Hôm nay,  

Ngày Giỗ Ông Nội Chồng

21/10/202500:00:00(Xem: 1633)
bo-sach-vvnm 
Tác giả tên thật là Phương Nguyễn. Sinh năm 1957 tại Phủ Cam, Huế, là cựu học sinh trường Jeanne D'Arc. Bà hiện ở tại thành phố Seattle, tiểu bang Washington. Tác giả vừa nhận giải Đặc Biệt năm 2023. Sau đây là một bài viết nhẹ nhàng ghi lại lòng hiếu kính ông bà tổ tiên của tác giả qua việc chuẩn bị ngày giỗ của ông nội chồng.
 
***
 
Mỗi năm tới ngày này, lòng tôi dâng lên một cảm giác vừa bùi ngùi, vừa ấm áp. Đó là ngày giỗ ông Nội chồng. Một ngày mà không chỉ riêng gia đình nhỏ của tôi mà cả đại gia đình, xem như một ngày sum họp quan trọng. Dẫu Ông đã đi xa nhiều năm, hình ảnh kỷ niệm, và tình thương của Ông vẫn còn hiện diện, trong từng nhà, trong từng câu chuyện được con cháu nhắc lại.
 
Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình truyền thống đạo Công Giáo, gia đình nội của tôi có một Linh Mục, gia đình ngoại có ba Linh Mục, chị ruột nữ tu dòng Saint Paul, họ suốt đời tận hiến cho Chúa và tha nhân. Đó là niềm hãnh diện không chỉ cho gia đình mà còn cho họ hàng, thân quen.
 
Trong khi đó, gia đình chồng tôi, từ bao đời gìn giữ đạo thờ cúng tổ tiên. Đặc biệt con trai và cháu ngoại của ông anh chồng, một là Đại Đức trụ trì chùa An Cựu, và một là Đại Đức giảng dạy tu viện Phật giáo ở Florida. Ngoài ra, hai cô con gái của chú em út là hai Ni Cô đang tu ở chùa Diệu Viên thành phố Huế. Còn gia đình mấy chú trong họ tộc, một Thượng Tọa, hai Đại Đức, và hai Ni cô đang ở các chùa miền Đông Bắc Hoa Kỳ.
 
Chính sự giao thoa này làm cho tôi cảm nhận được vẻ đẹp đa dạng trong đức tin. Tất cả đã gặp nhau ở một điểm chung, đó là “lòng Hiếu Kính với Tổ Tiên”. Tình thương yêu gia đình và sự hướng thiện trong cuộc sống.
 
Ông bà ta có câu “Cây có cội, nước có nguồn”. Mặc dù mỗi tôn giáo có truyền thống khác nhau, có cách biểu hiện khác nhau, nhưng khi nghĩ tới ngày giỗ của ông Nội chồng, tôi thấy tất cả như hòa quyện thành một dòng chảy duy nhất. Đó là sự Tri Ân.
 
Người Công Giáo, ngày giỗ, dâng thánh lễ cầu hồn tại nhà thờ, ở nhà đọc kinh cầu nguyện. Đạo Phật thì tụng kinh, thắp nhang tưởng niệm. Thờ cúng tổ tiên như gia đình chồng tôi thì cúng lễ vật, hoa quả, thức ăn, nhang, đèn, trầm, trà, …  nhiều khi còn đốt giấy tiền, vàng mã. Tôn giáo nào cũng xuất phát từ lòng thành, đều hướng về linh hồn người quá cố.
 
Gia đình chồng ở Quảng Trị. Tôi sống ở Huế.  Mỗi năm đến ngày giỗ ông Nội chồng, tôi lo chu đáo. Từ việc sắm sửa lễ vật, chuẩn bị mâm cỗ, thuê xe ba giờ sáng khởi hành, vận chuyển lễ vật ra cho kịp giờ cúng giỗ. Thời tiết thất thường, có khi mưa gió, có khi nắng cháy da, đường xa vất vả, nhưng lòng tôi thấy hạnh phúc lạ thường. Bởi tôi hiểu đó không chỉ là trách nhiệm của người con dâu trong gia đình, mà còn là niềm vinh dự được góp phần duy trì truyền thống đạo hiếu.
 
Mấy chục năm, tới ngày này, tôi luôn tận tâm lo giỗ cho Ông. Thời gian trôi nhanh, con cháu trưởng thành, tản mác khắp nơi để mưu sinh, người đi, kẻ ở, nhưng không người nào quên ngày giỗ của ông.
 
