Tô Bánh Canh Do Bà Bác Sĩ Nấu

20/11/201300:00:00(Xem: 29032)
Tác giả: Nguyễn Kim Dục
Bài số 4065-14-29465vb4112013


Tác giả sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O. vào năm 1990, hiện đã về hưu, an cư tại Westminster. Ông tham dự Viết Về Nước Mỹ từ 2008 và đã góp nhiều bài kể lại những sinh hoạt sống động. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.

* * *

Tôi rất hãnh diện được gọi cho học cấp 4, đâu phải ai cũng được học đâu, thấy cũng mát bao tử! Học cấp 4 trường sinh học nhân thể điện.

Cấp 4 không có tài liệu gì cả nên học viên phải ghi. Thầy nói môn sinh càng học lên cao thì cái tâm phải rộng mở không được sống ích kỷ, phải sống cho mọi người.

Thầy giảng trường sinh học là gì? Là học hoài học mãi học suốt đời không hết, tôi lại đâm ra phì cười vì cái từ học hoài, học mãi. Nhớ lại trước đây mấy chục năm ở trong tù cộng sản cũng có cái khẩu hiệu của ông Lê nin hay của ông Hồ gì đó viết trên những bức tường trong trại tù: "Học, học nữa, học mãi" và bắt chúng tôi lên lớp học tập nào là Đế quốc Mỹ là sen đầm quốc tế gây bao nhiêu tội ác với nhân dân ta, các anh là tội đồ của dân tộc, gây bao nhiêu tội ác với nhân dân v.v…

Học hoài học dài dài có nghĩa là ở tù mút mùa, khẩu hiệu viết trên tường bảo bọn tù vậy. Thời gian đó tôi được chọn đi lấy xe trâu nên trong trại gọi tôi là "Dục xe trâu" vì ở trong trại có hai người tên Dục, một Dục là anh ruột của ca sĩ Duy Khánh. Anh này tài lắm, ăn nói lưu loát "nói con kiến trong lỗ cũng phải chui ra" nên được cán bộ sắp xếp cho làm "trại trưởng". Tù nhân cả trại đều dưới quyền điều động của anh ta nên được gọi là "Dục ông trùm"

Hai Dục này trước năm 75 đã biết nhau rồi cả hai người đều là sĩ quan an ninh, tôi sĩ quan an ninh của ngành an ninh quân đội, còn Dục kia là sĩ quan an ninh không quân ở phi trường Đà Nẵng.

Có một lần có đoàn trực thăng chở đồ tiếp tế từ tỉnh Quảng Tín lên quận Tiên Phước ở miền núi. Vì giao thông đường bộ bị cắt nên phải tiếp tế bằng trực thăng, khi trực thăng trở về thì có một người dân bám càng trực thăng để về tỉnh lỵ. Phi công không biết nên lên độ cao bị gió người ấy rớt xuống và mất tích, sau đó không quân cho Đại úy Dục vào phối hợp với an ninh địa phương điều tra nội vụ. Thế là hai thằng Dục gặp nhau, tụi tui quen nhau từ ngày đó. Vào tù hai người đều ở chung một trại từ trong Nam ra ngoài Bắc nên thân nhau lắm. Việc tôi được chọn đi lái xe trâu cũng do "Dục ông trùm" giới thiệu tôi với Trại trưởng. Một hôm Dục lại nói với tôi, ê mày, hôm nào Trại trưởng hỏi mày có biết lái xe ngựa không thì mày nói là hồi ở Saigon có lái xe ngựa. Chi vậy? Ông cho biết là mai mốt trại sẽ mua một xe trâu về tiếp phẩm và bảo tao tìm một người khỏe mạnh biết tháo lắp vỏ xe để đi lái xe trâu cho trại, tao nghĩ đến mày, nên nói là có anh cũng tên Dục ở láng 4 biết lái xe ngựa. Vậy khi Trại trưởng hỏi mày có biết lái xe ngựa không thì mày nói biết. Mày giết tao rồi Dục ơi! Tao sợ trâu lắm! Mày ngu lắm, được lái xe trâu đi với cán bộ được ăn cơm còn mai mốt ăn toàn bo bo lúc đó mày sẽ biết. Mày biết tao gãy chân do đạn pháo kích mày đã sắp xếp cho tao làm việc nhẹ nhàng trong trại được rồi, còn đẩy tao việc làm tao không thích. Rồi mày sẽ thích. Rồi hắn bỏ đi.

