Hôm nay,  

Vui Tết Mậu Tuất 2018

24/02/201800:00:00(Xem: 9757)
Tác giả: Mỹ Đức Phạm Nguyễn

Bài số 5321-19-31166-vb7022418
 

Tác giả đã nhận giải Việt Bút Trùng Quang trong chương trình Viết Về Nước Mỹ 2017. Bà là nhà giáo dạy ngôn ngữ Việt tại Hoa Kỳ và là  tác giả Kim Dzung Phạm, sách “Vietnmese: An Intro-ductory Reader”  đã được Viện Việt Học và UC Riverside (SEATRIP) xuấn bản trong năm 2017.

VVNM (1)

Các bà các cô hát Xuân Ca.

VVNM (2)

Từ trái, Kim Ngân, Kim Khánh, và Kim Dzung chúc thọ nhà văn Doãn Quốc Sĩ.

***

Năm nay người Việt ở nam Cali đón Tết Mậu Tuất 2018 trong những điều kiện thuận lợi của thiên nhiên đất trời. Không khí vừa se lạnh để người ta diện những cái áo lạnh đẹp. Trời trong sáng, mây xanh, nắng ấm, gió nhẹ. Đêm Giao Thừa lại vào tối thứ năm, khá thuận tiện cho mọi gia đình cúng ông bà, dự lễ đón Giao Thừa tại các chùa Việt Nam. Nếu phải đi làm thì chỉ làm thêm ngày thứ sáu là được nghỉ ăn Tết với gia đình, không vội vã, cập rập làm mất hứng như những năm ngày ba mươi Tết rơi vào thứ hai, thứ ba,hoặc thứ tư. Với Hội Chợ Tết Cộng Đồng ở Mile Square Park, thành phố Fountain Valley hay Hội Chợ Tết Sinh Viên Quận Cam tại thành phố Costa Mesa, thì còn thuận lợi hơn vì ba ngày Tết vừa vặn với cuối tuần, thứ sáu, thứ bảy và chủ nhật. Người ta vừa thong thả ăn Tết, vừa thoải mải đưa gia đình đi hội chợ, đi chùa, đi lễ nhà thờ đầu năm. Với những ai làm cho chính phủ liên bang, tiểu bang hay thành phố thì còn được nghỉ thêm ngày mồng bốn Tết nữa vào thứ hai, ngày Lễ Các Tổng Thống Mỹ. Đã thiệt! Chưa bao giờ các ông Tổng Thống Mỹ lại dễ thương đến thế! Xin cám ơn quý ông.

Kim Ngân, người điều hành Viện Việt Học tại Quận Cam, và tôi cùng hẹn nhau đến Việt Báo chúc Tết ngày đầu năm. Sáng mồng một Tết, sau tràng pháo dài và múa lân, đúng mười một giờ khách mời tề tựu đông đủ trong phòng sinh hoạt Việt Báo để mừng xuân mới. Năm nay không chỉ quý bà quý cô mặc áo dài mà nhiều quý ông, nhất là các ông còn trẻ cũng mặc áo dài nữa. Tinh thần hướng về cội nguồn của người Việt mạnh mẽ quá. Các anh trẻ thích mặc kiểu áo dài cách tân với quần tây hơi ôm, có nhiều hoa văn, dài chưa đến gối, cổ thấp thoải mái, cài khuy đằng trước. Kim Ngân ghé tai tôi: “Mấy áo dài này lạ quá!” – “Ờ! Hơi giống áo Trung Đông.” –“Nhưng giống Trung Đông còn hơn giống Tàu.” Nhắc đến Tàu chắc làm nhiều người dị ứng rồi.

