Một Thoáng Nhớ

26/11/200200:00:00(Xem: 287435)
Người viết: Ngọc Trinh

Bài tham dự số 58\VBST

Tác giả 41 tuổi, cư trú tại Fountain Valley, CA. Nghề nghiệp ghi chú: nội trợ. Cô than "muốn viết dài, nhưng đánh máy mỏi tay quá." Xin mời viết tay. Một người có thể dự nhiều bài.


"Chị à, bộ ở đây không giới nghiêm sao""

Anh rể và chị tôi phì cười: "Bộ ở Saigòn bây giờ giới nghiêm hả"

"Dạ...sau 12 giờ thì không ai ra đường...Công an sẽ hỏi giấy, mà không có giấy tờ thì càng khổ, vô tù không biết ngày nào ra. Không như hồi trước, nếu có người bảo lãnh thì được thả ra ngay."

Đó là những thắc mắc của tôi sau khi cùng anh chị thăm một người bạn ở San Diego, trên đường lái xe trở về nhà, lúc đó khoảng một giờ sáng. Trên Freeway-xa lộ không cần đèn, chỉ nội đèn của dòng xe ngược chiều cũng đủ chóa mắt. Thành phố Mỹ quốc ban đêm như những viên ngọc lấp lánh, đèn đuốc chiếu sáng khắp phố phường. Không như ở nước tôi...tội nghiệp, lâu lâu cúp điện, đường xá tối thui, đen như đêm ba mươi...Tôi chợt nhớ đến T, khi ý nghĩ so sánh đo vụt đến. Anh đến rồi đi như áng mây. Có lẽ anh đã vượt biên trước tôi, không lời từ tạ. Chúng tôi thường chia tay nhau ngay đầu ngõ, quay đi chừng mười bước, quay lại khó thấy mặt nhau:

Anh đã đi, xa thành phố nhỏ,
Như những người Sàigòn -
xa nhau lặng câm.
Em cũng đi, rời xa màu cờ đỏ.
Nỗi đau buồn, hằn lên nước Việt Nam.

Anh đã theo dòng sông, ra biển.
Em nhớ con đò nhỏ trên sông.
Những người vượt biên,
bao giờ thôi xa xứ.
Để Mẹ già thôi mãi chờ mong.

Anh đã đi, cuộc tình ở lại.
Em cũng mang theo nỗi buồn tênh,
Ta xa nhau, hai mươi năm khắc khoải.
Ở một nơi nào, còn nhớ hay quên!

Dạo ấy Sài gòn mang một gương mặt buồn bã, phố xá tiêu điều, nhiều nhà bỏ hoang đi hồi hương lập nghiệp, hoặc đi kinh tế mới. Một số người tìm cách ra đi.

Ở Mỹ, nhìn cuộc sống vật chất quá đầy đủ, thức ăn thừa mứa, người ta không dám ăn hết, còn dư phải đổ đi, vì sợ ăn nhiều sẽ phát phì, còn mang thêm nhiều bệnh trong người; nào là cao cholesterol, tiểu đường, cao áp huyết.

Trong khi đó, ở nước tôi, tội nghiệp cho những bà mẹ buôn thúng bán bưng vẫn không đủ cơm gạo qua ngày, tội nghiệp cho những đứa trẻ ngày ngày phải đi lượm bịc ni lông kiếm thêm bát cơm cho ngoại... những người phu đạp xích lô, đạp gồng cả gân cốt vẫn không đủ trả tiền xe cho chủ!

Đất nước đói nghèo, người sống bệnh tật không ai lo, người chết cũng sợ không nằm yên dưới đất, vì có khi nghĩa trang cũng bị san thành bình địa.

Tôi lớn lên không có tình yêu trai gái đúng nghĩa yêu đương. Hững hờ, vội vã chia tay. Tôi vẫn nhớ người ta nói về cuộc tình Romeo và Julliet, người ta ca tụng. Nhưng tôi thấy thật lãng nhách, tại sao người này chết, rồi người kia chết theo. Có lẽ tôi không bao giờ, hay chưa bao giờ được chết cho tình yêu. Tôi chỉ thấy trước mắt tôi một xã hội tối đen. Đường tương lai cũng mịt mờ với một chủ thuyết không đâu, vô tưởng.

