Hôm nay,  

Viết Về “Viết Về Nước Mỹ” 2

02/12/202509:57:00(Xem: 929)
TG Hoàng Đình Minh Long tại lễ trao giải VVNM 2025
TG Hoàng Đình Minh Long tại lễ trao giải VVNM 2025


Tác giả định cư tại Mỹ từ năm 1991 và hiện là kỹ sư phần mềm cho Raytheon. Tác giả đã tham gia VVNM từ năm 2002 và nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017 và 2025.  Tác giả từng là cộng tác viên thể thao của báo Sài gòn nhỏ. Tiểu thuyết Xe Tình của tác giả được đăng nhiều kỳ trên báo Sài gòn nhỏ vào năm 2022. Sau đây là một bài viết ngắn còn nóng hổi ghi lại vài chi tiết thú vị mà tác giả cảm nhận được trong buổi lễ trao giải Viết Về Nước Mỹ 2025 mới diễn ra vào hôm qua, Chủ Nhật 30 tháng 11.
 
***
 
Hôm qua tôi đi tham dự lễ trao giải Việt Báo Viết Về Nước Mỹ (VVNM) lần thứ 25. Vậy là đã tám năm từ khi tôi tham dự lễ trao giải VVNM lần trước và hai mươi ba năm từ lần đầu. Có nhiều thứ đã thay đổi và cũng còn nhiều cái vẫn còn nguyên như hai lần trước.
 
Khách mời danh dự năm 2002 có nhạc sĩ Phạm Duy, tài tử Kiều Chinh, nhà thơ Du Tử Lê, nhà báo Đỗ Ngọc Yến của báo Người Việt. Trong những người này chỉ còn tài tử Kiều Chinh có mặt ngày hôm qua. Nếu tôi nhớ không lầm thì năm đó cũng là năm bà Trùng Quang được vinh danh là tác giả cao tuổi nhất (92). Năm đó có lẽ tôi là một trong hai tác giả trẻ tuổi nhất (29), người kia là Orchid Lâm Quỳnh (?). 
 
Hôm qua, tại lễ trao giải VVNM, tôi vẫn còn là một trong ba tác giả lãnh thưởng trẻ nhất. Vừa đậu xe xong, bước ra là thấy tác giả trẻ tuổi nhất, Võ Phú, đang đi bên cạnh. Võ Phú tuy là tác giả trẻ tuổi nhất ngày hôm qua nhưng lại là một trong những tác giả nhiều “tuổi VVNM” nhất vì đã tham gia từ năm 2004. Không những là “già làng” trong giới cầm bút VVNM, Phú còn là một tuổi trẻ tài cao khi tôi thấy Phú khệ nệ khiêng một đống sách trên tay. Phú ký tặng tôi một cuốn sách do Phú viết bằng tiếng Anh. Phú hứa với tôi rằng nếu một ngày đẹp trời nào đó tôi muốn in sách, Phú sẽ dẫn đường chỉ lối. 
 
Vào phòng tiếp tân, khi tiến về bàn số ba, từ xa tôi đã nhận ra tác giả dí dỏm nhất của VVNM, Phước An Thy. Tôi, một người chủ trương viết dí dỏm cho đời bớt khổ, liền kéo ngồi xuống ghế cạnh anh Thy. Vì mải nói chuyện với anh Thy nên mãi sau đó tôi mới nhận ra tác giả trẻ tuổi thứ nhì là Việt An cũng ngồi cùng bàn. Đang nói chuyện rôm rả thì CEO Hòa Bình đến. Sau khi nhìn bảng tên của tôi, CEO phán:
 
- Khi đọc bài của tác giả, đoán tác giả là một người khác hơn ngoài đời như vầy.
 
Không hiểu ý CEO nói tôi ngoài đời nhìn mặt ác hơn hay đểu hơn so với trong văn chương. Nếu CEO có đọc được những dòng này làm ơn “còm men” một phát dưới mục Ý kiến của bạn để cho tác giả được tỏ tường, không còn phải đoán già đoán non như từ hôm qua đến giờ.
 
Hai tác giả ngồi cùng bàn tương đối còn mới với VVNM và vì thế không có mặt tại lễ trao giải thưởng tôi tham dự lần trước. Cũng đã tám năm rồi cho nên cũng dễ hiểu chuyện các tác giả lẫy lừng mà tôi ngồi chung bàn năm 2017 như Chú Chín Cali, Đông Trinh, Huỳnh Thị Phi Phượng không có mặt hôm qua.
 
Có một tác giả chung bàn năm 2017 có mặt hôm qua, bên bàn số 9, là cô Lại Thị Mơ. Cô và tôi đã biết nhau trên dưới 40 năm vì tôi là học trò cấp hai của cô ở Sài gòn. Nhờ VVNM mà hai cô trò mới liên lạc với nhau tại Hoa kỳ. Cô tham gia VVNM năm 2017 và được giải thưởng ngay lần đầu tham dự. Sau đó, cô cứ tiếp tục gởi bài cho VVNM và nhận giải thưởng lần hai vào năm 2023. Năm nay là lần nhận giải thứ ba của cô. 
 
