sức mạnh " .

Thiết nghĩ tôi không thể không biết gì khi ca'c con cần tôi hướng dẫn bài vở ở trường, và tôi cần phải là một "role model" (gương mẫu) cho chúng noi theo .
Thế là tôi nhất định phải trở lại trường, và tôi theo học ngành điện toán.
Vưà học, vừa làm fulltime cho một manufacturing điện tử; Với hai con nhỏ nhưng tôi có rất nhiều nghị lực và các con tôi là sức mạnh cho tôi quyết tâm và phấn đấu . Ba năm sau tôi ra trường với 2 mảnh bằng,
A.S. của
"Computer Engineering" và diploma của "Unix System Management and Programming", với tổng số điểm là 3.42 và được IBM nhận với công việc "CAE/CAD Engineering Support", nôm na được dịch ra tiếng Việt là Kỹ Thuật Mô Hình. Ngày ra trường tôi gọi điện thoại báo tin cho Ba Mẹ biết trong nghẹn ngào .... Ba tôi rất mừng và hình như Mẹ tôi khóc, giọng Mẹ run run, bên này nước mắt tôi chảy dài.

Giờ đây, tôi rất tự tin và rất thoải mái trong vấn đề giúp các con làm bài vở, thậm chí tôi rất vui khi học hỏi thêm ở các con.
Thỉnh thoảng, tôi còn được các con khuyến khích va` hổ trợ để theo đuổi chương trình 4 năm.
Tôi còn vui hơn nữa khi biết được đứa con gái út của tôi được chọn vào chương trình "Academically Gifted" của trường. Tôi thường nói với chúng, cũng như tôi thường kể cho các bạn đồng nghiệp,
"các con rất may mắn, nhìn các con học mà Mẹ cảm thấy buồn và tội nghiệp cho những đứa bé ở Vietnam. Các con phải biết trân quí và bảo vệ những gì các con đang có.
Sẽ không có một nước Mỹ khác để mình dung thân đâu con.".

Tôi vẫn luôn khuyến khích các con tìm đọc các sách nói về chiến tranh Vietnam, làn sóng "boat people" mà trong đó có Ba Mẹ và hàng triệu người Việt Nam khác trên thế giới, để chúng hiểu tường tận hơn tại sao người Vietnam lại có mặt trên đất nước này, một đất nước đã và đang giang tay ấp ủ tôi, cho tôi được hít thở không khí tự do, cho con cái tôi được hấp thụ một nền giáo dục quá bao la và đa dạng... Ôi, thế mà trái tim tôi thì luôn hướng về Việt Nam, nơi quê Cha đất Tổ, nơi tôi được sinh ra và lớn lên và cũng là nơi mà Ba Mẹ tôi sẽ gởi gấm thân xác ... xa cách tôi hơn nửa vòng trái đất.

Mấy tuần trước, tôi tham dự buổi "National Junior Honor Society" của đứa con gái lớn và đi nhận cuốn sách thiếu nhi được in ra thành sách có "hard cover" với hình đứa con gái u't là tác giả và sách sẽ được lưu lại trong thư viện của trường.
Tôi mừng không tả nổi, tôi ôm chúng vào lòng và không quên nhắc chừng: " các con còn nhiều năm thử thách lắm, phải kho^ng ngừng cố gắng mới được....", và tôi lặp lại một câu nói cũ rích: "Các con phải nhớ là lúc nào trên trán con cũng mang hai chữ Việt Nam đó nha .., hãy làm rạng danh hai chữ đó cho Mommy " tôi nói hơi gằng giọng và vừa đủ nghe nhưng cũng không thiếu một ánh mắt thiết tha với hai con, Đan Phương và Thoại Phương.

"Quê hương mỗi người chỉ một.

Mỗi người chỉ một Mẹ thôi.

Quê hương có ai không nhớ..." (Đỗ Trung Quân)

Quê hương tôi quả thật nghèo và đáng thương quá nhưng vẫn thiêng liêng và gắn bó với da thịt tôi như một bà Mẹ đã nuôi dưỡng và cho tôi một bầu nhiệt huyết chân tình.

*

Xin tạ ơn Chúa.
Xin dâng Ngài gia đình bé nhỏ của con. Xin Chúa giữ gìn và soi sáng để các con sẽ là những người con hữu dụng cho xã hội và xứng đáng làm con cái Chúa.

Xin Chúa ban cho quê hương Việt Nam chúng con một ánh nắng mới với bầu không khí tự do, dân chủ và nhân quyền.

Nhường

04/30/2002

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 808,564,137
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.