Tấm Lòng Người Vợ Lính

26/10/201900:00:00(Xem: 6063)
Tấm Lòng Người Vợ Lính

Bài số: 5820-20-31614-vb7102619

 

Định cư tại Mỹ từ 1994, Phương Hoa vừa làm nail vừa học. Năm 2012, bà tốt nghiệp ngành dạy trẻ tại Chapman University khi đã 62 tuổi và trở thành bà giáo tại Marrysville, thành phố cổ vùng Bắc Calif. Với loạt bài về Vietnam Museum, "Bảo Tàng Cho Những Người Lính Bị Bỏ Quên," tác giả đã nhận giải chung kết 2014. và vẫn tiếp tục gắn bó với Viết Về Nước Mỹ. Sau đây, thêm một bài viết mới.

 

Tac gia Phuong Hoa va 2ban
Tác giả Phương Hoa, hai người bạn Minh Thúy, Kim Phú, và Nhã Giang Thu Tâm

   Trời hôm nay trong xanh, nắng tháng Mười vùng Thung Lũng Hoa Vàng vẫn còn đẹp rực rỡ. Những tia nắng ấm áp nương làn gió nhẹ tạt vào mái hiên của hội trường Yerba Buena High School, mơn man lên những tà áo dài Việt Nam đủ màu đủ sắc thướt tha bay bay theo bước chân uyển chuyển trên những đôi giày cao gót của các bà các cô ra vô nhộn nhịp. Hội trường rộng lớn, nhưng quan khách cũng khá đông, ai nấy đều ăn mặc đẹp đẽ chỉnh tề, những bộ quân phục thẳng tắp của các cựu quân nhân VNCH, những bộ lễ phục, và những tà áo dài Việt Nam càng làm cho khung cảnh tăng thêm phần trang trọng.

Chị đứng đó, gần cửa ra vào, bên cạnh chiếc bàn chất đầy các tập sách "Những Người Bất Tử," "Trường Thi VNCH Anh Hùng," và các đĩa CD, bận rộn tay bút miệt mài ký tên không ngừng nghỉ, hết người này tiếp đến người khác đang sắp hàng chờ đợi. Áo dài vàng ánh màu hoa cúc, mái tóc hơi quăn uốn lượn trên bờ vai, khuôn mặt thật xinh tươi với nụ cười rạng ngời mỗi khi ký xong và trao sách cho các thân hữu. Chị, nhà văn nữ "gốc Bắc Kỳ chín nút" (Bắc Kỳ 54) có cái bút hiệu hơi dài, Nhã Giang Thu Tâm (NG TT), chắc là đang hạnh phúc lắm. Nhìn vẻ đẹp thanh nhã và ung dung tự tại của chị, có lẽ không phải độc giả nào cũng biết, để có được ngày hôm nay, bóng hồng kia đã phải vượt qua biết bao nhiêu là sóng gió.

   Đứng chờ đến lượt mình, tôi quan sát cái cảnh đồng hương hào hứng đón nhận tác phẩm mới từ một đồng hương, mà lòng thật sự xúc động. Không phải vì chị NG Thu Tâm là vợ cựu quân nhân VNCH nên chị được nhiều người yêu mến, mà là do chính bản thân chị đã tao ra và gặt hái, thu lượm được những tình cảm này. Chị có một cái tiểu sử thật ly kỳ, những gì chị đã trải qua ở quê hương Việt Nam sau 1975 đã "kinh hoàng" bao nhiêu, thì những gì chị làm từ khi đặt chân lên đất Mỹ cho đến nay, gần 30 năm qua, lại còn quá sức tưởng tượng, gần như là "huyền thoại."

  Tôi và các chị bạn trong nhóm thơ văn thường nói với nhau, không biết chị NGTT có "ba đầu sáu tay" hay sao mà chị có thể làm việc tới cỡ đó, nhất là những việc giúp phục vụ cộng đồng. Người ta thường nói, "Được cái này thì mất cái kia," nhưng chị Thu Tâm trong mắt nhóm bạn chúng tôi thì chị dường như...được tất! Ngoài tài viết văn, làm thơ ra, chị còn hát rất hay, giọng chị ngọt ngào trầm ấm giống Thanh Lan; chị ngâm thơ Tao Đàn thì cũng gần...đuổi kịp nghệ sĩ Hồng Vân nổi tiếng; chị còn biết làm MC, tổ chức các sự kiện, dàn dựng kịch, và cả sáng tác nhạc. Chị luôn luôn bận tối mặt tắt mũi, bạn bè chúng tôi muốn liên lạc chị thiệt còn khó hơn... gặp thống đốc tiểu bang! Gót chân chị dẫm khắp thành phố San Jose và các vùng phụ cận. Khi thì đi phụ giúp tổ chức các buổi hội họp, gây quỹ cho các hội đoàn, khi thì đi làm MC, rồi trình diễn văn nghệ... Nhất là các hội đoàn cựu chiến binh VNCH, mỗi khi họ có việc họp mặt hay những sự kiện kỷ niệm gì là chị đều có mặt để giúp sức. Không ai có thể quên được hình ảnh chị duyên dáng nhưng oai phong trong bộ quân phục của quân đội VNCH mỗi khi chị xuất hiện trên sân khấu, là một MC, một ca sĩ, hoặc là nghệ sĩ ngâm thơ... Nhiều lúc nhìn những tấm hình mặc quân phục của chị, tôi lại lẩn thẩn nghĩ chắc là chị đang "mặc dùm" cho người chồng quá cố của chị mà đúng ra nếu anh không ra đi thì giờ đây anh đã cùng chị sóng bước trong các sinh hoạt của những cựu quân nhân trên đất Mỹ này.  Cái tâm "yêu lính" của chị có lẽ bắt nguồn vì chị từng học trường Quốc Gia Nghĩa Tử, và vì cha và chồng chị đều từng là sĩ quan trong QLVNCH.

