Hôm nay,  

Từ Vùng Kinh Tế Mới Tới Nước Mỹ

24/09/200600:00:00(Xem: 181086)

Người viết: TRẦN ĐÔNG THÀNH

Bài số 1107-1716-429-vb8240906

Tác giả là cư dân San Jose, trước 1975, quân nhân VNCH.  Sau 75, nhân viên thuế vụ. Theo bài viết, ông từ vùng kinh tế mới Lê Minh Xuân Việt Nam, gia đình chia đôi. Ông mang 2 con lớn vượt biên, bà giữ 2 con nhỏ ở lại. Và rồi cả nhà đoàn tụ trên đất Mỹ. Tựa đề bài viết “Được  qua Mỹ, Các Con Tôi Nên Danh Phận” được đổi lại theo nội dung bài viết.

*

Sau khi Cộng Sản tiến chiếm miền Nam, từ năm 1975 đến 1982 mọi gia đình dân miền Nam Việt Nam đều sống cảnh bần cùng đói khổ.  

Trong chiến dịch "Đánh tư sản mại bản" một cụm từ của Cộng Sản đầy sắt máu: nhiều người bị cướp hết của cải, tức tưởi phải tự vận.   Cộng Sản đẩy dân từ "Tư sản" hoá thành "Vô sản", mọi người dân không nhà cửa, không cơm ăn áo mặc, không công ăn việc làm. 

Gia đình tôi, hai vợ chồng 4 đứa con sống còn tính từng ngày, từng giờ.  Cơm ăn bữa đói bữa no.  Tôi hình thể ốm lòi xương sườn, xương cổ nhưng mỗi ngày phải thức sớm đi bộ xa 5 cây số để “lao động xã hội chủ nghĩa” có nghĩa là lao động không lương, khiêng gạo cho cán bộ cất vào kho không có lương.  

Thằng con trai mới 15 tuổi tối ngày lặn lội ven sông nay Xóm củi mai cầu Rạch Ông, mình mẫy sình lầy, mò lon nhôm hay bịt nilon kiếm tiền mua gạo phụ giúp gia đình. 

Đứa con gái kế đi ở đợ cho gia đình cán bộ phường huyện gì đó.  Tiền công có bữa có bữa không.  Nếu ngần ngại không hở môi thì không có gì xảy ra bằng hỏi trả công sẽ được nhà cách mạng nhiếc mắng miệng lưỡi của bộ đội vượt đường mòn Hồ Chí Minh "Không biết thân phận "Ngụy quân ngụy quyền hả", AK đâu, tụi mày chưa học tập tốt, ông xả một tràng AK cho chúng chết ráo". 

Đứa trai thứ ba bán củi hay đồ đạc lượm hay chôm vách hàng rào gãy căn nhà ở góc hẻm nào đó, có khi được vài đồng tiền Hồ chí minh; có khi không được tiền còn phải chạy vắt dò lên cổ khi thấy dạng "Bò vàng" là tên tộc của công an Cộng sản. 

Theo “chính sách” những gia đình thuộc diện “nguỵ quân, nguỵ quyền”  phải di dân ra ngoài thành phố hoặc đi kinh tế mới vùng Lê Minh Xuân, hoặc là kinh tế mới Sông Bé.  Ở đó không đèn, không chợ, không xe cộ, chỉ một căn chòi lá với 4 cây cột cái bằng tre, bốn bên vách trống lỏng.  Chung quanh toàn rừng rậm và thú dữ.

Gia đình tôi có tên trong danh sách cưỡng bách hồi hương hoặc đi kinh tế mới và được  đưa đi kinh tế mới Lê Minh Xuân, một vùng đất khô cằn bao quanh 3 dãy nhà, mỗi dãy khoảng 50 căn nhà. Kể là nhà vỉ là nơi che nắng che mưa cho người ở chớ nói đúng nghĩa là một túp lều tranh.   Lều dựng trên 4 thanh tre tào xơ xác không vách, khônh cửa, không giường, không mền, không chiếu.   Khó biết phiá nào là cửa chánh.  Bốn bề vuông vức trống phộc, gió thổi đằng trước luồn ra đằng sau. 

