Hôm nay,  

1 Nữ Tu Gốc Việt Trong Bão Dữ ở Phi

19/11/201300:00:00(Xem: 32667)
Tác giả: Nguyễn Viết Tân
Bài số 4063-14-29463vb3111913


viet-ve-nuoc-my
Sister Mary Nhung thuộc dòng Missionaries of Charity, ở San Francisco, và gia đình.

Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2000, từng nhận giải bán kết và giải Việt Bút, hiện là thành viên Ban Tuyển Chọn Giải Thưởng Việt Báo. Tác phẩm đã xuất bản: Chuyện Miền Thôn Dã. Bài viết mới nhất của ông kể về trường hợp một nữ tu trẻ gốc Việt phục vụ người nghèo trong vùng bão dữ ở Philippinnes hiện đang trong tình trạng thất tung, chưa biết sống chết ra sao.

* * *

Cộng đồng Kinh 5 trong nước và hải ngoại hiện đang ngày đêm cầu nguyện xin Chúa cho Soeur Nhung được bình an trong cơn bão dữ. Từ ngày cơn siêu bão Haiyan đổ bộ vào các hòn đảo Philippines đến nay, không ai liên lạc hay nghe một tin tức gì về Sr Nhung.

Cùng với các lưu dân Việt rải rác khắp thế giới, Người Kinh 5 -một khu định cư thuộc tỉnh Rạch Giá- hiện cũng đang có mặt khắp nơi.

Cách đây mấy năm, nơi chiến trường Afghanistan lửa khói, Thượng sĩ Long Nguyễn đã nằm xuống trong sự khóc thương của mọi người thân quen.

Mấy hôm nay, cơn siêu bão đã tàn phá nước Phi Luật Tân, nơi đó có một người con Kinh 5 đang vác thánh giá với dân nghèo.

Sr. Nhung còn trẻ lắm, sinh năm 1976. Ngày đến Mỹ, sr. còn nhỏ xíu. Suốt những năm tiểu học rồi trung học, cô bé xinh đẹp hiền lành ấy cũng vui đùa, ca hát, nhảy chân sáo cùng chúng bạn. Nhưng vừa học xong lớp 12 thì Nhung Nguyễn đã hiến mình cho nhà Chúa và trở thành Sister Mary Nhung, gia nhập dòng khó nghèo của mẹ Têrêsa Calcutta vào năm 2004 tại San Francisco.

Vì cha mẹ già còn ở bên VN, nên Sr Nhung đã một lần về thăm lại quê hương, không phải là "Áo gấm về làng", mà chỉ là chiếc áo sadi của nhà dòng rất đơn sơ trong trắng. Rồi qua nhiều nhiệm vụ, Sr được nhà dòng cử sang Phi được hơn một năm nay.

Leyte Island, nơi Sr Nhung phục vụ là hòn đảo có 1.95 triệu dân. Thủ phủ của Leyte là thành phố Tacloban, có hơn 220.000 dân. Đây là hòn đảo từng lãnh nhiều tang tóc hồi cuốn thế chiến II. Trong trận đại chiến giữa quân Mỹ và quân Nhật vào Tháng Mười năm 1944 tại Leyte Island, tổng số thương vong hai phía lên tới trên 100.000 người.


Trong trận siêu bão Haiyan hôm 8 tháng 11, 2013, hai đảo Seyte và đảo Samar là vùng bị tàn phá nặng nhất.

Philippines là một nước có 80% dân số theo Thiên Chúa giáo. Tại Leyte Island, hầu hết các nhà thờ đều bị bão đánh sập. Việc cứu trợ và thông tin cho đến nay vẫn còn rất khó khăn. Cuối tuần quam hàng ngàn giáo dân đã quây quần nơi các thánh đường đổ nát để dự lễ cầu nguyện, nhưng danh sách các nạn nhân cho tới nay vẫn chưa được kiểm kê xong. Trong báo cáo về số thương vong vì bão mới nhất đưa ra hôm Chủ nhật, chính phủ Philippines cho biết ít nhất 3,974 người thiệt mạng và còn 1.200 người mất tích. Nhiều người trong số này bị cuốn trôi và chết, bởi dòng nước dâng cao do cơn bão dữ dội gây ra những cơn lốc xoáy mạnh nhất được ghi nhận.

LM Phan Văn Đương đang là Tuyên Úy hải cảng Oakland có email gửi lên Kinh 5 như sau:

- Xin chia sẻ nỗi lo lắng của gia đình Ông Bà cố Cản vì chưa liên lạc được với Sr. Nhung. Hiện tại khó mà liên lạc về đảo Leyte được.

Cha Đương cho hay các thủy thủ người Phi trên các tàu viễn dương đến trung tâm của ông cũng chỉ mong liên lạc được với gia đình họ nhưng cũng chưa được. Tôi có liên lạc với nhà Dòng Sr. Nhung, Missionaries of Charity, ở San Francisco, nơi Sr. Nhung khấn dòng, nhưng các Sơ ở đây cũng chưa có tin tức gì về các Sơ ở Leyte cả.