   Thật là thú vị và cảm động, chủ đề sách ra mắt của chị NG Thu Tâm hôm nay là "Người Lính và Quê Hương" và sân khấu thì lại được trang hoàng rất đậm sắc...nhà binh. Một bàn thờ Tổ Quốc đầy đủ đèn hương với lá đại kỳ VNCH được đặt trân trọng chính giữa; bàn bên cạnh, một vòng hoa hình chữ nhật được tạo hình cờ Vàng Ba Sọc Đỏ có miếng băng rôn "Tổ Quốc Ghi Ơn" đặt trên giá, và kế đến là hình bức tượng Tiếc Thương của người lính VNCH ngồi ôm súng. Tôi đoán chắc đây là ý kiến của tác giả, nhưng công sức để hoàn thành cái khán đài đơn giản nhưng trang trọng và đầy ý nghĩa này thì có lẽ đến từ những vị cựu quân nhân Sĩ Quan Trừ Bị và Thủy Quân Lục Chiến bạn chị đang lăng xăng chộn rộn phía đàng sau khán đài.

  Buổi lễ bắt đầu cũng rất uy nghi bằng lễ chào quốc kỳ VNCH và chào cờ Mỹ. Trên khán đài, ngoài tác giả NG Thu Tâm đứng giữa, bên phải là một hàng dài các cựu quân nhân QLVNCH trong quân phục đứng thẳng tắp đưa tay chào ngang trán, bên trái cũng một hàng các người đẹp áo dài trắng cùng cất cao giọng hát hùng hồn chào cờ VNCH. Khi đến phút mặc niệm để tưởng nhớ công ơn các tử sĩ và tiền nhân, trong sự tỉnh lặng và trang nghiêm, mọi người lắng nghe từng chữ từng lời giọng đọc xúc động của tác giả NG Thu Tâm, những lời biết ơn và ca tụng những người đã khuất, quân dân cán chính VNCH và quân đội đồng minh Hoa Kỳ đã từng sát cánh chiến đấu cho hai chữ Tự Do. Kế đến là nghệ sĩ Bích Loan ngâm lên khúc Chiêu Hồn Tử Sĩ nghe não nùng ai oán, làm cho mọi người gần như nín thở.

Bầu không khí thật thân tình và ấm áp, sau khi tác giả Nhã Giang Thu Tâm lên nói lời cảm ơn bạn bè thân hữu đã đến chia sẻ niềm vui cùng chị, thì các tiết mục văn nghệ bắt đầu. Những người lính VNCH mặc quân phục, súng lăm lăm trong tay, chạy ra sân khấu trong động tác tấn công và tiếng súng nổ vang rền là màn phụ diễn rất hấp dẫn cho bài hát mà tác giả NG TT trình diễn. Mọi người vỗ tay rầm rộ cả khán phòng.

  Sau đó là chương trình văn nghệ giúp vui đặc sắc. Chị Thu Tâm được rất nhiều cựu quân nhân QL VNCH, văn nghệ sĩ, và bạn bè thân hữu đến ủng hộ phụ diễn văn nghệ, trong bầu không khí thật là sôi nổi vui tươi. Mặc dù hôm nay tại thành phố San Jose có rất nhiều sự kiện, buổi ra mắt sách (RMS) của chị NG Thu Tâm cũng coi như khá thành công,

  Trong tập sách NG Thu Tâm ra mắt hôm nay, chị không dành hết để viết về mình. Trong gần hai trăm năm mươi trang sách, hơn hai phần ba chị đặt vào đó tất cả tấm lòng của chị, của những gì chị đã bỏ công sưu tầm, gom góp về QL VNCH. Còn lại một số trang rất khiêm nhường, chị viết về cuộc đời đau thương của người chồng thất trận và vài câu chuyện khác. Phần lớn trong quyển  sách này, chị đưa vào rất nhiều thông tin về các binh chủng Việt Nam Cộng Hòa ngày ấy, trách nhiệm của họ là gì, cách họ đã làm việc, chiến đấu anh dũng ra sao, sự can trường quả cảm cùng lòng yêu nước vô vàn của họ, và họ đã tự sát như thế nào, kể cả tự sát tập thể, để không chịu nhục sau ngày mất nước. Chị đã tìm hiểu được nhiều thông tin quý giá, những thông tin trong quyển sách của chị là những trang sử thật, rất thật, mà chị đã ghi lại cho hậu thế.

