David, Sao Ông Không Bắt Phone?

04/08/201800:00:00(Xem: 3134)
David, Sao Ông Không Bắt Phone?
Tác giả: Sao Nam Trần Ngọc Bình

Bài số 5456-20-31264-vb7080318

 
Tác giả từng nhận giải Viết Về Nước Mỹ 2015. Ông là cựu sĩ quan VNCH, giảng viên trường Sinh ngữ quân đội, cựu tù cải tạo. Ông cũng là tác giả sách "Hành Trình về Phương Đông" do "Xây Dựng" xuất bản năm 2010. Mới nhất, là cuốn "Within & Beyond" do tác giả viết bằng Anh ngữ và tự xuất bản. Sau đây, bài viết mới của ông là chuyện về một cựu chiến binh Mỹ từng chiến đấu ở Việt Nam.

 
***
 

Đang nói chuyện bằng cell phone với anh H. đột nhiên có tiếng “bip” “bíp” tôi vội vàng quay qua người mới gọi.

Phía bên kia đầu dây là tiếng nói của Chuck, con trai duy nhất của Ông David, Chuck nói:

‘Hello Mr. Bình, tôi là Chuck con của Ông David. Cha tôi qua đời rồi. Ông đã trối lại là tôi phải báo tin cho Ông hay.”

Chuck ngừng một chút rồi  tiếp:

“Cách đây ba tuần cha tôi bịnh và phải vào Bịnh Viện Greenville Memorial, thế nhưng tim gan phổi của cha tôi đã không hoạt động tốt nên bác sĩ đành bó tay. Ba tôi là anh hùng của tôi.”

Tôi tiếp lời Chuck:

“Tôi cũng nghĩ là Ông David là anh hùng như Ông đã nghĩ vậy!”

Người Mỹ dùng từ ‘anh hùng’để nói lên sự mến thương, kính trọng một người về đức độ, tài năng theo như sự hiểu biết của tôi.

Từ ‘anh hùng’ không có liên quan gì đến chiến công ở ngoài chiến trường như người Việt ta vẫn thường xử dụng cả.

“Thế thì chừng nào chôn?” tôi hỏi.

“Thứ Ba July 10, 2018, Thăm Viếng từ 12.30PM và Hành Lễ bắt đầu lúc 2.00 PM

Thảo nào cả 3 tuần nay tôi gọi phone thì cứ thấy David để máy nhắn tôi lấy làm lạ mà không biết làm sao.

Sững sờ trước tin dữ này tôi bèn gọi cho anh Đ. báo tin.

Anh Đ. tôi,và một số anh em nữa vẫn thường gặp David tại nhà anh Đ. mỗi khi David có dịp ghé thăm Greenville.

Đ. cho biết con gái anh biết David đã vào trị bịnh tại Greenville Memorial Hospital nhưng khi phone hỏi bịnh viện thì không tìm ra David đang trị bịnh ở phòng nào.

Đ. cho tôi biết con gái anh sẽ cùng chồng và hai cháu bé từ Columbia, thủ đô của Tiểu Bang South Carolina, đến thẳng nhà thờ tham dự lễ tang của David.

Anh Đ.và cháu trai sẽ ghé nhà tôi để đón tôi và bà xã tôi.

Anh Đ cũng như chúng tôi, có những kỷ niệm sâu sắc về David, người cựu chiến binh Mỹ từng chiến đấu trong cuộc chiến Việt Nam và từng hết lòng với những cựu quân nhân gốc Việt mà ông gặp lại trên đất Mỹ.

Để tưởng nhớ Ông, xin cho phép tôi được hồi tưởng chuyện 30 năm trước.

*

Tháng 11 năm 1991 gia đình tôi tới Hoa Kỳ, hai vợ chồng tôi đi theo diện bảo lãnh ODP còn hai cháu gái đi theo diện HO.

Sống ở Santa Ana và Westminster được lối 5 năm, nhiều lúc gõ vào túi tiền thấy im rơm không nghe thấy tiếng leng keng.   Thấy cuộc sống ở Nam Cali có phần khó khăn nên chúng tôi bèn một lần nữa “thiên di” về Miền Đông Nam Hoa Kỳ để tìm cái sống.

Khác với những con chim thiên di tìm nơi khí hậu ấm để tránh Mùa Đông lạnh giá, chúng tôi thiên di để tìm việc làm để tránh sự u uất trong tâm tư vì việc làm không ổn định.

Nhờ Trời thương nên khi move sang Thành Phố Greenvile, SC chúng tôi kiếm được việc làm ngay suốt 20 năm liền nên cảm thấy khỏe ru. Cả 4 người cha, mẹ và vợ chồng đứa con gái út đều được Hãng X. chuyên làm đồ trang trí nội thất nhận cho vào làm.

