Hôm nay,  

Oan Trái

10/01/202421:10:00(Xem: 3842)

IMG_5606
 
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975. Vượt biển và định cư tại Mỹ năm 1980, làm thư ký văn phòng chính ngạch tại City of San Jose từ 1988-2006. Về hưu vào tuổi 55, hiện ở nhà chăm nom các cháu nội ngoại. Tác giả nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm 2018 và 2021.

*

Tâm hồn đang mơ say với giấc mộng đẹp còn vương lại từ đêm hôm qua. Bỗng nghe tiếng gọi của dì Thu, tôi giật mình tỉnh giấc rồi mà lòng vẫn còn luyến tiếc mộng mị an lành vừa thoáng tan đi. Chợt nhớ lại, hôm nay Huấn sẽ đến đón hai dì cháu chúng tôi đi biển. Sau nhiều lần chàng mời, dì Thu cứ nấn ná mãi cho đến gần ngày lễ ra trường của tôi, dì mới nhận lời để cả hai dì cháu đi chơi chung với anh hôm nay, và dì cháu tôi cũng nhận lời mời sẽ đến thăm gia đình bên ấy nhân ngày đọc kinh giỗ cho cha của chàng vào thứ bảy tuần tới.

Ngày hôm qua, khi nghe ban tổ chức trường vừa gọi đến tên Quỳnh Lan, tôi vội vàng len qua hàng ghế để đi lên, những bước chân nhẹ nhàng đánh lập cập vướng vào nhau đi không vững, bồi hồi xúc động một lúc lâu tôi mới lấy lại được sự bình tĩnh đi lên đến nơi để đón nhận văn bằng tốt nghiệp Bachelor, đó là thành quả ước vọng của tôi và cả dì Thu nữa. Tôi tốt nghiệp ngành Management Information System, Net Working ở San Jose State, điều vui mừng hơn nữa là đã thi đậu và sẽ ký hồ sơ nhận việc làm cho City of San Jose.

Đúng là thần giao cách cảm, tôi vừa lẩm bẩm nhắc đến tên anh, thì cùng lúc điện thoại cầm tay của tôi vang lên. Chàng gọi điện thoại cho tôi và nói:
"Anh sắp đến rồi, khoảng độ hai mươi phút nữa"

Tôi vui sướng đáp lời:

"Vâng, lái xe cẩn thận anh nhé!"

Tôi nũng nịu quay sang hỏi dì:

"Cháu mặc cái áo đầm này có được không hả dì?”

Dì Thu trả lời không cần suy nghĩ:

"Cái áo rất đẹp, người còn đẹp hơn"

"Cháu cưng của dì mặc áo nào mà chả đẹp!?"

Tôi mỉm cười hãnh diện, sung sướng với những mơ ước đang đón chờ.

Tiếng chuông ở cửa vang lên đã đem dì cháu tôi trở về thực tại, dì bước ra mở cửa.  Chàng của tôi nét mặt vui cười rạng rỡ cúi đầu chào Dì, rồi tiến đến gần bên tôi và trao tặng tôi bó hoa hồng màu hồng thẫm, điểm lẫn những chùm hoa nho nhỏ màu tim tím. Một bầu trời xinh tươi, tràn ngập tin yêu trọn vẹn đang tỏa sáng vây quanh chúng tôi. 

Chàng quay qua phía dì Thu để xin phép:

"Cháu xin phép mời dì và em Quỳnh Lan đi nhé!"

Dì Thu đáp lời:

"Ừ, chúng ta đi kẻo trễ."

Cả ba người chúng tôi lần lượt bước ra khỏi cửa và đi lại chỗ đậu xe của Huấn, chàng mở cửa xe để mời dì và tôi lên chiếc xe BMW mới của chàng. Trên đường từ nhà tôi đi đến biển Carmel tuy xa, nhưng thật gần, vì trên xe chúng tôi cùng chuyện trò, to nhỏ thật hợp ý nên xe chạy gần đến nơi hồi nào rồi mà vẫn chưa hề hay biết. Dì Thu cười đùa hỏi "Huấn ơi!  Sao cái xe của cháu lại viết tắt có ba chữ BMW nghĩa là gì vậy cháu?"  Chàng khe khẽ trả lời chỉ đủ cho người đã hỏi nghe thôi, người đời đặt nó là "Be My Wife" đó dì ạ;  Dì Thu bật cười ròn rã, Huấn cười theo, tôi cũng phụ họa cười dù chả nghe được rõ câu giải thích của anh chàng.