Bỗng có tiếng mời tất cả quý bà quý cô mặc áo dài lên sân khấu để chụp hình. Dù cố làm lơ nhưng cuối cùng ba chúng tôi đành phải lên. Hàng người rồng rắn đang xếp hàng lấy đồ ăn bỗng rộng ra chỉ còn mấy ông mà thôi. Chụp ảnh xong mấy bà mấy cô được mời đứng lại để cùng hát bài “Xuân Ca” của nhạc sĩ Phạm Duy. Hát hết bài rồi mà không được tan hàng. Anh nhạc sĩ đệm đàn organ mặt mày rạng rỡ, cười hý hửng cứ liên tục đánh điệp khúc “Xuân xuân ơi! xuân hỡi! xuân ơi!” hoặc “Xuân trong tôi….” Và các chị em cứ phải hát mãi, hát mãi. Hẳn là anh khoái chí lắm vì bẫy được phụ nữ chúng tôi vào cái mê hồn trận Xuân Ca này. Còn “nhạc trưởng” Bích Liên thì say sưa giơ cao hai tay lên xuống điều khiển giọng hát của mọi người. Ai cũng vừa tức cười vừa hát. Hát đến bao giờ mới được ra đây? Thời may nghệ sĩ Kiều Chinh nhìn về “nhạc trưởng” cứu nguy vừa ra dấu bằng tay vừa nói nhiều lần “ba lần nữa, ba lần nữa thôi”. Nhờ vậy mà nh5c xuân chuyển cung!

Việt Báo ăn Tết còn là lễ mừng sinh nhật thứ 95 của nhà văn lão thành Doãn Quốc Sỹ. Cư sĩ Nguyên Giác Phan Tấn Hải, chủ bút Việt Báo, làm hai câu đối mừng thượng thọ cụ Doãn thật hay và nhà văn Nhã Ca đã đọc:
 

“Mang gươm giới định huệ, đi tận cùng trời cuối đất

Phá trận tham sân si, viết để Giữ Ngọc Gìn Vàng”
 

“Gìn Vàng Giữ Ngọc” là tên một tác phẩm nổi tiếng của nhà văn Doãn Quốc Sỹ, viết về truyền thống tốt đẹp của dân tộc, sự ăn ở tử tế giữa người và người.

Hôm nay giọng Soprano cao vút của Bác sĩ ca sĩ Bích Liên quyện với tiếng đàn guitar xuất thần của Doãn Hưng thật tuyệt vời trong một ca khúc  Trần Dạ Từ, “Lòng Ta ở Với Người”. Nguyên thủy đây là bài thơ mà thi sĩ Trần Dạ Từ đã sáng tác chung với cụ Doãn khi hai người còn bị giam giữ trong tù cải tạo ở quê nhà.

Cụ Doãn đọc bài “Thề Non Nước” của Tản Đà đáp lễ lại. Giọng cụ sang sảng rất khỏe. Cụ đọc thơ lưu loát truyền cảm. Nếu đứng xa và chỉ lắng nghe thôi thì tưởng là một một tráng sĩ đang tự nhắc mình lời thệ nguyện với nước non sơn hà xã tắc. Lãng mạn hơn thì tưởng nhưanh thanh niên độ tuổi bốn mươi đang đọc thơ tình nhớ lời nguyện ước với người thương phương xa.

Không biết có ai để ý điều này không nhỉ. Hình như Trời phú cho cái giọng bắc kỳ và chỉ bắc kỳ thôi nhé, nam cũng như nữ, cái trẻ trung, trẻ mãi không già trong giọng nói. Tôi biết được điều này nhờ bao năm gọi điện thoại nói chuyện với bố mẹ tôi. Mẹ tôi lúc ấy sắp vào tuổi chín mươi rồi nhưng chất giọng Hà Nội vẫn mềm mại, trong veo, nhẹ nhàng như người phụ nữ ngoài ba mươi đang thỏ thẻ, thủ thỉ những lời êm ái ngọt ngào bên tai mình.


Có phải vì lòng thương yêu bố tôi hay không mà mỗi lần gặp cụ Doãn tôi lại nhớ đến bố tôi và thấy hai cụ giống nhau quá. Cũng cao như nhau, mặt vuông, xương xương, đeo kính lão to to từa tựa nhau, ánh mắt hiền hòa bao dung, miệng cười đôn hậu, có khi đôn hậu đến ngây thơ, phong cách đi đứng và nói chuyện cũng giống nhau, Chỉ khác một điều là bố tôi không viết văn như cụ, kém cụ một tuổi, vừa khuất núi và cũng sắp đến giỗ đầu rồi.