Đến cuối tháng 12 năm 1995 tôi xin phép nghỉ để cùng con gái út và chàng rể đi xe đò Grey Hound vể Cali dọn “gánh hát” của chúng tôi từ Westminster, CA qua Thành Phố Greenville, SC một quãng dường khá xa lối 4.200 miles.

Tết năm đó nhân viên người Việt ở Greenville cùng nhau tổ chức đón mừng Xuân Tha Hương. Trong dịp này tôi có cơ hội làm quen với Ông David, cựu đại úy trong quân đội Mỹ, đã từng tham chiến ở Việt Nam, khi David đến tham dự Lễ Hội Mừng Xuân cùng với người Việt tha hương.

David nói được tiếng Việt khá sõi và điều đặc biệt là Ông rất có cảm tình với người Việt. Ông cho rằng vì Hoa Kỳ cắt quân kinh viện nên chúng tôi, Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa anh dũng, mới thua trận.

Đó là sai lầm của nước Mỹ, của các chính trị gia người Mỹ ngồi ở Thủ Đô nước Mỹ là Washington, DC mà không hiểu gì về cuộc chiến Việt Nam cũng như bản chất của phe Cộng Sản bành trướng Nga-Tàu nên Mỹ đã bỏ rơi người bạn đồng minh bé nhỏ là Việt Nam Cộng Hòa.

Sau Đại Hội Mừng Xuân năm đó David vào hãng X. làm, như để chia xẻ cái cảm tình mà David sẵn có với người Việt.

Công việc của tôi tại hãng X. là đẩy những cái “buggy”chất đầy những cái mền bán sản phẩm đang trên đà hoàn tất tới các khâu liên hệ.

Đây là công việc lao động giản đơn mà ai ai cũng làm được không cần khả năng chuyên môn mà một số người Việt ta khi nhớ tới quá khứ huy hoàng trước ngày 30 tháng 4 năm 1975 hay nói đùa với nhau đây là việc làm “cu li.”

Nói thì thế nhưng nếu không có cái việc làm gọi là “cu li” thật quý giá này thì số phận những anh chàng hay đùa giai này sẽ ra sao.

Tôi xin kể sơ về công đoạn làm một cái mền.

Đầu tiên là Khâu Cắt.

Khâu Cắt sẽ cắt vải thành những “cái bao” mền, mà tiếng Anh gọi là “bag” tùy theo cỡ (size) như twin,full, queen và king.

Sau đó những cái bao mền dược xếp trên cái giá hình tam giác sẽ được công nhân đẩy qua khâu Làm Bao (bag).

Tại đây các công nhân sẽ may hai đầu và một chiều dài của cái bao còn chiều dài kia không may lại mà để hở dành để nhồi gòn vào. (Stuffing)

Những cái bao sau khi khi được công nhân may kín ba chiều được chất lên một cái giá và những cái giá này sau đó sẽ được công nhân đẩy qua khâu Nhồi Gòn. (Stuffing)

Hai công nhân luồn cái bao mền vào cái ống bọng đặt trước cái bàn di động.

Kế đó hai người này kéo miếng gòn từ cuộn gòn, đặt trước cái bàn di động, đặt lên trên cái bàn di động này, rồi bấm nút để máy tự động cắt một miếng gòn.

Kế đến hai người này mỗi người một tay giữ một đầu miếng gòn, một tay giữ cái ống bọng rồi dùng chân đạp vào cái nút của cái bàn di động để đẩy miếng gòn vào cái bao mền.

Sau đó hai người này bỏ cái bao đã có miếng gòn vào cái buggy để cho công nhân khác đẩy sang “Khâu May Miệng” (Enclosed) để may kín phần còn lại của cái bao mền.

Sau đó cái bao mền sẽ được chuyển qua Khâu Quilt để khâu này sẽ cho chạy những hoa văn lên trên cái bao mền để giữ cho miếng gòn dính chặt vào cái bao mền.

Ngày tôi vào hãng X. làm đơn xin việc thì lúc tôi được chấp thuận cho làm “Cu Li” tôi mừng hết lớn. Lúc đó bà xã tôi cùng đi cùng với tôi tại đây chúng tôi gặp bà manager người Mỹ tên là J.

Bà này hỏi tôi:

“Bà xã ông có muốn vào làm cùng hãng với Ông không?”

Gặp dịp may hiếm có làm sao tôi bỏ qua nên tôi mau mắn trả lời:

“Thế thì con gì bằng. Cám ơn Bà đã giúp”

Bà J. trả lời:

“Vậy tôi nhận cho bà ấy vào làm khâu ‘Shear Ruffles’ mà người Việt trong Hãng X. gọi là chạy bèo.

Nói xong Bà J. rời khỏi hiện trường.