Huấn vừa quẹo xe vào bãi đậu xe của bờ biển, Quỳnh Lan reo lên:

"Ô kìa!  Bờ biển Carmel thênh thang trải toàn là cát trắng mịn, nước biển trong xanh biếc màu ngọc bích, đẹp quá!"  

Carmel-by-the-Sea thông thường được gọi là Carmel, là một thành phố biển thuộc quận hạt Monterey, tiểu bang California, United States được tìm ra vào năm 1902, nhưng mãi cho đến ngày 31 tháng 10, năm 1916 mới chính thức được mang tên Carmel-by-the-Sea.  Đến du ngoạn ở Carmel thì sẽ không thất vọng, bởi vì đường đi rất dễ dàng, phong cảnh lãng mạn biển đẹp nên thơ dễ quyến rũ lòng người du khách.
 
Chàng dìu tôi cùng đi trên cát, những vết chân của chúng tôi lún in sâu xuống cát như những kỷ niệm kết dấu ấn tình yêu đầu đời, tôi vui sướng đi nép vào chàng để hưởng những diễm phúc đang có. Dì vẫn đi bên cạnh chúng tôi, để nâng đỡ tinh thần cho hai kẻ đang yêu. Một lát sau, chúng tôi phụ chàng giăng lều, cái lều nhỏ hẹp chỉ đủ cho ba người chúng tôi tránh gió, cũng có đem theo ba cái ghế xếp để ngồi. Dì Thu muốn ở trong lều để nghỉ một chút, còn tôi và Huấn ngồi ở phía ngoài, cạnh cái lều ngắm biển. 

Ngoài kia xa xa, từng đợt sóng biển vẫn mơ màng đánh dạt vào bờ những san hô rong rêu, bọt nước trắng xoá tung toé dâng lên, ập vào tạo thành những nhạc khúc thiên nhiên, réo rắt chan chứa như đang reo vui chúc mừng cho chúng tôi một ngày hạnh ngộ ấm nồng.

Anh Huấn là người lớn lên ở miền biển, cho nên hễ ra đến bờ biển là muốn xuống nước, tôi không biết bơi, lại sợ nước nên vẫn ngồi để ngắm biển một mình. Chàng lớn hơn tôi ba tuổi, nên đã tốt nghiệp trước tôi với cái bằng Master of Engineering, chàng đang làm việc cho hãng điện tử ở miền Bắc California, giữ chức vụ Engineering Manager, trưởng ban Software & Hardware.  Tôi quen chàng vào dịp sinh nhật của cô bạn thân, bạn trai của nhỏ Cúc là bạn của chàng hồi còn là sinh viên Đại Học Berkeley ở miền Bắc California. Mặc dù đã quen nhau được hơn một năm, tôi vẫn giữ gìn. Lời dạy dỗ của dì vẫn luôn ghi khắc trong tôi, tình yêu của tôi và chàng được nuôi dưỡng trong lễ giáo gia phong, Huấn luôn tán thành ý kiến và nể phục dì Thu, dì làm việc ở Khoa Tâm Lý Học cho bệnh viện ở Thành Phố Fremont California.

Dì Thu thấy Huấn đi ngược lại hướng lều của chúng tôi đang ngồi, thì nhắc nhở tôi sắp bày sẵn bánh mì thịt nướng, bò bía, dưa hấu và nước dừa hộp để chúng tôi cùng dùng trưa chung với nhau. Buổi ăn trưa tuy đơn sơ nhưng đậm đà tình cảm ân cần trao nhau như đã là người cùng một mái gia đình từ thuở nào. Chúng tôi chia sẻ những ước nguyện trong tâm tư và bàn việc dự tính hướng về tương lai, dì ngồi nghe chỉ gật gù, thỉnh thoảng mới chêm góp ý thêm tí chút cho vui.  

**
 
Vào chiều của ngày hôm trước ngày hẹn, Huấn đã gọi điện thoại cho tôi để nhắc nhở là trưa ngày mai chàng sẽ đến đón dì cháu tôi vào lúc mười một giờ để sang thăm gia đình bên nhà, giọng chàng khẩn khoản ngọt ngào dặn đi, dặn lại. Tôi chỉ biết nghe theo lời chàng, chứ đâu biết thay đổi điều chi. Thấy điện thoại nhà reo vang, dì Thu đang ở trong bếp cũng nói vọng ra "Nếu Huấn nó gọi thì cứ bảo là mình không có quên hẹn đâu nhé", lúc ấy tôi đã cúp điện thoại rồi, nên chỉ biết "Dạ" cho dì yên tâm thôi. Dì và tôi vừa nướng xong hai ổ bánh bông lan với nho khô để mai đem qua bên nhà biếu mẹ anh Huấn, mùi bánh thơm phức lan tỏa ra cả nhà ngửi thấy mà thèm, muốn véo một miếng để ăn thử ghê đi.

