Uùt Nương Học Đàn

02/08/200100:00:00(Xem: 145819)
Người Viết: Đoàn Thị Tuyết Nga
Bài Tham Dự Số: 02-309-Vb0428

Photo: Uùt Tập Đàn Với Mẹ Và Uùt Lên Đại Học.

*

Ngay từ lúc Út chưa chào đời bố Út vẫn luôn nhắc nhở: “Qua đến xứ Mỹ mà không làm được điều này thì không còn nơi nào làm được”. Ý bố muốn nói ngoài việc lo cho Út đi học chữ như bao nhiêu trẻ em khác, bố muốn Úùt học đàn, mà phải là đàn dây: học Violin để kéo nhạc cổ điển Tây phương
Khi Út được ba tuổi rưỡi, bố dục mẹ đóng tiền cho Út học lớp Music and Movement tại Colburn School of Performing Arts tại Los Angeles.
Lớp học có khoảng 8,9 em cùng trạc tuổi với Út. Buổi học thứ nhất Uùt khóc và ôm lấy mẹ suốt giờ học. Buổi học thứ hai trước giờ đi học Úùt đã hứa với mẹ sẽ không khóc, nhưng Út vẫn khóc. Lúc đó mẹ nghĩ chắc Úùt còn nhỏ quá nên mẹ dẫn Út đến văn phòng xin lấy tiền lại. Có lẽ Út hiểu được phần nào những lời đối thoại giữa mẹ và bà ở văn phòng, nên ngay sau đó Úùt mếu máu níu áo Mẹ nói: “Mẹ đừng lấy name con ra, con sẽ không khóc nữa” Đúng vậy 14 buổi học còn lại Úùt hoàn toàn không khóc.
Lúc đó, mỗi sáng thứ bảy, Út cố tìm cho bằng được đôi giày mới của mẹ, bắt mẹ xỏ vào và dẫn Úùt đi học.
Khóa học chưa chấm dứt, bố mẹ đã ghi tên cho Úùt học Violin private lessons. Trường Colburn xếp cho Úùt học với Dr Mitchell. Bà chỉ cho bố mẹ đi mua đàn violin size 1/10, sách Suzuki Violin book 1 và băng cassette đi kèm.
Bà còn dặn bố mẹ cho Uùt nghe bài đầu tiên của book 1 là bài “Twinke, twinke Little Star” nhiều lần mỗi ngày.
Trong giờ học Dr Michell chỉ cho Úùt cách để Violin trên vai, tập cầm bow và tập kéo bow trên cái violin chỉ dài hơn một gang tay của bố.
Mỗi ngày ở nhà mẹ giúp Úùt tập đàn.
Sau 4 tháng chăm chỉ tập luyện Út có thể đàn được bài “Twinke le”. Dr Mithchell đã đệm piano khi Úùt đàn bài này trong recital đầu tiên của Út.
Sau hơn một năm tập luyện Út đã học xong book 1. Út có thể đàn được trên hai chục bài thuộc lòng dù Út chưa hề biết đọc một nốt nhạc nào.
Từ năm lên 6 Úùt đã tham gia vào ban nhạc sơ cấp của trường và học thêm một nhạc cụ nữa là piano.
Khi được 8 tuổi, Úùt đã dùng đàn violin kéo được những bài concert ngọt lịm. Úùt đã đọc nốt nhạc rành rẽ và điều quan trọng là Út đã tập đàn một mình không cần mẹ giúp. Sau đó Úùt được chuyển lên ban nhạc trung cấp.
Vì Úùt có hai chị học đàn Cello và violin nên bố đề nghị Úùt chuyển qua đàn viola. Viola khá giống violin chỉ lớn hơn một chút và tiếng trầm hơn.
Năm Út 12 tuổi có hai chuyện vui xảy ra:


-Thứ nhất Úùt thắng học bổng dành cho viola của PTA Los Angeles Tenth District.
- Thứ hai, Uùt dự thi và được Disney’s Young Musicians Symphony Orchestra chọn để trình diễn chung với 74 em khác.
Các em đều 12 tuổi và đến từ nhiều tiểu bang trên đất Mỹ và cả ngoại quốc nữa.
Từ tháng 3 năm đó, Disney đã gửi những bài nhạc cho các em tập trước. Ngay khi các em vừa nghỉ hè Disney đã thu xếp phương tiện cho các em tụ tập lại để tập chung với nhau.
Năm đó Disney chọn địa điểm tập trung là Mt St Mary’s College gần UCLA. Các em sống chung với nhau hai tuần lễ, hằng ngày các em hào hứng tập luyện chung với nhau. Các em đang tập dượt một buổi trình diễn một buổi hòa nhạc đặc biệt tại Cerritos Performing Arts.
Hầu hết cha mẹ các em, dù ở những tiểu bang rất xa hoặc ngoại quốc, đều thu xếp mua vé máy bay về tham dự buổi hòa nhạc này.
Buổi trình diễn sau đó được phát hình trên Disney Chanel.
Ngày cuối cùng, 75 em là những người khách đặc biệt của Disneyland. Các em vui chơi thỏa thích cả ngày. Đến tối khi đến đón Úùt về bố mẹ nhìn thấy các em khóc ròng vì phải chia tay nhau, ai về nhà nấy. Disney đã cho Út một kỷ niệm không bao giờ quên được.
Út lớn dần, cánh tay Úùt dài ra và Úùt đã chuyển qua Viola full size. Út kết hợp với hai chị thành một ban tam tấu đàn giây dưới sự hướng dẫn của Dr. Naill.
Ba chị em Út đã đến trình tấu tại Concordia University do lời mời của Hội Hiếu Nhạc Việt Mỹ.
Năm 15 tuổi Úùt được chuyển lên ban nhạc cao cấp nhất của trường. Mùa hè năm đó Úùt được mời tham dự “music camp” hai tuần lễ với các em cùng tuổi trong ban nhạc tại Idyllwild.
Nhỏ Út tập piano nên khi hai chị lên đại học, Úùt thay thế các chị đánh đàn đại phong cầm trong thánh lễ mỗi ngày chủ nhật.
Từ khi Úùt chuyển lên ban nhạc cao cấp, các ngày thứ bảy Úùt ở trường Colburn cả ngày: buổi sáng học lý thuyết âm nhạc, học private lesson, buổi chiều tập trong ban nhạc. Mỗi năm ban nhạc này đều được mời đến trình diễn tại Los Angeles County Museum of Art và được trực tiếp truyền thanh qua các đài KMZT và KUSC.
Tháng tám này Úùt được mời tham dự một “music camp” chót trước khi lên đại học.
Năm nay Úùt 18 tuổi, có lẽ nhờ học đàn nên Úùt học chữ cũng khá: GPA 3.8 và SAT 1380. Uùt được nhiều trường UC nhận, nhưng Úùt chọn trường Pomona College giống hai chị.
Úùt nói với bố mẹ là Út sẽ tham gia vào ban nhạc của trường Pomona College. Bố mẹ hài lòng với việc Út học chữ, học tiếng Việt. Riêng với Bố, Bố đã làm được việc mà Bố mong ước từ lâu là Úùt Nương học đàn.

ĐOÀN THỊ TUYẾT NGA

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 807,486,872
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.