Nước Mỹ đa đảng, Nước Mỹ có đảng Cộng Sản, có đảng Dân Chủ, và đảng Cộng Hòa. Nhưng đảng Cộng Sản không bành trướng được ở đây, vì ai cũng đủ ăn đủ mặc, đâu ai thèm dành một cái bánh, để được chia làm đôi.

"Em thấy nước Mỹ thế nào""

Câu hỏi chị tôi đưa tôi về thực tại.

"Ồ! Em thấy nước Mỹ, cái gì cũng to."

Anh chị tôi cười. Tôi nói:

"Có phải không" Mặt trời hừng đông to như cái thúng, mặt trời lặn cũng to hơn trái banh. Mà trái banh đá bóng ở Việt Nam thì lại nhỏ, trái banh đánh Basket ball ở đây thì khỏi chê, đỡ một cái là gẫy xương liền. Còn trái cây thì... ăn một trái táo là đủ no. Đặc biệt cam ở đây da vàng, còn ở Việt Nam thì cam da màu xanh. Nhà cửa thì không thua gì biệt thự ở Việt Nam, chỉ thiếu, cái cổng sắt và con đường vào bằng sỏi. Còn người Mỹ thì ui cha, không thua gì một chiếc hủ lô."

Anh rể tôi cười.

"Ha ha, ha, con nhỏ này ví dụ nghe cũng vui, nếu mày không "diet" là tương lai cũng giống mấy bà đó."

Tôi le lưỡi:

"Em cũng còn muốn lấy chồng chứ bộ!"

Tôi vẩn vơ cười... lại nhớ đến anh...

Ngọc Trinh

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 810,350,765
Con đường dài nhất của người lính không phải là con đường ra mặt trận, mà chính là con đường trở về nhà. Đúng vậy, con đường trở về mang nhiều cay đắng, xót xa của vết thương lòng, của những cái nhìn không thiện cảm của người chung quanh mình, và nhất là những cơn ác mộng mỗi đêm, cho dù người lính đã giã từ vũ khí mong sống lại đời sống của những ngày yên bình trước đây.
Khanh con gái bà chị họ của tôi, sinh năm Nhâm Tý xuân này tròn 48 tuổi, ông bà mình bảo, Nam Nhâm, Nữ Quý bảnh nhất thiên hạ. Mẹ nó tuổi Quý Tỵ, khổ như trâu, một đời vất vả gánh vác chồng con, con bé tuổi Nhâm mạnh mẽ như con trai nhờ ông ngoại hun đúc từ tấm bé.
Nhìn hai cây sồi cổ thụ ngoài ngõ cũng đủ biết căn nhà đã trả hết nợ từ lâu. Hai cái xe Cadillac của người già không lên tiếng nhưng nói biết bao điều về nước Mỹ. Khi còn trẻ thì người ta không có tiền để mua những cái xe đắt tiền như Cadillac, Lincoln. Những cô cậu thanh niên mắt sáng, chân vững tay nhanh, chỉ đứng nhìn theo những chiếc xe bóng loáng, mạnh mẽ…
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà định cư tại Mỹ từ 26 tháng Ba 1992, hiện là cư dân Cherry Hill, New Jersey. Sau đây, thêm một bài viết mới của tác giả
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa Sau đây là bài viết mới nhất của Ông nhân ngày lễ Tạ ơn
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 9, 2018. Ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả tên thật Nguyễn Hoàng Việt sinh tại Sài Gòn. Định cư tại Mỹ năm 1990 qua chương trình ODP (bảo lãnh). Tốt nghiệp Kỹ Sư Cơ Khí tại tiểu bang Virginia năm 1995. Hiện cư ngụ tại miền Đông Nam tiểu bang Virginia. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ cuối năm 2016.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả đã kề cận tuổi 90 và lần đầu nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2019, với bài về Washington D,C. Mùa Lễ Chiến Sĩ Trận Vong và Bức Tường Đá Đen khắc tên các tử sĩ trong cuộc chiến Việt Nam.
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7/2018, với bài “Thời Gian Ơn, Ngừng Lại”. Tên thật: Nguyễn Thị Kỳ, Bút hiệu: duyenky. Trước 30.4.1975: giáo viên Toán Lý Hoa-Tư thục-Saigon-VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.