Lúc đó tự nhiên có một anh chàng người Việt, lùn thật lùn, nhỏ con từ đâu xuất hiện, tôi  thấy anh ta ghé tai nói nhỏ với cô thư ký Phòng Nhân Viên người Việt.

Đến khi tôi sắp sửa ra về thì cô thư ký này nói:

“Bác a,ø Bà J. đã từ chối không nhận bác gái. Ngày mai bác nói bác gái ở nhà.”

Tôi lấy làm lạ nhưng không tiện hỏi vì tôi là “ma mới” mà. Tôi đâu biết Bà J. làm ở chỗ mô chỗ tê nào mà kiếm. Nhưng chỉ thoáng qua là hiểu ngay đây đúng là “ma cũ bắt nạt ma mới”như các cụ ta vẫn thường nói.

Ở trong nước thì người chế độ cũ bị CS đì sói trán đã đành vì đó là chính sách của họ. Khi ra ngoài nước thì người Việt chậm chân phe ta lại bị lâm vào cảnh “quân ta chặn quân mình”  mới là điều thường thấy. Thay vì bình luận, xin kể tiếp về David.

Ông rất thích người Việt vì ông đã từng tham chiến ở Việt Nam, David có thể nói được tiếng Việt kha khá. Một thời gian sau buổi gặp nhau mừng Tết Việt tha hương, David vào Hãng X. và làm trong văn phòng. Khi gặp lại, tôi cho David biết tôi đã theo học tại Viện Ngữ Học trực thuộc Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ tại Lackland AFB, TX thì David càng trở nên thân mật với tôi hơn.

David nói:

“Chúng ta là đồng môn.”

Một hôm tôi đang đẩy cái “xe buggy”, loại xe có chiều dài lối 2m, chiều ngang lối 1m chứa đầy mền qua khâu Quilt thì David đi qua. Ông ta lấy chùm chìa khóa gõ vào khung chiếc xe buggy làm bằng sắt này và nói với tôi:

 “Ông bỏ cái xe này đi rồi về làm với tôi trong văn phòng. Tôi sẽ giới thiệu Ông với Ông J. chủ hãng!”

Ông David đã giữ lời, chỉ ít ngày sau tôi giã từ việc đẩy những cái buggy và làm việc chung với David trong văn phòng.

David luôn luôn giúp tôi khi tôi cần. Chẳng hạn như Ông đã phải gọi phone yêu cầu cô thư ký của Dental Clinique hủy bỏ cái hẹn mà cô ta tự nhiên gán cho tôi mặc dầu tôi đã yêu cầu cô ta hủy cái hẹn này.

Lần khác David phải cùng đi với tôi đến hãng bảo hiểm nhân thọ để yêu cầu nơi này ngưng trừ tiền tự động trong bank của tôi mặc dù tôi đã yêu cầu.

Đặïc biệt là David rất thích con nít, mỗi lầøn chúng tôi ghé nhà David thì Ông thân hành ra đón và bế bé Henry, cháu ngoại của chúng tôi vô nhà!

Đến khi David từ giã Hãng này sau một thời gian làm việc thì Ông lại yêu cầu Ông J. chủ hãng giao cho tôi một công việc văn phòng khác.

Dù không còn gần gũi trong công việc nhưng chúng tôi vẫn luôn nhớ và gọi phone thăm nhau. Gần đây, gọi ông, chỉ nghe tiếng chuông reo. David, sao ông không bắt phone? Tôi đã tự hỏi và lo lo.

Nào ngờ David không còn nữa.

*

Anh chị Đ. cùng chúng tôi  dự tang lễ David.

Sau Lễ Viếng Thăm là Hành Lễ do vị mục sư chủ trì.Trong buổi Hành Lễ có cháu trai của David xử dụng vĩ cầm, người em gái xử dụng dương cầm phụ vào lời giảng của vị mục sư.

Không khí buổi Hành Lễ rất vui, lâu lâu lại điểm thêm tiếng cười của cử tọa khi vị mục sư chêm vào lời pha trò thật ý nhị.

Điều này làm tôi nhớ đến anh Huệ một tín hữu của Đạo Phật Giáo Hòa Hảo cùng tù với tôi tại Trại Tù Gia Trung Tỉnh Pleiku.  Anh nói với tôi theo như lời dạy của Đức Thày Huỳnh Phú Sổ thì:

“Khi có người quá vãng thân nhân không được khóc vì khi sầu bi như thế thì linh hồn của người chết cứ quyến luyến thân nhân nên khó đầu thai.

Cũng không cúng vật thực vì làm như thế cũng làm cho linh hồn người chết khó đi đầu thai.

Trên bàn thờ chỉ thắp hương và cúng hoa mà thôi và thân nhân nên cầu kinh cho hồn người chết sớm ra đi.