Mấy chục năm qua sau cuộc chiến, NG TT vẫn canh cánh bên lòng niềm tin yêu đối với QLVNCH, và điều này đã thúc giục chị viết để vinh danh "Những người bất tử." Đối với chị, những người lính VNCH đã hoàn thành xuất sắc với khẩu hiệu "Tổ Quốc, Danh Dự, và Trách Nhiệm," nên họ xứng đáng được nhớ đến mãi mãi. Xen lẫn trong các bài viết, là những dòng thơ tràn đầy cảm xúc mà độc giả có thể nhận ra chúng đến tự trong tim của tác giả. Thật buồn, thật nghẹn ngào, thổn thức, khi đọc một trong các bài thơ của NG TT, bài "Tôi Không Quên Anh."

  (NG TT - Những Người Bất Tử - trang15-16)

Chị đã   điểm danh," đã viết về những binh chủng oai hùng của VNCH ngày trước, từ binh chủng Nhảy Dù với những Anh Hùng Mũ Đỏ và về những cái chết tự sát hiên ngang trong tháng Tư 1975 ngày mất nước, đến  binh chủng "Thủy Quân Lục Chiến" với những chiến thắng vinh quang của các tiểu đoàn anh dũng như "Trâu Điên," "Mãnh Hổ," "Ó Biển..." đến binh chủng "Biệt Động Quân" tinh nhuệ cùng những chiến dịch thần tốc ngày ấy, rồi binh chủng "Không Quân," "Công Binh,"và "Hải Quân..." Thật là ngạc nhiên, trong quyển sách nhỏ này, chị NGTT đã gom góp hầu hết các binh chủng ngày xưa của VNCH, hình như không bỏ sót một thành phần nào, kể cả "Cảnh Sát," những người lính "Xây Dựng Nông Thôn," và "Nữ Quân Nhân."

"Nàng đã một lòng dâng hiến thân

Khoác lên trang phục Nữ Quân Nhân

Quyết tâm ước hẹn vì sông núi

Vượt khó, thuyền quyên chẳng ngại ngần

....

"Đọa đày muôn cảnh phận nữ nhi

Hành hạ, cùm gông có sá gì

Sỉ nhục đâu làm lung ý chí

Lòng lo con dại trước gian nguy."

(NG TT - Nữ Nhi Nặng Gánh Sơn Hà    trang 103)

Tôi thật là cám ơn chị NG Thu Tâm đã cho ra đời tác phẩm phải nói là vô giá này. Chính bản thân tôi, người đã từng chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, khi mất nước tôi cũng là người vợ lính, cũng bỏ chạy tứ tán. Lâu nay tôi vẫn đọc đó đây trên báo chí những thông tin về việc nhiều quân nhân Việt Nam Cộng Hòa đã hành xử rất anh hùng trong những ngày này. Nhưng thú thực, cho đến bây giờ, sau khi đọc những bài viết của chị Thu Tâm, tôi mới biết hết, hiểu hết, hiểu đầy đủ chi tiết về sự hào hùng, can đảm, và lòng bất khuất của những vị tướng lãnh, sĩ quan, và binh sĩ, của tất cả các binh chủng QLVNCH, đã thể hiện để tỏ lòng yêu nước, trung trinh với chính thể tự do. Nhiều người đã chiến đấu đến giờ phút cuối, nhiều người đã tuẩn tiết một cách kiêu hùng, anh dũng, cho nên họ đã rất xứng đáng, không hổ danh là con cháu cụ danh tướng Lý Thường Kiệt với câu nói bất hủ "Ta thà làm quỷ nước Nam chứ không thèm làm vương đất Bắc" ghi trong sách sử ngày xưa.  Những thông tin quý giá, những câu nói bất khuất trước khi họ tự sát cũng sẽ lưu lại trong sử sách cho các thế hệ con cháu chúng ta sau này. Đây là những tấm gương sáng để cho hậu thế noi theo.

Văn của NG Thu Tâm không văn hoa, không bay bướm, không sáng tạo, chỉ đơn giản là tường thuật lại những gì chị nghe, thấy, và tìm hiểu được. Thế nhưng tôi đọc mà xúc động, mà nước mắt tuông rơi theo từng chữ từng câu, từng trang giấy, tất cả cứ như đang diễn ra trước mắt tôi dù đã mấy chục năm qua...