Đức Phật dạy rằng “cha mẹ tại đường như Phật còn tại thế”. Là sau khi Phật nhập Niết Bàn, những ai phụng dưỡng cha mẹ già với tất cả tình yêu thương trân quý thì cũng như là một lòng cung kính thờ kỉnh Phật vậy. Đây là một hạnh phúc ngọt ngào hiếm quý mấy ai có được. Xin chúc mừng! Chúc mừng toàn thể Doãn Gia!

Tôi cũng định gọi điện thoại kể chuyện lễ mừng đại thọ 95 tuổi của cụ Doãn cho bác tôi ở D.C. nghe. Cụ và bác tôi vốn có tình thâm giao đồng nghiệp cùng dạy ở Sư Phạm Saigon lâu lắm rồi. Mấy ngày Tết vừa việc trong nhà, việc bên ngoài và việc bất ngờ làm tôi mệt đuối định sáng mồng bốn Tết mới gọi cho bác. Nào ngờ chưa kịp gọi thì nhận được tin bác tôi bị tai biến mạch máu não tối mồng hai Tết, và hôn mê sâu rồi. Các bác sĩ trong nhà cũng như các bác sĩ ở bệnh viện đều nói rằng bác tôi sẽ không bao giờ tỉnh dậy nữa. Lòng xót xa, ngậm ngùi! Thế là chẳng bao giờ bác cháu tôi còn dịp chuyện trò qua điện thoại hay gặp nhau nữa. Phải chi tôi gọi bác tôi sớm hơn! Đời vô thường là thế! Kiếp nhân sinh mong manh là thế! Ai rồi cũng phải ra đi. Trả lại hình hài này cho cát bụi là chuyện cố định. Nhưng trả lại khi nào và trả lại như thế nào lại bất định như một bí mật riêng của mỗi người mà chính họ cũng không biết.

Có vị thiền sư nhìn thấy đời người ngắn ngủi mà hình như người ta không hiểu, cứ nhẩn nha vui chơi trong nhà lửa nên đã than rằng:
 

“Nhật nguyệt dị mại

nhược thất vân lai

sanh giả bất tu

tử tương hề cụ.”
 

Xin tạm dịch là:
 

“ngày tháng qua đi

bao giờ trở lại

lúc trẻ chẳng tu

chết biết về đâu.”
 

Thật vậy, “nhân thân nan đắc”, thân người khó được lắm. Đức Phật dạy rằng có khi phải trải qua vô lượng kiếp sống khác nhau mới được sinh làm người. Thế nhưng khi có được thân người mấy ai biết được điều ấy. Với lòng ái dục vốn theo ta từ bao kiếp, với thân người và trí tuệ của con người, ta thả sức tung hoành đông tây ngang dọc để đem về cho ta và những người ta thương yêu những gì tốt đẹp nhất trên đời bất kể bao người phải chịu đựng thiệt thòi, đau khổ, mất mát…

Ta cũng không màng đến một điều rất bình thường là khi sinh ra ta chỉ có một thân người trần trụi bé nhỏ và khi từ giã cõi đời này ta chỉ là một thân hình rệu rã chẳng đem theo được gì dù ta có uy quyền hiển hách và giàu sang tột bực. Cái điều thông thường đó chính là sự bình đẳng giữa muôn người bất kể giai cấp, không gian và thời gian. Đến với nhân gian tay không và ra khỏi nhân gian cũng tay không. Có chăng chỉ còn công và tội (phước báo và nghiệp báo) theo ta mà thôi.