Tôi luôn coi sự chuẩn bị ngày giỗ của Ông như là bổn phận thiêng liêng. Ngày giỗ không chỉ là ngày tưởng nhớ người quá cố,  mà là một tấm gương cho sự kết nối, hai truyền thống, hai niềm tin.
 
Khi cả nhà quây quần trước bàn thờ nghi ngút khói hương, tôi nghĩ chắc ông Nội chồng đang mỉm cười. Ông vui vì con cháu hiếu thảo. Ông vui vì giá trị tinh thần được tiếp nối. Ông vui vì con cháu dù theo đạo này đạo khác, vẫn cùng chung một tấm lòng hướng thiện, biết thương yêu và gắn kết. Ngày giỗ không còn là ngày buồn, mà là một ngày vui , vì đó là ngày của yêu thương, của sum họp, của niềm tin nối liền các thế hệ.
 
Tôi thấy mình may mắn được làm dâu trong một gia đình như vậy. Nơi mà sự đa dạng tôn giáo, không tạo nên khoảng cách, mà ngược lại, càng làm sáng ngời ý nghĩa chữ Hiếu.
 
Từ ngày gia đình tôi qua định cư tại Hoa Kỳ, cuộc sống tất bật, nhiều thay đổi, nhiều khi tôi tưởng mình đang bị cuốn trôi theo dòng chảy vội vã của cuộc sống nơi miền đất hứa này. Thế nhưng mỗi khi gần đến ngày giỗ Ông Nội chồng, lòng tôi bồi hồi khó tả, vì đã có lần tôi thầm hứa, ngày  nào tôi tôi còn sức khỏe, tôi sẽ lo chu đáo ngày giỗ của Ông, bất cứ ở đâu.
 
Bây giờ tôi đã ở quá xa quê, không thể thu xếp như những năm tháng ở Huế được, nhưng tôi luôn nhớ, luôn hướng lòng về Quảng Trị. Nhớ bàn thờ nghi ngút khói hương của ngày ấy.
 
Ở bên này, cho dù bận rộn, gần đến ngày giỗ của Ông, tôi tất bật đi tìm chuối cúng, loại chuối mốc của Thái, vì lúc trước nhà chồng tôi nói không cúng chuối ba lùn, tôi đến hai chợ Việt Nam, chợ Lâm và chợ Ba Miền, họ nói thỉnh thoảng mới có, tôi gọi mấy chị bạn, nhắc mấy chị đi chợ thấy chuối mốc nhớ gọi báo cho tôi, hay thấy chợ Mỹ nào bán tin cho tôi với. Gia đình lập bàn thờ, đơm một vài thứ trái cây, một ít  lễ vật giản dị, tôi tin rằng Ông Nội chồng thấu hiểu lòng của tôi.
 
Bởi đạo hiếu không cần mâm cao cỗ đầy, mà cần lòng thành tâm tưởng nhớ. Nhìn khói hương bay trước bàn giỗ của ông, tôi thấy khoảng cách một phần nửa vòng trái đất không còn, mà giờ này đang cùng chung nhịp với bà con bên quê nhà.
 
Nhiều lúc ngồi nhớ lại, quảng thời gian ấy, mấy chục năm liền, từ Huế ra Quảng Trị lo giỗ, khi ấy con còn nhỏ, kinh tế khó khăn, nhưng tôi chưa bao giờ nề hà.  Con nhỏ, đường xa, mưa gió vẫn đi,  bởi tôi nghĩ rằng, đó là trách nhiệm, là nghĩa cử của người con dâu, giờ nghĩ lại những năm tháng ấy thật quý giá. Chúng là sợi dây nối kết với đại gia đình, nối liền với ông Nội chồng, người mà tôi hằng tôn kính.
 
Nay sống nơi đây, nhìn con cháu trưởng thành, tôi thấy ngày giỗ này có giá trị đặc biệt. Không chỉ là sự tưởng  nhớ người quá cố, mà còn là bài học giáo dục cho thế hệ con cháu tại đây.
 
Tôi thường nói về ông Cố nội của chúng, Ông là người hiền hậu, nhân từ, hết lòng với gia đình, ông là trụ cột, là điểm tựa cho bao thế hệ. Chồng tôi kể, tuổi thơ của anh ấy gắn liền với bóng dáng ông Nội, buổi sáng ông dắt đi học, chiều về  dạy thêm chữ, nghĩa. Dạy cách làm người …
 
Tôi luôn nhắc các cậu con trai, con dâu về nề nếp gia đình, về phong tục “Uống nước nhớ nguồn”. Tôi muốn con cháu, sinh, lớn lên ở Mỹ, vẫn không quên cội nguồn, gốc gác, vẫn phải nhờ mình còn có một quê hương. Nhớ công ơn Tổ Tiên, Ông Bà đã vất vả dựng xây lên một dòng họ.
 