Nhớ lại tuần trước, tôi đã gặp chị NG Thu Tâm trong buổi họp mặt nhóm bạn thơ văn của một diễn đàn toàn là phái nữ.  Tôi và các chị bạn đã có dịp được nghe chị tâm sự nhiều điều, thương cảm nhất là chuyện người chồng sĩ quan QLVNCH của chị. Khi chị kể đến chuyện anh thì không gian như ngừng lại. Chuyện đã cũ, nhưng khi giở ra thì vẫn còn ...rất mới, mới toanh! Người nghe vẫn còn cảm thấy tim mình rướm máu vì đau vì xót vì thương. Những câu chuyện tương tự như thế này tôi đã từng nghe rất nhiều từ người dân Việt Nam, nhất là dân miền Bắc, dạo này họ thường lên kể đầy trên mạng Youtube, họ tỏ vẻ bất bình về việc sau chiến tranh những người lính miền Nam    họ cũng can đảm gọi môt cách kính nể là "Những người lính Việt Nam Cộng Hòa" thất trận    bị bỏ tù và hành hạ dã man mà họ đã chứng kiến ở ngoài Bắc. Tuy cũng là bị hành hạ, nhưng mỗi người bị một kiểu khác nhau, cho nên chuyện của chồng chị NG TT đã làm cho nhóm chúng tôi xúc động vô vàn và chắc là không thể nào quên.

Hôm ấy, chị Thu Tâm đã tâm sự về cuộc đời dâu bể của chị, biết bao nhiêu lần chị và gia đình phải đối mặt với khó khăn trên chính quê hương của mình sau cái ngày nước mất, chuyện chị đem con thơ lặn lội đi thăm chồng tận ngoài Bắc mà sự chết sống của mẹ con chị gần như trong gang tấc.

Chị kể với nét một mặt vô hồn, như nuốt cả vào lòng sự oán hận lẫn đau thương.  Mọi người dường như nín thở khi nghe chuyện chồng chị bị bọn quản giáo trại tù hành hạ dã man. Bị hành hạ và đói khác, anh không còn sức sống, nói chẳng ra hơi không thể làm việc được thì họ đày anh qua bên tổ làm phân Bắc, trộn phân tươi của người vào đất rồi đem đi bón hoa màu. Người anh rất yếu bước đi không nổi, nhưng cũng ráng sức dùng một khúc cây, quậy vào đống phân tươi để trộn. Tên quản giáo đứng đàng sau kêu anh phải dùng tay để mà bóp trộn chứ không được dùng cây! Vì đang mệt, đầu óc và tai lùng bùng anh đã không nghe thấy lời của tên ác nhân vô loại.

   Thế là hắn ta dùng bán súng từ đàng sau quật vào ngay phổi làm anh ngã nhào úp mặt vào hố phân, hộc cả đống máu tươi rồi bất tỉnh... Chị Thu Tâm đã kết thúc câu chuyện như thế.

Thời gian lúc ấy như ngừng trôi. Mọi người ngồi bất động. Ngụm cà phê ngọt thơm trong miệng tôi chợt trở nên đắng chát, vô vị, nước mắt tôi lặng lẽ rơi. Trời ơi! Tôi chỉ biết kêu trời thầm với cõi lòng đau nhói. Thương anh người sĩ quan QLVNCH vì sa cơ đã bị thù hành hạ, thương cho chị người vợ hiền đảm đang chung thủy. Tội nghiệp chị. Nỗi đau này biết thuở nào nguôi...

Chị còn kể về những khó khăn của chị và gia đình khi mới đến Mỹ. Vì có người quen ở tiểu bang lạnh, gia đình chị đã được bảo trợ sang bên đó (Indianapolis). Vì sở xã hội thấy cả hai vợ chồng đều nói được chút ít tiếng Anh nên họ không cho trợ cấp như những người Việt mới qua khác, mà bắt phải đi làm ngay. Cho nên gia đình chị đã rất vất vả.

Ngày lên máy bay đi định cư ở Mỹ diện HO, anh chị đã mừng vì được đổi đời, đã lên máy bay mà vẫn không thể tin được, cứ ngỡ đó là một giấc mơ. Tuy nhiên niềm vui không được bao lâu thì đau thương lại đến. Chỉ sau sáu tháng sống trên đất nước tự do chưa kịp mừng, thì hai lá phổi bầm dập vì bị đánh bằng báng súng của anh bị không khí lạnh hành hạ và anh trở bệnh nặng.