Có những người sau khi bị đột quỵ vài lần mới lo tập thể dục, đi bộ, ăn kiêng. Có người khi tuổi đã cao lắm mới đủ duyên tìm đến già lam tự viện. Người ta bảo “có còn hơn không”. Đúng vậy. Nhưng tốt hơn cả là hãy chăm sóc thân khi thân còn khỏe mạnh và chăm sóc tâm khi đầu óc còn minh mẫn sáng suốt. Việc gì cũng vậy, nếu làm đúng lúc sẽ luôn luôn đem đến kết quả tốt đẹp. Và sẽ không bao giờ phải nói “ước gì…; phải chi…; nếu mà…”

Ngày Tết ai cũng chúc nhau “vạn sự như ý”. Nhưng sáng sớm mồng một Tết trong buổi lễ Phật đầu năm ở thiền đường Tánh Không, cư sĩ Tuệ Huy Tô Đăng Khoa đổi ngược lại “ý như vạn sự”. Và tôi rất thích cái cách chúc nghe như ngược đời này. Tuy nhiên thử đổi lại một chút xem sao, “vạn sự ý như”. Ý bao giờ cũng dẫn cái tâm đi vạn nẻo xa rời cái thân này. Nhìn tất cả trôi qua với tâm Như thì ý không lôi tâm đi đâu được. Nên tâm không mong cầu, không sanh diệt, không phân biệt ta và người. Là “viễn ly điên đảo mộng tưởng”. Là “bình thường tâm thị đạo”. Như thếxuân về, xuân qua, mọi việc đổi thay tâm vẫn lặng lẽ. Chao ơi, khó quá, khó quá! Biết làm sao được! Nhưng bao người đã làm được. Thiền sử còn ghi rành rành kia. “Vạn sự ý như” là lời tự chúc, tự nhắc nhở mình không chỉ vào ngày xuân mới mà từng mỗi phút giây trong cuộc sống tất bật hằng ngày sau mấy ngày Tết phù du. Cứ như vậy sẽ có ngàythấy được mặt mũi thật của thế gian. Thế nên Thiền Sư Mãn Giác sau khi chứng đạo đã có bài thơ:
 

“Xuân đi trăm hoa rụng

Xuân đến trăm hoa nở

Trước mắt việc đi mãi

Trên đầu già đến rồi

Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết

Đêm qua sân trước một cành mai.”
 

Tết vẫn còn dư hương. Thân chúc quý độc giả Việt Báo tân niên Mậu Tuất thân tâm thường lạc.