Sáng hôm nay tôi dậy thật sớm, mặc chiếc áo đầm dài đến gót chân có hoa màu tím điểm hồng trên nền lụa đen thật trang nhã, rồi trang điểm rất nhẹ. Dì Thu vừa mở cửa phòng bước ra, nhìn thấy dì đã tươm tất, dì mỉm cười bảo tôi "Hai dì cháu mình ăn chén oatmeal nhỏ cho đỡ lòng, kẻo đến chỗ lạ còn phải thăm hỏi nữa chứ?" Dì đã bỏ bánh, và hai keo cơm rượu nếp vào giỏ sẵn sàng để khi Huấn đến thì khỏi sợ quên.

Hôm nay tôi nôn nao mong được gặp chàng sớm. Anh rất đúng hẹn, đồng hồ mới điểm mười một giờ trưa là Huấn đã có mặt ngay trước cửa nhà tôi, Anh xuống xe cúi đầu chào dì, miệng tươi cười hớn hở mời chúng tôi lên xe để cùng đi đến thăm gia đình chàng. Người lái xe vẫn cho xe quay chạy về hướng cũ, cái hướng mà mới tuần vừa qua chúng tôi đã đi đến, từ nhà tôi đến Thành Phố biển Carmel mất khoảng một tiếng rưỡi, nếu bị kẹt xe thì phải lâu hơn.  Lần này cũng lối đi cũ, nhưng mỗi người đều có niềm ưu tư khác nhau, không khí trầm lặng nên cảm thấy đường dài xa hơn.

Chàng cho xe rẽ vào nhà. Có vài người đã đứng chờ sẵn ở gần cửa chính, nhìn thoáng qua, tôi đoán là mẹ của chàng và người thân. Hai bên cùng trao nhau những nụ cười và cất lời chào hỏi nồng ấm ghi ước buổi ban đầu gặp gỡ. Mẹ chàng mời dì Thu và tôi vào nhà theo đúng lễ nghĩa sơ giao tình cảm đậm đà, sau đó bà mời chúng tôi ra ngoài, xem ngắm cảnh vườn hoa, cây ăn trái đủ loại;  Nào cây nhãn, cây ổi xá lị, sa bô chê, táo tàu, vài luống rau thơm và giàn bầu bí, rồi mới trở vào lại trong nhà để mời trà nước.

Mọi người thân thuộc đã được mời vào phòng khách chính để đọc kinh cho người cha thân yêu của anh Huấn. Lần đầu tiên tôi được biết tên của cha chàng ghi trên ảnh vị, để dưới cây Thánh Giá gần hai cây nến trắng. Ông mặc Quân Phục của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, trên cổ áo có gắn hoa mai và ngực áo gắn đầy những huy chương kiểu khác nhau, còn có cả cái mũ bê rê đã bạc màu để gần bức ảnh. Cả nhà nghiêm trang đọc kinh, dì Thu ngồi cạnh bên tôi, cử chỉ của dì lúc này có điều gì bất ổn hơi là lạ. 

Đọc kinh nguyện cầu cho người quá vãng xong, chúng tôi và tất cả lại được mời vào phòng ăn, cả người nhà lẫn khách, đếm khoảng hơn ba mươi người.  Phong lệ này rất có ý nghĩa, vừa đọc kinh cho người đã khuất, mà vừa tề tựu họp mặt những người thân để hàn huyên. 

Bỗng có một vị trượng phu cất lời chia sẻ cùng gia đình, rồi giới thiệu ông là Sĩ Quan tuỳ viên của cha anh Huấn khi xưa, rồi ông bắt đầu thuật lại những kỷ niệm tiền thân và vinh danh vị chỉ huy cũ của mình luôn được thuộc cấp quý mến và nể phục, cùng những chiến công hiển hách anh dũng của người.

Ông bắt đầu thuật chuyện "Tôi còn nhớ rõ, hồi mà xảy ra trận đánh lớn đã tạo nên trang sử hào hùng là Mùa Hè Đỏ Lửa 1972, Thiếu Tá Nguyễn Hoan cùng tiểu đoàn của người bị quân địch bao vây, nhưng ông không hề nao núng khiếp sợ dù đang ở giữa lòng địch, người vẫn cố gắng điều binh để phong toả đem quân lính thoát ra khỏi vòng vây của kẻ thù bằng mọi cách, an toàn như đã có thể."