Anh khi ấy còn đau yếu, thân thể tàn tạ bỡi nhiều di chứng vì sự hành hạ trong tù, nhưng vẫn phải ráng giúp vợ con, dù lạnh, sáng sáng anh vẫn thức dậy thật sớm ra cào tuyết dọn đường để vợ có đường chạy xe đi làm đưa con đi học. Có lẽ vì vậy mà bệnh anh trở nặng và không phương cứu chữa. Chị đã phải vất vả lãnh phần việc đi làm 2, 3 job để lo cho gia đình.

   Anh qua đời bỏ lại mấy mẹ con tôi trong sự đau đớn ngút ngàn. Chị nói giọng nghẹn ngào.    Giờ này nghĩ lại thấy rất hối tiếc, phải chi hồi đó chúng tôi dọn qua Cali thì khí hậu thời tiết ấm áp có thể anh ấy đã không trở bệnh và qua đời sớm như thế! Chị nói.

Dù người chồng thương yêu của chị đã ra đi vĩnh viễn vĩnh viễn bỏ lại người vợ trẻ với ba đứa con thơ, chị đã nuốt nỗi đau vào lòng, mấy chục năm qua chị ráng làm việc vất vả nuôi dậy con cái ăn học thành tài. Dù còn rất trẻ, rất xinh, chắc chắn không sao tránh khỏi ong bướm vây quanh, nhưng hình như chị đã quyết ở vậy thờ chồng và chỉ lấy việc lo cho con cháu cùng phục vụ cộng đồng làm hạnh phúc. Cho nên bạn bè lâu lâu lại chọc ghẹo, hỏi chừng nào mời ăn cưới thì chị chỉ cười trừ. Ba cậu con trai của chị NG TT đều đã thành danh, cậu cả là một Dược Sĩ, hôm nay cũng tới buổi RMS để giúp mẹ đứng tại bàn giao sách, sắp xếp đồ ăn thức uống, mặt mũi nhìn vui tươi hớn hở, xem ra cậu rất mừng cho mẹ. Cô con dâu kế và đứa cháu nội dễ thương cũng có mặt để phụ giúp mẹ giúp bà. Quả là một gia đình hạnh phúc.

 

Nhà văn Nhã Giang Thu Tâm và các con trai, cháu nội

Lần này đi dự RMS của chị NG TT về đã lưu lại cho tôi nhiều cảm xúc. Bốn mươi mấy năm sống nơi xứ lạ, trong lòng những người con dân Việt luôn mang nặng mối ưu tư, mang nỗi nhớ thương hướng về quê cha đất tổ. Nhưng mà người ta cũng phải vui, phải công nhận rằng, người Việt hải ngoại vẫn luôn cố gắng giữ gìn, bảo tồn văn hóa và ngôn ngữ của đất Mẹ mến yêu, đặc biệt là người Việt ở Hoa Kỳ. Hằng tuần, tại các thành phố khắp các tiểu bang có đông người Việt sinh sống, đều có những buổi họp mặt, không Hội Đồng Hương thì cũng Hội Ngộ trường, nhất là các buổi Ra Mắt Sách thì nhiều vô số kể.

Hôm nay ngoài buổi RMS của chị NG Thu Tâm, tại thành phố Thung Lũng Hoa Vàng có rất nhiều những sự kiện cộng đồng khác, ít nhất là hai buổi ra mắt sách có thể nói là trang trọng. Một là ra buổi mắt ấn bản số 1Tạp Chí Văn Chương, phát hành Tam Cá Nguyệt, của "đại lão tiền bối" nhà văn, nhà báo Thanh Thương Hoàng tại nhà hàng Dynasty trong Khu Thương xá Grand Century Mall, thành phố San Jose. Và thứ hai là của chị Thu Tâm. Tôi cũng nhận được thư mời từ cơ sở Văn Thơ Lạc Việt, nhưng vì đã nhận lời phụ giúp cho chị NG TT nên không thể đến chung vui và chúc mừng Tạp Chí Văn Chương cùng cụ Thanh Thương Hoàng, tôi thấy tiếc vô cùng. 

Nhưng rồi sau đọc bài tường thuật của nhà báo tự do Mạc Phương Đình cho biết buổi RMS của nhà văn Thanh Thương Hoàng đã rất thành công, tôi cũng mừng dùm cho cụ. Nhà thơ phát biểu trong buổi RMS, nói mục đích của ông cho ra đời tạp chí này là để "bảo tồn và phát huy Văn Chương Văn Hóa Việt Nam nơi hải ngoại." Tấm lòng yêu quê hương của bậc tiền bối tuổi tuy đã chạm cửu tuần vẫn còn lo lắng cho Văn Hóa Việt của chúng ta. Với một ngày Chúa Nhật có cùng lúc nhiều sự kiện ở thành phố San Jose, mà có đến hàng trăm mấy thân hữu đã đến tham dự buổi ra mắt sách Thanh Thương Hoàng, cho thấy tiền bối có rất nhiều người yêu mến và ủng hộ việc làm đầy ý nghĩa này.