Chúng tôi vợ chồng con cái ôm nhau ngủ lấy hơi thở sưởi ấm cho qua đêm.  Vì mệt mỏi nên ngủ ngon không hay biết gì muỗi rừng cắn u nần.  Sáng sớm hôm sau một vật gì đè nặng, cảm giác âm ấm coi lại là nóc nhà lá mía sập đè lên thân chúng tôi.  Chúng tôi lồm cồm bò dâỵ và chỉ biết cười với nhau mà thôi.  Hàng xóm cùng số phận "giãn dân thành phố" mặc dầu bà con trong xóm không quen biết nhau nhưng đều cảm thông số phận người bị đày, ân cần hỏi han và đến giúp một tay dựng lại túp lều bị tranh đổ nát qua cơn gió nhẹ của thời tiết.

Tôi mình trần trụi ra rừng đốn tre và gom bó vác về làm giường tre cho đỡ hơi đất độc.  Rừng đúng với nghĩa của rừng rú nào gồm dây leo lạ lùng với lá đài, bẹ dài và mỏng dài hàng trăm thước bò quanh theo các cây sao, cây dầu gốc già lớn.  Tre bụi to mọc đầy rừng khó lắm mới tìm được chỗ đi.  Không có đường mòn vì không có người đi, nơi đây nhiều rắn rít và cây mọc chằng chịt. Đi một buổi trưa mà tôi chặt đôi 5 con rắn lục dài 2 đến 3 thước.  Một con vật 4 chân bị động rừng chúng bỏ chạy từ đàng xa có lẽ là con nhím vì thấy nó chùn mình phóng tới đồng thời vật nhỏ bắn ra tứ phía thân nó.

Ngày hôm sau tôi và con trai lớn đi rừng đốn củi quảy về một gánh nặng xệ bờ vai.  Kiếm củi dễ nhưng đi tìm nó rất nguy hiểm vì phải băng rừng lội suối khi về nhà tôi bị gai cào rách da.  Nhiều người sáng sớm có mặt ở sâu trong rừng để kiếm củi gánh đến các tỉnh lân cận bán mua gạo về nhà nuôi gia đình.  Ban tối không ai đến nhà ai vì trời tối om giơ bàn tay lên cũng không thấy.  Một vài căn nhà có tí đèn dầu hôi cũng chỉ lập lò một chút thì bị tắt vì gió thổi ào ào.

 Qua những ngày kế tiếp vợ con tôi bị bệnh phần thiếu ăn, phần lạnh lẽo.  Gió rừng lạnh và độc.  Mấy ngày liền tôi bị mất ngủ lo sức khỏe của vợ yếu con thơ.  Chúng còn nhỏ quá không chịu nổi cảnh sơn lam chướng khí.  Khu Kinh Tế Mới không có cả nước uống,  tôi phải vô rừng xách từ sô để dành uống và giặt giũ.  Đêm nằm, suy nghĩ một mình, tôi biết mình phải tính cách khác chớ ở đây người ta xô mình vào cõi chết mà không chút thương xót. 

Và tôi thấy cách duy nhất là  phải đi gặp người bạn thủy thủ, tìm cách vượt biên.

Tôi qua Mỹ với hai đứa con lớn. Mẹ nó ở lại với hai con nhỏ.  Gia đình chia đôi. Người nơi kẻ ngả không hy vọng gì gặp lại.  Người đi xa kể như chết, kẻ ở lại lưu lạc mất danh mất tánh.

Nhờ ân đức Trời Phật phù hộ, ba cha con tôi được định cư tại Mỹ.  Mặc dù nước Mỹ giầu có, thừa mọi phương tiện, nhưng hồi mới định cư tại vùng San Jose, ba cha con tôi hoàn toàn không có gì.  Xe hơi không có, tiền không có, nhà thì ở share phòng người bạn. 

Nhờ trời cũng thương, tôi xin được job bỏ báo Mecury hàng ngày, nhờ bạn bè thương cho mượn xe mỗi lần giao báo.  Đi bỏ báo một mình, có lần tôi chạy trật đường bị manager gọi lên văn phòng đòi đuổi việc.  Năn nỉ khô nước miếng mới được tiếp tục làm việc. 

Hai đứa con xin đi hái trái cây, bò và lết từ tờ mờ sáng tới chiều tối nhà cửa thiên hạ lên đèn mới sắp sửa về.  Con về than uể cả cặp giò, đứng lên không muốn nổi, tối thức khuya học bài không kịp.   

May mà ở Mỹ nhà nước lo cho người nghèo nhiều.  Họ giúp job công ăn việc làm khả năng mình.  Giúp housing.  Trợ cấp welfare gia đình có con nhỏ.  Xe bus chạy qua các con đường trong xóm.

