Hôm nay,  

Món Quà Tặng Vô Giá

01/12/201300:00:00(Xem: 30005)
Người viết: Trương Tấn Thành
Bài số 4075-14-29475vb8120113


Tác giả đã nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ. Ông là cư dân Lacey, Washington State, tốt nghiệp MA, ngành giáo dục, từng trong ban giảng huấn tại trường dạy người da đỏ và giảng viên tại Đại học cộng đồng SPSCC, Olympia, WA.

* * *

“Good friends are like stars, you dont always see them, but you know theyre always there.” - To Richard.

Mấy tháng trước đây vào muà hè, lúc còn đang bị thất nghiệp, mỗi sáng tôi thường ra sân vận động gần nhà để đi bộ cho thoải mái và hít thở không khí trong lành. Vòng sân rất rộng đi giáp vòng sân cũng phải hơn nửa tiếng. Ngày thường trong tuần rất ít ai đi chỉ vài khuôn mặt quen thuộc, thừơng là người có tuổi. Đi bộ một mình trong sân vắng cũng buồn. Mỗi lần chạm mặt nhau chỉ có cái gật đầu hay tiếng chào là xong, đường ai nấy đi tiếp!

Bỗng có một ngày, tôi để ý thấy một người đàn ông có tuổi, dáng gầy nhưng còn rất khoẻ, da rạm nắng, thường hay mang mắt kính râm, đội nón có vành và hay mặc quần sọt cắt ngắn, đằng tuí quần sau luôn luôn có chai nước Tôi để ý thấy ông rất vui tính, mỗi lần gặp người đi tới ông đều mĩm cười chào hỏi vui vẻ. Sau đó nhiều lần tôi đánh bạo hỏi xem có đi chung đưọc với ông cho vui không thì ông vui vẻ nhận lời. Thế là từ đó sáng nào cũng vào khoản mười giờ tôi lại đi chung giáp vòng sân với ông.

Ông tên là Richard và cho biết mình ở tiểu bang Arizona lên trên tiều bang Washington này mỗi năm vào mùa hè ở nhà con để tránh cái nóng thiêu người của vùng sa mạc ở dưới đó. Ông tự lái xe, vừa chạy vừa nghỉ lại đêm, từ chỗ mình ở lên tới Lacey này mất khoản sáu tiếng với chiếc xe Toyota Corolla đời chín mươi của mình. Bấy nhiêu đó đủ làm tôi phải nể phục ông. Ông đã về hưu đã trên xa bảy mười và hiện đang sống với vợ mình ở thành phố Yuma, gần biên giới Mexico. Qua câu chyện hằng ngày tôi nhận thấy ông rất cởi mở và thân mật với với mọi người. Ông thích nói đùa qua những mẩu chuyện nhỏ đầy tính cách xây dựng và lạc quan. Có lần tôi nói đùa với ông là tôi sẽ giới thiệu một bà cho ông thì ông cuời vui nói:

- Được! Nhớ nhe.

Hay có lần trong lúc qúa cao hứng tôi trêu ông:

- Tôi sẽ chở ông tới khu đi bộ khỏa thân, ông chịu hôn?

Ông cười to trả lời:

- OK! When is that? (Được! Chừng nào đó?)

Con người của ông vui vẻ và trẻ trung như thế đó.

Tôi mời ông lại nhà chơi và đải ông món chả giò do vợ tôi chiên. Ông ăn và khen ngon quá nên trước khi ông về tôi gói tặng ông thêm vài cuốn. Lần sau ông đến chơi và có vợ tôi ở nhà. Ông xem vợ tôi như con và điều đó làm cho nàng rất mến ông. Qua những lần chuyện vản, ông cho tôi biết khi còn ở nhà,phần lớn thời gian bà thêu các mẫu chữ và mẫu vẽ trên máy. Bà có cả bộ máy thêu tân tiến trong nhà. Còn ông thì chuyên làm mền đệm bông vá từng miếng lại với nhau, tiếng Mỹ gọi là “quilt”. Tôi nghỉ cũng lạ là việc này cần sự tỉ mỉ và kiên nhẩn vậy mà sao ông lại làm đươc cũng lạ. Ông cho biết là ông làm để tặng người thân và quen đã nhiều năm nay rồi. Tôi noí đùa, nửa chơi nửa thiệt, với ông:

- Lần tới ông lên nhớ cho tôi một cái quilt nhe…

Vaì tuần sau ông trở về Arizona. Tôi vẫn thường xuyên liên lạc với ông bằng điện thoại.

Mùa hè năm sau.

- A! Ông lên đâyhồi nào vậy!? Tôi điện thoại hỏi.