Thành phần MC năm nay vẫn như cách đây 8 năm. MC Thụy Trinh vẫn không chịu già đi chút nào. LS Nguyễn Hoàng Dũng thì dí dỏm hơn xưa. Câu chuyện bất động sản rất có duyên. Chúc LS thành công với bất động sản, mà nhớ chơi bất động sản thương mại cho nó oai.
 
Như LS Dũng và nhiều người đã nói hôm qua, VVNM tròn 25 tuổi, nghĩa là mừng lễ bạc. Tuy tôi không tham gia VVNM từ năm đầu tiên nhưng giữa tôi và VVNM có những con số thú vị. VVNM được 25 tuổi thì tôi "bị“ 52 tuổi. Tôi bắt đầu tham gia VVNM năm 29 tuổi thì VVNM lập ra giải Trùng Quang khi bà được 92 tuổi. Khi tham gia VVNM năm 2002, tôi là một trong những tác giả ranh con nhất. Bây giờ, 23 năm sau, tôi vẫn nằm trong nhóm tác giả trẻ nhất. Tuy tuổi đời nằm trong nhóm trẻ nhất nhưng tuổi VVNM lại nằm trong nhóm già nhất (với Võ Phú). 
 
Tuy trên giấy tờ mang tiếng là một trong những tác giả tham gia VVNM lâu nhất nhưng số bài viết của tôi khá ít so với các đại văn hào VVNM khác. Có những vị đóng góp trong vòng một năm cả hai chục bài nhưng sau đó lại biến mất. Tôi đóng góp trung bình chỉ 1.5 bài mỗi năm. Như đã viết trước đây, vì phải lo đi kiếm ăn, cuộc sống bận rộn cho nên lâu lâu mới … rặn ra được một bài.  Thôi thì tự bào chữa rằng “chậm mà chắc”, cứ âm ỉ kéo dài tình yêu dành cho VVNM thay vì bạo phát bạo tàn.
 
Xin phép bắt chước các quan khách ngày hôm qua, chúc cho VVNM sau 25 năm thành công sẽ đứng vững thêm 40 năm nữa. Chắc quý độc giả đang thắc mắc tại sao không là 25, 50 hay 100 mà lại là 40 năm. Xin thưa đó là vì 40 năm nữa tôi sẽ bằng tuổi bà Trùng Quang và hy vọng lúc đó sẽ lãnh giải mang tên bà.
 