Sau một thời gian dài tôi tìm được chỗ bán cho một cây xăng lương kha khá.  Hai đứa con nghe và nói lỏm bỏm tiếng Anh, một đứa bán vé hát cho rạp cinema, một đứa xét vé vô cửa flea market.  Chúng tôi dành dụm được số tiền hàng tháng gửi về cho mẹ và hai con ở Việt Nam.

Sau này hai con tôi tốt nghiệp Đại học.  Một đứa làm mangager cho IBM, hãng có tầm mức lớn trên thế giới, một đứa làm chi nhánh Bank of Amerca, ngân hàng danh tiếng trên khắp toàn cầu. Tôi giữ tiền của chúng làm và mua được một căn nhà 3 phòng, 2 phòng tắm. 

Nhờ nhà nước Mỹ có lập chương trình ODP, tôi bảo lãnh vợ và hai con qua đoàn tụ.  Hai đứa sau có cơ hội học tập cũng ra trường Doctor ,cùng làm việc ở Valley Medical Heath center, bệnh viện lớn ở California.  Tôi lại mua thêm một căn apartment cho mướn.  Hai năm sau nhà cửa lên giá bây giờ value of property là 700,000 dollars. 

Gia đình, sự nghiệp tốt đẹp có được ngày hôm nay phải nói là nhờ chánh phủ Mỹ hỗ trợ và giúp cho con cái tôi hội đủ điều kiện thành công.

Bốn đứa con đi làm về đầy đủ, mỗi đứa chạy một Mecedes. Gia đình quây quần bữa cơm chiều, nhìn đồ ăn ngon lành dọn ra ê hề mà sót cho bà con quê cũ.

Con tôi kể lại câu chuyện thương tâm ở nhà thương:

- Hôm nay con trị bịnh Tuberculosis of the lungs cho 10 gia đình đồng bào mình ở Việt Nam mới qua theo chương trình ODP.

Đứa con thứ nghe kể buồn lòng bỏ đi vô phòng. Vợ tôi thở hơi ra chán nản:

- Không biết chừng nào dân mình mới bớt khổ.

Tôi ngồi nhâm nhi cốc trà xâm thơm ngon mua  ở một tiệm thuốc Bắc từ Chinese Town tận San Francisco; ấm trà bằng đá hoa cương minh họa cảnh thiên nhiên tiên phong đạo cốt ngư, tiều, canh, mục made in Japan.  

Sau   khi ăn cơm tối xong vợ xem TV đài SABN mở rộng tầm hiểu biết thế giới, tôi lấy ra vài tờ báo Việt Nam đọc tin tức hoàn cầu và tin trong nước. Tôi xem đi xem lạimấytấm hình trong báo, không tin nhưng mà có thật.  Đó là tấm hình chụp ở thành phố Hồ Chí Minh "Một bác phu xích lô ốm lòi xương cổ chở lúc nhúc một xe 12 đứa con nít đi học", "Một người đàn bà nhỏ thó cởi xe Honda ôm một lúc chở gia đình 4 người chạy trên con đường đại lộ nứt nẻ".  Tôi gọi má bầy trẻ lại gần để xem thời sự trang báo:

- Có phải cảnh tôi hồi trước không mình"

Bà xã tôi cười xoà: 

- Nếu mình còn ở lại Việt Nam, chế độ Cộng Sản là như vậy đó!