Ông nói tiếp bằng giọng cay đắng bùi ngùi: "Vị Chỉ Huy của tôi không hề hấn gì trước lằn tên, mũi đạn ngoài sa trường, mà đã gục ngã đớn đau dưới đáy mắt mỹ nhân với chính vật phòng thân đeo bên cạnh người của mình. Bao nhiêu năm đã trôi qua đi, nhưng tôi vẫn ân hận mãi, nếu cái ngày hôm ấy tôi không đi phép thì có thể đã phần nào tránh được thảm trạng hãi hùng đó."

Nghe lại uẩn tình xưa, nỗi đau chất ngất đã làm mẹ của Huấn nghẹn lời, nhưng vẫn lên tiếng vặn hỏi:
"Anh nói vậy nghĩa là sao, tôi không hiểu rõ mọi chi tiết?"
Ông bạn thân kể:
"Chuyện là như thế này, tôi đã dặn dò kỹ rồi mới đi phép, vậy mà lính gác cổng không nghe lời tôi nên mới có chuyện đáng tiếc"
"Anh thuật lại đầu đuôi chi tiết cho tôi rõ, mọi sự còn u mê trong tôi."
Thế rồi khi được phép kể thêm, lòng ông như mở cờ:
"Đã nhiều lần cô ả ôm theo đứa bé đến tận hậu cứ Tiểu Đoàn, đòi gặp Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng, lính trực điện vào thì bị tôi từ chối, cấm ngặt. Nghe anh Hoan tâm sự với tôi, bà xã moa đã rõ mọi chuyện, dọa sẽ hành hung cô bồ nhí nên buộc lòng moa phải rút lui có trật tự!"  

"Rồi bẵng đi được hơn một tuần, thì cũng chính cái ngày nghỉ phép của tôi đấy. Nghe kể là hôm ấy cô nàng quay trở lại tìm anh Hoan mà không đem đứa bé theo để ăn vạ như mọi lần trước. Lần này cô ta khóc lóc van xin người lính gác cho cô ấy gặp lại anh một lần chót, để chào tạm biệt và hứa sẽ không bao giờ trở lại đây làm phiền ai nữa. Người gác cổng nghe bùi tai, tội nghiệp quá nên đã cho cô ta vào bên trong hậu cứ để gặp lại người đã bội ước gieo hờn."

"Vào thời điểm ấy, lúc mà chiến tranh đang ở mức thật cao độ, chính phủ phải ký sắc lệnh như: Thiết Quân Luật, ứng chiến và cấm trại 100%, nhất cử nhất động phải đề cao cảnh giác. Chuyện gì phải đến đã đến, khoảng độ sáu giờ rưỡi, vào buổi chiều hôm đó, khi nghe nhiều tiếng nổ liên tiếp vọng ra ở hướng dãy cư xá của hậu trạm, thì các anh em binh lính ứng trực ngay lập tức chạy tủa về đúng hướng để thăm dò, lại tưởng là có ngoại thù xâm nhập, nhưng khi lần ra manh mối thì mọi sự đã quá trễ, chỉ tìm thấy có một bức tâm thư nhét ở dưới cái gối gần cạnh hai người, nội dung kể lể uẩn khúc nghiệt ngã của cuộc đời mình, viết rất dài đầy trang giấy tập ca rô của học trò. Điểm chính của cô gái ấy muốn tạ lỗi với mẹ cha xin gởi gấm đứa con và xin ân huệ được yên nghỉ chung với người yêu của cô, nhưng cô nàng đã không được toại nguyện;  Bởi vì, chị đã lo việc hậu phần cho anh Hoan riêng, cha mẹ cô ấy cũng đã xin phép để lo phần của cô ta."

Mẹ của Huấn khóc lóc, rên xiết kể lể: 
"Ngần ấy năm đã trôi qua rồi, nhưng tôi vẫn ân hận mãi về việc đau lòng đã xảy ra.  Bởi vì thương con tôi quá!  Năm đó thằng Huấn mới được có bốn tuổi, tôi chỉ muốn dọa để cô ấy sợ mà ngưng, không chen vào quấy rối gia cang của chúng tôi nữa, tôi ghen quá mất khôn, ai có ngờ đâu tôi đã vô tình đẩy người ta vào đường cùng, nên cô ấy mới làm liều, xưa kia nếu tôi mềm mỏng hơn thì chắc không đến nỗi xảy ra thảm cảnh đớn đau... thằng Huấn đâu mất cha.  Con gái đẹp như vậy, sợ không lấy được một tấm chồng sao, mà lại đi giật chồng của người khác?"
 
Không khí bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng, nặng nề bao quanh mọi người hiện diện trong căn phòng lúc ấy, như để chia sẻ muộn phiền với chủ nhà mà không ai cầm được nước mắt.