Ngày giỗ hôm nay, đối với tôi, là ngày gắn kết hai nền văn hóa, Đông, Tây. Cô con dâu  người Mỹ không quen phong tục này, nhưng tôi luôn nhắc nhở đến ngày giỗ, như là một cách giữ gìn bản sắc Việt trong gia đình, để con cháu sau này không mất đi cội rễ. Nhìn khói nhang bay, tôi luôn hồi tưởng về vùng đất Quảng Trị, vùng địa đầu giới tuyến, mùa đông mưa lũ, mùa hè gió Lào hấp chín da thịt.
 
Trước bàn thờ, khói nhang lan tỏa, ông chồng tôi, áo quần chỉnh tề, cúi lạy rồi khấn:
 
- Hôm nay trong khung cảnh gia đình ấm cúng, toàn thể con cháu chúng con thành kính tưởng nhớ đến Ông nội. Thưa ông, ngày giỗ không chỉ là một nghi thức, mà là dịp để chúng con dừng bước, quay về cội nguồn, nhớ đến công ơn sinh thành, nhớ đến tấm gương sáng mà ông bà để lại. Dù sống xa quê hương, chúng con vẫn luôn hướng lòng về tổ tiên, đốt nén nhang thay cho muôn vàn lòng hiếu kính. Con cháu chúng con nguyện sống xứng đáng, yêu thương nhau, để ông được yên lòng nơi chín suối. Xin phù trợ cho gia đình chúng con luôn được an lành, thuận hòa và thế hệ mai sau mãi biết giữ gìn truyền thống, không quên cội nguồn.
 
Ông chồng tôi vái lạy, tiếp theo con trai, con dâu, cháu, đến vái lạy trước bàn thờ của ông. Tôi như thấy ông Nội chồng đang mỉm cười hiền từ. Tôi tin rằng ở nơi xa xôi nào đó, ông luôn quan tâm và mãn nguyện yên lòng vì con cháu của ông vẫn tiếp tục gìn giữ truyền thống, nề nếp của gia đình.
 