Tôi bỗng cảm thấy mình rất có lỗi. So với cụ thì tôi chỉ vào hàng "tiểu bối" tuổi đời còn cách cụ quá là xa, và "tuổi viết" thì cũng chỉ là chập chững. Vậy mà gần đây phần vì bận bịu chuyện nhà, phần sức khỏe ông xã cũng có chút hơi bất ổn, nên tôi đã lười nhác, bỏ cho "bút lạnh nghiên khô" không chịu tiếp tay nối gót các bâc tiền bối để "giữ lửa" cho tiếng Việt mình. Lại cảm thấy ân hận khi nhớ đến năm ngoái 2018, khi tôi lãnh giải "Việt Bút Trùng Quang," nữ tiền bối nhà văn Nhã Ca đã dặn, "Hãy tiếp tục viết nghe!" Vậy mà lâu nay vì quá lu bu nên tôi đã không viết được gì nhiều. Cho nên tôi tự hứa với lòng là từ nay sẽ cố gắng tiếp tục viết.

Bây giờ ngồi ghi lại những dòng này, trong tôi vẫn còn dâng lên một niềm vui man mác. Vui vì tấm lòng yêu nước của chị bạn Nhã Giang Thu Tâm, một người vợ lính VNCH, đã dồn hết vào tập sách "Những Người Bất Tử." Điều này sẽ giúp các thế hệ trẻ và các thế hệ kế tiếp người Việt hải ngoại cũng như trong nước biết và nhớ về những vị anh hùng của chúng ta. Nhưng đặc biệt nhất, là niềm vui bạn tôi đã làm được một chuyện "để đời" bằng cách đem văn hóa Việt Nam, đem những dòng lịch sử hào hùng bất khuất và lòng yêu nước của quân nhân các binh chủng Hải Lục Không Quân và tất cả các binh chủng khác của chính thể Việt Nam Cộng Hòa Tự Do phổ biến trên miền đất Hoa Kỳ. Hy vọng trong tương lai tập sách này sẽ được dịch ra tiếng Anh để cho nhiều người trên thế giới cùng đọc.

Nếu bạn đọc muốn mua sách, xin liên lạc với tác giả qua địa chỉ email: nhagiangtt@gmail.com

 

Phương Hoa

Ý kiến bạn đọc
27/10/201905:01:21
Khách
Người Mỹ nghĩ gì về người lính Việt Nam Cộng Hòa?

Trong cuốn Heroic Allies ( Những Đồng Minh Anh Hùng), tác giả Harry F. Noyes viết : Bây giờ đã quá trễ để Hoa Kỳ chuộc lại tội ác tầy trời khi bỏ rơi nhân dân miền Nam Việt Nam vào tay Cộng sản. Nhưng nó chưa quá trễ để Hoa Kỳ thú nhận lỗi lầm trong việc nhục mạ họ. Và cũng chưa quá trễ để bắt đầu vinh danh các thành quả và lòng dũng cảm của những binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã chiến đấu bảo vệ lý tưởng tự do.

Sử gia Bill Laurie : Một trong những báo cáo của các phái đoàn cộng sản Ba Lan và Hungary trong cái Ủy Ban Liên Hiệp Quân Sự Bốn Bên hồi năm 1973 xác định là không có đơn vị Cộng sản nào ngang sức với Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, và cả những đơn vị thiện chiến nhất của Bắc Việt cũng không sánh được với các đon vị nhảy dù và thuỷ quân lục chiến của Việt Nam Cộng Hòa.

Sử gia Bill Laurie: Quân lực Việt Nam Cộng Hòa đã bị đè bẹp bởi một gánh nặng trầm kha không thể nào vượt thắng: Đó là một đồng minh bất xứng, ngu dốt và gây rối một cách đáng kinh ngạc, dưới hình thức chính là cái chính phủ Hoa Kỳ. Lý cớ về lănh đạo của Hoa Kỳ là mù loà , là vụng dại như con heo trên tảng băng, như một con cóc vàng, rất giàu có nhưng cũng rất ngu độn.

Về người lính Việt Nam Cộng Hòa, ngày 02/05/95, thống tướng Westmoreland đã tuyên bố :“Tôi đã cùng chiến đấu với các anh trong bốn năm, tôi kính phục các anh và giờ đây, tôi vẫn tiếp tục kính phục các anh “.

Đại tướng Louis C. Wagner Jr.: Tôi hãnh diện về thời gian mà tôi đã trải qua, phục vụ sát cánh với các chiến sĩ thuộc Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa.

Tiến Sĩ Lewis Sorley : Trong Trung Tâm Văn Khố Quốc Gia của Hoa Kỳ có nhiều văn bản ghi lại những huy chương của Hoa kỳ trao tặng cho quân nhân của quân lực Việt Nam Cộng Hòa để ghi nhận chiến công của họ. Tiếc thay, chẳng ai buồn nhắc đến.