Mợ Năm của Huấn vừa cắt, bầy biện xong khay trái cây trong bếp thì khệ nệ bưng ra đặt xuống cái bàn để thức ăn ở cạnh góc phòng, cất lời mời khách với nét tươi cười vồn vã. Mợ lấy trái cây bỏ vào đĩa giấy nhỏ rồi mời từng người khách, còn lại những hàng con cháu thì tự lo cho mình. Một chốc nữa, mợ lại đem đĩa bánh bông lan, bánh xu kem và cơm rượu nếp để mời. Mọi người ăn tráng miệng rất thiệt tình trong không khí ấm cúng xum vầy. Sau đó, khách lần lượt khiếu từ ra về, trên tay hầu như ai cũng có một gói bánh trái nhỏ đem về, tựa như những gói ghém hương hoa mọn của gia chủ đáp lễ khách vậy.

Bà Hoan nhìn Quỳnh Lan với ánh mắt trìu mến, dường như muốn nói lên lời gì mà Bà đã ấp ủ từ lâu:

"Đã bao lần bác bảo Huấn dẫn cháu về đây cho bác gặp mặt, thế mà cậu ấy cứ khất lần mãi. Chẳng nói thì cháu cũng rõ, cậu cả nhà này khó tánh, kén lắm, có nhiều nơi mai mối mà nó cứ một mực giả lờ."  

Vậy mà từ ngày làm bạn với cháu, cậu ta vui hẳn lên, luôn miệng khoe với bác là:

"Con rất may mắn, vừa làm quen được một cô thật dễ thương, vui vẻ, tên là Lê Quỳnh Lan. Nàng đẹp người, đẹp nết, đẹp cả tâm tư, công dung ngôn hạnh toàn hảo;  Ngoài sự học và đi làm works study ở trong trường San Jose State, cô nàng chỉ ở nhà phụ giúp dì lo cơm nước, vén khéo trong gia đình, nàng giỏi lắm mẹ ơi!"

Bà dịu dàng nói:

"Bác mừng cho con trai, vì nó đã gặp được người bạn hợp ý tâm đầu"

Bà còn quay sang phía dì Thu, giọng thật ngọt ngào:

"Chị Thu ơi!  Hễ con tôi thương ai, là tôi thương người ấy"

Lúc này Huấn thấy thương mẹ quá đi thôi, người đã cho anh cả một thời xuân trẻ để hãnh diện với đời, bây giờ lại còn được mẹ thương cả người anh yêu.

Quỳnh Lan vẫn ngồi khép nép bên cạnh dì Thu và Huấn, lòng rộn ràng như hoa chớm nở, nhưng đã không dấu được thương cảm xót xa trên nét diễm kiều khả ái của nàng, trong bộ trang phục thật nhã nhặn dịu hiền. Dì Thu đã định khiếu từ ra về từ lúc nãy, nhưng vì thương cháu quá, nên đã nán lại chịu trận để mọi sự được hài hoà tốt đẹp.

Bây giờ trong căn phòng khách này, chỉ còn lại những người ruột thịt của gia đình bà Hoan, bà muốn thăm hỏi đến gia cảnh cô bạn gái của con trai bà:
"Thế... Cha mẹ cháu có khỏe không, hiện đang ở đâu, bác sẽ xin phép để sang thăm ông bà vào ngày rất gần đây?"

Mặc dầu mẹ của Huấn hỏi cháu gái mình, nhưng nó đâu có đủ thấu suốt để trả lời cho cặn kẽ mọi chuyện. Đến lúc này thì dì Thu biết mình phải lên tiếng để đỡ lời cho cháu, niềm đau xưa trong ký ức lại bỗng trở về, lòng quặn se lại, hai hàng nước mắt cứ tuôn rơi.

Dì Thu khẩn khoản nói:

"Chị đã hỏi cháu, thì tôi sẽ kể, nhưng xin chị niệm tình thứ lỗi xưa"

Bà Hoan ngẩn người, ngỡ ngàng về sự đột ứng của dì Thu. Quỳnh Lan đang lắng nghe, thầm nghĩ như sẽ có sự gì chẳng lành sắp diễn tiến.

"Cha của cháu Quỳnh Lan là người đang ở trên bàn thờ kia."

Dì Thu vừa nói, vừa chỉ tay lên bàn thờ, nơi có ảnh vị của người cha kính yêu của Huấn. Mọi người nhìn nhau với ánh mắt thất thần, như thầm hiểu rằng mẹ của Quỳnh Lan là cội đắng đã gieo nỗi sầu khổ cho gia đình Huấn, và làm tan nát lòng yêu của mẹ chàng còn lắng đọng những nghiệt ngã từ dạo ấy. 