 
Phương Lâm
 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 501,668
Đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi. My đi vào tiệm tạp hóa trong đầu cứ lẩm nhẩm lời mẹ dặn “đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi”. Muối thì dễ rồi, nhưng còn vôi, kiếm đâu ra? Những ngày lễ khác, mẹ chẳng để ý, con cháu muốn làm gì thì làm. Chỉ có Tết Nguyên Đán là mẹ nhớ. Hình như cả đời mẹ chỉ chú trọng đến tết Ta. Mẹ không muốn bỏ qua bất kỳ tục lệ nào. Mọi thứ đâu ra đấy, không có làm phiên phiến qua loa.
Suy từ câu nói bất hủ của học giả Phạm Quỳnh, "Truyện Kiều còn thì... nước ta còn”, thì người Việt nơi hải ngoại phải nói, “Tiếng Việt còn thì nước Việt còn”. Mà theo nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, "Sống trên đời sống cần có một tấm lòng”, mình có được tấm lòng thì ý nghĩa cuộc đời mình không lẽ để gió cuốn hết đi. Cho nên tấm lòng quý nhất là giữ gìn và bảo tồn Văn hóa cùng Việt Ngữ của quê hương.
Tham gia VVNM từ năm 2010, bàn viết thuở đó của tôi bị vài bạn độc còm như ri: - Ở bên Pháp biết gì về Nước Mỹ mà viết! Tôi thất kinh hồn vía như đứa đi vượt biên đường bộ qua Campuchia bị công an việt cộng bắt quả tang, may thay Ban Giám Khảo VVNM không hề kỳ thị tôi ở tận bên nớ lại dám viết chuyện bên ni. Tôi từng đi Mỹ thăm chị em tôi và gia đình bên chồng, bạn bè… từ năm 2005, nước Mỹ trở nên thân quen từ những chuyến đi về với bao câu chuyện tôi ghi lại trên mục VVNM.
Tôi chưa già và tôi tự hỏi bao nhiêu tuổi mới gọi là già. Người thì nói sau sáu mươi tuổi sẽ được gọi là già. Người khác nói sau khi về hưu sẽ chính thức bước vào tuổi già. Bác Duy Lâm, Một đồng nghiệp của tôi vẫn đến trường đi cày đều đều đến lúc bác đã bảy mươi lăm tuổi nhưng bác vẫn chưa chịu nghỉ hưu. Bác bảo bác chưa già nên bác sẽ làm đến khi nào bác không còn sức khỏe vì bác rất thích công việc của bác, công việc của một người phụ giáo. Vị bác sĩ chuyên chữa bệnh dị ứng phấn hoa của tôi đã gần 74 tuổi vẫn đến văn phòng của ông để khám cho bệnh nhân bốn ngày trong một tuần vì ông yêu thích công việc của ông. Tôi gặp rất nhiều người Mỹ vẫn say sưa đi làm dù đã quá tuổi nghỉ hưu vì họ còn sức khỏe và tìm thấy niềm vui trong công việc chứ không phải vì họ cần tiền. Bên cạnh bức tranh đầy những màu sắc tươi sáng đó, tôi biết vẫn còn nhiều bức tranh ảm đạm, âu sầu trong cộng đồng người Việt ở thành phố nơi tôi cư ngụ.
Trời rét căm căm, gió lạnh thổi ù ù bên ngoài, đường xá im vắng không một bóng người, không cả một chiếc xe qua lại. Ông Thanh uể oải ngồi dậy để đi đón Huệ, ngày nào cũng thế, mười một giờ tối phải đi rước vợ về. Huệ làm phục vụ cho nhà hàng buffet Hibachi ở vùng Riverdale. Huệ qua Mỹ đã hơn hai năm rồi mà ông Thanh vẫn không chịu tập cho Huệ lái xe, nhiều lời ra tiếng vào cũng đến tai ông nhưng ông mặc kệ. Ông chấp nhận sáng chiều đưa đón chứ không hề muốn cho Huệ lái xe, cũng may công việc của ông rất tự do, không lệ thuộc giờ giấc nên mới có thể đưa rước như thế!
Năm nay vùng Hoa Thịnh Đốn trời lạnh sớm hơn mọi năm. Giữa tháng 11 đã có tuyết đầu mùa. Không nhiều lắm, lất phất bông tuyết nhỏ nhỏ rơi xuống đất độ 5, 10 phút là tan. Tuy nhiên trời lạnh. Ban đêm 33 độ F-36 độ F. Ban ngày phần lớn nắng đẹp lắm, vàng tươi. Các loại hoa như impatient hay petunia hoa lá héo úa, thấy tội nghiệp. Hoa Pansy không sao, xanh tươi như cũ. Loại hoa này chịu được lạnh suốt mùa đông...
Nhìn cháu nội tám tháng tuổi đang tìm cách làm sao mở gói quà to, mùa Giáng Sinh đầu tiên trong đời cháu, cái gì cũng mới mẻ, lạ lẫm, cháu giương đôi mắt thật to tròn ngây thơ nhìn những món quà xanh đỏ, giây nơ hoa chằng chịt, chẳng hiểu chút ý nghĩa nào, nhưng miệng luôn mỉm cười, đôi chân mày nhíu lại dường như suy nghĩ mông lung.. Những chiếc máy hình, iphone đều bấm lia lịa, các bác, cô chú dì đều muốn lấy những góc hình dễ thương nhất của cháu vào phút này, vì cháu là đứa bé nhỏ nhất trong gia đình cả hai bên nội ngoại lại là đứa cháu đầu tiên nữa.
Năm nay ông Tư đã qua tuổi tám mươi, nhưng trông ông khỏe mạnh và trí tuệ còn minh mẫn - so với những ông lão cùng lứa tuổi, ông được xếp hạng trên trung bình. Những buổi họp mặt ở Hội Cao Niên, các cụ thường ngồi lại với nhau uống trà, tán gẫu chuyện đời. Có ông kể chuyện buồn bị con cháu bỏ bê; có ông than thở chuyện ốm đau; có ông nuối tiếc chưa trả được mối thù vong quốc đầu đã bạc, bèn ngâm mấy câu thơ của Đặng Dung
... Mưa cuối năm vẫn rả rích ngoài trời mù sương và gió lạnh, thảm lá vàng ướt mưa về cội. Bỗng nhớ câu nói đêm qua của một vị thiền sư bên Nhật, ông nói, “cuộc đời như một chiếc va li, sống phải biết khi nào xách lên, khi nào để xuống, phải soạn lại va li cho mỗi hành trình…” Tôi nghe không hiểu ý ngài lắm vì thiền sư đâu phải người thường dễ hiểu, chỉ nhớ bà ngoại mấy đứa nhỏ từng nói, “cái gì cầm lên được thì bỏ xuống được.” ...
Nhạc sĩ Cung Tiến