Tôi trầm ngâm nhớ lại những ngày học tập cải tạo ở Suối Máu và những ngày gia đình, những người thân yêu lăn lóc ở kinh tế mới Lê Minh Xuân mà rùng mình.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 47,533,482
Hoa Kỳ là một nước văn minh giàu có. Có thể nói là giàu nhất thế giới. Từ bao nhiêu năm, qua hằng bao Thế Kỷ, đã có biết bao người mơ ước được đến sinh sống trên đất nước Hoa Kỳ. Nhiều dân tộc đã đổ xô di dân đến Mỹ, vì Mỹ là vùng "Đất Hứa", là Cõi Thiên Đường. Người ta đã ví cho Mỹ là như vậy. Người Việt Nam sống dưới chế độ Cộng Sản từ sau 1975, cũng đã ôm ấp giấc mơ này
Thuở còn cắp sách đến trường, tôi không nhớ mình đã viết đến bao nhiêu dòng suy nghĩ trong các quyển lưu bút mỗi khi bắt đầu thấy hàng phượng ở sân trường một hôm bỗng đơm hoa đỏ thắm. Những dòng chữ ngây ngô mang nặng nổi buồn man mác khi sắp phải xa trường lớp với thầy cô cùng bè bạn dù chỉ trong vài tháng
Bà Đoan mấy bữa nay bận rộn với hai đứa con: thằng Doãn lên 9 và con Liên lên 7, hễ bà đi làm về chưa kịp uống ngụm nước thì chúng nó hối thúc đi chợ mua sắm đồ dùng để đi cắm trại. Thân thể mệt nhừ sau 8 tiếng làm trong hãng, bà chỉ muốn về nhà ngồi trên chiếc Lazy-boy nghỉ ngơi chốc lát, nhưng xem chừng số bà lận đận lao đao từ nhỏ
Xin hỏi thực lòng nhé, trên đời này chuyện gì khiến ta vưà vui mừng lại vừa ngao ngán" - Xin thưa, đó có phải là khi ta nhận được thiệp mời đám cưới không" - Taị sao vậy cà " - Đơn giản thôi. Ta mừng vì bạn bè còn nhớ đến ta, hàng xóm láng giềng còn nghĩ đến ta. Nhưng khi phải đi dự tiệc lại là nỗi khổ. Cách đây bẩy tám năm về trước cặp vợ chồng
Khoảng bốn giờ chiều Sandy bấm điện thoại intercom, bảo cô muốn nói chuyện ngay với Bích. Bích vội nhấn nút "save" để giữ laị những gì vừa đánh vào computer rồi mau mắn tới văn phòng riêng của cô ta. Nàng phân vân tự hỏi sao hôm nay cô trưởng phòng có vẻ tư lự, khác hẳn bản tính vui vẻ, hay bông đùa thường ngày.
Nhà tôi và tôi mở nhà hàng ăn tại Mỹ từ năm 1977 tới năm 2002 thì tạm đóng cửa vì lý do sức khỏe. Tính ra khoảng thời gian làm nhà hàng được đúng 25 năm. Trong dự tính nhà tôi còn muốn tiếp tục làm thêm 10 năm cho đủ 35 năm con trâu đi cày. Hiện nay nhà tôi vẫn còn say mê muốn tiếp tục lăn sả vào cơn ác mộng này như một vài
Hình như bất cứ ai khi thấy cảnh-sát thì thường có tâm trạng hơi sờ sợ. Nhất là di dân Việt-Nam như tôi, với ấn-tượng công-an hành xử ở quê nhà, lại thêm chẳng hiểu tiếng Anh thật rành rẽ, nên thấy cảnh-sát là tự nhiên dè chừng! Đang lái xe trên freeway mà thấy bóng xe cảnh-sát là giảm ngay tốc-độ! Nghe còi hụ xe
Tôi sinh truởng ở miền Nam lớn lên theo cuộc chiến, tôi biết Hà Nội qua sách vở, báo chí. Trong chiến tranh tôi nhìn về phương Bắc như một kẻ thù cần phải tiêu diệt, mộng ước của chúng tôi phải đặt chân lên Hà Nội bằng đôi giầy "sô". Nhưng những điều đó chỉ là một ảo tưởng. Kết thúc cuộc chiến 20 năm, nguời Hà Nội gọi chúng tôi
Hồi còn trẻ, trò Thọ vẫn thường rầu rĩ mỗi khi phải thay đổi trường học. Nhưng thời gian trôi nhanh..., mái tóc huyền ngày xưa cầu cứu thuốc nhuộm che dấu màu trắng ai oán, thì Thọ bỗng nhận ra mình là người may mắn được học nhiều trường, có dịp tham dự và làm quen với vô số bạn mới ở nước ngoài. Cách đây 6 tháng
Thành, con trai lớn của tôi nay sắp sửa lên đường đi hỏi vợ. Nhìn con trai trưởng thành, tôi mỉm cười khi chợt nghĩ đến chính mình: mới ngày nào còn là cậu bé mặc quần đùi chơi bắn bi quên cả giờ cơm trưa về nhà bị ba phạt quỳ, mà nay sắp sửa thành "anh xui." Thành năm nay gần 34 tuổi, nó và cô bạn gái quen nhau vì bọn trẻ
Nhạc sĩ Cung Tiến