Sr. Bề Trên an ủi tôi: No news is good news.

Không có tin có nghĩa là bằng an.

Hy vọng được như vậy.

Cho tới nay, danh sách những người chết trong cơn bão đã được, nhưng không thấy tên Sơ Nhung.

Chắc Chúa chưa đưa người nữ tu xinh đẹp nhiệt thành của K5 về với Ngài, vì còn nhiều việc mà tôi tớ Chúa phải làm cho dân người lúc này ở Leyte, the Philippines.

Xin mọi người tiếp tục cầu nguyện cho các nạn nhân và đặc biệt cho Sr. Nhung.

Những con dân Kinh 5, nhất là những người đã từng đến trại Bataan, Subic Bay, Palawan... hãy rộng tay với người anh em đã một thời đưa cánh tay bảo bọc chúng ta, mà gửi cứu trợ về Kinh5 Foundation, để nhanh chóng chuyển đến tay các nạn nhân khốn khổ.

Nguyễn Viết Tân

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 58,214,914
Tác giả sinh tại Saigon năm 1962, hiện cư trú tại Tulsa, Oklahoma. Nghề nghiệp: kỹ sư cơ khí, làm cho hãng Learjet, Wichita. Học vấn: cao học. Gia đình: vợ và ba con- hai gái, một trai. Góp bài Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, Lê Như Đức đã nhận giải bán kết 2001 và là một trong những tác giả được đặc biệt quí trọng. Sau hơn 8 năm ngưng viết và bặt tin, Thảo Ơi là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả, một kỹ sư điện tử tại công ty Intel, Bắc California, dự Viết Về Nước Mỹ từ 2008 và đã lần lượt nhận Giải Danh Dư 2009, với bài "Tình Nghĩa, Nghĩa Tình", Giải Vinh Danh Tác Phẩm 2010, với bài “Việc Làm Ơi, Mi Đi Đâu”. Bằng sức viết được thể hiện mạnh mẽ suốt 5 năm, với bài “Những Đoạn Đường Cho Nhau”, kể về một người bạn và tình bạn trong “đám con nít của Sài gòn thất thủ năm xưa, Khôi An đã trở thành tác giả nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2013.
Tác giả lần đầu dự viết về nước Mỹ. Theo bài viết, đây là chuyện kể của một bà mẹ trong gia đình đến Mỹ theo diện H.O., an cư ở Seattle. Một đứa bé được định cư ở Hoa Kỳ sẽ phát triển và hội nhập như thế nào?Xã hội mới, hoàn cảnh mới tạo cho em những điều kiện sinh hoạt ra sao. Cha mẹ sẽ khuyến khich giúp đỡ em như thế nào? Đó là nội dung chuyện kể. Mong tác giả tiếp tục viết và vui lòng bổ túc sơ lược tiểu sử cùng địa chỉ liên lạc.
Tác giả sinh năm 1957, cư dân Santa Ana, công việc: làm nail. Tham gia viết về nước Mỹ từ 2011, với bút hiệu Hữu Duyên Nguyễn và bài "Cám Ơn Bố", bà đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2012. Sau đây là bài viết mới nhất của bà.
Tác giả sinh năm 1950, đến Mỹ năm 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng, hiện sống ở Bắc Cali. Tốt nghiệp đại học ngành Early Childhood Education (giáo dục nhi đồng) tại Chapman University
Nguyễn Trần Diệu Hương là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ kỳ cựu, được bạn đọc quí mến. Tham dự từ năm đầu, với nhiều bài viết đặc biệt, cô đã nhận giải Danh Dự năm 2001, và sau đó là giải vinh danh tác giả năm 2005 với bài viết "Còn Đó Ngậm Ngùi."
Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA, ngành giáo dục, từng trong ban giảng huấn tại trường dạy người da đỏ và giảng viên tại Đại học cộng đồng SPSCC, Olympia, WA.
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2000, từng nhận giải bán kết và giải Việt Bút, hiện là thành viên Ban Tuyển Chọn Giải Thưởng Việt Báo. Tác phẩm đã xuất bản: “Chuyện Miền Thôn Dã.” Bài viết mới nhất của ông kể về tiệc họp mặt của bà con Kinh 5 tại Quân Cam năm nay (hình bên).
Với bài viết “Lời Cám Ơn Của Mẹ Tôi”, kể chuyện bà Mẹ 90 tuổi thi đậu Quốc Tịch Mỹ, Nguyên Phương đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2007. Tại Việt Nam trước 1975, bà là một dược sĩ. Vượt biển, định cư tại Mỹ từ 1982, bà làm việc trong một cơ quan chính phủ tại Virginia. Sau khi về hưu, Nguyên Phương hiện là cư dân vùng Little Saigon. Bài viết sau đây kể về niềm vui an cư trong một mobile home park tại vùng thủ đô Việt tị nạn.
Tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm thứ mười, 2010. Ông là một Linh mục dòng truyền giáo Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago, đang ở Alice Springs, Northern Territory, lo cho thổ dân vùng sa mạc đất đỏ Úc Châu, nơi những ngày này đang là mùa nắng lửa.