Huấn hoảng hốt bước lại gần dì Thu, đôi mắt anh nhạt nhoà trong màn lệ và cất lên tiếng ai oán như van xin:
"Không chấp nhận đâu... Không phải như vậy. Có phải dì vừa nói đùa không?...."
 
Dì Thu bối rối nhìn bà Hoan, rồi quay lại phía Huấn và Quỳnh Lan, nhẹ nhàng mở ví cầm tay của Dì để lấy tấm ảnh cũ, hơi bạc màu đưa ra để làm bằng chứng cho lời nói thật của mình: "Tấm ảnh này tôi đã dấu kỹ, không muốn cho cháu của mình thấy, sợ làm buồn tuổi thơ sẽ sao lãng việc học; Nó đã chịu thua thiệt, phải mang họ mẹ từ lúc mới sinh ra đời." Mọi người đã nhìn thấy hình mẹ của Quỳnh Lan chụp chung với ông Hoan, mà trên tay ông đang bế một đứa bé gái độ chừng một tuổi, mọi sự việc vừa phân bày ra nào ai mong đợi.

Dì Thu không chần chờ nữa, nhân lúc lòng người trong giai thoại mềm như tơ, lời dì như một mệnh lệnh:

"Quỳnh Lan quý yêu của dì, cháu hãy lại nhận má lớn và anh Huấn của cháu đi!"

Quỳnh Lan còn biết nói gì hơn khi lòng tràn ngập đớn đau.

Thầm nghĩ lại chuyện ngày xưa, đã một lần, bà đằng đằng cố chấp, nên mới xảy ra nỗi trần trược cho đến ngày hôm nay, nên bà cố gắng rộng lượng hải hà, để Huấn được nhận Quỳnh Lan là người em cùng cha. Bà Hoan khẽ gật đầu, ánh mắt nhoà lệ hướng về phía anh Huấn và Quỳnh Lan như dấu chỉ cho cả nhà biết là người đã bỏ qua vết năm xưa, để hai anh em nàng được yên hưởng đoàn viên. Dù nghiệt ngã cuộc đời ngày cũ rất khó xoá nhoà, dấu vết ấy vẫn mãi xuyên buộc chúng tôi hãy cố quên đi mảnh tình oan trái đã qua...

Tôi mơ gọi từng cơn sóng biển
Cuốn xa dòng oan nghiệt rong rêu 
Huyết nhục, tình thắm bền muôn kiếp
Tạ ơn trời: "Hạnh Phúc Đoàn Viên"

Phạm Thị Kim Dung

(Giai thoại cũ: Chuyện đã xảy ra tại SàiGòn.  Mẹ của Quỳnh Lan là bạn thân của một người làm cùng sở với tác giả).

Ý kiến bạn đọc
19/01/202406:53:20
Khách
Chào độc giả Nancy
Cám ơn Nancy đã đọc bài. Còn gì vui bằng khi được độc giả Nancy khen khích lệ. KD vui lắm luôn! Xin chúc Nancy và gia đình năm mới được dồi dào sức khỏe, vạn an và hạnh phúc mãi nhé!
Ptkd
17/01/202419:04:40
Khách
Bài viết rất hay và lôi cuốn. Cám ơn tác giả Kim Dung.
Chúc KD và gia quyến sang năm mới được bình an, hạnh phúc.
14/01/202406:23:31
Khách
Cám ơn cháu Thụy Nhã đã đọc bài và còn khen khích lệ cô nữa. Cô vui lắm!
Cô KimDung
13/01/202405:55:28
Khách
Hay va cam dong lam co Kim Dung oi.