Trở lại đám tang của Ông David thì sau khi làm lễ xong là lễ di quan về Nghĩa Trang Quân Đội Mỹ Dorthy Cooper ngoài quan tài có phủ cờ Mỹ.

Khi lễ di quan bắt đầu thì có các cựu quân nhân Mỹ mặc áo gió có chữ “Vet helps Vet”chạy xe mô tô Harley tay cầm bảng có chữ “Stop” ra đứng chặn ở các ngã tư tay để bảo đảm cho sự lưu thông của doàn xe tang và khách đưa tiễn được an toàn

Khi vị mục sư làm lễ thì có một toán bắn súng chỉ thiên để tiễn biệt.

Sau đó là lễ gập cờ phủ trên quan tài để trao lá cờ này cho Bà Quả Phụ David .

 Khi Bà David đang ngồi trên cái ghế dài tại nơi hành lễ thì có một vị đại diện cho Quân Đội Mỹ tay cầm một phong bì quỳ một chân còn một chân kia duỗi thẳng ra phía sau nói lời chia buồn rất trang trọng sau đó trao tiền phúng tận tay cho Bà David.

Sau đó một vị đại diện cho Lực Lượng Thủy Quân Lục Chiến Mỹ, tay cầm một phong bì cũng quỳ một chân còn chân kia  duỗi thẳng ra phía sau và nói lời chia buồn rồi trao tiền phúng điếu cho Bà Quả Phụ David.

Khi người dại diện cho US Marines di khỏi lúc đó tôi mới thấy Bà David dơm dớm nước mắt.

Trước khi ra về tôi hỏi Bà David là Bà có được phép chôn cạnh Ông David không thì Bà cho biết:

“Người ta đào một cái huyệt xâu 12 feet vì Ông David chết trước nên Ông sẽ nằm dưới còn tôi chết sau tôi sẽ nằm trên với 6 feet còn lại.”

Nước Mỹ chính thức lập quốc từ năm 1776 tính đến nay đã được 242 năm.

Về mọi mặt trong đời sống như khoa học, kỹ thuật,y tế, dân sinh đều phát triển tối đa khiến nước Mỹ trở thành cường quốc.

Khi dự đám tang ông David tôi hiểu tại sao nước Mỹ lại trở thành siêu cường đứng đầu trên thế giới.

Theo lẽ đám tang thì phải buồn thế nhưng cử tọa tham dự ai ai cũng tỏ ra bình thường không sụt sùi nhỏ lệ, trái lại, lại rất hào hứng chia xẻ những câu chuyện vui rất có duyên mà Ông Mục Sư thỉnh thoảng lại chêm vào.

Ông David chết già nhưng tôi có cảm tưởng là Ông chết trẻ vì nước Mỹ còn trẻ!

Vì thế nên nước Mỹ lúc nào cũng trẻ và luôn luôn đi tiên phong trên thế giới về mọi mặt.

Hè 2018

Sao Nam Trần Ngọc Bình

Ý kiến bạn đọc
07/08/201801:45:00
Khách
Sao Nam Trần Ngọc Bình
Chào Ông Nate
Nhờ sự am hiểu xâu sắc của Ông tôi mới biết là tình chiến hữu “không bị giới hạn bởi sự khác biệt về ngôn ngữ,văn hóa, mầu da và tôn giáo”không những thế còn vượt cả không gian và thời gian nữa.
Ông David tuy đã trở về Mỹ sống cuộc đời an nhàn của một người quân nhân hồi hưu nhưng trong tâm tư của Ông Ông vẫn mang nặng tình chiến hữu với các anh em thuộc QLVNCH anh dũng nên Ông đã tìm cách để gần gũi và giúp đỡ trong phạm vi khả năng của Ông.
Dĩ nhiên còn có những “David” khác mà chúng ta không được biết vì không có cơ may.
Cám ơn Ông đã dành thời gian để bày tỏ ý kiến quý báu này.
Chúc Ông và bảo quyến mạnh.Trân trọng
06/08/201816:11:15
Khách
Tình Huynh Đệ Chi Binh thực là cao quý, cảm động và hầu như không bị giới hạn bởi sự khác biệt về ngôn ngữ, văn hóa, mầu da và tôn giáo. Tình chiến hữu đó sẽ không phai dù không còn Khoác Áo Chiến Y hoặc kẻ ở người đi do định luật của Tạo Hóa.