Tạp chí Newsweek: Tất cả những sự thất bại lịch sử và hèn nhát tồi tệ của biết bao nhiêu nhà lãnh đạo Tây Phương đều chồng chất lên lưng những người lính nam Việt Nam. Thật là bất lương và bất công. Sự nhục nhã là của chúng ta chứ không phải là của quân đội Việt Nam Cộng Hòa.

v...v...
27/10/201904:50:15
Khách
"Gót chân chị dẫm khắp thành phố San Jose và các vùng phụ cận. Khi thì đi phụ giúp tổ chức các buổi hội họp, gây quỹ cho các hội đoàn, khi thì đi làm MC, rồi trình diễn văn nghệ... Nhất là các hội đoàn cựu chiến binh VNCH...". Trích.

Cô Thu Tâm quả là một người phụ nữ rất đáng được ca ngợi.

"Cho nên tôi tự hứa với lòng là từ nay sẽ cố gắng tiếp tục viết ". Trích.

Các độc giả của VVNM hy vọng là như vậy.
26/10/201923:41:29
Khách
Chào Phương Hoa,
Lâu lắm mới được đọc bài của bạn. Cũng như những lần trước, lúc nào tôi cũng đọc say mê từ đầu đến cuối.
Dù đã gặp chị Nhã Giang Thu Tâm vài lần trong những buổi ra mắt sách của mấy người bạn, nhưng ngòi bút của Phương Hoa đã làm sự quý trọng của tôi dành cho chị NGTT tăng lên nhiều phần vì Phương Hoa đã cho biết thêm bao nhiêu điều đáng mến và đáng phục về chị Thu Tâm, người phụ nữ xinh đẹp, dịu dàng nhưng thật can đảm và đầy tài năng.
Mong Phương Hoa và Thu Tâm nhiều sức khỏe để tiếp tục con đường gìn giữ và trau dồi văn hóa Việt Nam.
26/10/201923:34:06
Khách
Kính gửi Việt Báo
Kính gửi bạn độc giả minh lam,
Thật là xin lỗi, trong bài viết này vì tác giả sơ ý mà câu nói lừng danh trong sử sách “Ta thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc” là của cụ Trần Bình Trọng, nhưng lại viết thành ra của ngài Lý Thường Kiệt. Một lầm lẫn to lớn thật là đáng...xấu hổ!
Kính nhờ Việt Báo sửa lại dùm,
và kính xin lỗi độc giả minh lam, cũng xin cám ơn độc giả minh lam đã nhắc nhưng tác giả
lại sơ ý một lần nữa nên không thấy.
Xin cám ơn rất nhiều.
Phương Hoa
26/10/201914:05:49
Khách
*Chào bạn đọc minh lam, Và cám ơn bạn đã đọc bài viết

*Thanh Mai thân mến,
Chị Thu Tâm áo dài vàng đậm đứng ngoài cùng bên trái, P.Hoa bên phải.