Chau TN.
11/01/202418:57:15
Khách
Biết nói gì hơn ngoài hai chữ cám ơn độc giả Hồng Loan đã mở hàng đọc bài, còn cho lời bình rất thâm thuý và sâu sắc.
Đầu năm mới, KD xin gởi lời chúc đến cô Hồng Loan và gia đình được nhiều sức khỏe, hạnh phúc vui tưoi và luôn được mọi điều an lành nhé!
Chị KimDung
11/01/202417:30:27
Khách
Tác giả viết chuyện rất rõ ràng và cảm động cho chuyện tình oan trái. Tác giả cũng đã nhấn mạnh của sự lựa tha thứ, buông bỏ của nhân vật và chính sự lựa chọn này đã mang lại cho mọi người được an bình trong nghịch cảnh trái ngang này.
Cảm ơn chị Kim Dung đã bỏ nhiều thì giờ để viết câu chuyện thật của người bạn.
Hồng Loan
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 174,602
21/06/202400:00:00
Chị Tâm trưởng nhóm Yoga gần bẩy mươi tuổi sở hữu thân hình cao thon săn chắc như người mẫu, chị nghiện bộ môn này vài thập niên trước lúc chị còn đi làm. Về hưu buồn tay buồn chân, chị rủ vài bạn thân đến nhà chị tập cho vui, tiếng lành vang xa, bây giờ nhóm của chị bành trướng đến mười mấy người, cô Ba là thành viên mới toanh thọ giáo chị. Cô vốn kín tiếng lại là ma mới nên chỉ nghe các chị hóng đủ thứ chuyện trên đời, thỉnh thoảng cô góp một câu giúp vui, tuyệt nhiên cô câm như hến khi có người cao giọng dạy đời hay chê bai ai đó.
20/06/202406:00:00
Khi một mình trong tứ bề hiu quạnh nên tự thân cảm thấy lẻ loi. Đó là cảm nhận riêng tôi khi ngồi đợi xe đò ở vùng kinh tế mới. Thời ấy không mấy ai có cái đồng hồ đeo tay để biết giờ giấc, chỉ biết giấc sáng sớm khi mặt trời chưa mọc sẽ có chuyến xe đò duy nhất trong ngày về Sài gòn, là xe ngày hôm qua từ Sài gòn lên. Nhớ những hôm sương mù bao phủ núi rừng nên tầm nhìn hạn chế càng cô độc vì cô quạnh, cảm giác lẻ loi len lỏi vào tâm khảm hay từ trong tâm khảm lan toả ra núi rừng âm u, sự lẻ loi và bất lực cho đến khi có ánh đèn vàng mờ đục xuất hiện trong màn sương mù đặc như nước vo gạo là mừng rỡ hôm nay được về nhà vì nhiều hôm ngồi đợi tới mặt trời mọc cũng không có xe vì xe hư xe hỏng gì đó, người ta không chạy ...
19/06/202406:00:00
... Ừ nhỉ, cũng đến lúc phải quyết định đặt tên cho con là vừa. Mình cứ lo nào là trang trí căn phòng, mua quần áo tã lót, sữa… cho con mà quên mất điều quan trọng là phải cho con một cái tên thật ý nghĩa, chứ đâu phải gọi thằng cu bé là được đâu! Mà biết làm sao khi bên ngoại muốn đặt tên này, bên nội lại muốn đặt tên kia thì làm sao giải hòa được hai bên đây?! Từ chối bên ngoại hay bên nội cũng đều sợ làm buồn lòng họ, vì đây là cháu đầu lòng trong họ nên ai cũng muốn tên mình đưa ra được cha mẹ nó chọn!...
18/06/202406:00:00
... Ra về tôi suy nghĩ liên miên về tình bạn lính, bạn tù, bạn đời thật quý “Cuộc sống chẳng có gì đáng quý hơn là hạn chế làm tổn thương người khác và xoa dịu một tâm hồn khổ đau với tất cả những gì mình có thể” (Olive Schreineray), anh Thân đến với anh Mùi trong lúc này thật thích hợp vì họ đã hiểu nhau và hơn hết là đồng cảnh ngộ. Còn tình cha con thương yêu quấn quýt thì đẹp như một bài ca...
14/06/202400:00:00
Hồi nhỏ, khi tôi học trường làng, ngoài câu cách ngôn: “Tiên học lễ, hậu học văn” thầy giáo còn cho viết vào vở bài học thuộc lòng đầu tiên: Công cha như núi Thái Sơn, Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha. Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.”(khuyết danh) Bài học thuộc lòng này được cha truyền con nối và theo tôi suốt cả cuộc đời. Tôi nhớ thời thơ ấu, vào dịp Tết, các chú thím, cô cậu đem biếu ông bà nội hộp trà, cân mứt… Trong năm, vườn nhà thu hoạch được thứ gì thì đem đến cho ông bà thứ ấy - khi quả bí, lúc trái bầu… Khi ông bà ốm đau thì sớm hôm thăm viếng, thuốc thang… Như thế coi như làm “tròn chữ hiếu.”