Ngày đầu tiên tháng 12 năm 2025
 
Hoàng Đình Minh Long

Ý kiến bạn đọc
04/12/202518:12:55
Khách
Dạ cám ơn anh đã nhắc đến tên Võ Phú trong bài viết ... Rất vui và hạnh phúc :)
https://www.facebook.com/ythy.phuvo
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 500,803
Đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi. My đi vào tiệm tạp hóa trong đầu cứ lẩm nhẩm lời mẹ dặn “đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi”. Muối thì dễ rồi, nhưng còn vôi, kiếm đâu ra? Những ngày lễ khác, mẹ chẳng để ý, con cháu muốn làm gì thì làm. Chỉ có Tết Nguyên Đán là mẹ nhớ. Hình như cả đời mẹ chỉ chú trọng đến tết Ta. Mẹ không muốn bỏ qua bất kỳ tục lệ nào. Mọi thứ đâu ra đấy, không có làm phiên phiến qua loa.
Suy từ câu nói bất hủ của học giả Phạm Quỳnh, "Truyện Kiều còn thì... nước ta còn”, thì người Việt nơi hải ngoại phải nói, “Tiếng Việt còn thì nước Việt còn”. Mà theo nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, "Sống trên đời sống cần có một tấm lòng”, mình có được tấm lòng thì ý nghĩa cuộc đời mình không lẽ để gió cuốn hết đi. Cho nên tấm lòng quý nhất là giữ gìn và bảo tồn Văn hóa cùng Việt Ngữ của quê hương.
Tham gia VVNM từ năm 2010, bàn viết thuở đó của tôi bị vài bạn độc còm như ri: - Ở bên Pháp biết gì về Nước Mỹ mà viết! Tôi thất kinh hồn vía như đứa đi vượt biên đường bộ qua Campuchia bị công an việt cộng bắt quả tang, may thay Ban Giám Khảo VVNM không hề kỳ thị tôi ở tận bên nớ lại dám viết chuyện bên ni. Tôi từng đi Mỹ thăm chị em tôi và gia đình bên chồng, bạn bè… từ năm 2005, nước Mỹ trở nên thân quen từ những chuyến đi về với bao câu chuyện tôi ghi lại trên mục VVNM.
Tôi chưa già và tôi tự hỏi bao nhiêu tuổi mới gọi là già. Người thì nói sau sáu mươi tuổi sẽ được gọi là già. Người khác nói sau khi về hưu sẽ chính thức bước vào tuổi già. Bác Duy Lâm, Một đồng nghiệp của tôi vẫn đến trường đi cày đều đều đến lúc bác đã bảy mươi lăm tuổi nhưng bác vẫn chưa chịu nghỉ hưu. Bác bảo bác chưa già nên bác sẽ làm đến khi nào bác không còn sức khỏe vì bác rất thích công việc của bác, công việc của một người phụ giáo. Vị bác sĩ chuyên chữa bệnh dị ứng phấn hoa của tôi đã gần 74 tuổi vẫn đến văn phòng của ông để khám cho bệnh nhân bốn ngày trong một tuần vì ông yêu thích công việc của ông. Tôi gặp rất nhiều người Mỹ vẫn say sưa đi làm dù đã quá tuổi nghỉ hưu vì họ còn sức khỏe và tìm thấy niềm vui trong công việc chứ không phải vì họ cần tiền. Bên cạnh bức tranh đầy những màu sắc tươi sáng đó, tôi biết vẫn còn nhiều bức tranh ảm đạm, âu sầu trong cộng đồng người Việt ở thành phố nơi tôi cư ngụ.
Trời rét căm căm, gió lạnh thổi ù ù bên ngoài, đường xá im vắng không một bóng người, không cả một chiếc xe qua lại. Ông Thanh uể oải ngồi dậy để đi đón Huệ, ngày nào cũng thế, mười một giờ tối phải đi rước vợ về. Huệ làm phục vụ cho nhà hàng buffet Hibachi ở vùng Riverdale. Huệ qua Mỹ đã hơn hai năm rồi mà ông Thanh vẫn không chịu tập cho Huệ lái xe, nhiều lời ra tiếng vào cũng đến tai ông nhưng ông mặc kệ. Ông chấp nhận sáng chiều đưa đón chứ không hề muốn cho Huệ lái xe, cũng may công việc của ông rất tự do, không lệ thuộc giờ giấc nên mới có thể đưa rước như thế!
Năm nay vùng Hoa Thịnh Đốn trời lạnh sớm hơn mọi năm. Giữa tháng 11 đã có tuyết đầu mùa. Không nhiều lắm, lất phất bông tuyết nhỏ nhỏ rơi xuống đất độ 5, 10 phút là tan. Tuy nhiên trời lạnh. Ban đêm 33 độ F-36 độ F. Ban ngày phần lớn nắng đẹp lắm, vàng tươi. Các loại hoa như impatient hay petunia hoa lá héo úa, thấy tội nghiệp. Hoa Pansy không sao, xanh tươi như cũ. Loại hoa này chịu được lạnh suốt mùa đông...
Nhìn cháu nội tám tháng tuổi đang tìm cách làm sao mở gói quà to, mùa Giáng Sinh đầu tiên trong đời cháu, cái gì cũng mới mẻ, lạ lẫm, cháu giương đôi mắt thật to tròn ngây thơ nhìn những món quà xanh đỏ, giây nơ hoa chằng chịt, chẳng hiểu chút ý nghĩa nào, nhưng miệng luôn mỉm cười, đôi chân mày nhíu lại dường như suy nghĩ mông lung.. Những chiếc máy hình, iphone đều bấm lia lịa, các bác, cô chú dì đều muốn lấy những góc hình dễ thương nhất của cháu vào phút này, vì cháu là đứa bé nhỏ nhất trong gia đình cả hai bên nội ngoại lại là đứa cháu đầu tiên nữa.
Năm nay ông Tư đã qua tuổi tám mươi, nhưng trông ông khỏe mạnh và trí tuệ còn minh mẫn - so với những ông lão cùng lứa tuổi, ông được xếp hạng trên trung bình. Những buổi họp mặt ở Hội Cao Niên, các cụ thường ngồi lại với nhau uống trà, tán gẫu chuyện đời. Có ông kể chuyện buồn bị con cháu bỏ bê; có ông than thở chuyện ốm đau; có ông nuối tiếc chưa trả được mối thù vong quốc đầu đã bạc, bèn ngâm mấy câu thơ của Đặng Dung
... Mưa cuối năm vẫn rả rích ngoài trời mù sương và gió lạnh, thảm lá vàng ướt mưa về cội. Bỗng nhớ câu nói đêm qua của một vị thiền sư bên Nhật, ông nói, “cuộc đời như một chiếc va li, sống phải biết khi nào xách lên, khi nào để xuống, phải soạn lại va li cho mỗi hành trình…” Tôi nghe không hiểu ý ngài lắm vì thiền sư đâu phải người thường dễ hiểu, chỉ nhớ bà ngoại mấy đứa nhỏ từng nói, “cái gì cầm lên được thì bỏ xuống được.” ...
Nhạc sĩ Cung Tiến