Cám ơn hai bạn và chúc vui
P.Hoa
26/10/201912:17:26
Khách
Ta thà làm quỷ nước Nam chứ không thèm làm vương đất Bắc" ghi trong sách sử ngày xưa
Tra^n Bi`nh Tro.ng
26/10/201911:53:46
Khách
Chị Thu Tâm là người nào trong tấm hình vậy chị Phương Hoa? Chị ấy tài sắc vẹn toàn quá em rất mến phục!
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 1,195,594
18/11/2019(Xem: 3357)
Tác giả là một kỹ sư hồi hưu, đã sống 25 năm bên Pháp, hiện là cư dân Irvine, từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Đây là bài viết mới của Ông.
16/11/2019(Xem: 3333)
Tôi đi mình lên trong chuyến xe lửa từ Paris sang Thụy Sĩ với tâm trạng nôn nao và thoáng lo âu ngần ngại, mặc dù đây không phải là lần đầu thân gái dặm trường xuyên quốc gia như thế này
15/11/2019(Xem: 4141)
Nguyệt Mị là bút hiệu lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ, nhưng trong tháng trước tác giả đã có bài "Nước Mỹ là nhà của Mị" ký tên thật là Quynh Gibney.
14/11/2019(Xem: 1995)
Tác giả: Nguyễn Thị Thêm Bài số 5834-20-31618-vb5111419 Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2015. Bà sinh năm 1948 tại Biên Hòa, cựu học sinh Ngô Quyền. Trước 1975, dạy học. Qua Mỹ năm 1991 theo diện HO, hiện là cư dân Nam Ca Li. Bà kể, "Chồng tôi là lính VNCH. Hai con tôi nay là lính của quân đội Hoa Kỳ. Tôi hết làm vợ lính lại làm mẹ lính." Sau đây là bài viết mới của tác giả.
13/11/2019(Xem: 2869)
Tác giả từng nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Là một cựu tù cải tạo vượt ngục và là người lái tầu vượt biển, ơng định cư tại Mỹ từ 1990, hiện làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung Đông và Châu Phi.
09/11/2019(Xem: 3491)
Tác giả tên thật Trần Năng Khiếu. Trước 1975 là Công Chức Bộ Ngoại Giao VNCH. Đến Mỹ năm 1994 theo diện HO. Đã đi làm cho đến năm 2012. Hiện là công dân hưu trí tại Westminster.
08/11/2019(Xem: 3313)
Tháng Năm 2018, tại Việt Báo Gallery, có buổi ra mắt sách Anh ngữ "Finding My Voice A Journey of Hope" của Crystal H. Vo tức Võ Như Ý, từng dự Viết Về Nước Mỹ từ 2009.
07/11/2019(Xem: 3769)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975.
06/11/2019(Xem: 4267)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ năm 2017. Bà sinh năm 1951 tại miền Bắc VN, di cư vào Nam 1954, là thư ký hành chánh sở Mỹ Defense Attaché Office (DAO) cho tới ngày 29 tháng Tư 1975.
05/11/2019(Xem: 6709)
Tác giả đã nhận Giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2019. Là con của một sĩ quan tù cải tạo, ông đã góp 3 bài viết xúc động, kể lại việc một mình ra miền Bắc, đạp xe đi tìm cha tại trại tù Vĩnh Phú, vùng biên giới Việt-Hoa
Tin công nghệ
Khoảng đầu tháng 12/2019, Mỹ cùng 14 nước Mỹ Latinh ra lệnh cấm đi lại với 29 người Venezuela, bao gồm Tổng thống Nicolas Maduro và các đồng minh của ông.
Theo trang Business Insider, một vụ kiện được đệ đơn tại tòa án California (Mỹ) với cáo buộc công ty TikTok đánh cắp dữ liệu người dùng và gửi đến các máy chủ tại Trung Quốc.
Putin cho biết Nga nhiều lần bày tỏ sự sẵn sàng cùng NATO chống "các mối đe dọa thực sự" khi liên minh đang tổ chức hội nghị thượng đỉnh.
Khoảng đầu tháng 12/2019, Ủy ban Tình báo Hạ viện Mỹ công bố báo cáo điều tra luận tội Trump, cho rằng ông đã vì lợi ích cá nhân mà gây hại an ninh quốc gia.
FBI xem bất kỳ ứng dụng di động nào được phát triển ở Nga, bao gồm FaceApp, là "mối đe dọa phản gián tiềm tàng".
ông Donald Trump cho biết hội nghị thượng đỉnh G7 năm 2020 sẽ được tổ chức tại Trại David, nơi nghỉ dưỡng của các tổng thống Mỹ và khách mời.
Các công tố viên Đài Loan cáo buộc cựu trung tá Cheng Chih-wen và cha tuồn thông tin cho Trung Quốc đại lục để đổi lợi ích.
hai nhà đồng sáng lập của Google, Larry Page và Sergey Brin cho biết sẽ rút lui khỏi các chức vụ của Alphabet, công ty mẹ của Google.
Năm 2017, công ty Maine Coast đưa hơn 900,000 kg tôm hùm sống, trị giá 12 triệu USD, sang Trung Quốc mỗi năm, nhưng tình hình đã thay đổi.
Khoảng đầu tháng 12/2019, ông Kim Jong-un cắt băng khánh thành thành phố Samjyon gần núi thiêng Paektu, nơi được gọi là "hình mẫu của nền văn minh hiện đại".
Phó thủ tướng Trung Quốc Hồ Xuân Hoa cho biết phải kiên quyết phục hồi nguồn cung thịt heo để chuẩn bị cho Tết Nguyên đán 2020.
Trưởng đặc khu Hong Kong Carrie Lam cho biết sẽ tung gói kích thích kinh tế thứ tư trong ngắn hạn nhằm đối phó suy thoái do biểu tình. Tuy nhiên, tuyên bố của bà Lam không cho biết chi tiết biện pháp kích thích kinh tế mới là gì.
Với quyết định đóng cửa tất cả các nhà máy điện hạt nhân của mình, Đức phải đối mặt với một câu hỏi đau đầu khác.
Khoảng đầu tháng 12/2019, Trung Quốc đình chỉ các chuyến thăm nghỉ ngơi và hồi phục của tàu chiến Mỹ để đáp trả Washington thông qua đạo luật Hong Kong.
Trung Quốc đang tăng cường tuyển dụng nhân tài Đài Loan trong ngành bán dẫn, thu hút các lãnh đạo và kỹ sư nhằm củng cố ngành công nghiệp vốn được xem là “gót chân Asin” của đất nước.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========