13/06/202406:00:00
... Mặc hai bên lời qua tiếng lại, ông lủi thủi ứa nước mắt đi vào phòng. Trời mùa đông sẫm tối thật nhanh. Bóng tối chườm lạnh khoảng sân bên ngoài và bao trùm lấy căn phòng nhỏ. Ông vẫn đứng lặng yên như pho tượng, cảm giác như mình đang đi về phía hư không. Tuổi già giọt lệ như sương. Nỗi đau của người già không bật thành tiếng khóc, mà thấm vào từng thớ thịt, ray rứt từng hơi thở. Ông nghe ngực mình nhoi nhói như muốn vỡ tung ra. Có tiếng bát đũa khua lanh canh, rồi mùi thức ăn thơm nồng bốc lên. Không ai mời ông ra ăn cơm , mà ông cũng không thấy đói. Ông chỉ muốn được nằm xuống rồi ngủ mãi một giấc dài không bao giờ thức dậy. Cuộc sống của ông là những chuỗi ngày đau đáu. Co ro với cái lạnh của mùa đông miền Bắc Mỹ, không máy sưởi , tay chân buốt cóng, ông thấm thía câu nói: Cha mẹ thương con biển hồ lai láng, Con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày . Đành vậy chứ biết sao. Nước luôn chảy từ trên cao xuống thấp mà...
11/06/202406:20:00
Khi ba vừa bước chân vào nhà Tưởng các con vui khi gặp ba Nhưng trong ánh mắt con, ba hiểu Ba chỉ là một bóng hình xa... Cũng phải ba năm anh mới trở lại thành phố này, nơi anh đã từng ở và có rất nhiều kỷ niệm, hơn thế nữa, có hai đứa con anh đang sống. Cuộc sống mới bận rộn đã ràng buộc anh, với khoảng cách đường dài mười tiếng lái xe và anh nghĩ các con đã đầy đủ với số tiền cấp dưỡng hàng tháng nên chuyện thăm nom chúng không là điều bắt buộc. Dù đã dứt lòng khi ra đi nhưng khi lái xe về những con đường cũ, khu phố cũ, anh không khỏi cảm thấy man mác buồn...
07/06/202400:00:00
Năm 2007, lúc 64 tuổi tôi mới có đứa cháu ngoại đầu tiên là Brandon, hai năm sau thì có Allison, em của Brandon. Mãi đến năm 2019 thì đứa cháu nội Charlie mới ra đời. Lúc này tôi đã 77 tuổi. Hai năm sau, chính xác là ngày 05/12/2021 em gái của Charlie là Emma chào đời. Vậy là tôi có đủ hai cháu nội và hai cháu ngoại, trai gái vẹn toàn, không còn hạnh phúc nào hơn. Charlie là cháu đích tôn. Tôi thì không quan trọng lắm cái chuyện đích tôn hay không đích tôn, trai hay gái, nội hay ngoại vì tất cả đều là cháu tôi, không lý do gì mà tôi thương đứa này ít, đứa kia nhiều. Chắc cũng có người nói tôi ba gai, tôi bướng bỉnh. Không sao. Tôi có quan điểm riêng của mình: Không nên kỳ thị, phân biệt đối xử với con, cháu của mình vì điều đó đã lỗi thời từ thuở phong kiến theo quan niệm Nho Giáo ở đâu bên Tàu, rồi ông nội, ông ngoại, ông cố của chúng ta bị ảnh hưởng.
04/06/202413:06:00
... Chuyện qua đi, chỉ khác cái chào xã giao hàng xóm khi chạm mặt, cả tôi và anh đều thăm hỏi nhau thêm vài câu vô thưởng vô phạt về sức khoẻ, việc làm, thời tiết… Tình hàng xóm ở Mỹ lạt như nước ốc, anh ta thán hàng xóm Mỹ của anh kỳ thị, anh nướng thịt thơm mà, sao họ làm ra vẻ khó chịu với mùi hương… Tôi kể cho anh nghe về hai nhà người Mỹ ở hai bên nhà tôi. Họ tốt thật chứ không giả vờ khi họ thấy tôi làm việc gì hơi quá sức, họ hỏi tôi có muốn họ giúp không? Nếu trả lời có thì họ giúp tận tình. Người Mỹ tốt, không nói khác được. Nhưng người Mỹ không dễ chơi vì tôi làm việc gì chỉ cần hơi trái ý họ là họ kêu cảnh sát! ...
03/06/202414:25:00
Luật mới của Tiểu Bang California, những người trên 70 tuổi khi xin gia hạn bằng lái xe thì đều phải thi lại bài thi viết. Nghe nói có nhiều người thi rớt lên, rớt xuống vài lần mới thi đậu được bài thi viết. Tôi thì cũng trong hoàn cảnh đó, nên rất lo sợ, không biết mình có thể lấy lại bằng lái xe được không? Xin đừng lo lắng! DMV đã có một chương trình thi online giúp cho người trên 70 tuổi thi lại bằng viết để xin gia hạn bằng lái xe “Bảo đảm đậu”.