Cám ơn tác giả cho một bài viết hay và đầy tình người.
06/08/201812:15:43
Khách
Sao Nam Trần Ngọc Bình
Chào Cô Tố Nguyễn
Tuy không có thống kê chính xác nhưng những người Mỹ mà mình gặp nơi sở làm có thể nói chắc chắn 99% là người tốt nhờ nền giáo dục tốt đã đào tạo nên con người tốt sẵn sàng giúp đỡ những người đang trong hoàn cảnh khó khăn.
Đây là điểm son của nền giáo dục Mỹ, của văn hóa Mỹ .Khi bác dọn nhà về Miền Đông Nam Hoa Kỳ chiếc xe thuê là chiếc xe mang biển số của Tiểu Bang New York.Chiếc xe này khi đến Thành Phố Flagstaff, Arizona bị hư phải kêu hãng xe cho người kéo về chỗ sửa xe có hợp đồng với hãng để sửa.
Năm 1995 đó chưa có cell phone như bây giờ làm sao đây. Bác phải đi vào khu dân cư cùng anh chàng rể để kiếm cầu may nhà nào có người đang ở trong nhà để mượn home phone gọi vì là ngày thường mà!
Tới một căn nhà bác thấy phía trước có trồng bông mà ai đó đã tưới ướt phía sân trước.
Gõ cửa thì một cô gái thật xinh đẹp như một cô tiên hiện ra trong chuyện thần thoại giữa lúc trời nóng hừng hực.
Cô ta lên tiếng liền:
“Ông là người Việt Nam? Ông rời Cali vì đời sống khó khăn?Ông cần gọi phone cho hãng xe?
Tôi biết có nhiều người Việt Nam dọn nhà khi xe lên cái dốc này thì xe bị hư nên khi ở trong nhà nhìn ra tôi bèn ra cố ý tưới cây cho ướt cái sân trước để ai đó sẽ gõ cửa nhờ cho gọi phone.”
Ông cứ tự nhiên dùng phone để gọi cho hãng xe và báo tin cho thân nhân.(Cháu đọc bài “Hành trình về Phương Đông I,II và III trên Vietbao online)
Thăm cháu và gia đình khỏe.Mến
06/08/201802:23:04
Khách
Chào bác Sao Nam,

Cám ơn bác đã kể câu chuyện về công việc làm và về người một người Mỹ thật tốt bụng. Cháu cũng có cảm giác bất an mỗi khi gọi phone cho người quen cũ ở nơi xa mà chuông cứ ngân dài mãi không có ai nhấc máy...
Cháu cũng may mắn được gặp nhiều người bạn Mỹ rất tốt và nhiệt tình giúp đỡ cháu trong những ngày đầu bỡ ngỡ. Và còn nhiều thầy cô giáo trong trường học nữa, ai cũng nhiệt tình với sinh viên, nhiệt tình đến mức cháu luôn cảm thấy thật "tội lỗi" trong những lần làm test không được điểm cao, cứ cảm giác như mình đã phụ lòng thầy cô vậy.
05/08/201822:06:36
Khách
Sao Nam Trần Ngọc Bình
Chào Ông Hồ Nguyễn
Nhân dịp phúc đáp Ông tôi chợt nhó ra một chuyện vui vui nay mà lúc tôi viết đã quên không cho vào bài.Nay tôi xin kể hầu Ông cùng bạn đọc.
Có hai chị em cô ca sĩ cũng làm trong khâu May Miệng(Enclosed Department) tức là may kín cái bề dài còn lại của cái mền sau khi cái mền đã được nhồi vào một miếng gòn.
Bạn của mẹ hai cô này đến chơi thì bà mẹ có kể là hai cô làm trong khâu May Miệng. Bà ấy bèn hỏi:
“Làm sao mà miệng hai cháu bị rách mà phải may miệng lại vậy?
Thăm Ông và bảo quyến khỏe.Trân trọng
05/08/201821:46:38
Khách
Sao Nam Trần Ngọc Bình
Chào Ông Hồ Nguyễn
Cám ơn Ông đã dành thì giờ góp ý làm cho Mục “Ý kiến Bạn Đọc” thêm vui và sống động.
Mục này càng có nhiều ý kiến thì mới khích lệ người đang tập viết văn,như tôi,tiếp tục viết.
Thăm Ông và bảo quyến mạnh.Trân trọng
05/08/201820:11:47
Khách
Tuổi già đã đến, trí nhớ sẽ kém đi thì rất nhiều khi bị sơ suốt điều này điều nọ, nhất là những con số... Nhiều khi chỉ phỏng định thành ra không chính xác. Người đọc có thể thông cảm được.
Chúng ta đang "Viết Về Nước Mỹ", một chủ đề mà mọi người từng sống, từng trải nghiệm và kể lại. Đó là cái nội dung mà tôi nghĩ rất hào hứng cho cả hai phía, người kể và người đọc. Nhưng vì không phải là người viết chuyên nghiệp nên có nhiều sơ sót...