Một hôm vào buổi sáng sớm, ông Trại trưởng bảo một trại viên đang đánh răng ở suối vào láng 4 gọi anh Dục ra đây cho tôi gặp, tôi không biết chuyện gì lo lắng gia đình mình ở trong Nam xãy ra chuyện gì nên cán bộ gọi sớm vậy. Khi gặp cán bộ ông cho biết là chuẩn bị đồ đạc đi lái xe trâu. Trời mùa đông tại miền Bắc lạnh cắt da mà tôi nghe ông nói tôi toát mồ hôi, tôi nói tôi đâu biết lái xe trâu, chân tôi gãy tôi yếu lắm cán bộ tìm ai lái đi. Ông nói, anh biết lái xe ngựa thì lái xe trâu cũng như vậy. Tôi cứ nói duỗi ra không chịu đi thì ông ghé vào tai tôi nói nhỏ, chịu khó đi đi, đi với cán bộ hậu cần được ăn no, mai mốt trại đói lắm, không có gạo mà ăn đâu. Nhưng mà tôi chỉ đi ngày hôm nay thôi mai cán bộ kiếm người khác. Ừ anh cứ đi rồi cán bộ sẽ chỉ anh cách lái xe trâu. Sau đó tôi biết điều khiển xe trâu nào vắt vắt, họ họ. Vắt là đi vào đi ra, cầm cái roi đánh vào hông nó, đi ra đánh vào hông phải, đi vào đánh vào hông trái, còn nói họ thì con trâu ngừng lại. Thế là tôi trở thành anh lái xe trâu, chết cái tên "Dục xe trâu", sau bạn thân trong trại gọi tôi là anh Tư Hoàng Gia vì đem về khoai mì cho chúng ăn ngập miệng, lúc đó đói lắm được cả khoai mì bồi dưỡng thì còn gì bằng. Những lần chở khoai mì về trại cán bộ nói với tôi anh lấy mấy củ về đói ăn, lúc đó tôi no đâu có thèm ăn khoai mì nhưng tôi nghĩ tới bạn bè đói trong trại tôi nói cán bộ cho tôi lấy một ít đem về cho bạn bè, ừ anh đem vào cẩn thận không có chết cả nút đấy. Cán bộ yên tâm, tôi lấy và giấu ngoài rừng rồi chỉ chổ cho bạn ra lấy. Thế là tối tối nhóm bạn chúng tôi tụ tập ăn khoai ăn sắn, mà ăn âm thầm chứ ăng-ten nó biết thì cũng chết.

Tôi thuộc lực lượng lao động tự giác nên không có ai đi kèm, khi tôi kiếm được cục phấn, tôi rình không có ai để ý tôi sửa chữ mãi thành chữ máu. Câu của người ta là: Học, học nữa, học mãi. Bây giờ thành câu: Học, học nữa, học máu. Tụi cán bộ nó tức điên lên chửi là quân phản động bắt các đội họp mấy tối liền kiểm điểm để tìm ra thủ phạm. Chỉ tội anh em ban ngày đi lao động cực nhọc. Ban đêm phải "ngồi đồng" kiểm điểm, tôi thấy cũng áy náy trong lòng.

Đấy là quá khứ đau buồn của chúng tôi trong thời gian còn ở tù cộng sản.

Bây giờ trở lại lớp học cấp 4 của tôi ở Mỹ này, nó liên can tới tô bánh canh mà tôi đã đề tựa. Lớp học kéo dài bốn ngày mỗi ngày bốn giờ. Thầy giảng liên tù tì hai giờ rồi cho giải lao 15 phút, trong thời gian này trường cho học viên ăn. Ngày đầu chúng tôi được ăn xôi lạp xưởng, một khúc bánh mì thịt, một ly nước trái cây hộp. Xôi lạp xưởng họ order sớm nên khô ăn chán mớ đời. Ngày thứ hai họ đem ra cho mỗi người một tô bánh canh và một ly chuối chưng. Tôi ăn tô bánh canh tôi thấy khoái bao tử quá, nước nó ngọt thanh tức họ hầm bằng xương chứ không phải nấu bằng bột ngọt, tô bánh canh chỉ có giò sống và bì heo, bì giò heo chứ không phải bì thường nên ăn miếng bì nó dòn dòn ăn thấy ngon quá. Con gái tôi nó thường nấu bánh canh cho cả nhà ăn, nó nấu đủ thứ hết, nào giò sống, chân giò, thịt đùi, tôm, cua làm gì mà không ngon. Tôi còn nhớ mẹ tôi thường nói vụng chằng vụng chịt lắm thịt cũng ngon. Đằng này họ nấu đơn sơ mà sao ngon quá. Tôi phải hỏi xem coi ai nấu để khen họ một phát.

- Cô Phương ai nấu bánh canh đó?

- Bà bác sĩ, bác sĩ Nancy Vũ, bà cũng là môn sinh ở Thiền Đường này. Đó bà mặc áo đỏ ngồi đằng kia kìa.

Tôi lại cám ơn, chị nấu bánh canh ngon lắm.

- Chú ăn được không chú?

- Ngon, lại có cả chuối chưng nữa, ngon như ngoài tiệm nấu.

- Cháu phải mua chuối sứ đó, mọi người ăn ngon là cháu mừng.

Một bà bác sĩ công việc bận rộn mà đích thân đứng ra nấu cho khoảng 50 người ăn kể cũng có khác, chẳng qua họ có cái tâm rộng mở, yêu thương mọi người. Họ có thể bỏ ra vài trăm gọi nhà hàng đem các món ăn lại tha hồ mà ăn, nhưng họ đã không làm vậy, chính họ muốn tự tay họ làm vì cái tâm họ tốt nên đã bỏ hết tâm huyết vào nấu món ăn, tư nhiên món ăn trở nên ngon ngọt.