- Hê! Tom! (ông gọi tôi bằng tên Tom) Khoẻ không? Tôi lên hồi tuần rồi và đang ở nhà đứa con trai ở Lacey này đây. Tôi có đem tấm quilt tặng vợ chồng bạn đây.

- Thiệt vậy hả!? Cảm ơn ông quá. Chừng nào ông lại nhà tôi?

- Trưa nay khoản mười một giờ được không?

- Yes, ok brother! ( Tôi thân mật gọi ông là “brother”.)

Khoản mười một giờ tôi nghe tiếng gõ cữa. Ông tơí. Tôi chạy ra mở cữa thì thấy ông đứng trước cữa, tay cầm một bị nylon, lớn và nặng:

- Come in brother. Good to see you again!

Bước vaò nhà ông nói liền:

- Đây là tấm quilt tôi làm mấy tháng qua để tặng hai bạn đó.

Ông mở cái bị ra. Trước mắt tôi là một tấm quilt phải nói là “đồ sộ” với những mảnh quần jeans được chấp vá lại nhau một các rất mỹ thuật và rất công phu. Những mẫu vải thật đẹp cắt từ những cái quần jeans, đường may thật khéo, ăn khít vào nhau không đùn chỉ hay bị lỗi. Phải nhận đây là một đại công trình nghệ thuật mà ông đã bỏ ra nhiều tháng trời để hoàn thành. Có một ô trên tấm quilt có thêu hàng chữ sắc sảo “ Tặng Thành và Trang Lacey, WA – Richard” do chính bà Richard thêu vào.

Tôi cảm động trưóc bất ngờ mà ông đã đem đến ngày hôm đó. Phải nói là xúc động mới đúng.

- Tôi đã bỏ ra mấy tháng để làm và nhờ bà xã thêu mấy chữ để tặng hai bạn đó. You like it?

- I love it! And my wife she must love it too! Thank you so much brother. Tôi cảm động trả lời.

Tấm quilt trải rộng cả cho giường đôi cỡ queen size. Từng mảnh jeans đã được chọn kỹ, sạch sẻ và có mảnh có nhiều kiểu thật đẹp, chỉ toàn là vải tử quần jeans. Tấm quilt được độn hai lớp thật dầy, đắp lên thật ấm. Biết bao nhiêu là công bỏ ra từ lúc chọn cắt các mảnh jeans cho đến khi khâu ráp lại từng miếng. Thiệt là công phu đến chừng nào! Ngoài cái tay nghề điêu luyện là sự kiên nhẩn vô cùng của người làm. Vợ tôi trước kia cũng trong nghề may nhưng phải phục tài khéo léo của ông.

Trong một buổi họp mặt người thân, tôi đem ra trình tấm quilt để mọi người thưởng lãm. Ai nấy cũng phải trầm trồ và ngạc nhiên trước công trình độc đáo của Richard. Bà dì Ba trong buổi tiệc phải lên tiếng nhận là:

- Có tiền cũng không bao giờ mua đuợc một cái như vầy đó nhe con!!

Tôi rất vui và hảnh diện vì có được món quà thật qúi của một người bạn Mỹ vong niên. Tôi cất kỷ tấm quilt không dám lấy ra đắp. Tôi coi nó như một trong những báu vật của đời mình của một người bạn mới quen ở xứ này Bao nhiêu tình cảm đối với tôi và công phu của một người bạn Mỹ vong niên ở phương xa thể hiện qua món quà đặc biệt có một không hai này. Tôi nghỉ đúng như dì Ba đã nói. “Có tiền cũng không bao giờ mua được.” Mà mua sao được một tấm lòng quí mến chân tình của hai người bạn đã đến với nhau vượt qua cả màu da, tuổi tác và không gian gói trọn trong tấm quilt này. Một món quà “vượt cả thời gian” để mãi mãi tồn tại cho đến dài lâu.

“Thank you brother, for your priceless present!” (Xin cảm ơn món quà vô giá của ông anh.)

Xin được kết thúc bằng một câu nói trị giá ngàn vàng về tình bằng hữu vô biên mà tôi đã ghi ra nguyên văn bằng tiếng Anh ở đầu bài: “Bạn tốt cũng giống như những ngôi sao, không phải lúc nào ta cũng thấy nhưng ta biết là họ vẫn luôn luôn hiện hữu bên ta.” //