Mỹ Đức Phạm Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 3,863,620
Captovan hoặc Capvanto là một bút hiệu khác của Philato, có lẽ do lối viết cách điệu từ Tô Văn Cấp, tên thật tác giả. Ông sinh năm 1941, từng là một đại đội trưởng thuộc TĐ2/TQLC, đơn vị có biệt danh Trâu Điên. Với nhiều bài viết giá trị, ông đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Năm mươi năm sau Mậu Thân, tác giả đã góp thêm hai bài viết đặc biệt: “Saigon 68 và Ông Sáu Lèo”, kể về Thiếu Tướng Nguyễn Ngọc Loan, và bài “Anh Lính Chiến và Người Phóng Viên”, kể về cuộc hành quân tại Phú Lâm A. Bài viết về Mậu Thân thứ ba của ông.
Tác giả hiện là cư dân Arkansas, đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2017. Bà tên thật Trịnh Thị Đông, sinh năm 1951, nguyên quán Bình Dương. Nghề nghiệp: Giáo viên anh ngữ cấp 2. Với bút hiệu Dong Trinh, bà dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 7, 2016, và luôn cho thấy sức viết mạnh mẽ và cách viết đơn giản mà chân thành, xúc động. Sau đây, thêm một bài mới viết mới.
Hôm nay, ngày 30 tháng Tư, mới đọc một hồi ức về ngày này. Tác giả qua Mỹ trong một gia đình H.O. từ tháng Sáu năm 1994, vừa làm vừa học và tốt nghiệp kỹ sư điện tử. Ông hiện là cư dân Garden Grove, California, lần đầu dự Viết Về Nước Mỹ từ 2018. Bài viết thứ tư của ông là chuyện Cần Thơ 43 năm trước.
Tác giả là một huynh trưởng Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, nhận giải bán kết - thường được gọi đùa là giải á hậu 2001. Sách đã xuất bản: Chuyện Miền Thôn Dã. Từ nhiều năm qua, ông là thành viên ban tuyển chọn chung kết nhưng vẫn tiếp tục vui vẻ góp bài mới.
Tác giả tên thật Trần Năng Khiếu. Trước 1975 là Công Chức Bộ Ngoại Giao VNCH. Đến Mỹ năm 1994 theo diện HO. Đã đi làm cho đến năm 2012. Hiện là công dân hưu trí tại Westminster. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ tháng 8/2015. Đã nhận giải đặc biệt 2016. Nhận giải danh dự VVNM 2017.
Tác giả sinh năm 1959 tại Đà Nẵng đến Mỹ năm 1994 diện HO cùng ba và các em, định cư tại tiểu bang Georgia. Hiện là nhân viên công ty in Scientific Games tại Atlanta, tiểu bang Georgia. Bà đã góp bài từ 2015, kể chuyện về người bố Hát Ô và nhận giải Viết Về Nước Mỹ. Bài viết mới, tựa đề được đặt lại theo nội dung.
Mai Hồng Thu là tên Việt của tác giả Donna Nguyễn/Donna Nguyen. Với ba bút danh này, cô đã từng góp nhiều bài Viết Về Nước Mỹ và đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2013. Sanh tại Sài Gòn, sang Mỹ năm 1985, hiện là cư dân San Jose, California, tác giả đã dịch thuật và xuất bản 3 tập truyện ngụ ngôn dành cho thiếu nhi của Thornton W. Burgess dưới bút danh Nguyễn Nhã Đan Na (Nguyễn Donna). Sau đây là bài viết mới nhất của cô.
Tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2012, với những bài viết linh hoạt về đời sống tại Mỹ kèm theo hình ảnh tại chỗ do chính ông chụp. Nhiều bài và hình ảnh của ông hiện được phổ biến trên mạng internet, một số đã thành sách "Xin Em Tấm Hình" và tập truyện mới, "Bắc Kỳ". Sau đây là bài mới ghi chép sơ lược ngày 30 tháng Tư năm xưa.
Với bài “Hành Trình Văn Hóa Việt tại UC Irvine”, tác giả đã nhận Giải Việt bút Trùng Quang 2016. Ông tốt nghiệp cử nhân về Ngôn Ngữ Học tiếng Tây-Ban-Nha tại UC Irvine. Sau 5 năm rời trường để theo học tại UCLA, tốt nghiệp với hai bằng cao học và tiến sĩ về ngành Ngôn Ngữ Học các thứ tiếng gốc La-Tinh, ông trở lại trường cũ và trở thành người đầu tiên giảng dạy chương trình tiếng Việt, văn hoá Việt tại UC Irvine từ năm 2000 cho tới nay. Sau khi nhận giải Việt Bút Trùng Quang 2016, tác giả vẫn tiếp tục góp thêm bài viết về nước Mỹ. Bài mới của ông, tuy không phải chuyện nước Mỹ nhưng là chuyện trong lòng người Việt tị nạn cộng sản tại Mỹ thường nghĩ tới, được viết về việc Saigon bị đổi tên với lời ghi trân trọng: Để kỷ niệm 30 năm ngày Quốc Hận 30 tháng Tư trên đất Mỹ.
Tác giả hiện là cư dân Tampa, Florida, đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2015. Ông sinh năm 1952, dân Sài Gòn, cựu sinh viên Văn Khoa, cựu Sĩ quan Quân đội Miền Nam, một trung đội trưởng tác chiến. Hồi cuối cuộc chiến, chàng là một thương binh và buổi sáng ngày 1 tháng Năm 1975, bị đuổi ra khỏi quân y viện... Bài viết mới của ông mở đầu bằng câu “Đôi khi tôi nghĩ, viết về một nơi chốn khác, cũng là một cách Viết Về Nước Mỹ.” Cách viết đối chiếu chi tiết tinh tế của tác giả cho thấy không chỉ đúng như ông nghĩ mà còn làm hiện rõ cả tính cách người (hơi hơi) Mỹ gốc Việt.