Tôi không biết bà bác sĩ học đến cấp mấy ở Thiền Đường này, nhưng bà cũng ngồi hết giờ chúng tôi ra về bà mới về. Bà khệ nệ bưng bốn năm cái xoong to đùng ra ngoài cửa, chứng tỏ bà làm một mình chứ không có nhân viên của bà giúp bà một tay. Sau đó tôi thấy có người trong Thiền Đường ra giúp bà bưng nồi niêu xoong chảo lên xe.

Ở đời đâu cần làm những việc lớn, chỉ cần một vài cử chỉ nhỏ nhặt của mình người ta cũng biết được cái tâm của mình.

Tôi nhớ mãi tô bánh canh do bà bác sĩ nấu.

Nguyễn Kim Dục

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 56,267,593
Tác giả là một nhà báo quen biết, từng dự phần chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Với nhiều bài viết giá trị, Phan vừa nhận giải Vinh Danh Tác Giả Viết Về Nước Mỹ 2013. Sau đây là bài viết mới nhất của chàng.
Tác giả tên thật là Trần Phương Ngôn, cho biết ông đã sống ở trại tỵ nạn PFAC của Phi Luật Tân gần mười một năm trước khi định cư tại Hoa Ky. Hiện hành nghề Nail tại tiểu bang South California và cũng đang theo học ở trường Trident Technical college. Bài viết mới của Triều Phong kể về tình nghĩa giữa người Việt với Philippinnes sau trận bão HaiYan.
Tác giả là cư dân North Carolina, mới định cư tại Mỹ chưa đầy 3 năm. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của ông kể về hoàn cảnh một người đến Mỹ khi tuổi đã 60, thân mang bệnh tật, tự chọn cho mình cách sống theo kiểu một loài chim đầm lầy vùng sông Nile Ai Cập, là “làm vệ sinh răng miệng cho cá sấu”. Sau đây là bài viết thứ tư của ông.
Tác giả đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2011. Bà là một Phật tử, pháp danh Tâm Tinh Cần, nhũ danh Quách Thị Lệ Hoa, sinh năm 1940 tại Cần Thơ. Hai bài viết đầu tiên của bà là tự sự của một phụ nữ Việt thời chiến, kết hôn với một chàng hải quân Hoa Ky. Cưới nhau: 1972. Tới Mỹ năm 1975. Từ 1985, hai vợ chồng mở v/p Di Trú và Thuế Vụ tại Long Beach. Bài viết mới là một tự sự nhân ngày Lễ Tạ Ơn đang tới.
Tác giả sinh năm1949, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991. Nghề nghiệp trước 75: dạy học. Công việc làm ở Mỹ: du lịch. Hiện đã hưu trí và là cư dân vùng Little Saigon, Westminster, California. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của bà năm 2013 là "Kock and Me / Vi trùng lao và Tôi." Sau đây là bài viết thứ bẩy của Bà.
Tác giả đã tham dự Viết Về Nước Mỹ từ 2007 và rất có lòng với bạn hữu và giải thưởng Việt Báo. Cô hiện là cư dân San Francisco, làm việc tại thư viện của một trường trung Học.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2000, từng nhận giải bán kết và giải Việt Bút, hiện là thành viên Ban Tuyển Chọn Giải Thưởng Việt Báo. Tác phẩm đã xuất bản: Chuyện Miền Thôn Dã. Bài viết mới nhất của ông kể về trường hợp một nữ tu trẻ gốc Việt phục vụ người nghèo trong vùng bão dữ ở Philippinnes hiện đang trong tình trạng thất tung, chưa biết sống chết ra sao.
Tác giả tên thật Nguyễn văn Hoa, sinh năm 1947 tại Quảng Bình, Việt Nam. Tốt nghiệp kỹ sư điện, học cao học và soạn luận án tiến sĩ kỹ sư (1970-75). Từ 1970 đến 1975 dạy đại học kỹ thuật tại Sài gòn. Năm 1975 định cư tại Hoa Kỳ, làm việc cho công ty tiện ích ở North Dakota cho đến năm 2012 thì về hưu.
Tác giả là cư dân Austin, Texas; Công việc: y tá trưởng trong một bệnh viện thành phố, đã góp nhiều bài viết sống động và nhận giải vinh danh tác giả Viết về nước Mỹ 2006. Bài mới của cô là một truyện tình nhẹ nhàng, kèm theo lời đề tặng đặc biệt:
Nguyễn Cao Thăng là tên thật của tác giả, 52 tuổi, dân gốc Kinh 5 Rạch Giá, một cựu thuyền nhân, hiện là kỹ sư cơ khí của hãng máy bay Beechcraft tại Wichita, Kansas. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên ông là “Một Vòng 5,000 Miles” ký bút hiệu Thăng Nguyễn. Tiếp theo là bài “Đưa Cha Mẹ Già Qua Mỹ”. Sau đây là bài viết thứ hai.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.