Trương Tấn Thành

Ý kiến bạn đọc
06/01/201408:00:00
Khách
Bài viết thật ý nghiã về tình bạn không phân biệt chủng tộc hay màu da và tuổi tác.Cám ơn tác giả./.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> http://youtu.be/J5Gebk-OVBI
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tạo bài viết
Tổng số lượt xem bài: 58,058,383
Tác giả sinh tại Saigon năm 1962, hiện cư trú tại Tulsa, Oklahoma. Nghề nghiệp: kỹ sư cơ khí, làm cho hãng Learjet, Wichita. Học vấn: cao học. Gia đình: vợ và ba con- hai gái, một trai. Góp bài Viết Về Nước Mỹ từ năm đầu tiên, Lê Như Đức đã nhận giải bán kết 2001 và là một trong những tác giả được đặc biệt quí trọng. Sau hơn 8 năm ngưng viết và bặt tin, Thảo Ơi là bài viết mới nhất của ông.
Tác giả, một kỹ sư điện tử tại công ty Intel, Bắc California, dự Viết Về Nước Mỹ từ 2008 và đã lần lượt nhận Giải Danh Dư 2009, với bài "Tình Nghĩa, Nghĩa Tình", Giải Vinh Danh Tác Phẩm 2010, với bài “Việc Làm Ơi, Mi Đi Đâu”. Bằng sức viết được thể hiện mạnh mẽ suốt 5 năm, với bài “Những Đoạn Đường Cho Nhau”, kể về một người bạn và tình bạn trong “đám con nít của Sài gòn thất thủ năm xưa, Khôi An đã trở thành tác giả nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ 2013.
Tác giả lần đầu dự viết về nước Mỹ. Theo bài viết, đây là chuyện kể của một bà mẹ trong gia đình đến Mỹ theo diện H.O., an cư ở Seattle. Một đứa bé được định cư ở Hoa Kỳ sẽ phát triển và hội nhập như thế nào?Xã hội mới, hoàn cảnh mới tạo cho em những điều kiện sinh hoạt ra sao. Cha mẹ sẽ khuyến khich giúp đỡ em như thế nào? Đó là nội dung chuyện kể. Mong tác giả tiếp tục viết và vui lòng bổ túc sơ lược tiểu sử cùng địa chỉ liên lạc.
Tác giả sinh năm 1957, cư dân Santa Ana, công việc: làm nail. Tham gia viết về nước Mỹ từ 2011, với bút hiệu Hữu Duyên Nguyễn và bài "Cám Ơn Bố", bà đã nhận giải Đặc Biệt Viết Về Nước Mỹ 2012. Sau đây là bài viết mới nhất của bà.
Tác giả sinh năm 1950, đến Mỹ năm 1994 diện tị nạn chính trị theo chồng, hiện sống ở Bắc Cali. Tốt nghiệp đại học ngành Early Childhood Education (giáo dục nhi đồng) tại Chapman University
Nguyễn Trần Diệu Hương là một trong những tác giả Viết Về Nước Mỹ kỳ cựu, được bạn đọc quí mến. Tham dự từ năm đầu, với nhiều bài viết đặc biệt, cô đã nhận giải Danh Dự năm 2001, và sau đó là giải vinh danh tác giả năm 2005 với bài viết "Còn Đó Ngậm Ngùi."
Tác giả dự Viết Về Nước Mỹ từ năm 2000, từng nhận giải bán kết và giải Việt Bút, hiện là thành viên Ban Tuyển Chọn Giải Thưởng Việt Báo. Tác phẩm đã xuất bản: “Chuyện Miền Thôn Dã.” Bài viết mới nhất của ông kể về tiệc họp mặt của bà con Kinh 5 tại Quân Cam năm nay (hình bên).
Với bài viết “Lời Cám Ơn Của Mẹ Tôi”, kể chuyện bà Mẹ 90 tuổi thi đậu Quốc Tịch Mỹ, Nguyên Phương đã nhận giải đặc biệt Viết Về Nước Mỹ 2007. Tại Việt Nam trước 1975, bà là một dược sĩ. Vượt biển, định cư tại Mỹ từ 1982, bà làm việc trong một cơ quan chính phủ tại Virginia. Sau khi về hưu, Nguyên Phương hiện là cư dân vùng Little Saigon. Bài viết sau đây kể về niềm vui an cư trong một mobile home park tại vùng thủ đô Việt tị nạn.
Tác giả đã nhận giải Chung Kết Viết Về Nước Mỹ năm thứ mười, 2010. Ông là một Linh mục dòng truyền giáo Ngôi Lời thuộc tỉnh dòng Chicago, đang ở Alice Springs, Northern Territory, lo cho thổ dân vùng sa mạc đất đỏ Úc Châu, nơi những ngày này đang là mùa nắng lửa.
Tác giả là một nhà báo quen biết, từng dự phần chủ biên một số tuần báo, tạp chí tại Dallas. Với nhiều bài viết giá trị, Phan vừa nhận giải Vinh Danh Tác Giả Viết Về Nước Mỹ 2013. Sau đây là bài viết mới nhất của chàng.