Rất trân trọng những bài viết của tác giả Sao Nam Trần Ngọc Bình. Mỗi bài là một câu truyện nói lên các sinh hoạt và tâm tư của ông. Không chỉ có thể. Ông còn thường xuyên theo dõi diễn đàn này để khuyến khích các tác giả khác. Sự đóng góp tích cực của ông sẽ làm cho diễn đàn VVNM ngày càng xôm tụ hơn.
Kính chúc sức khỏe đến ông và gia đình.
05/08/201812:25:01
Khách
Sao Nam Trần Ngọc Bình
Chào Ông Tom Huỳnh
Thưa Ông
Ông dùng chữ ‘léng phéng’rất hay, nếu tôi thêm chữ đi vòng vo hay chữ ‘léng phéng’ như Ông viết thì lại không có duyên được hầu chuyện với Ông vui vẻ như thế này.
Đúng là có duyên thì gặp dù chỉ là qua những dòng chữ trao đổi chứ chưa được gặp mặt để tay bắt mặt mừng.
Quả thật khỏang cách chỉ có lối 2370 miles như Ông góp ý là đúng. Có lẽ do lớn tuổi chăng.
Xin lỗi Ông và quý độc giả thân mến về sự sơ xuất này.
Năm tôi làm việc ở Trung Tâm Hành Quân Sư Đoàn 9 là năm 1968-1969 tức là Khu Chiến Thuật 41 còn khu Chiến Thuật 32,nếu tôi không lầm, thuộc Quân Đoàn 3.
Cám ơn sự góp ý của Ông.
Thăm Ông và bảo quyến mạnh.Trân trọng.
05/08/201801:19:32
Khách
kính ông sao nam trần ngọc binh,

Tôi rất thích đọc các bài của ông viết trên Việt báo ,nhưng trong bài nầy ông có đề cập đến khoảng cách khi ông dọn nhà từ OC/california về Greenville là 4,200 miles , ông có nhầm lẩn chi không? hay đi lén phén rồi mới về đến nên mới 4,200 miles.chứ khoảng cách chỉi about 2,370 miles thôi đổi ra km thì about 3,728 km . Trong một bài viết khác khi ông đang làm việc ở sư đoàn 9 BB, ông nói thuộc khu 41 chiến thuật , nhưng theo tôi biết sư đoàn 9 BB thời gian ông phục vụ ở vùng 4 phụ trách là khu 32 chiến thuât. Vùng 4 lúc đó có 3 sư đoàn( 7-9-21 ) trấn đông. BTL/SD 9 đóng tại sa đéc trung đoàn 16(13 )tại long hồ/ vĩnh lọng TD 14 tại trà vinh và TD 15 tại long xuyên.thời gian hơn nửa thế kỹ có thể trí nhớ của tôi có thể không còn work good , nếu có chi sai xót xin đại xạ

trân trong.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 1,006,202
14/10/2018(Xem: 1505)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ. Tại Việt Nam. bà là cô giáo dạy bậc tiểu học, sau khi tốt nghiệp trường Quốc gia sư phạm Sàigòn. Dạy ở Việt nam 22 năm. Qua Mỹ diện con bảo lãnh, năm 1992. Đi may hãng Mỹ hơn 10 năm thì hưu trí, ở nhà dạy cháu học chữ Việt, và dạy chữ Việt ở trường Lạc-Việt ở Louiville, KY. Bà đã xuất bản ba quyển sách:
13/10/2018(Xem: 1953)
Với bài viết đầu tiên từ tháng Sáu 2017, tác giả đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ năm thứ XIX. Thư kèm bài, cô cho biết đang làm tax accountant ở Los Angeles, thường xuyên theo dõi và xúc động khi đọc những câu chuyện đời của người Việt trên xứ Mỹ. Bước sang năm thứ 20 của giải thưởng, tác giả đang tiếp tục cho thấy sức viết ngày càng mạnh mẽ hơn. Sau đây, thêm một bài viết mới.
12/10/2018(Xem: 2836)
Tác giả cùng hai con gái tới Mỹ ngày 27 tháng Bảy năm 2001 theo diện đoàn tụ. Mười sáu năm sau, bà là chủ tiệm Nails ở Texas và kết hôn với một người Mỹ. Với sức viết giản dị mà mạnh mẽ, tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải Danh Dự năm thứ mười chín, 2018.
11/10/2018(Xem: 2616)
Tác giả đã nhận Giải Việt bút Trùng Quang 2016 và vừa nhận thêm Giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2018. Ông tốt nghiệp cử nhân về Ngôn Ngữ Học tiếng Tây-Ban-Nha tại UC Irvine. Sau 5 năm rời trường để theo học tại UCLA, tốt nghiệp với hai bằng cao học và tiến sĩ về ngành Ngôn Ngữ Học các thứ tiếng gốc La-Tinh, ông trở lại trường cũ và thành người đầu tiên giảng dạy chương trình tiếng Việt, văn hoá Việt tại UC Irvine từ năm 2000 cho tới nay. Bài viết mới của ông về quan hệ giữa cha mẹ và con cái.
10/10/2018(Xem: 2090)
Tác giả tên thật Lý Tuyết Mai, cư dân Pomona, CA. làm việc tại Bộ Xã Hội. Đến Mỹ khi còn tuổi học trò, cô thuộc "thế hệ gạch nối" của người Việt tại Mỹ. Với bài viết về chính sách của Bộ Xã Hội Mỹ đối với trường hợp một cô bé gốc Việt 16 tuổi mang bầu, Bảo Trân đã nhận giải Vinh Danh Tác Phẩm Viết Về Nước Mỹ 2009. Bài viết mới của cô là một du ký, đăng 2 kỳ.
08/10/2018(Xem: 3911)
Tác giả lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ, ông tên thật Trần Vĩnh, 66 tuổi, thấy giáo hưu trí, định cư tại Mỹ từ năm 2015, hiện là cư dân Springfield, MA. Sau đây là bài viết thứ hai của ông.
07/10/2018(Xem: 3747)
Tác giả là nhà báo quen biết trong nhóm chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Ông dự Viết Về Nước Mỹ từ 2006, đã nhận Giải Danh Dự, thêm Giải Á Khôi, Vinh Danh Tác Giả VVNM 2016, và vừa chính thức nhận giải Chung Kết Tác Giả Tác Phẩm 2018. Sau đây thêm một bài viết mới của ông. Bài đăng 2 kỳ.
05/10/2018(Xem: 3601)
Tác giả tên thật Quách Ngọc Ánh, sinh năm 1954, hiện là cư dân Garden Grove, CA. Trước 75 học Sư phạm Sai gon, một thời dạy học tại miền Trung Việt Nam, định cư tại Hoa kỳ theo diện H.O. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà từ Tháng Sáu 2013 là một hồi ức xúc động về việc đi tìm người thân chết khi vượt biển. Sau đây là bài viết thứ tư của bà, về thảm họa Alzheimer’s đang gia tăng khắp thế giới, đặc biệt là tại Hoa Kỳ.
04/10/2018(Xem: 4065)
Tác giả là một cựu tù cộng sản, hiện sống ở Vail, Arizona, làm việc theo một hợp đồng dân sự với quân đội Mỹ, từng tình nguyện tới chiến trường Trung . Sau giải Đặc Biệt năm 2017, với bài viết của một dân sự gốc Việt từ căn cứ Mỹ tại Afganistan, ông được trao thêm giải Danh Dự VVNM 2018. Sau đây là bài viết mới của ông, từ Cameroon, một nước ở miền trung Phi châu, nơi ông đang làm việc.
03/10/2018(Xem: 4598)
Lời giới thiệu: Tôi là một nữ cư dân của California. Mi Thu là tên viết văn của tôi, hàng mi mùa Thu. Thật ra, tên nàylà âm của chữ MeToo, tên của phong trào nạn nhân lên tiếng tố cáo những người đã xâm phạm tình dục. Câu chuyện sau đây là có thật nhưng các tên đã được thay đổi vì hiện giờ tôi không thấy cần phải tiết lộ danh tánh những người trong chuyện. Mong tác giả sẽ tiếp tục viết. Bài đăng 2 kỳ. Tiếp theo và hết.
Tin công nghệ
Tháng 10/2018, Google chính thức ngừng bỏ thầu dự án Joint Enterprise Defense Infrastructure (JEDI), một hợp đồng cung cấp dịch vụ điện toán đám mây khổng lồ có giá trị tới 10 tỷ USD. Công ty đưa ra quyết định bỏ thầu sau khi bị nhân viên phản đối và lo ngại dự án có thể vi phạm các nguyên tắc đạo đức về AI mà Google đã tự đặt ra.
Nhìn từ xa, tổng thể M16 trông giống một con đại bàng. Nhưng khi tiến gần hơn một chút, có thể thấy tinh vân Đại Bàng lại chứa một vùng sáng, tựa như một cửa sổ mở ra vào trung tâm của một vỏ khí bụi tối lớn hơn. Qua khung cửa sổ, toàn bộ một cụm sao mở xuất hiện với nhiều ngôi sao mới đang hình thành. Trong lỗ hổng đó, những chiếc cột cao và những vầng viên tròn của bụi đen cùng khí phân tử lạnh nằm bên những ngôi sao trẻ màu xanh.
Tính đến tháng 10/2018, HTC đang lâm vào khủng hoảng, nhưng điều đó không thể ngăn cản hãng thử nghiệm các sản phẩm mới.
Hồi năm 2017, Google phát hành sản phẩm tai nghe Pixel Buds, không chỉ tích hợp trợ lý ảo Google Assistant mà còn hỗ trợ dịch thuật theo thời gian thực bằng Google Translate. Kể từ đó, nhiều chiếc tai nghe hỗ trợ Google Assistant được các hãng khác ra mắt, nhưng thiếu tính năng dịch. Đến khoảng giữa tháng 10/2018, Google cho biết sẽ mở khoá tính năng dịch theo thời gian thực cho mọi tai nghe có Google Assistant.
Khoảng giữa tháng 10/2018, bằng một kỹ thuật chỉnh sửa gen hoàn toàn mới, các nhà khoa học Trung Quốc tuyên bố đã có thể tạo ra thành công một con chuột con là con của 2 con chuột mẹ mà không cần tới chuột đực.
Tháng 10/2018, các quan chức Lầu Năm Góc đã lên tiếng cảnh báo một vụ xâm nhập dữ liệu ảnh hưởng tới các quân nhân viên của họ. Hacker chưa rõ danh tính đã giành được quyền truy cập vào thông tin cá nhân và số thẻ tín dụng của các nạn nhân.
Khoảng giữa tháng 10/2018, trang Electrek cho biết Tesla đã sản xuất được chiếc Model 3 thứ 100,000. Đây là cột mốc quan trọng của hãng trong việc sản xuất xe điện, vì chỉ 1 năm trước đó, hồi tháng 07/2017, Tesla chỉ xuất xưởng được vỏn vẹn 30 chiếc Model 3. Hiện hãng đang có tốc độ xuất xưởng 5000 xe Model 3 mỗi tháng.
Khoảng giữa tháng 10/2018, theo truyền thông Đài Loan, TSMC tiếp tục thắng thầu hợp đồng và trở thành hãng gia công độc quyền cho chip A13 của Apple trong năm 2019. Như vậy, đây sẽ là năm thứ 4 liên tiếp TSMC chịu trách nhiệm sản xuất độc quyền chip A cho Apple.
Khoảng giữa tháng 10/2018, BMW cho biết sẽ chi ra 3.6 tỷ Euro để nâng tỷ lệ cổ phần của mình từ 50% lên 75% trong liên doanh với hãng xe Trung Quốc. Thỏa thuận mới sẽ cho phép BMW trở thành hãng xe nước ngoài đầu tiên nắm quyền kiểm soát một doanh nghiệp ở Trung Quốc
Khoảng giữa tháng 10/2018, Apple công bố mua lại công nghệ quản lý điện năng của hãng Dialog với giá 300 triệu USD, và thoả thuận sẽ trả thêm 300 triệu USD để mua lại công ty trong vòng 3 năm tiếp theo. Ngoài ra, Apple còn thuê 300 kỹ sư của Dialog để phục vụ cho dự án riêng để đẩy nhanh việc phát triển chip quản lý điện năng và sạc cho iPhone.
Khoảng giữa tháng 10/2018, trang Reuters cho biết, Amazon đã phát triển công cụ trí tuệ nhân tạo (AI) để hỗ trợ tuyển dụng, nhưng kế hoạch không thành vì công ty phát hiện hệ thống phân biệt giới tính, chống lại nữ giới.
Đây không phải là khoảnh khắc mới mẻ của một tinh vân xa xôi được Kính viễn vọng không gian Hubble chụp lại, mà đám mây bụi sáng kì ảo trong ảnh là cảnh tượng của một chiếc tên lửa SpaceX Falcon 9 cất cánh dọc theo bờ tây nước Mỹ ngay sau hoàng hôn ngày 07/10/2018. Được phóng từ Căn cứ Không quân Vandenberg trên bờ biển trung tâm bang California, tầng thứ nhất của tên lửa đã quay trở lại căn cứ an toàn sau 8 phút.
Khoảng giữa tháng 10/2018, các nhà khoa học tại trường đại học kỹ thuật Eindhoven, Hà Lan và đại học Keio, Nhật Bản đã phát triển một bộ xét nghiệm chẩn đoán có nguồn gốc từ giấy, với giá thành rẻ nhưng có thể kiểm tra nhanh khá nhiều dạng bệnh truyền nhiễm.
Việc Samsung đang phát triển một chiếc smartphone màn hình gập không còn là bí mật. Công ty Hàn Quốc được xác nhận đang phát triển smartphone màn hình gập trong nhiều năm. Khoảng giữa tháng 10/2018, DJ Koh, người đứng đầu mảng di động của Samsung đã khẳng định rằng sẽ hé lộ về thiết bị mới tại Hội nghị SDC 2018 vào tháng 11/2018. Tuy nhiên, smartphone màn hình gập của Samsung sẽ không bán ra trong năm 2018.
Nguyễn Huỳnh Mai
===========VietAir Cargo==========